Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 96: BÁO DANH
Cuộc sống của ba người Nabika, Gad và Quinx trong vài ngày qua thật khó có thể dùng lời để diễn tả.
Tin đồn về nhóm người lạ ở khách sạn Atlan là do người hầu trong nhà họ tung ra, dĩ nhiên không chỉ riêng nhà họ mới tham gia vào chuyện này, cả Hội Ma Pháp Sư cũng góp phần vào việc truyền bá.
Ngày nào cũng nói về những lời đồn đó, lại nghe người ta thêm mắm dặm muối đến mức mà giờ đây ngay cả chính bản thân họ cũng bắt đầu tin rằng những lời đồn ấy là sự thật.
Vì vậy đến ngày báo danh họ chẳng thể nào vui nổi, trong lòng đầy sự phản kháng, căn bản là không muốn đi nhưng cả thầy lẫn gia tộc của họ đều không cho phép họ rút lui.
Ba học đồ ma pháp này đều là con cháu quý tộc bản địa ở Adadara, tuy chỉ thuộc hàng trung quý tộc dưới trướng đại quý tộc, mà vị đại quý tộc họ đi theo lại thuộc phe của Tam hoàng tử, thế nên trong chuyện lần này đương nhiên họ phải đứng về phía Tam hoàng tử.
Hội Ma Pháp Sư muốn tiết lộ chuyện này cho Tam hoàng tử tất nhiên sẽ thông qua mối quan hệ bên phía bọn họ.
Tam hoàng tử vốn đã tranh đấu sống còn với Đại hoàng tử để giành ngôi vị thái tử, nay có cơ hội chèn ép đối thủ nên dĩ nhiên hắn sẽ không bỏ qua.
Tuy nhiên, nguồn tin của Tam hoàng tử còn phong phú hơn cả Hội Ma Pháp Sư, hắn đã cài người ở bên cạnh Đại hoàng tử, dù những người này chưa phải thân tín nhưng vẫn có thể truyền về một số tin tức không quá bí mật.
Hắn biết đám người trong khách sạn Atlan không phải kẻ tầm thường, thực lực cũng rất mạnh, hoàn toàn không thể đơn giản xem là bọn lừa đảo.
Thế nên Tam hoàng tử cũng đang tính toán thăm dò chi tiết về bọn người này, từ đó xem nên đối phó với bọn họ như thế nào.
Là nên lôi kéo hay là chèn ép, tất cả đều phải chờ sau khi xác định được thân phận thật sự của họ rồi mới quyết định.
—— Có thể tranh đấu với Đại hoàng tử suốt ngần ấy năm, Tam hoàng tử dĩ nhiên không phải kẻ vô dụng. Dù năng lực xử lý chính sự không bằng Đại hoàng tử nhưng về âm mưu quỷ kế thì lại được nhà mẹ đẻ rèn giũa kỹ càng, hoàn toàn không thua kém gì Đại hoàng tử.
Muốn biết chi tiết về bọn họ thì tất nhiên phải âm thầm phái người đi điều tra, Tam hoàng tử dứt khoát giao chuyện này cho người truyền tin, kết quả là ba học đồ ma pháp ban đầu chỉ được thầy phái đi làm gián điệp, giờ thì cả gia tộc cũng nhúng tay vào.
Tuy họ xuất thân quý tộc nhưng đều là chi thứ, trước kia địa vị trong gia tộc không cao nhưng nhờ trở thành học đồ ma pháp mà đã được gia tộc coi trọng hơn. Yêu cầu của thầy và mệnh lệnh của gia tộc đồng thời ban xuống, họ dẫu có không cam lòng cũng chỉ đành tuân theo.
Ba người không rõ sẽ gặp điều gì trong khách sạn Atlan, nhưng theo tinh thần lo trước khỏi họa thì mỗi người đều chuẩn bị đầy đủ hành lý, vũ khí phòng thân, còn mang theo hai hộ vệ và người hầu rồi mới cùng nhau đến khách sạn.
Hôm nay, trước cửa khách sạn Atlan hiếm hoi náo nhiệt hẳn lên.
Khách sạn kiểu cung điện này là nơi sang trọng nhất ở toàn bộ Adadara, nghe nói trước kia từng là tài sản của hoàng thân quốc thích, sau đó mới cải tạo thành khách sạn, tuy người đứng tên làm chủ chỉ là dân thường nhưng ai cũng biết hắn có hậu thuẫn lớn nên không kẻ nào dám gây sự, thêm vào đó là con phố nơi khách sạn tọa lạc đều là nơi các quý tộc mở nhà hàng, khách sạn, khách lui tới đều là người có tiền, dân thường bình thường không dám nấn ná nơi đây, sợ bị người giàu đánh chỉ vì cản trở ánh nhìn của họ.
Chuyện như thế đã xảy ra nhiều lần nên con phố này gần như chỉ còn quan lại quý tộc ra vào, thường ngày rất yên tĩnh.
Nhưng hôm nay, trước cửa khách sạn Atlan lại xuất hiện rất nhiều người, nhìn cách ăn mặc thì phần lớn đều là dân thường.
Họ không vào khách sạn mà chỉ đứng ngoài nhìn ngó, trong đó nhiều người còn rất trẻ, thậm chí có cả trẻ con.
Khung cảnh vô cùng ồn ào náo nhiệt.
Nếu không phải khách đã dặn trước thì chắc ông chủ khách sạn đã sớm cho người đuổi họ đi rồi.
May mà toàn bộ khách sạn đã bị nhóm khách bao trọn, những người này không ảnh hưởng đến việc kinh doanh nên ông chủ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Đám ma vật đã chuẩn bị từ sớm, đặt hai cái bàn trong sảnh lớn khách sạn, vài tên ma vật ngồi sau bàn chờ người đến báo danh.
Nhưng đám người này đến từ sớm lại không ai dám bước vào, chỉ đứng lấp ló trước cửa, ai cũng có vẻ do dự, chẳng ai dám vào trong.
“Chắc là bị khí thế của khách sạn này dọa sợ rồi.”
Mấy tên ma vật phụ trách ghi danh tụm lại bàn tán, khách sạn này vốn được cải tạo từ cung điện, dân thường trông thấy chắc chắn sẽ cảm thấy bị áp lực.
“Ai ra ngoài nói với họ một tiếng, bảo họ mau vào báo danh đi, phỏng chừng lát nữa sẽ có thêm nhiều người đến.”
Mấy ma vật nhìn nhau, cuối cùng đồng loạt nhìn về phía một ma vật đang làm vệ sĩ đứng một bên.
Ma vật bị nhìn chằm chằm kia im lặng một lát, cuối cùng cũng không chịu nổi ánh mắt của đồng bạn, đành lặng lẽ bước ra.
Hắn đi đến trước cửa, chiếc áo choàng đen che kín mặt khiến ai thấy cũng phải dừng ánh mắt lại.
Đám đông lập tức trở nên xôn xao hơn.
Ma vật cau mày, trầm giọng nói: “Người có thẻ số mời vào đăng ký, bọn ta chỉ chờ đến trước trưa, ai đến trễ sẽ không được vào nữa.”
Tuy giọng nói không lớn nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tai tất cả mọi người có mặt, phần lớn người không nhận ra điều gì bất thường nhưng một vài kẻ ẩn trong đám đông để dò thám tình hình thì lập tức biến sắc.
Họ âm thầm nâng mức nguy hiểm của đám ma vật này lên cao hơn, đồng thời cũng càng cảnh giác hơn.
Tuy lời ma vật khiến đám đông xôn xao nhưng chờ một lúc vẫn không ai bước vào.
Hắn có trí nhớ tốt, nhớ rõ trong đám người này có khá nhiều từng đến làm kiểm tra trước đây, giờ đã đến lại không vào đăng ký rốt cuộc là có ý gì?
Tình hình này khiến không chỉ hắn mà cả mấy tên ma vật bên trong cũng bắt đầu cau mày.
Nhưng rất nhanh chúng đã hiểu nguyên nhân.
Đám người tụ tập từ sớm nhưng không dám vào cửa chẳng qua vì trong lòng sợ tin đồn là thật, lại tiếc cơ hội quý giá này nên cứ đứng đó do dự.
"Thật là phiền phức." Một ma vật âm thầm bĩu môi, hắn cũng không thúc giục nữa, muốn vào hay không tùy họ, cơ hội không nắm được cũng không phải lỗi của bọn hắn.
“Bọn ta chỉ chờ đến mười hai giờ trưa, sau đó mọi thẻ số đều mất hiệu lực.”
Nói xong câu này, hắn quay đầu trở vào, ngoài trời nắng gắt như vậy ai muốn phơi nắng thì cứ việc, hắn không rảnh bồi tiếp.
Người vốn đang do dự thấy hắn rời đi thì hoảng lên, không chờ nổi nữa.
Giới hạn tuổi của buổi kiểm tra đã được xác định, người được chọn đều còn rất trẻ, trẻ nhỏ thì bị gia đình quản lý nghiêm ngặt chưa hiểu rõ buổi kiểm tra hôm đó đại diện cho điều gì, nhưng thiếu niên mười mấy, hai mươi tuổi thì lại khác.
Họ chưa bị thực tế mài mòn góc cạnh như người lớn, vẫn còn mơ mộng, dù sống khổ cực nhưng họ vẫn luôn mơ một ngày có thể thoát khổ, trở thành người trên người.
Giờ cơ hội đặt ngay trước mặt, dù ai cũng nói đó chỉ là cái bẫy nhưng vẫn có thiếu niên cứng đầu không tin lời khuyên, đứng chờ ở đây.
Việc không dám vào cửa không phải do không tin, mà đúng như ma vật nói là bị vẻ sang trọng của khách sạn làm cho choáng ngợp, lòng tự ti trỗi dậy, lo nếu bước vào rồi bị đuổi ra trước bao người thì mất mặt biết chừng nào.
Nhưng khi ma vật nói rõ sẽ không tiếp nhận người đến trễ, có người rốt cuộc không chờ được nữa.
Một thiếu niên bình thường đã gan lớn, giờ bốc đồng một cái liền xông ra khỏi đám đông, theo bản năng chạy vào đại sảnh khách sạn, đứng trước bàn đăng ký.
Khi nhận ra mình đã làm gì, mặt cậu đỏ bừng, máu nóng dồn lên mặt không dám nhìn xung quanh, cúi đầu run rẩy đưa ra thẻ số mà mình đã cất giữ cẩn thận suốt mấy ngày qua.
Giọng cậu run rẩy: “Tôi, tôi đến báo danh.”
Ma vật trước mặt nhìn cậu một cái rồi nhận lấy thẻ số.
Không biết hắn làm gì, con dấu trên thẻ số phát ra ánh sáng nhạt, ma vật dán thẻ số phát sáng lên một tấm thẻ đen cỡ danh thiếp có họa tiết dây leo màu vàng xanh.
Rất nhanh, giữa tấm thẻ xuất hiện hai dòng chữ ngắn màu đen, thiếu niên không biết chữ, không hiểu đó là tên được viết bằng chữ Hán và tiếng Anh.
Cậu mở to mắt kinh ngạc nhìn mọi việc.
Ma vật cầm tấm thẻ, nhìn tên trên đó: “Farrug?”
Thiếu niên có vẻ ngoài không nổi bật lập tức gật đầu, nỗi lo và nghi ngờ về tin đồn trong lòng cậu đã biến mất không còn dấu vết.
Chữ trên tấm thẻ nhấp nháy một cái rồi trở lại trạng thái ban đầu chỉ có dây leo vàng xanh.
“Đây là thẻ thân phận, nhất định phải giữ kỹ, mất rồi sẽ rất phiền.” Ma vật đưa lại thẻ cho thiếu niên.
Cậu vội vàng cẩn thận nhận lấy, nhìn ngắm thật lâu rồi mới cất kỹ.
Ma vật chỉ vào khu vực nghỉ ngơi dành cho khách trong đại sảnh: “Qua đó chờ một chút, lát nữa sẽ có người hướng dẫn cậu nên làm gì tiếp theo.”
Thiếu niên nhìn về nơi mà trong mắt cậu chỉ dành cho quý tộc và người giàu mới có thể ngồi, ngập ngừng hỏi: “Tôi thật sự có thể ngồi ở đó sao?”
Ma vật gật đầu chắc nịch: “Ừ.”
Lúc này cậu mới bước tới.
Cậu ngồi xuống chiếc ghế mềm mại mà cả đời chưa từng thấy qua, không dám động đậy nhưng đôi mắt sáng ngời vẫn không ngừng đảo quanh, trông như một đứa trẻ đầy tò mò.
Nhưng cuối cùng, thiếu niên lấy tấm thẻ ra, cúi đầu ngắm nhìn tấm thẻ đen có thể định đoạt vận mệnh tương lai của mình.
Hoa văn dây leo màu vàng xanh thật kỳ diệu, rõ ràng chỉ là vài nét ở góc nhưng lại là bức họa đẹp nhất mà cậu từng thấy.
Hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui nên cậu không phát hiện ra, sau khi cậu rời đi mấy tên ma vật đã bắt đầu bàn tán về cậu.
“Không ngờ người đầu tiên bước vào lại là một con người nhìn yếu đến thế, cậu ta chắc là phải tới kiểm tra lại ở chỗ Điện hạ phải không?”
“Ừ, nhìn diện mạo thuần nhân loại của cậu ta thì đúng chuẩn tiêu chí của Điện hạ rồi.”