Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 49: QUẦN ÁO MỚI

Trước Tiếp

Lúc Tinh Linh tắm xong, vừa mặc đồ liền phát hiện một tình huống khó xử 囧.

Bởi vì trước đó cơ thể của cậu không có giới tính nên những bộ đồ lót đều được thiết kế giống với đồ lót của phụ nữ, còn cực kỳ ôm sát vào cơ thể.

Để phù hợp với cơ thể đặc biệt của cậu mà kiểu dáng của chúng hoàn toàn là màu trơn, không hề có chi tiết hoa lệ nào giống của nữ giới nên cậu không cảm thấy bất kỳ gánh nặng tâm lý nào khi mặc.

Nhưng giờ đây cơ thể Tinh Linh đã biến thành nam, "người bạn nhỏ" mới xuất hiện kia bị bó buộc bởi lớp vải ôm sát khiến cậu cảm thấy vô cùng không thoải mái.

Điều tệ nhất là bây giờ không phải trong trò chơi, nên không có hệ thống tự động điều chỉnh kiểu dáng quần áo cho phù hợp với cơ thể.

Vì thế sau khi Tinh Linh thay đồ lót sạch sẽ xong liền cảm thấy khó chịu, ngay cả khi vải đủ co dãn nhưng vẫn hơi làm hỏng tâm trạng tốt của cậu.

Không muốn làm khó bản thân nữa, Tinh Linh dứt khoát chọn một chiếc áo tắm dài, không quan tâm đến mái tóc vẫn còn ướt, chân xỏ đôi dép lê rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Đôi mắt Ma Vương tối sầm lại khi nhìn thấy bộ dáng hiện tại của Tinh Linh, trong lòng lóe lên những suy nghĩ mãnh liệt nóng bỏng.

Chiếc áo tắm tơ lụa màu trắng dài đến cẳng chân chỉ được buộc lỏng ở eo, để lộ ra chiếc lắc được chính tay mình mang lên mắt cá chân, những chiếc lá xanh biếc trên đó được nước rửa sạch trở nên sáng bóng hơn, khẽ đung đưa theo từng bước chân nhẹ nhàng của cậu.

Cổ áo hơi mở để lộ làn da mịn màng trắng trẻo, nước từ mái tóc ướt chảy dọc theo gương mặt tụ lại thành hai dòng suối trong vắt ở xương quai xanh, nhưng rồi lại tràn ra tiếp tục chảy vào b* ng*c trắng nõn, thậm chí còn thấm vào lớp vải lụa mỏng khiến chiếc áo tắm dần dần trở nên trong suốt, lộ ra hai điểm hồng nhạt ẩn hiện trước ngực.

Cố tình Tinh Linh lại hoàn toàn không tự nhận thức được, đôi mày nhíu lại trên gương mặt hồng hào vừa tắm xong của cậu, trong ánh mắt xanh biếc long lanh dường như cũng mang theo một tia ưu sầu.

Nỗi buồn thoáng qua trên khuôn mặt Tinh Linh khiến Ma Vương kiềm nén lại những suy nghĩ trong đầu.

Hắn bước đến cạnh Tinh Linh, nhẹ nhàng lấy chiếc khăn lông trên đầu cậu xuống, cử chỉ có phần vụng về nhưng không mất đi sự dịu dàng lau những giọt nước còn đọng lại trên mái tóc cậu.

"Có chuyện gì vậy?"

"Quần áo không hợp lắm, mặc vào không thoải mái." Tinh Linh không dám nói rõ là chỗ nào không phù hợp, chỉ nói mơ hồ rồi cúi đầu để mặc cho Ma Vương phục vụ mình.

"Ta sẽ lập tức cho người mang quần áo mới đến." Đáy mắt Ma Vương thoáng qua một nụ cười nhẹ. "Nguyên bộ."

Chắc chắn hắn đã biết, Tinh Linh nghĩ thầm, mặt bỗng đỏ bừng, nhưng vẫn khẽ gật đầu đồng ý.

Chẳng rõ có phải đã chuẩn bị từ trước hay không, lệnh của Ma Vương vừa được truyền đi không lâu, tóc của Tinh Linh cũng chỉ vừa khô bớt một nửa thì bộ quần áo mới đã được mang tới.

Ma Vương đích thân ra nhận đồ để không để hầu gái vào phòng, hắn lưu loát đóng cửa lại không cho bất kỳ ai cơ hội nhìn trộm Tinh Linh bên trong.

Bộ quần áo mới được đặt ngay ngắn trước mặt Tinh Linh, nó hoàn toàn khác biệt với phong cách mà cậu thường mặc, bộ đồ mới ngoại trừ có màu trắng ra thì dù là kiểu dáng hay đường nét, thậm chí đến các phụ kiện đi kèm như giày đều giống hệt với bộ chế phục của Ma Vương.

Tinh Linh cũng không ghét loại trang phục này, cậu không nhớ đã từng nghe thấy ở đâu nhưng người ta nói rằng khi đàn ông mặc chế phục sẽ trở nên cuốn hút nhất, mà khi Rekdimon mặc nó quả thực trông rất đẹp trai, vì thế Tinh Linh đã có chút mơ tưởng rằng nếu bản thân mặc bộ đồ như vậy, có lẽ cũng sẽ trông oai phong không kém Rekdimon.

Nhưng khi ánh mắt dừng lại ở một mảnh vải nhỏ trong bộ quần áo, khuôn mặt cậu lại đỏ lên.

Luôn cảm thấy có chút xấu hổ.

Tinh Linh định cầm bộ đồ vào phòng tắm để thay, nhưng Ma Vương bỗng nhiên ngăn cậu lại.

"Sàn phòng tắm vẫn còn ướt, nếu em vào trong thay sẽ làm quần áo mới ướt nhẹp, với lại em cũng chưa từng mặc loại trang phục này nên cần phải có người giúp đỡ."

Cẩn thận nghe, sẽ phát hiện giọng hắn trầm thấp hơn bình thường, còn mang theo chút khàn khàn.

Đó là biểu hiện của sự kiềm nén.

Nhưng Ma Vương cũng không muốn bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để trở nên thân mật hơn với Tinh Linh, cho dù điều đó có khiến hắn thêm phần dày vò.

Tinh Linh nghĩ đến tình trạng trong phòng tắm, ở một nơi mà mỗi ngày bồn tắm lớn luôn tỏa hơi nóng, cho dù có hệ thống thông gió và thường xuyên có hầu gái vào dọn dẹp, nhưng loại không gian khép kín này vẫn khó giữ được sự khô ráo.

Ngoài ra, khi bộ quần áo mới này được mở ra, trông cũng đúng là khá phức tạp.

Vì thế không đợi Ma Vương nói thêm, Tinh Linh đã tự cởi áo tắm ướt sũng cùng chiếc q**n l*t không vừa vặn ra, sau đó cầm lấy chiếc quần mới màu đen -- vừa nhìn đã biết là phong cách của Ma Vương.😳😳

Cậu từ nhỏ đã lớn lên trong bệnh viện nên thường xuyên phải làm kiểm tra sức khỏe, có những lúc kiểm tra thậm chí còn không được mặc bất kỳ quần áo nào, lúc đó còn bị một đám người đứng xung quanh quan sát nên cậu đã dần quen, huống hồ hiện tại chỉ là thay đồ trước mặt bạn trai của mình mà thôi.

Vì thế cậu hoàn toàn không nhận ra rằng, khi cậu xoay người để chuẩn bị mặc quần vào thì Ma Vương đang không chớp mắt chăm chú vào cặp mông cong mượt mà của cậu.

Sau khi mặc xong q**n l*t, Tinh Linh vươn tay định lấy chiếc quần dài.

Nhưng một bàn tay đã cầm lấy chiếc quần trước cậu một bước.

Ma Vương nửa quỳ trước mặt Tinh Linh, tay giữ lấy phần lưng của chiếc quần dài, ý bảo Tinh Linh đưa chân vào.

Cảm giác giống như đang được đối phương cúng bái khiến Tinh Linh không khỏi nhớ lại lần trước khi Ma Vương đeo lắc chân cho mình.

Nhưng lúc ấy họ vẫn chưa thân mật như bây giờ.

Do dự một chút, cậu vẫn nâng chân lên cho vào quần, thậm chí vì đứng bằng một chân không vững nên phải đưa tay vịn vào vai Ma Vương.

Chiếc quần được mặc vào rất nhanh, suốt quá trình Tinh Linh chỉ cần nâng chân mà thôi, sau đó Ma Vương kéo quần lên rồi cẩn thận cài khuy bên hông, rồi tròng thêm dây lưng vào.

Lúc này, Tinh Linh có chút hối hận vì đã không chọn mặc áo sơ mi trước mà lại chọn mặc quần, bởi vì khi Ma Vương giúp cậu thắt dây lưng, ngón tay của đối phương sẽ vô tình chạm vào eo cậu.

Cậu chưa từng biết eo mình lại nhạy cảm đến vậy, chỉ cần một cái lướt nhẹ của đầu ngón tay là cũng đủ khiến một cảm giác tê dại lan khắp người, làm cậu muốn tránh đi theo bản năng.

Mà trong quá trình này, Ma Vương đứng rất gần cậu, hắn cúi đầu xuống, hơi thở dường như hơi nặng nề, thỉnh thoảng lướt qua ngực cậu như một làn gió nhẹ.

Điều này làm Luvita nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn với Rekdimon.

Khi bản thân đang khẩn trương mà lại nhận thấy đối phương còn có vẻ căng thẳng hơn mình (không phải đâu nha) đã khiến tinh thần của cậu bớt khẩn trương hơn phần nào.

Ma Vương cao hơn Tinh Linh, nên Luvita có thể dễ dàng nhìn thấy cảm xúc trong ánh mắt của đối phương từ góc độ hiện tại.

Cặp mắt đỏ của Ma Vương thường mang vẻ tăm tối như máu, bởi vậy thường được gọi là "huyết nhãn", nhưng khi tâm trạng hắn tốt, đôi mắt sẽ trở nên sáng rực, tựa như hồng ngọc tỏa sáng dưới ánh đèn.

Mà hiện giờ, đôi mắt đó lại khác với hai loại trên, chúng không hoàn toàn giống huyết nhãn mà sâu thẳm như muốn hút cả linh hồn người khác vào trong, rồi chúng lại lấp lánh như một ngọn lửa đang cháy sáng.

Chú ý thấy Tinh Linh đang nhìn mình, Ma Vương nhấc ánh mắt lên, không hề che giấu mà triển lãm ánh lửa d*c v*ng đang bùng cháy trong mắt mình.

Cảm xúc quen thuộc này khiến Tinh Linh nhanh chóng nhớ lại bản thân đã từng gặp ánh mắt như vậy trong loại tình huống nào.

-- Khi bọn họ hôn nhau.

Ngay khi vừa nhận ra điều này thì môi của Ma Vương đã áp xuống.

Sự ăn ý được bồi dưỡng ra trong khoảng thời gian này khiến Tinh Linh theo bản năng mở miệng để Ma Vương duỗi lưỡi sâu vào trong, mặc hắn xâm chiếm.

Sự phối hợp hoàn hảo, cảm giác hôn sâu siêu tuyệt vời, mọi thứ trông vẫn như thường lệ.

Tinh Linh thả lỏng người, nâng tay lên vòng qua cổ Ma Vương.

Không thể phủ nhận rằng cậu cực kỳ thích nụ hôn của Ma Vương.

Ngay cả khi bị cắn môi, đầu lưỡi bị dây dưa đến tê dại, hàm bị cứng đờ vì há miệng quá lâu, nhưng cậu vẫn rất thích.

Nhưng cậu quên mất rằng bây giờ mình đã khác với trước kia.

Cậu chìm đắm trong sự truy đuổi giữa môi lưỡi mà không để ý rằng tay Ma Vương cũng không đè gáy mình lại như thường lệ, thay vào đó hắn dùng một tay ôm lấy eo cậu và tay còn lại thì sờ lên trên ngực cậu.

Sự khác thường trên ngực cũng không làm Tinh Linh chú ý, cậu chỉ cảm thấy hôm nay còn thoải mái hơn mọi lần.

Mà nụ hôn này mang đến cũng không chỉ có sự vui sướng như ngày thường, cậu vừa mới biến thành cơ thể nam giới, trong nụ hôn này cậu và Ma Vương ôm chặt lấy nhau, khiến phần th*n d*** của cả hai người ép sát không kẽ hở, rồi một tình huống mà đàn ông bình thường nào đều sẽ có đã xảy ra.

Bộ phận áp vào nhau đã xảy ra thay đổi rõ rệt.

Cả hai bên đều vậy.

Nụ hôn nồng nàn khiến Tinh Linh tê liệt, đầu ốc trống rỗng, cậu hoàn toàn không thể suy nghĩ được bất cứ chuyện gì nữa, đôi tay không còn vòng sau cổ Ma Vương nữa mà bắt đầu s* s**ng lung tung trên lưng hắn.

Cơ thể theo bản năng đung đưa, dù là lớp vải cọ xát vào ngực hay những thay đổi ở phần thần dưới đều khiến cậu mê mẩn.

Đôi mắt xanh biếc được bao phủ bởi một làn sương mờ, có âm thanh thoát ra từ cánh môi nọ rồi lại nhanh chóng biến mất trong đôi môi kia.

Cơ thể đột nhiên bị ngã về sau rơi thẳng xuống chiếc giường lớn phía sau, Tinh Linh còn chưa ý thức được chuyện gì xảy ra thì cơ thể Ma Vương đã áp đè lên theo.

Nụ hôn vẫn tiếp tục, nằm ngửa hôn nhau khiến một ít chất lỏng trong suốt trào ra từ miệng cậu, không biết vì sao mà nụ hôn của Ma Vương hôn ngày càng trở nên mạnh bạo hơn, tựa như muốn nuốt chửng cậu vậy.

Tinh Linh không nhớ được gì nữa, cậu chỉ có thể cảm giác được một đôi tay đang đốt lửa khắp nơi trên người mình, mỗi tất da thịt bị chạm vào đều trở nên nóng bỏng, sau đó một cảm giác tuyệt vời chưa từng có dần dâng lên từ dưới làn da, cả người cậu đều sắp bị đốt cháy.

Dây lưng vừa được thắt lại không lâu lại bị cởi ra, tay hắn trượt dọc vào theo vùng bụng dưới, sự k*ch th*ch này khiến Tinh Linh phát run, cậu nắm chặt tóc Ma Vương kéo mạnh.

Ma Vương đành phải rời bờ môi của cậu theo hành động này.

Nhưng tay hắn không dừng lại, toàn thân Tinh Linh sắp hỏng mất.

"Đừng...... Đừng chạm vào......"

Bàn tay nắm tóc của Ma Vương đổi sang nắm lấy bàn tay gây ra tình huống hiện tại, nhưng làm thế nào cũng không bẻ ra được.

"Đừng sợ Luvita, ta vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương em."

Âu yếm hôn lên môi cùng má Tinh Linh, lời nói của Ma Vương kèm theo hơi thở hỗn loạn.

Nhưng Tinh Linh không nghe thấy, tâm trí cậu đều tập trung vào bàn tay càng lúc càng nhanh hơn kia, cảm giác sợ hãi dâng trào, cậu thậm chí còn không nhận thấy những giọt nước mắt đang rơi xuống.

Cuối cùng đến khi ngón chân Tinh Linh co lại, mắt cậu choáng váng và lỗ tai ù đi, toàn thân cậu run rẫy ngã vào vòng tay của Ma Vương.

Tựa như một con cá sắp chết đang giãy giụa rơi vào vòng tay của dã thú săn mồi.

____________

Pan: Cứ cảm thấy Ma Vương như sở khanh dụ dỗ con nít nhà lành.🤡

Trước Tiếp