Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quốc vương của quốc gia Adadara là một người phong lưu háo sắc, trong hậu cung của ông ta, chỉ tính riêng số thê thiếp có danh phận thôi là đã hơn ba mươi người, còn số nữ nô bị nuôi nhốt thì không ai biết được có bao nhiêu, vì vậy ông ta cũng có rất nhiều con cái, hiện tại đã có mười bảy đứa con, trong đó lớn nhất đã ba mươi tuổi, nhỏ nhất vừa mới sinh chưa đầy hai tháng, mà trong hậu cung hiện giờ còn có hai phi tần đang mang thai.
Từ đó có thể thấy, vị quốc vương sắp năm mươi tuổi này không chỉ phong lưu mà còn rất mắn đẻ.
Tuy nhiên, việc quốc vương quá phong lưu cũng khiến cơ thể ông ta ngày càng suy yếu trong những năm gần đây, cố tình ông còn không chịu tu tâm dưỡng tính, vẫn sống cuộc đời phóng túng, dù bên ngoài trông vẫn ổn nhưng có tin đồn rằng cơ thể ông thực ra đã không còn như xưa, hiện tại phải dựa vào ma dược đặc biệt để duy trì phong độ.
Chính vì những tin đồn này, cùng với việc mọi người đều thấy rõ thể trạng ngày càng yếu đi của nhà vua, việc lập thái tử đã trở thành một vấn đề cấp bách.
Nhưng trong việc chọn thái tử, mọi người không đạt được sự đồng thuận.
Vua có rất nhiều con, nhưng trong số đó có mười hai con gái, chỉ có năm con trai.
Trong đó, Đại hoàng tử có vài chị gái bên trên năm nay đã hai mươi sáu tuổi, nhị hoàng tử hai mươi ba tuổi, tam hoàng tử cũng đã hai mươi tuổi, còn tứ hoàng tử và ngũ hoàng tử thì cách biệt khá xa về tuổi tác, tứ hoàng tử mới bảy tuổi, còn ngũ hoàng tử là con út, hiện vẫn còn bú sữa.
Với tình trạng sức khỏe hiện tại của quốc vương, chắc chắn ông không thể chờ đến khi hai hoàng tử nhỏ trưởng thành, nên hai người này không nằm trong danh sách ứng viên thái tử.
Trong ba hoàng tử đã trưởng thành, nhị hoàng tử là con của một nữ nô nên địa vị thấp hơn các hoàng tử khác, lại không thông minh hay giỏi giang, dù có vài người ủng hộ, nhưng cả vua lẫn các đại thần quý tộc đều ngầm loại anh ta khỏi danh sách thừa kế.
Vì vậy, gần như chắc chắn quốc vương tương lai sẽ được chọn giữa đại hoàng tử và tam hoàng tử.
Xét theo lẽ thường, đại hoàng tử lớn tuổi nhất, cũng là người kế vị hàng đầu, lại rất có năng lực, hẳn là ứng viên thích hợp nhất cho vị trí thái tử.
Nhưng mẹ của đại hoàng tử chỉ là một tiểu quý tộc, người ủng hộ chủ yếu là quý tộc hạng trung và thương nhân, không được lòng giới đại quý tộc.
Đối với những đại quý tộc nắm quyền lực, họ thà có một vị vua dễ kiểm soát còn hơn là một vị vua quá thông minh và có năng lực.
Có lẽ vì đại hoàng tử quá xuất sắc, khiến quốc vương cảm thấy bị đe dọa nên trong những năm gần đây, thái độ của ông đối với đại hoàng tử ngày càng dè chừng, không còn thân thiện như với các hoàng tử khác.
Vì vậy, tam hoàng tử nhỏ tuổi hơn lại có tỉ lệ ủng hộ cao hơn.
Thứ nhất, mẹ của tam hoàng tử là người thuộc đại quý tộc, gia tộc có thế lực mạnh thứ hai, tam hoàng tử tuy có chút thông minh nhưng lại tự cao và dễ bị dụ dỗ, khiến giới quý tộc rất ưa thích vị hoàng tử dễ kiểm soát này.
Hơn nữa, mẹ của tam hoàng tử rất được sủng ái nên cậu ta cũng được vua xem trọng, tam hoàng tử cũng rất biết cách lấy lòng vua, khác hẳn với đại hoàng tử hay nghi ngờ và phản bác các quyết định của cha, tất nhiên là vua thích một người nghe lời hơn.
Tối qua đại hoàng tử cũng có mặt tại buổi yến tiệc mà Ivesta tham dự.
Người tổ chức tiệc là thương nhân giàu có Deheka, kẻ suýt nữa hại tất cả mọi người mất mạng, dù là thương nhân lớn nhưng Deheka không có thân phận quý tộc, ở Adadara, thương nhân tuy không thấp kém nhưng cũng không thể sánh với quý tộc, nên khi một đại quý tộc để mắt đến vợ của ông, người quý tộc đó mới dám ngang nhiên đòi người, không đòi được thì thuê sát thủ giết người.
“Vị quý tộc kia là người của tam hoàng tử, vì vậy Deheka mới mời đại hoàng tử, ông ta đang tìm chỗ dựa.”
Việc đại hoàng tử và tam hoàng tử bất hòa là điều ai cũng biết, sau khi bị người của tam hoàng tử hãm hại, Deheka vốn đang giữ trạng thái quan sát đã nghiêng về phía đại hoàng tử.
“E rằng ông ta mời thần không chỉ để cảm ơn.” Mị ma nở nụ cười quyến rũ: “Vị đại hoàng tử ấy rất lễ độ với thần, chắc chắn là Deheka đã nói cho anh ta biết thân phận của thần rồi.”
Tại bữa tiệc ở Cổ Ma, đám ma vật đã thể hiện sức mạnh khủng khiếp —— con người đã chứng kiến một "Ma Vương" hùng mạnh và một cô gái trẻ có thể một mình tàn sát cướp sa mạc mà không bị thương thì đều cảm thấy chấn động.
Dù chưa biết đến Ma Đài nhưng họ tin rằng với một quốc vương và sức mạnh như vậy, quốc gia mang tên “Ma Quốc” sớm muộn gì cũng trở thành bá chủ đại lục Toph.
Tuy nhiên, sau bữa tiệc "thảm sát" do đọa thiên sứ trình diễn, Deheka không dám tiết lộ thân phận của Ma Vương và Tinh Linh, thậm chí ông không chắc nếu gặp lại vị "bệ hạ" kia thì liệu mình còn đủ sức đứng vững hay không.
Điều này e rằng đúng với tất cả những con người có mặt lúc đó.
Nhưng Ivesta thì khác.
Thân phận quý tộc của hắn không phải bí mật, kể cả khi Sam và những người khác nhắc đến hắn, họ đều giới thiệu như vậy.
Mà việc có thể đi theo một “Quốc vương bệ hạ”, điều đó rõ ràng là bằng chứng cho thân phận của Ivesta —— hắn không chỉ là quý tộc, mà còn là quý tộc được Quốc vương vô cùng tín nhiệm.
Nếu có thể thiết lập quan hệ với một người như vậy, với Deheka là chuyện vô cùng có lợi.
Hơn nữa, việc nhóm người Sam sở hữu pháp khí không phải bí mật, những thương nhân từng ở Proda phần lớn đều biết điều đó, thậm chí trong bữa tiệc ở Cổ Ma, Ake cũng đã để lộ bí mật này.
Tất cả người dân trên đại lục Toph đều biết pháp khí quý giá đến mức nào, với thân phận như nhóm người Sam, họ không thể nào có được nhiều pháp khí như vậy, nên chỉ cần nghĩ một chút là có thể đoán ra, những món đó rất có thể đến từ Ma Quốc.
Hiện tại, tình cảnh của Deheka rất xấu, dù âm mưu của tên đại quý tộc kia thất bại, nhưng gã chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha, giờ đây, dù có đem vợ dâng tặng, chưa chắc đã có thể giảng hòa, huống chi ông không hề muốn làm vậy.
Thực tế cũng đúng như vậy, sau khi biết ông ta chưa chết, công việc làm ăn của Deheka ở Adadara đều bị đe dọa và chèn ép từ nhiều phía, ngày càng khó khăn, nếu không muốn mất cả người lẫn của, ông phải khiến đối phương e ngại mình.
Cuối cùng, Deheka chọn đại hoàng tử làm chỗ dựa nhưng đối với đại hoàng tử thì Deheka không phải không thể thay thế.
Ban đầu Deheka đích thân đến gặp mặt, thái độ của đại hoàng tử đối với lời thỉnh cầu của ông ta chẳng mặn mà gì, không hề nhận lời, thậm chí còn không nhận lễ vật.
Bất đắc dĩ, Deheka đề cập đến Ivesta —— dĩ nhiên ông ta không dám nhắc đến Ma Vương —— chỉ nói rằng Mị ma là quý tộc lớn của Ma Quốc, đất nước đó có rất nhiều pháp sư mạnh, thậm chí có thể xuất khẩu đạo cụ ma pháp.
Dù chưa từng nghe đến Ma Quốc, đại hoàng tử cũng không nghĩ Deheka dám lấy chuyện này ra lừa mình, sau khi Deheka nói có thể giúp liên hệ với Ivesta, đại hoàng tử mới đồng ý che chở cho ông và tham gia bữa tiệc tối qua.
Về phần Ivesta, anh ta cũng đang tìm một nhân vật có tiếng nói tại Adadara, vừa để phát triển quan hệ thương mại, vừa thuận tiện cho các việc sau này.
Đại hoàng tử thông minh nhưng không quá tham lam, Ivesta khá hài lòng với biểu hiện của hắn, sau khi cân nhắc thông tin về tam hoàng tử, Mị ma liền chọn hợp tác với đại hoàng tử.
—— Dù thực tế là, cho dù tam hoàng tử có thông minh hơn và hợp tác tốt hơn, chỉ cần người của hắn từng ra tay với Ma Vương thì mọi khả năng hợp tác đều bị xoá bỏ.
“Nghe có vẻ là một vị hoàng tử không tồi.” Tinh Linh gật đầu tán đồng sau khi nghe Mị ma báo cáo: “Quan hệ của anh với hắn giờ thế nào? Tôi và Rael đang tính làm vài việc tại Adadara, hắn có thể đứng ra giải quyết giúp chúng ta mấy rắc rối không cần thiết được không?.”
Hiện tại xem ra, đại hoàng tử chưa từng gặp kia rõ ràng là bên đang cần họ hơn, nên Tinh Linh cảm thấy để hắn giúp đỡ một chút là chuyện hợp lý.
Ma Vương cảm thấy mình vừa nghe thấy một danh xưng đặc biệt, ánh mắt từ Mị ma chuyển sang Tinh Linh.
Tinh Linh lúc này đang chờ câu trả lời từ Mị ma, nên chưa chú ý đến hành động của Ma Vương.
Mị ma thì tất nhiên nhận ra, nhưng kiểu chuyện thế này, anh ta tuyệt đối sẽ không can dự.
Anh ta giả vờ không phát hiện gì, nghiêm túc hỏi Tinh Linh: “Bệ hạ và ngài định làm gì?”
“Chúng ta định dùng quả cầu kiểm tra để thử nghiệm người dân nơi đây, xem có thể tìm được thêm những người có thiên phú không.” Tinh Linh nói thẳng: “Anh biết rồi đó, hiện tại chỉ có mình tôi dùng được ma pháp hệ Mộc, nếu có thêm trợ thủ thì tốt biết mấy.”
Mị ma lập tức nghĩ đến: “Là bốn đứa trẻ ngài mang về hôm qua?”
“Đúng vậy, chúng có thiên phú học ma pháp hệ Mộc, nếu dạy dỗ đàng hoàng thì sẽ không kém.”
Tinh Linh trước mặt là Đại Ma Đạo Sư hệ Mộc, đã nói không kém thì chắc chắn là rất khá.
Mị ma nghĩ vậy, lại suy nghĩ thêm về hậu quả hành động này, từ đáy lòng tán thưởng: “Đây đúng là quyết định sáng suốt.”
“Hơn nữa, nếu không thể học ma pháp hệ Mộc thì cũng có thể bồi dưỡng thành những chiến binh thuộc nghề nghiệp khác mà phải không? Rael nói hiện tại chúng ta thiếu người, nên tốt nhất hãy xem cả loài người như thần dân luôn.” Câu gốc không hẳn thế, nhưng đại ý là vậy.
Lại nữa rồi. Ma Vương thầm nghĩ.
Tinh Linh tiếp tục giải thích kế hoạch, Mị ma hoàn toàn ủng hộ quyết định của Ma Vương, nhưng cũng chỉ ra rằng việc này có chút khó khăn.
“E rằng phía đại hoàng tử sẽ không đồng ý.”
Dù sao đây cũng là chuyện ảnh hưởng đến cả quốc gia, các quốc gia trên đại lục Toph đều rất coi trọng pháp sư, tuy không cho rằng dân thường có tư cách trở thành pháp sư nhưng cũng không muốn để những người có tiềm năng bị quốc gia khác đem đi, vì đó là mối đe dọa trong tương lai.
Lúc này, Ma Vương vẫn luôn im lặng lắng nghe mới mở miệng: “Nói với hắn, chúng ta có thể giúp hắn bồi dưỡng vài người.”
Tinh Linh lập tức tiếp lời: “Phải, dù người của hắn không có thiên phú ma pháp, nhưng chúng ta vẫn có thể dạy đấu khí mà? Như vậy được chứ?”
Mị ma gật đầu: “Nếu là điều kiện này, hắn chắc chắn sẽ đồng ý.” Sau đó anh ta còn cười nói: “Lấy chuẩn là trình độ cường giả của bọn họ đi?”
Trình độ ở đây? Là những “đại pháp sư” chưa học đến ma pháp cấp tám sao? Trình độ này còn chưa chạm tới ngưỡng cửa vào Ma Đài, có phải hơi thấp không?
Tuy nghĩ vậy, nhưng Tinh Linh và Ma Vương cũng không định giúp kẻ địch tương lai mạnh lên, nên chỉ suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Chỉ nghe Mị ma nói tiếp: “Nếu chỉ trong vài năm, thì chúng ta nhiều nhất cũng chỉ có thể dạy đến trình độ nghề nghiệp cấp năm hoặc sáu thôi.”
Cấp năm sáu? Đây là không định dạy đến cao cấp, chỉ tính đào tạo trình độ trung cấp thôi sao?
“…Tùy anh vậy.”
Quả không hổ danh bộ trưởng tài chính lắm mưu mẹo của Ma Đài.
Mị ma rất hài lòng khi được Bệ hạ phê chuẩn đề nghị của mình, lập tức nói có thể ngay bây giờ đến gặp đại hoàng tử bàn bạc, tin rằng sẽ sớm có kết quả như họ mong muốn.
Thấy anh ta đầy nhiệt huyết như vậy, Ma Vương cũng khoát tay cho đi.
Bây giờ, ngài còn có một chuyện khác đáng quan tâm hơn.