Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 54: MƯA ĐÊM

Trước Tiếp

Trời tờ mờ sáng, vẫn chưa đến giờ tỉnh dậy như thường lệ nhưng Tinh Linh đã bị một trận hỗn loạn tiếng sấm và tiếng mưa rơi đánh thức.

Bên trong Ma Đài, bất kể ngày hay đêm thì bầu trời luôn u ám.

Mỗi ngày Ám Hắc Chi Mạc đều sẽ tụ tập và chuyển hóa đủ nguyên tố ám cho Ma Đài sử dụng, sau đó mỗi ngày vào thời gian cố định mưa đen sẽ rơi xuống, khi đó cả tòa thành đều sẽ trở nên náo nhiệt hơn bình thường.

Trước đây không ai rõ mưa đen sẽ rơi vào thời điểm nào, nhưng kể từ khi Tinh Linh chuyển đến, nó chỉ xuất hiện vào đầu giờ chiều, kéo dài chừng nửa canh giờ rồi dừng lại.

Đây là thời gian do Ma Vương thiết lập, bởi vì vào thời gian này Tinh Linh thường ở trong phòng nghỉ ngơi, phòng của cậu có ma pháp phòng ngự đặc thù, có thể ngăn chặn nguyên tố ám xâm nhập.

Còn nếu khả năng cậu không có ở trong phòng, thì bên cạnh cậu luôn có Ma Vương bảo vệ.

Vì thế khoảng thời gian này vốn không nên có mưa.

Tinh Linh ngồi dậy khỏi giường, dây lưng đã sớm tuột ra khiến áo ngủ trượt khỏi bờ vai, mái tóc dài rối xõa tung xuống lộ ra những dấu hôn trên làn da trắng nõn, những dấu vết vốn màu đỏ tươi đã chuyển sang xanh tím, hai nụ hoa trước ngực vẫn sưng đỏ chưa tan, lưu lại vết trầy da, thậm chí còn có thể thấy vết dấu răng nhàn nhạt, khiến đôi mắt vốn mơ màng buồn ngủ của Tinh Linh nay lại càng thêm chút đỏ au bị ức h**p.

Xoa nhẹ khóe mắt khô khốc, Tinh Linh chống người nửa ngồi dậy nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ở vị trí gần cửa sổ hoàn toàn không có dấu vết của nước mưa, nhưng ở nơi xa hơn, từng tia sét rạch xuyên qua tầng mây dày, chợt lóe sáng trên bầu trời rồi kèm theo tiếng sấm rền rĩ.

Dù không thể sánh bằng thị lực của loài diều hâu, nhưng trời ban năng lực đặc thù cho Tinh Linh giúp cậu phát hiện nước mưa nơi xa tựa như những chuỗi ngọc trai đứt đoạn rơi xuống phủ kín mặt đất, nếu không phải đang ở trong Ma Đài, nơi nguyên tố ám ngăn cách cảm giác của cậu thì Tinh Linh cảm thấy mình có lẽ sẽ không chỉ bị đánh thức bởi tiếng mưa và sấm thôi đâu.

Cậu chỉ biết mình bị tiếng nguyên tố thủy hoan hô nhảy nhót ồn ào đến đau cả đầu.

Không phải mưa đen, mà là ở bên ngoài Ma Đài, xem ra ma trận lưu trữ đã thành công áp chế nguyên tố hỏa làm cho nguyên tố thủy giáng xuống từ trên cao.

Đây có lẽ là cơn mưa đầu tiên sau nhiều năm tại Biển Cát Hoàng Kim.

Nhưng chắc chắn không phải là lần cuối cùng.

Cậu xốc chăn ngồi dậy, muốn nhìn rõ cơn mưa này hơn.

Một bàn tay to lớn vẫn luôn bị lơ đi đột ngột siết chặt vòng eo thon nhỏ của Tinh Linh, không cam lòng để cậu rời đi.

Ngay sau đó, một cái đầu màu đen đè lên đùi cậu.

Thậm chí do dây lưng đã bị lỏng ra từ trước, khiến cho áo ngủ của Tinh Linh bị trượt xuống nên giờ đã biến thành cái đầu to dán vào thịt đùi mà không hề có lớp ngăn cách nào.

May là tối qua cậu có mặc q**n l*t.

Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Tinh Linh chính là may mắn.

Cũng giống như trên ngực, làn da trên đùi cũng không còn nguyên vẹn, vốn do hoạt động tối qua mà phần bên trong đùi vẫn còn vương lại cảm giác bỏng rát dù đã được thoa thuốc, hơi thở của Ma Vương phả lên làn da ấy khiến nơi ấy thoáng đau nhói.

Ngày thường Ma Vương luôn mang theo cặp sừng lớn cong vút trên đỉnh đầu trông khác biệt với nhân loại, hắn đương nhiên thích hình thái ma vật của mình hơn, nhưng tối qua khi hắn muốn lưu lại dấu ấn của mình lên bẹn đùi thon dài kia thì chính cặp sừng uốn lượn này lại gây trở ngại, vì thế hắn quyết định sau này lúc thân mật với Tinh Linh thì hắn sẽ thu sừng của mình lại.

Tinh Linh kẹp chặt hai chân, đẩy đẩy cái đầu đen kia ra.

Đã không đẩy nổi mà ngược lại còn làm Ma Vương trong lúc lay động vô tình chạm vào bụng dưới của cậu.

Miệng mũi Ma Vương lại trực tiếp áp sát lên lớp vải mỏng kia.

Mặt Tinh Linh lập tức đỏ bừng, cậu luống cuống đưa tay đẩy Ma Vương lần nữa.

"Đừng đè lên em."

Tinh Linh thật sự rất hối hận khi mình đã bị Ma Vương thuyết phục cho hắn ở lại phòng mình trước khi phòng Ma Vương được sửa xong.

Mặc dù hai người chưa đi đến bước cuối cùng, nhưng toàn thân trên dưới của Tinh Linh không có chỗ nào là chưa bị Ma Vương chạm qua, ở đâu cũng có thể thấy dấu hôn và dấu răng, quả thực là gần như bao phủ cơ thể cậu.

Tuy rằng Tinh Linh cũng không ghét sự thân mật này, cũng đúng là đã trải qua một cảm giác vui sướng chưa từng có, nhưng đến khi tỉnh táo lại cậu luôn không nhịn được mà đỏ bừng mặt vì nhớ lại những hình ảnh đêm qua.

Thật sự quá xấu hổ.

Hiển nhiên chuyện mà Tinh Linh cảm thấy thẹn thì lại chính là hoạt động yêu thích nhất của Ma Vương, hơn nữa sẽ vẫn luôn yêu thích như vậy.

Vì thế vốn sửa lại phòng ngủ chỉ mất một ngày mà tới giờ vẫn chưa thấy động tĩnh nào, nghe nói là vì người thiết kế thiếu linh cảm nên không thể vẽ ra phác họa phòng ngủ hợp ý Ma Vương, đến nỗi khi nào mới có thể vẽ ra bản Ma Vương hài lòng thì còn phải xem đến khi nào hắn mới dụ được Tinh Linh về sống chung một phòng với hắn.

Ma Vương không cần nhìn cũng biết lúc này Tinh Linh trông mê người đến nhường nào.

Hắn cố ý vươn đầu lưỡi ra nhẹ nhàng l**m qua lớp vải mỏng, rồi khẽ cắn nhẹ lên, sau khi lưu lại một vết ướt át Ma Vương với chậm rãi ngồi dậy, nghiêng đầu l**m lên gương mặt nóng bừng và đôi hốc mắt ửng đỏ của Tinh Linh.

"Sao không ngủ tiếp đi?" khả năng nhìn đêm của Ma Vương khiến hắn có thể thấy rõ thời gian trên đồng hồ treo tường.

Vẫn còn hai giờ nữa mới đến thời gian Tinh Linh thường thức dậy.

Tinh Linh vốn có chất lượng giấc ngủ rất tốt, chỉ cần ngủ rồi thì nếu chưa đến giờ cậu sẽ không tự động tỉnh lại, tình huống hôm nay thật hiếm thấy.

"Trời mưa rồi." Tinh Linh khẽ nghiêng đầu, tránh đi chiếc lưỡi không an phận của Ma Vương, rồi chỉ ra cửa sổ.

Ma Vương chỉ liếc mắt qua loa ra cửa sổ, rồi lập tức thu lại tầm nhìn: "Nếu trời mưa, hôm nay em cũng đừng đi ra ngoài, chúng ta có thể ngủ thêm một chút."

Thuận tiện làm vài chuyện mà cả hai đều thích.

"Không được, đây là cơn mưa bình thường đầu tiên em thấy kể từ khi đến đây, em muốn đi xem."

Tinh Linh đặt tay lên cánh tay Ma Vương, khéo léo thoát khỏi cái ôm của hắn.

Hai chân trần chạm xuống mặt đất, chẳng buồn nhìn đến những dấu vết lưu lại trên mu bàn chân, Tinh Linh xỏ nhanh dép lê, kéo áo ngủ lại ngay ngắn, buộc chặt dây lưng.

Bị Ma Vương quấy phá, cậu cũng không còn tâm tình ngủ tiếp nữa, trực tiếp chạy vào phòng tắm, rửa mặt thay quần áo.

Lúc thay đồ, Tinh Linh đặc biệt chăm chú nhìn mình trước gương, cổ, ngực, phía sau lưng và phần bên trong đùi là nhiều dấu vết nhất, ngoại trừ mấy vết đỏ thẫm phát tím ra thì còn có vài dấu răng rải rác trong đó, đặc biệt là dấu hôn sau tai, ngay cả khi cậu mặc ma pháp bào thì vẫn không che được.

Quả nhiên, Ma Vương chính là Ma Vương, dù vẻ ngoài có trầm ổn đến đâu thì vẫn có một mặt hoang dã, bá đạo mười phần.

Tinh Linh quyết định cả ngày hôm nay nhất định phải đội mũ choàng, không thể gỡ xuống.

Khi mặc đồ, dù nguyên bộ ma pháp bào và nội y đều được làm từ vải dệt mềm mại nhất, nhưng nó vẫn k*ch th*ch đến vùng da đã trầy xước trên ngực.

Thật muốn đánh tên khốn Ma Vương kia một trận.

Hoặc là trực tiếp đá khuất mắt đi.

Bực tức mặc đồ xong, cậu chỉnh phần tóc bên phải đổi qua bên trái để che đi dấu vết sau tai.

Sau khi sửa soạng xong, Tinh Linh tìm một cây dù vẽ ma văn trong túi không gian, chuẩn bị ra ngoài.

Khi cậu bước ra phòng tắm, Ma Vương đã ăn mặc chỉnh tề -- Tên này thậm chí còn mang theo cả quần áo của mình đến trực tiếp chiếm dụng tủ đồ mà Tinh Linh ngày thường không sử dụng.

"Chờ ta một chút." Ma Vương nói, rồi bước vào phòng tắm.

Tinh Linh đắn đo chờ hay không chờ một lúc, rồi buồn bực quyết định đứng chờ bên ngoài.

Tốc độ của Ma Vương rất nhanh, hiển nhiên hắn tỏ vẻ bình thản tự tin rằng Tinh Linh sẽ chờ mình nhưng trong lòng thật ra vẫn không chắc chắn.

Chứng cứ chính là hắn không đóng cửa phòng tắm và thỉnh thoảng còn ló đầu ra xem.

"Đi thôi."

Ra khỏi Ma Đài, cơn mưa đằng trước càng thêm rõ ràng.

Điều thú vị là ở giữa tầng mây đen do Ám Hắc Chi Mạc tạo thành và tầng mây đang có mưa còn xuất hiện một khoảng trời đêm, nơi ánh sao lấp lánh rực rỡ như thể bầu trời bị một nhát dao sắc bén tách đôi.

Lúc này gió đêm gào thét từng cơn, cơn dông tố bị gió thổi nghiêng lệch, một số rơi xuống rừng cây Hồ Dương, cũng may tiếng sấm dù lớn nhưng không đánh xuống bất kỳ thân cây nào.

"Xem ra để đảm bảo an toàn, nơi này cần phải trang bị một hệ thống chống sét, nhưng không biết liệu Linton pháp sư có thể làm được không?"

Dạo gần đây, Tinh Linh đã hình thành thói quen cứ thiếu thứ gì thì chỉ cần tìm Lão Vu Yêu nghiên cứu là có thể giải quyết được ngay.

"Được, trước đây nó từng thu thập sấm sét, có thiết bị tương tự."

Lão vu yêu không hổ là đại sư luyện kim, năng lực này gần như đã vượt qua cả nền công nghệ cao.

Xuyên qua rừng cây Hồ Dương, những hạt mưa nhỏ rơi xuống từ kẽ lá, Tinh Linh mở cây dù trong tay.

Ma Vương rất tự giác tiến vào trong.

Cây dù không lớn, là dù tiêu chuẩn dành cho một người, nhưng nhờ ma văn khắc trên bề mặt mà nó có thể tạo ra một không gian rộng hơn, cho dù có thêm Ma Vương thì cũng đủ để che chắn cả hai khỏi cơn mưa.

Xuyên qua khu rừng hồ dương, cơn mưa bỗng lớn dần, tiếng nước tạt xuống đất vang lên rối loạn, vùng đất vốn khô cằn bắt đầu hình thành những vũng nước, nước mưa tràn xuống đất rồi chảy vào hệ thống kênh rạch, khiến mực nước bên trong dâng cao nhanh chóng.

Mưa lớn trút xuống cánh đồng tử vân anh, nhưng cây cối hai bên lại không được hưởng chút ân huệ nào, mà những đóa tử vân anh này quá đỗi lưu luyến nước mưa, đến nỗi bị hạt mưa nặng trĩu đánh rơi rụng tơi tả hết sức thê lương, dù biết chúng có sức sống vô cùng ngoan cường nhưng Tinh Linh vẫn không khỏi lo lắng liệu chúng có thể vượt qua trận mưa này hay không.

Trong làn mưa rơi dày đặc, nguyên tố thủy vốn ôn hòa và tĩnh lặng nay lại trở nên sinh động hẳn lên, Tinh Linh thậm chí có thể nghe thấy tiếng chúng ca hát.

Gần đây những loài động vật nhỏ trong rừng vì sợ ma vật bắt ăn mà không dám rời khỏi hang ổ cũng lần lượt chui ra, chúng tò mò quan sát trận mưa đầu tiên trong đời mình.

Ngay cả con báo Hoa Hoa vừa sinh ba chú báo con cũng dẫn theo đàn con chạy tới, mấy chú báo con vẫn chưa đi vững nhưng vẫn lảo đảo chạy theo mẹ vui đùa vào trong cơn mưa.

Nhưng rất nhanh chúng bị nước mưa lạnh băng xối vào khiến lập tức chạy ra khỏi làn mưa, nhào vào chân Tinh Linh, miệng kêu ngao ngao không ngừng.

Tinh Linh bật cười đưa chiếc dù cho Ma Vương, rồi ngồi xổm xuống, cậu lấy ra một chiếc khăn lông sạch, trong tay vận chuyển một chút nguyên tố hỏa hòa vào trong nguyên tố phong nhẹ nhàng lau khô từng chú báo con, rất nhanh trước mặt cậu đã xuất hiện ba cục bông lông xù.

Ma Vương nhìn Tinh Linh đùa giỡn cực kỳ vui vẻ với bầy báo nhỏ, rồi ngẩng đầu nhìn về phía xa.

Sau rừng cây muối, trên những cồn cát không hề có mưa, một đoàn người thật dài đang dẫm lên ánh bình minh tiến đến.

__________________

Tác giả có lời muốn nói:

Rekdimon (đắc ý): Trọng điểm ngày hôm nay là gì?

Tác giả (giơ tay): Đùi!

Rekdimon (ám chỉ): Còn cọ xát nữa.

Luvita (không thể nhịn được nữa): Các người câm miệng hết đi (╯‵□′)╯︵┻━┻

Trước Tiếp