Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 89

Trước Tiếp

CHƯƠNG 89: LÒNG THAM

Tên đại hoàng tử tham lam kia không khiến Ma Vương quá chú ý, ngay khi trở về hắn đã giao hai con ma thú cho các ma vật khác chăm sóc.

Nhất định phải để chúng sống thoải mái —— chỉ cần cách xa Tinh Linh là được.

Khi trở về phòng nghỉ ngơi, Ma Vương cầm bút viết một bức thư, chuẩn bị để con rối quạ mang về Ma Đài.

“Cả đống này cũng gửi về luôn.” Tinh Linh lôi hết đống thực vật trong túi ra, nhét vào khoang chứa của con rối quạ: “Bảo pháp sư Linton nghiên cứu thử xem, chắc ông ta sẽ thích, nhưng nhớ nói rõ với ông ta đừng làm chết hết dùm em, ít nhất để lại vài thứ đợi em về xử lý.”

Ma Vương gật đầu, ghi chép lại lời dặn của Tinh Linh.

Con rối quạ mang theo vật tư và thư tín được thả bay, bóng đen lao vụt lên bầu trời, hướng về phương xa.

Ma Vương đứng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn về phương hướng nó biến mất, vẻ mặt đầy suy tư.

Lúc đó, Tinh Linh đang mặc áo choàng tắm, tóc vẫn còn ẩm, bước ra từ phòng tắm thì thấy Ma Vương đứng như vậy.

Cậu bước tới: “Đang nghĩ gì vậy?”

“Tốc độ của con rối quạ vẫn chậm quá, lắp một Truyền Tống Trận sẽ tiện hơn.”

Ma Vương thu ánh nhìn lại, thấy Tinh Linh như thế thì kéo cậu ngồi xuống, cầm lấy khăn trong tay lau khô mái tóc cho cậu.

Tinh Linh bình thản nhắm mắt hưởng thụ sự phục vụ của Ma Vương, vừa nói: “Truyền Tống Trận tầm xa à? Đó là một công trình không nhỏ đâu.”

Trong 《DW》, các thị trấn lớn nơi người chơi tụ tập đều có trận pháp truyền tống tầm xa, chỉ cần trả phí là có thể sử dụng. Một số pháp sư thông thạo ma pháp không gian còn có thể tự mở cổng dịch chuyển, chỉ cần không phải bản đồ đặc biệt thì đi lại rất dễ dàng.

Truyền Tống Trận tống đúng là tiện thật, nhưng muốn tự xây dựng thì chi phí có thể sánh ngang với mua một mảnh đất cho hội quán rồi, không phải người chơi bình thường có thể lo nổi.

Tinh Linh không cho rằng Ma Vương không gom đủ nguyên liệu, chỉ là hiện tại vật tư tiếp tế đang thiếu, nhiều thứ nếu dùng hết rồi thì không có chỗ bổ sung nữa.

“Dù sao cũng phải xây.” Thiếu nguồn tiếp tế đúng là một vấn đề lớn, nhưng với lượng vật tư dự trữ để chuẩn bị chiến tranh của Ma Đài hiện nay, đủ cho hắn dựng cả mười cái Truyền Tống Trận cũng không sao.

Chỉ là bây giờ chưa phải lúc thích hợp, Truyền Tống Trận tốt nhất vẫn phải xây trong lãnh địa của mình, như vậy Ma Vương mới an tâm hơn.

Đến chiều, Mị Ma cuối cùng cũng trở về.

Vừa về đến anh ta đã xin diện kiến Ma Vương để báo cáo công việc gần đây.

“Hiện tại vị đại hoàng tử kia đã chọn ra được hai mươi người có thiên phú về ma pháp, trong đó hai người là cận vệ tâm phúc, ba người là con cháu quý tộc và thương nhân đã quy phục hắn, còn lại đều xuất thân từ nô lệ.”

Tinh Linh nghe xong thì cau mày: “Không phải hơi nhiều rồi sao? Đã vượt quá số lượng ban đầu chúng ta thỏa thuận rồi đó.” Lúc đầu, họ đã nói rõ là không được vượt quá mười người.

Vì những người này rất có thể sẽ học ma pháp từ cậu nên Tinh Linh không hề muốn dạy dỗ cho một nhóm người mà ngay cả mặt mũi cũng chưa từng thấy.

Mị Ma hơi cúi người: “Hắn đúng là một tên hoàng tử giảo hoạt, thực tế thì hắn nói chỉ có năm người đầu tiên là ‘người được chọn’ của hắn, còn lại đều là nô lệ phục vụ cho họ, hắn nói sẽ tìm thêm vài người nữa đáp ứng điều kiện.”

Nghe thì quả thật giảo hoạt, nhưng cũng khiến người ta khó bắt bẻ, bởi ở đây, nô lệ được xem là vật sở hữu cá nhân chứ không tính là nhân khẩu, thậm chí nhà dân thường cũng có thể có một hai người.

Nhưng Tinh Linh không cho rằng lý do đó là không thể phản bác: “Anh không mặc cả lại với hắn à?”

“Đương nhiên có.” Mị Ma cười có phần giả tạo “Hắn tìm được nhiều nô lệ như vậy, cũng giúp chúng ta khỏi cần đi tìm thương nhân nô lệ rồi, hơn nữa, nếu hắn đã nói đó chỉ là nô lệ phục vụ cho người của hắn, vậy thì những người đó đối với hắn chắc cũng không quan trọng lắm, sau này có không quay về được... chắc hắn cũng không tiếc đâu, đúng không?”

Ý là... đem đi luôn không trả?

Cũng đúng, học ma pháp đâu phải ngày một ngày hai, còn phải học chữ trước, chờ vài năm sau họ có nền tảng rồi thì... lúc đó không biết Adadara có còn tồn tại hay không nữa.

Dù sao thì Ma Vương đã ra lệnh bắt đầu mở rộng lãnh thổ, tin tức từ Ma Đài cho biết tốc độ mở rộng của đám ma vật không hề chậm, khu vực quanh Biển Cát Hoàng Kim dân cư thưa thớt, chỉ có vài bộ tộc lân cận nhỏ yếu như Cổ Ma —— nếu không thì cũng không sống được trong môi trường khắc nghiệt như vậy —— chỉ một con ma vật cũng đủ lật đổ thủ lĩnh khống chế cả bộ tộc. Nếu Ma Vương không yêu cầu mở rộng kiểu hòa hoãn, tránh gây thù oán quá nhiều thì tốc độ có khi đã nhanh gấp mấy lần hiện tại rồi.

Ma Vương tỏ vẻ tán thành với cách xử lý của Mị Ma, nhưng vẫn nhắc nhở: “Đừng làm quá đáng, để hắn lấn tới.”

“Thần hiểu.” Mị Ma gật đầu “Thần đã nói rõ với đại hoàng tử rồi, ngày mai là buổi kiểm tra cuối cùng, sau đó dù có thế nào đi nữa, chúng ta cũng sẽ tự mình công bố người được chọn.”

Khi đàm phán không thể hạ mình quá mức, nếu không sẽ khiến đối phương càng trở nên tham lam và mạnh bạo hơn, Mị Ma luôn biết kiểm soát mức độ, ngày mai là thời hạn cuối anh ta đặt ra, sau đó, dù hoàng tử có đưa người đến kiểm tra, tìm được ai phù hợp thì anh ta cũng sẽ không nhận.

Tất nhiên, người được chọn sau lưng còn có ai hay không, điều đó là không thể tránh khỏi. Nhưng một khi đã đến địa bàn của ma vật mà muốn quay lại? Không có cửa đâu.

Nếu có thể thu phục thì trở thành thần dân dưới quyền Ma Vương, hưởng đầy đủ quyền lợi và nghĩa vụ. Còn không thu phục được? Tất nhiên là phải dọn sạch rồi.

Báo cáo của Mị Ma khiến Tinh Linh nhớ tới bốn đứa trẻ mà hắn từng mang về, liền nói với Ma Vương, định đi thăm chúng.

“Để mấy người Karin đi cùng anh.”

“Vâng.”

Bốn đứa trẻ do hai nữ hầu tiểu ác ma chăm sóc. Tinh Linh vừa hỏi, họ đã báo cáo tình hình từng đứa một cách chi tiết.

Cả bốn đứa đều xuất thân từ tầng lớp dưới đáy xã hội, tính cách đã sớm trưởng thành, rất ngoan ngoãn và nỗ lực. Chỉ trong nửa tháng, sự thay đổi của chúng không hề nhỏ.

Felicia là một giáo viên tốt, có kinh nghiệm dạy học phong phú, dưới sự chỉ dẫn của cô, bốn đứa tuy không quá thông minh nhưng rất chăm chỉ, hiện đã nhớ được kha khá từ tiếng Anh và cả Hán tự. Dù rõ ràng chữ Hán khó với chúng hơn, việc học song song hai hệ thống ngôn ngữ dễ khiến chúng bị rối loạn.

Hiện tại, Felicia tập trung dạy chúng phát âm và đánh vần tiếng Anh, tiếng Hoa đành gác lại một thời gian. Dù sao, với ma vật thì dạy chữ chỉ là bước đệm để học ma pháp, mà giai đoạn đầu chỉ cần phát âm đúng thần chú là được, những thứ khác có thể học dần sau.

Đây là vì chúng là trẻ do Tinh Linh đích thân mang về. Nếu là người khác, chỉ cần đọc đúng chú ngữ là đủ, hiểu hay không cũng không quan trọng.

Tinh Linh gật đầu hiểu rõ, thực tế như Mị Ma đã nói, những người do đại hoàng tử đưa tới anh ta cũng chỉ định dạy họ cách sử dụng ma pháp, những chuyện khác thì chưa chắc đã cần quan tâm, trừ khi họ thực sự quy thuận.

Dù sao thì hiện giờ, Tinh Linh đã hoàn toàn đứng về phía Ma Vương, cậu không còn chút cảm tình nào với nhân loại ở nơi này.

Khi Tinh Linh đến thăm, bốn đứa nhỏ đang trong giờ học, cậu không bước vào mà chỉ đứng ngoài quan sát một lát.

Bốn đứa ngồi quay lưng lại với cậu, chăm chú lắng nghe Felicia giảng bài, không hề phát hiện ra sự có mặt của cậu. Chỉ có Felicia là thấy, cô nhẹ gật đầu với cậu, nhưng không nói gì để tránh làm bọn trẻ phân tâm.

Tinh Linh nhận ra chỉ sau nửa tháng không gặp mà cả bốn đứa đều đã béo lên kha khá, dù da dẻ vẫn đen nhẻm nhưng gương mặt đã tròn trịa, vóc dáng dường như cũng cao hơn. Điều quan trọng nhất là thần thái, ánh mắt từng đầy sợ hãi và mông lung của chúng nay đã biến mất, thay vào đó là sự tự tin, biểu hiện trong từng cử chỉ.

Chúng ngồi học nghiêm túc, lưng thẳng tắp, tư thế tuy không hoàn hảo nhưng cũng rất đoan chính. Nếu cho thời gian, chỉ riêng khí chất của chúng thôi cũng đủ khiến người thường phải ngoái nhìn.

“Các cô dạy rất tốt.”

Rời đi cũng nhẹ nhàng như khi đến, Tinh Linh khẽ khen hai hầu gái, bởi ngoài cậu ra thì chỉ có họ là sẽ đặc biệt chú ý sửa từng hành vi chưa đúng lễ nghi của bọn trẻ.

Hai hầu gái được khen thì vui vẻ đáp: “Đó là việc chúng thần nên làm.”

Rời khỏi chỗ bọn trẻ, Tinh Linh ghé qua nơi hai con ma thú đang ở.

Chúng được ma vật chăm sóc chu đáo, dù sao cũng là do Ma Vương và Tinh Linh mang về, chẳng ai dám xem nhẹ. Lúc này, cả hai đều đang thư giãn trong căn phòng được chuẩn bị riêng.

Chỉ có điều, so với Thằn lằn lớn thì tình trạng của Thỏ con không tốt lắm.

【Ngươi tới rồi à...】 Nó uể oải chào Tinh Linh rồi lại nằm bẹp xuống nền nhà. Nó không nằm trên đệm mềm mà ma vật chuẩn bị, mà lại chọn nằm trực tiếp lên nền đất lạnh: 【Ở đây nóng quá, ta cảm thấy ta sắp rụng lông nữa rồi...】

Ngoài đôi tai dựng đứng để tản nhiệt, quanh thỏ còn bao phủ bởi nguyên tố phong đang dao động mãnh liệt, rõ ràng là nó đang dùng phong nguyên tố để tự làm mát.

【Xin lỗi, là tôi sơ suất.】 Dù ma vật có thể chăm sóc tốt nhưng vì không giao tiếp được nên vẫn có nhiều bất tiện: 【Tôi sẽ bảo Lola may cho cậu một bộ đồ phù hợp, chắc chắn sẽ giúp cậu thấy dễ chịu hơn.】

Vừa nói, cậu vừa lấy hai chiếc áo choàng chống nắng dự phòng của mình ra, đưa cho hầu gái bên cạnh: “Mang hai cái này giao cho Lola, nhờ cô ấy căn theo hình thể của hai vị này mà may thành áo cho phù hợp.”

Đã làm thì làm luôn cho cả hai, không thể bên trọng bên khinh.

“Vâng.”

Trước Tiếp