Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sam chọn đúng thời điểm thích hợp (Tinh Linh nhìn thấy hắn đưa cho người đứng đầu kia một đồng vàng), nhờ đó mới khiến những người canh gác tin rằng đoàn người Ma Vương không phải kẻ xấu. Không rõ người canh gác thực sự tin là vậy hay chỉ vì đồng vàng kia mà chấp nhận bỏ qua, nhưng cuối cùng họ vẫn cho phép cả nhóm tiến vào, đồng thời còn tiết lộ một tin tức cho Sam.
“Hắn nói tộc trưởng của bọn họ sau khi biết tin ốc đảo gần nhất biến mất, đã lập tức tăng giá nước lên cao hơn, hiện tại ba đồng bạc mới có thể mua được một túi nước.”
Đây cũng không phải là một tin tức tốt, chỉ với giá một đồng bạc vốn đã là một khoản chi tiêu không nhỏ đối với một đoàn thương nhân trăm người, giờ lại tăng lên tận ba đồng bạc, thật sự đúng là cắt cổ!
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo quanh đây chỉ có đúng một nơi có nước như vậy cơ chứ.
Nếu muốn uống nước thì dù cho người bán đẩy giá cao lên thế nào thì họ cũng phải mua.
Tuy vậy các thương nhân vẫn muốn thử thương lượng với tộc trưởng, xem liệu có thể giảm giá xuống một ít hay không.
Bên Ma Vương thì không có nhu cầu này, thế nên bọn họ quyết định tách ra hành động.
Có lẽ vì nơi này thường xuyên có thương nhân qua lại, nên từng nhà đều treo ký hiệu cho biết có thể cung cấp chỗ trọ, khi thấy người từ bên ngoài đến họ còn chủ động mời chào làm ăn, nên những người trong thương đoàn không đi tìm tộc trưởng đã nhanh chóng bị tách ra như thế.
Nhưng điều bất ngờ là không một ai tới mời chào nhóm Ma Vương bọn họ.
Xem ra con người vẫn có bản năng sợ hãi trước nguy hiểm.
Dù sao cũng không có ý định ở lại lâu nên mấy kẻ phi nhân loại này cứ thế tản ra dạo quanh đây.
Dân cư nơi này tuy thưa thớt nhưng lãnh địa tường đất vẫn khá rộng lớn, mỗi một căn nhà đều là nhà trệt vuông vức với những bức tường đất dày loang lổ, bên cạnh mỗi ngôi nhà thường có một chiếc lều nhỏ, trên đỉnh phủ đầy cỏ khô được thu hoạch từ những bụi cây thấp phổ biến trong vùng, bên trong lều đều sẽ nuôi dê núi hoặc lạc đà.
Nhưng nhìn người dân nơi này, đặc biệt là bọn trẻ con, đứa nào đứa nấy cũng gầy gò đến mức xương cốt lộ rõ dưới làn da, trực tiếp tr*n tr**ng chạy khắp nơi khiến người ta khó mà tưởng tượng được làm sao họ có thể nuôi nổi dê và lạc đà.
“Không nhất định là của bọn họ, rất có thể chỉ là nuôi giúp cho người khác, như tộc trưởng nơi này chẳng hạn.” Ivesta đã ở bên ngoài một khoảng thời gian nên hiểu khá rõ về cách vận hành của những bộ tộc kiểu này.
Trong nhiều bộ tộc, chỉ có một số ít người có thân phận cao quý là giàu có, còn những người dân bình thường không có nghề nghiệp ổn định, chỉ có thể làm thuê cho đám giàu có kia để đổi lấy thức ăn nước uống để sinh tồn, mà phần lớn công việc trong đó đều là chăn thả.
Dân cư ở đây không sợ hãi người bên ngoài, nhưng bất kể là người lớn hay trẻ con khi thấy những kẻ trùm áo choàng kín mít như bọn họ thì đều cố ý tránh đi, những người nhát gan hơn thì lập tức gọi con cái đang chạy loạn về nhà rồi đóng chặt cửa lại.
“Chúng ta đáng sợ đến thế sao?” Tinh Linh ghé sát Ma Vương, hạ giọng hỏi: “Người dân ở đây hẳn là đã quá quen với khách đến từ bên ngoài rồi chứ?”
Dù bọn họ mặc áo choàng đen trông có phần bí ẩn, nhưng những người đi lại trong sa mạc phần lớn đều ăn mặc tương tự như vậy mà, hơn nữa không phải cậu tự khen, chứ áo choàng của bọn họ vừa nhìn đã biết là không phải thứ người bình thường có thể mặc mà? Người dân nơi này rõ ràng đều đang làm kiểu "Nông Gia Lạc" (sống tạm bợ để kiếm sống), thế mà khi nhìn thấy bọn họ ăn mặc tốt như vậy, rõ ràng dù biết là người có tiền nhưng họ lại chẳng buồn mời chào làm ăn, thậm chí chỉ cần nhìn thấy thôi cũng đã sợ hãi, chuyện này cũng quá kỳ lạ đi.
“Có chuyện gì đó không ổn.” Ma Vương chăm chú nhìn Tinh Linh đang ngẩng đầu lên nói chuyện với hắn mà để lộ ra đôi mắt, “Có kẻ đang theo dõi chúng ta, hơn nữa còn mang theo ác ý.”
Những ánh mắt đánh giá bọn họ rất nhiều, trên cơ bản là đi đến đâu bọn họ đều là tâm điểm chú ý, nhưng có kẻ mang ác ý thì đúng thật là có vấn đề.
Nghe Ma Vương nói vậy, ba ma vật đi theo đều giật mình, lập tức mở rộng cảm giác của mình, chỉ lúc này bọn họ mới nhận ra sự khác thường.
Ivesta không khỏi cảm thấy áy náy nói: “Thủ đoạn ẩn nấp rất cao minh, nếu không phải Bệ hạ phát hiện ra thì thần cũng không chú ý đến, thì ra những người bình thường nơi đây cũng có thể có năng lực như vậy sao? Là thần quá sơ suất rồi.”
Lời này của anh ta ít nhiều đã thể hiện bớt đi phần nào sự coi thường đối với những người ở đây.
“Ngươi cũng không am hiểu chiến đấu, đừng tự trách.”
Bọn họ đều dùng tiếng Trung để trò chuyện, tiếng cũng rất nhỏ nên không cần lo lắng bị những kẻ theo dõi nghe lén được.
Tinh Linh không có chút kinh nghiệm nào trong chiến đấu, thậm chí cậu còn không biết làm thế nào để phát hiện ra những kẻ có ác ý, nhưng cậu tin tưởng vào phán đoán của các ma vật: “Có khi nào là những người của tộc Cổ Ma phái tới không? Không phải trước đó khi chúng ta vừa vào thành bọn họ cũng có vẻ rất căng thẳng sao?”
“Cảm giác không giống, những kẻ canh gác không hề tỏa ra ác ý." Một ma vật giải thích nói: “Nhưng cũng không loại trừ khả năng là người của bọn họ.”
“Vậy giờ phải làm sao đây?” tay Tinh linh ngo ngoe rục rịch, cậu có ý muốn lấy ra Cây Trượng Tự Nhiên.
“Cứ bình tĩnh quan sát đã.”
Chẳng qua chỉ là mấy kẻ giỏi ẩn nấp, Ma Vương hoàn toàn không coi ra gì, ngược lại hắn còn muốn xem thử bọn chúng rốt cuộc định làm gì.
Đã biết có kẻ xấu đang theo dõi, Tinh Linh cũng không còn tâm trạng dạo chơi nữa, huống hồ ở nơi này ngoài những căn nhà đất ra thì vẫn chỉ là những căn nhà đất, chẳng có gì mới mẻ đáng để xem, cậu nhìn cũng chán rồi.
“Chúng ta quay về thôi, có khi bên kia cũng đã thương lượng xong rồi.”
Quả nhiên khi trở lại nơi tách ra thì các thương nhân đều đã về đến nơi, hơn nữa bọn họ cũng không mang vẻ mặt tức giận mà về, vị tộc trưởng kia dù không trực tiếp ra mặt nhưng vẫn nể tình giao tình trước đây, đồng ý giảm giá một chút, một túi nước bây giờ có giá một đồng rưỡi thay vì ba đồng, dù giá vẫn cao hơn so với trước kia, nhưng so với giá mới bị đội lên thì mức chiết khấu này cũng đã rất ưu đãi.
Vì thế lúc này các thương nhân đã chuẩn bị đi mua nước, đồng thời bọn họ mời Tinh Linh và các ma vật đi cùng.
Vốn dĩ nhóm phi nhân loại không cần bổ sung nước, vì trong hành trang của họ vẫn còn đầy đủ dự trữ.
Nhưng nghĩ đến các thương nhân cũng không biết điều này, để tránh sau này khiến họ nghi ngờ, Ma Vương vẫn ra lệnh cho Ivesta dẫn theo hai hầu gái cùng đi mua, đảm bảo có đủ nước uống cho tất cả ma vật đến tận ốc đảo tiếp theo.
“Chờ mua xong chúng ta trở về dùng để ngâm tắm đi.” Trên đường trở về, Ma Vương nói với Tinh Linh như vậy.
Sau khi ra ngoài, thứ không tiện ngoài lương thực ra thì còn có vấn đề vệ sinh cá nhân, dù không thiếu nước, bọn họ vẫn có thể tắm rửa sạch sẽ mỗi ngày, nhưng đã lâu rồi chưa được ngâm mình trong bồn tắm, dù sao lều trại không thể chứa được chiếc bồn tắm lớn mà hắn mang theo.
Đó là một chiếc bồn đủ rộng để hai người trưởng thành ngồi thoải mái mà không cảm thấy chật chội.
Tinh Linh khẽ lắc đầu: “Em có lều cắm trại và bộ tẩy rửa, là loại tự động cấp nước ấm, đợi lát nữa trực tiếp lấy ra dùng đi.”
Lều trại mà 《DW》 sản xuất khác với lều nơi này, đặc biệt Luvita trước đây mua nó để đi du lịch ngắm cảnh, nên tất nhiên đã chọn loại tốt nhất, nếu chỉ xét về độ thoải mái thì loại lều mà người chơi dùng này thậm chí còn tốt hơn cả các lều trại của các ma vật dựng lên.
Chẳng qua vì hình dáng có phần đặc thù, phía trước còn có người thương đoàn đang ở nên Tinh Linh vẫn luôn không lấy ra dùng.
Hiện tại mọi người đã vào ở trong thành, nên cậu cũng không cần lo lắng bị gây chú ý nữa.
Sau khi trở về doanh trại tạm thời, Tinh Linh liền ra lệnh phá bỏ lều trại cũ của mình, rồi lấy một vật nhỏ từ trong tay áo ném xuống đất, ngay lập tức một chiếc lều lớn với mái vòm trời xanh mây trắng hiện ra trước mặt mọi người.
So với những chiếc lều đen xung quanh, chiếc lều màu trắng này trông cực kỳ đáng yêu, nhưng đồng thời cũng có phần lạc lõng, rõ ràng rất dễ thu hút sự chú ý.
Không gian bên trong lều rộng rãi hơn nhiều so với vẻ ngoài, trên tường còn có cả cửa sổ, mở ra giúp không gian thông thoáng, nội thất bên trong cũng được sắp xếp đầy đủ tiện nghi, thoạt nhìn chẳng khác gì một ngôi nhà có người sinh sống.
Nếu không phải vì quá trình dựng lên và thu lại của chiếc lều này rất dễ thu hút sự chú ý thì chắc chắn Tinh Linh đã lấy ra sử dụng từ lâu rồi.
Ma Vương cảm thấy rất hài lòng với nơi này, đặc biệt là chiếc giường, dù chỉ rộng 1m2, hai người ngủ chung khó tránh khỏi sẽ hơi chật một chút, nhưng nó cũng vừa đủ để hắn tiện ôm Tinh Linh ngủ.
Sau khi xem xét xong giường, Ma Vương quay đầu lại nhìn Tinh Linh, chợt phát hiện cậu đang đứng ở góc tường phủ thảm lông, mà trên bức tường trước mặt cậu không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một cánh cửa.
Hắn chắc chắn khi bước vào, nơi đó không hề có bất cứ thứ gì.
Thấy Ma Vương đã chú ý tới, Tinh Linh liền giải thích: “Đây chính là hệ thống tẩy rửa đi kèm, nói trắng ra thì nó chính là một phòng tắm di động, giống như vậy ——”
Cậu đặt tay lên một góc cánh cửa, dùng sức kéo mạnh, cánh cửa đó vậy mà lại bị xé xuống như một tờ giấy dán.
“Lúc không cần dùng thì có thể xé nó xuống, cuộn lại rồi cất vào túi là được, chẳng qua thứ này chỉ có thể dùng trong lều trại này, xem như một phần của nguyên bộ.”
Ma Vương khẽ gật đầu, hiểu rằng đây là một loại đạo cụ không gian.
Tinh Linh lại nói: “Chỉ có chủ nhân mới có thể thao tác nó, vậy nên không cần lo sau khi vào sẽ bị mắc kẹt bên trong, đương nhiên, nếu là người khác thì có thể sẽ không giống vậy.”
Tinh Linh vừa nói, vừa đảo mắt một vòng trên người Ma Vương, rất có ý muốn thử nhốt hắn vào trong phòng tối.
“Thứ này không nhốt được ta đâu.” Ma Vương tự tin nói: “Ta khá giỏi dùng ma pháp dịch chuyển đó.”
Được rồi, đúng là vậy thật.
Sau khi dán lại cánh cửa, Tinh Linh mở cửa ra bước vào, căn phòng tắm này khá nhỏ nhưng vẫn có đầy đủ tiện nghi, đặc biệt là sau khi không sử dụng nữa thì nó sẽ tự động làm mới nên vẫn luôn giữ trạng thái sạch sẽ nhất.
Tinh Linh cũng không vội vào ngâm mình trong nước ấm, vì giờ này đã sắp ăn cơm rồi.
Cho nên cậu chỉ mở ra để cho Ma Vương tham quan một chút rồi đóng cửa lại, chuẩn bị chờ sau khi ăn xong mới tận hưởng nước ấm.
Mà lúc này, Ivesta và hai hầu gái tiểu ác ma cũng đã trở về, nhưng bọn họ không phải về một mình, một số hộ vệ của thương đoàn giúp bọn họ đưa nước đã mua đến, trong số đó còn có vài gương mặt lạ, trông có vẻ là người Cổ Ma.
Nước được đựng trong nhiều bình lớn nhỏ, số bình chứa này còn sẽ phải trả lại cho đối phương, nên Ivesta ra lệnh cho các ma vật giả vờ lấy túi nước của mình để rót vào, còn bản thân thì đi gặp Ma Vương.
“Bệ hạ, tộc trưởng tộc Cổ Ma mời ngài và Điện hạ đến tham gia yến hội.”
_________________
Tác giả có lời muốn nói:
Viết đến phòng tắm là lại không kiềm được mà muốn viết cảnh bạch bạch bạch, che mặt, thật sự không cứu nổi bản thân...