Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tinh Linh như người đẹp ngủ say được đánh thức bởi nụ hôn, nhưng cậu không hề muốn tỉnh dậy.
Tính ra thì cậu mới ngủ chưa đến ba tiếng nữa á!
Tinh Linh vốn không bướng bỉnh lúc rời giường giờ đây cũng bắt đầu bực bội.
“Tránh ra đi.” Tinh Linh bực bội đẩy đầu Ma Vương: “Sáng sớm ra đừng có chọc em.”
“Đâu còn sớm nữa, mặt trời đã lên cao rồi kìa." Ma Vương hơi lui về sau, nhưng khi nói chuyện môi vẫn còn chạm vào nhau: "Muốn ăn gì đó rồi ngủ tiếp không?"
“Không, em muốn ngủ tiếp, đau đầu muốn chết ấy.” Tinh Linh buồn ngủ nhắm hai mắt lại, thật sự rất hối hận, sớm biết vậy đã không chiều theo ngài ấy làm bậy, kết quả đối phương tinh lực dồi dào quậy đến cậu gần như thức trắng.
Thức đêm dẫn đến đau đầu, thực sự là như sắp chết đến nơi.
“Khó chịu lắm hử?” Ma Vương vốn dĩ cũng không định đánh thức cậu, chỉ là nhất thời không kiềm lòng được mà thôi, hiện giờ thấy cậu cau mày khó chịu, trong lòng hắn lại xót xa.
“Ừm.” Tinh Linh gật đầu, cảm giác còn có chút ấm ức.
Ma Vương vén tóc bên má cậu, hôn nhẹ lên vầng trán trơn bóng: "Vậy em cứ ngủ tiếp, ta không làm phiền nữa."
Mí mắt Tinh Linh khẽ run vài cái rồi lại ngủ tiếp.
Lần này cậu ngủ một mạch đến tận hoàng hôn, ma vật được Ansetloc phái tới tiếp quản tộc Cổ Ma cũng đã tới rồi.
Tinh Linh thức dậy xuống giường, Ma Vương không có trong lều, ngủ lâu quá khiền đầu cậu choáng váng, bụng cũng đói meo.
Cậu như kẻ mộng du bước vào phòng tắm xử lý bản thân, sau đó mới vén rèm lều bước ra ngoài.
Mặt trời vẫn chưa xuống núi, nhiệt độ ngoài trời vẫn rất cao, dù cho có mặc ma pháp bào giảm nhiệt thì Tinh Linh vẫn cảm nhận được luồng gió nóng ập thẳng vào mặt.
“Điện hạ, ngài tỉnh rồi.” Hai hầu gái canh cửa cả ngày rất vui mừng.
“Ừ, các cô vất vả rồi.” Tinh Linh gật đầu, trái phải nhìn quanh một vòng, có lẽ do thời tiết quá nóng nên rất ít ma vật hoạt động ngoài trời, so qua thì hai hầu gái tiểu ác ma không thể không đội trời nắng mà canh giữ cho cậu trông đáng thương hơn nhiều.
Cho dù có ma pháp bào chống nắng thì cũng không có nghĩa đây là công việc dễ chịu gì.
Không thấy được ma vật mình muốn gặp, Tinh Linh hỏi các cô: "Lekdimon đâu rồi?"
“Bệ hạ đang ở lều trại của đại nhân Ivesta.”
Mị ma cũng không phải ở trung tâm doanh trại như họ, Tinh Linh cũng không biết lều nào là của anh ta vì thế bảo các hầu gái dẫn đường.
Karin chần chờ nói: “Bệ hạ có dặn, nếu ngài tỉnh thì trước tiên chuẩn bị đồ ăn cho ngài."
Lúc này cũng đúng giờ ăn.
Tinh Linh lại hỏi: “Bệ hạ các cô đã ăn chưa?”
Karin lắc đầu: “Vẫn chưa.”
"Vậy cùng đi đi, cô dẫn tôi đến đó trước." Tinh Linh nói xong lại hỏi: "Hay là có điều gì bất tiện sao?"
“Không có đâu, mời Điện hạ.”
Theo hầu gái đến lều của Mị ma, rèm cửa được vén sẵn nên Tinh Linh nhìn vào đã thấy rõ tình hình bên trong.
Trong lều có không ít ma vật, ngoài Ma Vương và Mị ma, còn có thiên sứ chết chóc Serra cùng phó quan của nàng, ngoài ra còn có vài ma vật Tinh Linh chưa từng gặp qua.
Lúc này, Ma Vương đang nghe một phó quan đọa thiên sứ báo cáo, hình như lúc cậu đang ngủ, Serra đã dẫn thuộc hạ đi tiêu diệt hang ổ của bọn cướp sa mạc.
Thiếu nữ đọa thiên sứ tuyệt đối không vì châu báu hay vật phẩm gì, nàng chỉ đơn thuần biết nơi đó còn kẻ sống sót, liền dẫn người đi chiến đấu.
Vào lúc này, tuy nàng không có biểu cảm gì nhưng Tinh Linh vẫn cảm thấy nàng có vẻ tức giận và không vui.
Rất nhanh sau đó, cậu đã biết nguyên nhân.
"...Hang ổ lũ cướp vẫn còn không ít người, nhưng trong số đó chỉ có hơn mười tên cướp sa mạc, còn lại đều là nữ nhân và nô lệ bị họ bắt đến, tổng cộng..."
Hăng hái chạy đi đánh nhau, ai ngờ chỉ gặp được hơn mười kẻ có thể giết, mà còn bị đám đọa thiên sứ khác đoạt trước, không trách được Serra lại không vui.
Phó quan đọa thiên sứ đang hỏi Ma Vương về cách xử lý những nữ nhân và nô lệ kia.
Thực ra đây là việc nhỏ, họ hoàn toàn có thể tự quyết định, nhưng vì lũ cướp kia đã đắc tội với Ma Vương nên tất nhiên cần báo cáo để bệ hạ quyết định.
“Ai nghe lời thì giữ mang về, ai không nghe thì tùy các ngươi xử lý."
Ma Vương thấy Tinh Linh, giương mắt ra hiệu cậu đến gần.
Tinh Linh bước vào, được các ma vật hành lễ chào hỏi.
"Ngủ đủ rồi sao?" Ngay trước mặt cấp dưới, Ma Vương không hề kiêng kỵ mà nắm lấy tay Tinh Linh, dò hỏi tình trạng của cậu: "Đói không? Sao không đi ăn trước?"
"Cũng tạm, tính về ăn sau." Dù sao cũng đói lắm rồi nên ngược lại Tinh Linh lúc này không thấy bụng cồn cào nữa.
Ma Vương lập tức nói: "Ta xong việc rồi, đi thôi."
Thế là Tinh Linh bị kéo đi luôn, để lại các ma vật còn chưa kịp báo cáo công việc.
Ma Vương vừa rời đi, thấy không còn chuyện gì nên thiếu nữ đọa thiên sứ cũng xoay người rời khỏi.
Các ma vật đang đợi báo cáo lập tức nhìn về phía người duy nhất còn có thể xử lý – Ivesta.
Phó quan đọa thiên sứ: "Đại nhân, ta còn chưa báo cáo hết chiến lợi phẩm lần này..." Chiến lợi phẩm ở hang ổ cướp sa mạc cũng không chỉ có người mà.
Ma vật mới từ Ma Đài đến: "Đại nhân, sau khi tiếp quản nơi này, chúng ta nên làm gì tiếp theo..." Hắn vừa mới đến đây, có hiểu biết quái gì với Cổ Ma đâu, Bệ hạ lại không nói muốn sắp xếp người ở đây như thế nào.
Ivesta cảm thấy đau đầu, anh ta chỉ thích kiếm tiền, nếu là tài vật của cướp sa mạc thì còn gợi nổi chút hứng thú, chứ việc tiếp quản một vùng thôn làng nhỏ vài trăm người, anh ta hoàn toàn không quan tâm nổi.
Những việc như sắp xếp nhân sự gì đó vốn là việc của Bệ hạ và Huyết tộc —— tuy rằng trước giờ bọn họ cũng chưa từng sắp xếp công việc ở cấp bậc thôn trưởng.
Nhưng Bệ hạ đã giao phó, anh ta cũng đành phải làm thôi.
Cảm giác như sau này còn phải đối mặt với nhiều tình huống như vậy nữa đây.
Muốn tiếp quản một bộ tộc nhỏ vài trăm người thật ra không khó, nhất là động tĩnh đêm qua cũng không nhỏ, khiến bất kể là người từ ngoài đến hay là người Cổ Ma đều bị dọa cho kinh hãi, lo sợ các ma vật sẽ làm gì bọn họ, lúc sau biết rằng mình sẽ không bị giết hay bị bán đi thì họ liền ngoan ngoãn hợp tác, nói làm gì là làm đó.
Còn những người đến từ nơi khác, trừ đoàn thương nhân đi cùng ma vật, những người khác sau cơn sợ hãi thì rất cẩn thận đến đây thăm dò có được rời đi không.
Ma Vương cũng không ra lệnh giữ lại những người này, các ma vật cũng không cản bọn họ rời đi, có người mở đầu, những người còn lại cũng mau chóng thu dọn đồ của mình, thất thần rời đi.
Trong một đoạn thời gian dài, có lẽ bọn họ sẽ không đặt chân đến đây nữa.
Còn nhóm của Sam thì cũng muốn đi lắm, nhưng lại không dám á, họ vốn đi cùng đoàn, nếu lúc này bọn họ muốn bỏ đi thì nghĩ cũng biết đối phương sẽ phản ứng như thế nào.
Với lại bọn họ cũng luyến tiếc đạo cụ ma pháp ở Ma Đài.
Vì câu nói sai lỡ miệng kia, Sam còn đích thân đến tìm Ivesta, tỏ vẻ sẵn sàng dùng nửa gia sản để đổi lấy sự tha thứ của Ma Vương, bộ dáng nơm nớp lo sợ kia dường như giây tiếp theo sẽ lập tức bất tỉnh vậy.
"Không cần phải như vậy đâu, Bệ hạ cũng không trách ngài." Mị ma vẫn giữ nụ cười thân thiện: "Nhưng sau này Sam tiên sinh nhớ cẩn trọng lời nói một chút, lại gọi sai lần nữa thì không có ai bênh được đâu."
Dù sao đối phương cũng là quân cờ đầu tiên để tiếp cận tầng lớp bên trên của Adadara, Mị ma cũng không thể dễ dàng phá hủy được.
Sam mồ hôi đầm đìa, vội gật đầu lia lịa: "Vâng vâng, ta sẽ chú ý."
Được bảo vệ tính mạng và tài sản, Sam mừng rỡ, nhanh chóng tỏ ý sẽ giúp đỡ hết mình nếu cần đến.
Tuy rằng sợ hãi, nhưng không thể phủ nhận sức mạnh và tài lực của ma vật khiến hắn vô cùng chấn động, đại thương nhân luôn luôn trục lợi một lần nữa nhận ra, nếu lần này có thể nắm chắc thì tiền đồ sau này của hắn sẽ càng thêm huy hoàng.
Thương nhân có suy nghĩ như hắn cũng không ít, nên dù sợ hãi, nhưng tất cả người thương đoàn khi đối xử với ma vật cũng càng thêm hăng hái.
Vốn định nghỉ một ngày rồi rời đi, nhưng sau khi Tinh Linh biết Ma Vương đã cho người tiếp quản Cổ Ma, nên chủ động muốn giúp cải thiện hoàn cảnh nơi này.
Cậu vốn là chúa cứu thế mà ý thức tự nhiên nhận định, trước kia nơi này không thuộc địa bàn của họ thì Tinh Linh tự nhiên không can dự vào, nhưng nay nó đã thuộc về họ, Tinh Linh cảm thấy mình có thể làm chút chuyện.
Nhận thấy nơi này nhà nào cũng nuôi lạc đà và dê núi —— vốn dĩ đó thuộc về tầng lớp bên trên đã chết của Cổ Ma, nhưng nếu chủ nhân đã chết, thì quyền sở hữu thuộc về người nuôi dưỡng chúng nó, chỉ điều đó thôi đã khiến ma vật tiếp quản nhận được lời cảm kích của mọi người dân Cổ Ma ——Hơn nữa nơi đây là ốc đảo, nguồn nước và nguyên tố thủy cũng khá dồi dào, thực vật tuy thưa thớt nhưng vẫn có rất nhiều, nguyên tố mộc cũng ít nhiều hiện diện một chút, Tinh Linh thừa dịp đêm xuống, thi triển một thuật "Mưa xuân rả ríc" quy mô lớn.
Tiêu hao hết tám chín phần mười ma lực của cậu, hiệu quả của "Mưa xuân rả ríc" này có thể nói là cấp bậc cấm chú, diện tích che phủ không kém gì Ám Hắc Chi Mạc ở Ma Đài, hiệu quả càng kéo dài hơn.
Cơn mưa sức sống này kéo dài suốt cả đêm, tất cả sinh vật tại khu vực này đều cảm thấy nó khác thường, dù mưa đêm lạnh buốt, nhưng rơi lên người lại dễ chịu kỳ lạ.
Đất đai vốn khô cằn nứt nẻ cũng được trận mưa này hồi sinh, cây cối khô héo cũng trở nên xanh tốt sáng sủa, hạt giống Tinh Linh gieo theo gió cũng bắt đầu nảy mầm.
Sáng hôm sau mọi người tỉnh lại, bọn họ thấy bãi đất hoang xung quang đã biến thành bãi cỏ xanh mướt, trên đó còn có những cây nhót sai quả khiến ai nấy cũng kinh ngạc vui mừng.
Người không hiểu chân tướng thì trực tiếp quỳ lạy cảm tạ trời xanh vì kỳ tích.
Còn các thương nhân biết trong Ma Đài có một vị ma pháp sư hệ mộc cực kỳ mạnh lại nghĩ ngay đến vị ma pháp sư ấy.
Bọn họ không biết người nọ là ai, nhưng không ảnh hưởng đến việc bọn họ kinh ngạc cảm thán và sùng bái vị ma pháp sư ấy.
So với việc Ma Vương ra tay và thiếu nữ đọa thiên sứ chém chết nhiều lũ cướp, thì cũng không chấn động bằng cảnh tượng trước mắt bọn họ bây giờ.
Thế mà lại có thể chỉ trong một đêm biến ra cả một đồng cỏ rộng lớn, còn có nhiều cây nhót nặng chĩu quả kia, vị ma pháp sư này có lẽ là thần thiên nhiên hạ phàm đúng không?
Mà Tinh Linh bị lầm tưởng là "thần thiên nhiên hạ phàm" do tiêu hao ma lực quá nhiều cộng thêm thức trắng cả đêm, lúc này đang ngoan ngoãn nằm trên giường nghỉ ngơi.
_____________________
Tác giả có lời muốn nói:
Đúng vậy, Tinh Linh tuy rằng sẽ không đánh nhau, nhưng cũng rất là lợi hại! Cậu là chúa cứu thế hoàn mỹ!