Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 87: RỜI ĐI
Tinh Linh cố gắng giải thích cho Thỏ hiểu cách họ đến được đây, và rằng họ hoàn toàn không có ác ý gì với nó.
Cái đầu nhỏ bé của Thỏ có thể không hiểu rõ Tinh Linh và ma vật là loại thú gì, nhưng thiện ý của Tinh Linh thì nó vẫn có thể cảm nhận được.
—— Đặc biệt là để bày tỏ sự xin lỗi của mình, Tinh Linh lại tặng nó một ít thức ăn ngon nên Thỏ rất rộng lượng mà tha thứ cho họ.
Thế là chuyến hành trình được tiếp tục.
Trong lãnh địa của lũ lợn rừng, thực vật ma pháp cực kỳ hiếm, Tinh Linh đi một đoạn dài mà chỉ thấy được vài cây, mà phần lớn đều chỉ là mầm non chưa trưởng thành, chưa thể sử dụng.
【Lợn rừng ở đây suốt ngày đánh nhau nên tất nhiên cần nhiều cỏ hơn để chữa thương, mà chúng thì cái gì cũng ăn được. Nhiều khi ăn hết cả thức ăn trong lãnh địa mình rồi lại mò sang chỗ ta và Thằn lằn lớn, năm nào cũng có mấy con lợn mới trưởng thành không biết lượng sức chạy đến, bọn ta quen rồi.】
So sánh với những thực vật khác, cuối cùng Tinh Linh vẫn hái một ít loại chưa từng thấy trước đó bỏ vào túi.
Hành động lấy và cất đồ vật từ không khí của họ khiến Thỏ cảm thấy rất thần kỳ, nhưng nó cho rằng đó là kỹ năng thiên phú, giống như phong nhận của nó vậy, thấy họ dùng quá thuận tay, Thỏ còn đem luôn những thức ăn mà Tinh Linh đưa để xin lỗi giao lại cho Tinh Linh giữ hộ.
—— So với Ma Vương khiến nó cảm thấy áp lực, tất nhiên nó chỉ tin tưởng mỗi Tinh Linh.
Có lẽ là vì chuyện Ma Vương tiêu diệt một con lợn rừng đực đã bị truyền ra ngoài, nên dù sau này họ có gặp thêm mấy đàn lợn rừng thì cũng không còn con nào dám chủ động lao đến nữa.
“Lợn rừng ở đây thật sự rất nhiều, bầy lúc nãy chắc cũng phải hai ba chục con.” Tinh Linh cảm thán khi nhìn thấy một đàn lợn do lợn cái dẫn đầu, không tính những con lợn đực trưởng thành đã rời đàn thì phần lớn trong đàn là lợn con, so với lợn trưởng thành thì bọn nhỏ trông dễ thương hơn nhiều, nhưng sức tàn phá vẫn không hề nhỏ, Tinh Linh tận mắt thấy nơi chúng đi qua chẳng còn cỏ mọc, thậm chí cây nhỏ cũng bị chúng húc bật rễ.
Một đàn lợn như vậy nếu để mặc phát triển, sớm muộn gì cũng hủy hoại hòn đảo này.
Nếu định lấy nơi này làm trạm trung chuyển trên biển, thì đám lợn rừng này chắc chắn phải được xử lý trước.
Với suy nghĩ ấy, Tinh Linh và Ma Vương cuối cùng cũng kịp băng qua cả hòn đảo trước khi trời tối.
Ngoài việc tìm được nhiều thực vật ma pháp, thu hoạch lớn nhất của họ là phát hiện một cái hang động, hang được dây leo che phủ, cửa chỉ cao tầm nửa người, bên trong dường như rất sâu, gần đó còn có một nguồn nước ngọt, đúng là một nơi ẩn nấp lý tưởng, đến cả lũ lợn rừng sống gần đó cũng không biết đến.
Ma Vương đích thân vẽ bản đồ đơn giản, lần sau quay lại có thể tìm thấy nơi này ngay.
Xem xét xong đại khái hòn đảo, họ chuẩn bị quay về.
Trên đường về, dù trời đã tối nhưng tốc độ còn nhanh hơn lúc đến, bóng tối không thể cản tầm nhìn của họ, con đường dưới chân cũng không thể làm khó họ.
Đêm đến động vật hoạt động còn nhiều hơn ban ngày, nhưng không có con nào dại dột đến chọc vào họ nên đường về còn thuận lợi hơn lúc đi.
Khi quay lại bãi biển ban đầu, Thỏ không nhắc gì đến chuyện thu nhận đàn em nữa, chỉ yên lặng nhìn Tinh Linh, chờ cậu lấy đồ ra.
Nó biết họ sắp rời đi rồi.
Tinh Linh không lấy đồ ra ngay, mà nó: 【Tôi nghe cậu kể về quê hương, thật sự rất muốn có cơ hội đến đó xem thử.】
Tai Thỏ giật giật.
【Tuy không thể đi ngay lập tức, nhưng sau này chúng tôi chắc chắn sẽ tìm kiếm, chúng tôi có thuyền lớn có thể đi lại trên biển, cũng có nhiều người cùng đi, biết đâu một ngày nào đó sẽ tìm được quê hương của cậu.】
【Vậy nên cậu có muốn cùng bọn tôi quay về không? Đại lục của bọn tôi tuy nóng và nghèo nàn, nhưng tôi đã trồng cả một cánh đồng đầy những món cậu thích ăn, muốn ăn bao nhiêu cũng được.】
Thỏ động lòng rồi. Nó vốn đã muốn quay về quê nhà từ lâu, nhưng bản thân lại không có khả năng vượt biển nên vẫn luôn chỉ là suy nghĩ viển vông.
Nhưng trước mắt có vẻ là một cơ hội tốt, dù không rõ cái “thuyền” đó là gì, nhưng Tinh Linh nói chắc như đinh đóng cột, có lẽ thật sự có thể giúp nó trở về.
Nhưng... có đáng tin không?
Thấy nó do dự, Tinh Linh suy nghĩ một chút rồi nói thêm những lời Ma Vương từng nói:
【Ở chỗ chúng tôi còn có rất nhiều ma thú có vẻ ngoài giống hệt cậu, cậu có muốn làm quen không?】
Tai Thỏ lập tức dựng đứng, mắt mở to kinh ngạc.
【Còn có Thỏ khác? Là giống gì? Thật sự sẽ giới thiệu cho ta?】
Thấy phản ứng của nó như vậy, Tinh Linh biết chuyện này tám phần là thành rồi nên gật đầu: 【Có chứ, rất nhiều là đằng khác, đủ mọi hệ, cả đực lẫn cái, đến lúc đó cậu muốn làm quen với ai cũng được.】
【Được, ta đi!】Thỏ lập tức gật đầu lia lịa.
Không còn cách nào khác, dù chủng tộc của nó không ph*t t*nh quanh năm như thỏ thường, nhưng mỗi năm cũng có một giai đoạn khá khổ sở. Mà trên đảo này, đừng nói cùng loài, đến một con thỏ cái bình thường cũng không có, nó đều phải gồng mình chịu đựng qua từng mùa, cảm giác đó thật sự rất khủng khiếp.
Sinh sản là bản năng của chúng mà.
Với lời mời gọi bằng “kết bạn giao phối”, Thỏ cuối cùng cũng bị Tinh Linh dụ lên thuyền.
Ma Vương bế Tinh Linh, Tinh Linh ôm Thỏ, cả ba cùng trở về thuyền.
Thuyền buồm lớn vẫn neo trên biển, dù không có kết giới bảo vệ, nhưng cũng không bị sinh vật biển nào tấn công.
Nhưng khi Tinh Linh đứng vững trên boong, lấy đèn dầu chứa đá chiếu sáng ra để soi khắp thuyền thì lại phát hiện một vị khách không mời.
Dưới ánh sáng của đá chiếu sáng, một con thằn lằn khổng lồ dài hai mét nằm im lìm dưới cột buồm không nổi bật, hờ hững thè lưỡi l**m gió về phía họ.
【Ồ, cuối cùng các ngươi cũng quay lại rồi à.】
Vẫn là kiểu giọng uể oải và ánh mắt mang theo vẻ thông tuệ, cả cách mở lời cũng vô cùng hờ hững.
【Thằn lằn lớn! Sao anh lại ở đây!?】
Đừng nói là Thỏ, đến cả Tinh Linh cũng giật mình lùi về phía sau một bước, ai mà có thể bình tĩnh khi bỗng nhiên thấy một con vật to như vậy trong bóng tối chứ?
Cậu lùi đúng vào lòng Ma Vương, người kia đỡ lấy cậu, dịu dàng vuốt lưng an ủi.
Ma Vương đã sớm phát hiện ra kẻ không mời này, chỉ là đối phương không có ác ý nên hắn không ra tay.
Thằn lằn lớn hoàn toàn không biết mình vừa tránh được một kiếp, gật đầu với họ rồi đáp lời Thỏ: 【Khi thấy họ rời đi, ta đã lần theo đến đây, nói thật thì con đường này cũng không dễ đi đâu, ta còn suýt bị lũ cá mập dưới biển cắn.】
Nhưng trước khi cá mập tới gần, nó đã phun độc tê liệt lũ cá rồi thuận lợi bơi tới cạnh thuyền, theo dây neo trèo lên.
May mà dây neo là xích sắt, chịu được sức nặng của nó, các vòng xích tạo thành từng đoạn bám chân rất tốt, dù thất bại vài lần nhưng nó cũng đã lên được, nếu không thì giờ còn đang ngâm mình dưới biển đợi họ.
【Ta mặc kệ anh đến bằng cách nào, ta chỉ muốn biết tại sao anh lại có mặt ở đây!】
【Tất nhiên là muốn đi cùng các ngươi.】Thằn lằn lớn liếc Thỏ đang cau có, rồi lại nhìn hai sinh vật phi nhân loại kia: 【Ta từng thấy vài kẻ loài người giống các ngươi đến đây bằng thứ gọi là thuyền như thế này.】
【Nhưng cuối cùng không ai rời đi được, có kẻ khi lên đảo thì bị lợn rừng g**t ch*t, có kẻ thì bị cá kéo xuống biển, ngay cả chiếc thuyền bằng gỗ đó cũng bị đâm gãy làm đôi, chìm xuống đáy, mà các ngươi có thể trở lại bình an, tuy có sự giúp đỡ của Thỏ nhưng đó cũng là minh chứng cho thực lực của bản thân các ngươi.】
Nó chậm rãi nói: 【Ta đã ở trên đảo này quá lâu rồi, nếu có thể ta muốn rời đi cùng các ngươi, xem như là trả công cho việc các ngươi hái thực vật ma pháp trong lãnh địa của ta, thế nào?】
Tinh Linh hơi bất ngờ: 【Mi biết loài người sao?】
【Tất nhiên rồi.】Thằn lằn lớn gật đầu:
【Ta cũng không giống như nhóc Thỏ kia kể từ khi đến đảo còn chưa từng rời hang, ta từng suýt bị loài người bắt được, nếu không vì quá chán ngán nơi này thì ta cũng không chủ động tiếp cận các ngươi.】
“Xem ra đại lục của Thỏ cũng có loài người.” Tinh Linh thuật lại lời Thằn lằn cho Ma Vương, Thỏ từng nói nó và Thằn lằn đến từ cùng một đại lục.
“Có nên đồng ý đưa nó đi không?”
Ma Vương gật đầu: “Đã biết về loài người ở đại lục đó thì có thể cũng biết thêm chuyện khác, mang nó theo để dò la tin tức cũng được.”
Tinh Linh quay đầu nói với Thằn lằn lớn: 【Có thể mang mi theo, nhưng chúng tôi không đến từ quê hương của các cậu, nên tạm thời không thể đưa các cậu về.】
【Ta biết.】Thằn lằn gật đầu: 【Hướng các ngươi đến là phía có bão tố, đúng không? Trước kia cũng từng có kẻ vượt qua chỗ đó, nhưng không ai quay lại được.】
【Mi biết về cơn bão nguyên tố nước?】 Tinh Linh cảm thấy Thằn lằn lớn này biết quá nhiều rồi? Nhưng nhìn ánh mắt của nó, lại thấy nó đáng ra phải biết nhiều như vậy.
【Bão nguyên tố nước? Ra là các ngươi gọi thế.】Thằn lằn nhắc lại cái tên đó: 【Ta cũng chỉ nghe một con cá lớn kể lại. Nơi đó quanh năm mưa bão, thời tiết cực kỳ tệ hại, nghe nói ngay cả cá biển cũng không thể vượt qua mà đến phía bên kia, nhưng nhiều năm trước có một nhóm may mắn giống các ngươi vượt qua được, cuối cùng những kẻ có làn da rất đen đó vẫn bị lũ cá dưới biển kéo xuống, không ai sống sót, thuyền cũng không còn.】
【Con cá lớn kia cũng từng tham gia vụ tấn công đó, nó còn kéo được một tên đến đổi đồ với ta nên ta nhớ rõ hắn mặc gì, dù quần áo đã rách, nhưng đại khái vẫn giống các ngươi.】