Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 98

Trước Tiếp

Hôm nay khách sạn dường như đặc biệt náo nhiệt.

Gần đây, Tinh Linh hầu như không thể dậy trước buổi trưa, định sẽ như thường lệ mà ngủ nướng một giấc thật đã.

Nhưng không hiểu vì sao hôm nay lại không thể ngủ yên, trong cơn mơ mơ màng màng, những âm thanh ồn ào náo nhiệt cứ lấn vào tai cậu.

Dù có trùm kín người trong chăn cũng không cách nào chặn hết được âm thanh bên ngoài.

Đúng là làm người ta mất giấc mộng đẹp!

Tinh Linh vì chưa ngủ đủ nên bực bội lăn qua lăn lại trên giường, đến cả cái ôm ấp vốn khiến cậu an tâm cũng chẳng còn dễ chịu như mọi ngày nữa.

Ngay sau đó, tất cả âm thanh bỗng biến mất.

Ma Vương đã lập kết giới cách âm.

Nhưng Tinh Linh thì đã bị đánh thức, cậu mở mắt, một tay chống giường, một tay xoa huyệt thái dương đau âm ỉ rồi ngồi dậy.

Chăn trượt xuống ngang hông, để lộ phần thân trên tr*n tr** đầy dấu vết mờ ám, mái tóc vàng dài xõa xuống, lấp ló đôi điểm sáng nơi ngực, càng làm người khác thêm mê hoặc.

“Sao bên ngoài lại ồn vậy?”

Ma Vương cũng ngồi dậy, tuy trên người không có nhiều dấu vết như Tinh Linh, nhưng những vết cào sau lưng và dấu răng trên vai cũng đủ cho thấy đêm qua đã điên cuồng đến mức nào.

“Hôm nay là ngày những người đó đến báo danh.”

Tinh Linh lúc này mới vỡ lẽ: “Đã đến lúc rồi sao?”

Hai ngày nay cậu thật sự sống trong cảnh không biết hôm nay là ngày nào, ngoài buổi chiều có chút thời gian nghiên cứu đám thực vật mang về thì thời gian còn lại đều bị Ma Vương giữ lại trên giường, hoàn toàn quên mất hôm nay còn phải đi xem những người đã qua kiểm tra.

Cậu vén chăn, chẳng thèm để ý đến ánh mắt nóng bỏng phía sau, cúi người nhặt chiếc áo ngủ vứt bừa dưới đất, tóc dài trượt xuống, b* m*ng tròn trịa liền đập thẳng vào mắt Ma Vương.

Ừm, cậu đã chai lì rồi, giờ trước mặt Ma Vương cậu hoàn toàn chẳng còn thấy ngại ngùng gì dù có khỏa thân.

Chiếc áo ngủ rơi trên thảm tuy không bị bẩn nhưng rõ ràng là không còn mặc được nữa, Tinh Linh định vứt nó vào phòng tắm, sẽ có người dọn dẹp sau.

Tiện tay mang theo cả cái bên cạnh nữa.

Không rõ đây là sở thích vốn có của Rekdimon hay là do ở chung với cậu mới hình thành, nhưng cậu cảm thấy rất may mắn —— mỗi lần đi ngủ, ngoài áo ngủ ra thì chẳng mặc gì, mà lên giường rồi thì đến cả áo ngủ cũng không cần, trực tiếp ngủ khỏa thân.

Hơn nữa không chỉ bản thân không mặc, còn không cho Tinh Linh mặc, nên mỗi tối cậu nhiều lắm cũng chỉ mặc được một chiếc áo ngủ rộng thùng thình.

Vì thế giờ cũng chẳng cần phải băn khoăn mấy cô hầu phụ trách dọn dẹp sẽ phản ứng thế nào khi thấy quần áo lót của họ.

Vừa mới nhặt được hai chiếc áo ngủ, một cơ thể ấm áp phía sau liền áp sát lại, đôi tay to luồn qua eo ôm cậu vào lòng.

Cái đầu lớn dụi vào hõm cổ Tinh Linh, đôi môi mỏng đặt lên sau tai cậu rồi lần theo vành tai đi dần lên, từ d** tai đến chóp tai, hơi thở nóng rực cùng lưỡi nóng bỏng khiến đôi tai nhọn của Tinh Linh run lên mấy lần.

Cảm nhận được bộ phận phía sau đang biến hóa rõ rệt, Tinh Linh hiểu rõ nếu tiếp tục thế này thì sẽ lại muốn… (tại sao lại là lại?), liền quay đầu đi tránh môi của Ma Vương.

Cậu vỗ vỗ tay Ma Vương đang siết lấy eo mình, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, thả em ra đi, hôm nay còn việc phải làm.”

Ma Vương không chịu: “Đến muộn một chút cũng không sao, chắc giờ họ còn chưa đến đủ đâu.”

Và thế là Tinh Linh lại bị kéo trở lại giường.

Khi cậu một lần nữa đứng dậy, chỉnh trang xong rồi đi về phía cổng chính, đúng lúc thấy một nữ ma vật ném đồng vàng về phía một người đàn ông loài người mặt mày xun xoe.

Người đàn ông thấy ma vật ném vàng tới, mắt sáng lên, vội vàng vươn tay đón lấy nhưng không ngờ đồng vàng ấy tuy trông tròn trịa không có góc cạnh, lại sắc bén hơn cả lưỡi dao, hắn bắt được hai đồng, tay liền đau nhói, tiếp đó các nơi trên cơ thể cũng truyền đến những cơn đau dữ dội, khiến hắn kêu la thảm thiết.

Những người khác chỉ thấy đồng vàng đánh vào hắn lập tức cắt rách da thịt, không chỉ vậy, một nửa đồng vàng còn cắm sâu vào thịt, nở rộ thành từng đóa hoa máu đỏ thẫm.

Người đàn ông đau đến không đứng vững, ngã lăn ra đất, đám người đứng cạnh hắn cũng bị cảnh tượng kinh hoàng này dọa sợ, vội vàng lùi lại, để lộ một khoảng trống lớn.

Chỉ có con gái hắn lúng túng định chạy tới đỡ cha, nhưng thể trạng bé nhỏ của cô bé sao có thể đỡ nổi thân hình hắn?

Nữ ma vật ném đồng vàng xong, dường như cũng hạ giận, chậm rãi nói: “Mấy đồng vàng này ngươi đã hài lòng chưa? Nếu còn chưa đủ, ta có thể cho thêm mười đồng nữa, thấy sao?”

Người đàn ông sao có thể không hiểu ý trong lời nói của nàng, giờ cũng đã tỉnh ngộ, biết nếu dám nói không đủ, lập tức sẽ có thêm mười đồng nữa c*m v** người, đến kêu đau cũng không dám, chỉ ôm chỗ bị thương gật đầu lia lịa: “Đủ rồi đủ rồi, mười đồng vàng đã là quá nhiều rồi!”

Nói xong, như sợ nàng ra tay tiếp, hắn vội đẩy con gái về phía nữ ma vật: “Thưa đại nhân, giờ nó là của ngài rồi, ngài muốn xử lý thế nào cũng được, xin tha cho tôi đi!”

Cô bé bị đẩy ra ngoài đột ngột, mặt mày ngơ ngác quay lại gọi: “Cha…”

Nhưng người cha vốn đã định bán cô từ đầu, lúc này không hề ngoảnh lại, chỉ lo cầu xin nữ ma vật tha mạng.

Nữ ma vật vốn chẳng định giết ai ở đây, nhìn người đàn ông quỳ trước mặt cầu xin, lại nhìn cô bé mắt đỏ hoe mà không dám khóc, chỉ thấy chán ngán.

“Thôi được, ngươi đi đi.”

Người đàn ông như được đại xá, không dám nán lại, ôm thương tích và đồng vàng loạng choạng rời khỏi đám đông đi tìm thầy thuốc, còn chuyện hắn có giữ được số vàng đó trước ánh mắt thèm thuồng của những người bám theo hay không, thì còn tùy vào vận may của hắn.

Cô bé bị để lại, có lẽ cô cũng biết mình đã trở thành nô lệ của người chị xinh đẹp nhưng đáng sợ này, tuy sợ hãi tột độ nhưng không dám chạy.

Nữ ma vật thở dài, cuối cùng chỉ có thể vẫy tay gọi cô bé: “Vào trong làm thủ tục đi.”

Nàng dẫn cô bé rời đi, đám đông lại tụ tập xung quanh, sau chuyện vừa rồi, một số người càng không dám để con mình đăng ký, sợ rằng đưa vào rồi sẽ biến thành nô lệ bị đem bán.

Nhưng cũng có người cho rằng nữ ma vật ra tay là vì không chịu được bộ mặt đáng ghét của gã đàn ông kia, về sau thái độ ôn hòa với cô bé nhìn cũng không giống như thực sự coi cô là nô lệ, hơn nữa sức mạnh mà nàng thể hiện khiến không ít người sáng mắt lên, chỉ một cú ném nhẹ đã khiến đồng vàng thành vũ khí sát thương không kém gì ma pháp, nghĩ rằng nếu có được sức mạnh như thế, cũng chẳng thua gì ma pháp sư.

Thế là một số người đang quan sát không để ý đến sự phản đối của gia đình, cũng chen vào xếp hàng đăng ký.

Dù vậy, đến hết thời gian quy định, số người đến báo danh chỉ có 162 người.

Trong khi số người vượt qua kiểm tra là 1.155 người, chỉ có 162 người đến, tỷ lệ này quả thực quá thấp.

Mà số người này cũng chưa chắc đã kiên trì được đến cuối cùng.

Tất cả người báo danh được dẫn vào vườn sau, trong đó những người có thiên phú ma pháp bao gồm ba học đồ ma pháp và cô bé kia tổng cộng chỉ có 29 người, họ nhận được thẻ bài có dây leo xanh vàng, được xếp đứng cùng nhau, những người khác được phân chia thành đội ngũ khác nhau theo ký hiệu trên thẻ bài.

Như vậy, nhóm không có dị năng trở nên nổi bật hơn.

Hôm nay là ngày đầu tiên, để những thiếu niên được chọn này có thể thích nghi nên đám ma vật không sắp xếp huấn luyện nào, chỉ định trình diễn ma pháp và đấu khí để tăng thêm tự tin cho họ.

Dù sao đã đến đây rồi, không thể để họ tiếp tục bị lời đồn ảnh hưởng nữa.

Trong lúc ma vật thể hiện sức mạnh, Tinh Linh đứng một bên dùng thuật giám định với những nhân loại chưa trưởng thành có thiên phú ma pháp, kết luận rằng nếu do cậu dạy thì họ hoàn toàn có thể học được ma pháp hệ Mộc.

“Nhưng thiên phú hệ Mộc của họ không cao, đa phần lại hợp với hệ khác hơn, nếu chỉ học mỗi hệ Mộc thì hơi phí, chi bằng xem theo thiên phú mà học thêm hệ thứ hai?”

Trong 《DW》, NPC học đa hệ không hiếm nhưng người chơi thì hầu như không ai làm vậy, tuy nhiên người Toph lại không phải người chơi, mà ở đây cũng không có giới hạn như trong game nên có thể học đa hệ cũng là điều khả thi.

Ma Vương không đồng ý: “Sẽ ảnh hưởng đến việc học ma pháp hệ Mộc, những người này vốn là được tìm về để làm trợ thủ cho em, học hệ Mộc là đủ rồi.”

Không phải ai cũng học nổi đa hệ, hắn cũng không tin trong đám người Toph này lại có ai vừa có thiên phú cao vừa thông minh đến mức đó.

Tinh Linh lắc đầu: “Tuy em có thể dạy họ ma pháp hệ Mộc nhưng ngài cũng biết ma pháp sư chú trọng nhất là sự giao cảm với nguyên tố, thiên phú của họ đã đặt ra trước mặt, thân cận với nguyên tố nào đã là cố định, em không thể bắt ép những nguyên tố đó xa lánh họ được chứ?”

Ban đầu cậu định dựa vào thiên phú chủng tộc của mình khiến nguyên tố Mộc thân thiết với họ hơn, để việc học hệ Mộc dễ dàng hơn.

Nhưng điều đó không có nghĩa là các nguyên tố khác không đến gần họ, nên việc học thêm hệ khác vẫn có thể thử.

Chỉ là, điều đó cũng dễ khiến họ nghiêng về hệ có thiên phú vốn cao hơn, còn hệ Mộc thì học không tốt.

Nhưng Tinh Linh vốn không định đào tạo họ thành cường giả cao cấp, chỉ cần họ học được một vài phép hệ Mộc trung cấp giúp cậu san sẻ công việc là đủ rồi.

Hơn nữa, cho dù họ không học được thì cậu vẫn còn sách kỹ năng ma pháp mà, bảo đảm dùng là học được ngay!

Trước Tiếp