Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cách nghĩ mới mà Luvita nói ra kỳ thật rất đơn giản.
Nếu là bởi vì nhiệt độ bên dưới quá cao, nguyên tố hỏa quá nhiều làm nguyên tố thủy và nước mưa bên trên không xuống được, vậy thì chúng ta chỉ cần nghĩ cách hấp thụ các nguyên tố hỏa bên dưới là tốt rồi.
Lão Vu Yêu nghe được lời này thì ngọn lửa linh hồn trong hốc mắt lại bắt đầu cháy hừng hực lên.
"Đúng vậy, không sai, tại sao ta không nghĩ đến đó chứ? Trước tiên chúng ta có thể bỏ qua vấn đề chuyển đổi nguyên tố mà trực tiếp hấp thụ nguyên tố hỏa bên ngoài, nguyên tố hỏa được hấp thụ còn có thể được lưu trữ lại và làm nguồn năng lượng cho ma pháp!"
Lão Vu Yêu càng nghĩ càng cảm thấy biện pháp này rất tốt, tuy có vẻ đơn giản nhưng lại có thể mang đến kết quả to lớn.
Biển Cát Hoàng Kim nơi Ma Đài đang tọa lạc thật sự quá cằn cỗi, nơi này ngoại trừ nguồn nước ngầm bên dưới miễn cưỡng có thể tính là tài nguyên bên ngoài thì hầu như không còn cái gì khác nữa, nếu như không phải đám ma vật trong Ma Đài đều là hệ bất tử không có nhu cầu sống đáng kể hoặc là đều có thể sống trong vài tháng mà cần không ăn uống, cùng với kho chứa nguyên liệu rất phong phú của Ma Đài vì dự trữ cho chiến tranh, không thì chỉ dựa vào mảnh đất nhỏ bên ngoài Ma Đài là không đủ cho đám ma vật tiêu sài.
Không nói đến những thứ khác, những nguồn năng lượng ma pháp cung cấp cho đá chiếu sáng bên trong Ma Đài nếu dùng hết sẽ không có chỗ nào để mua. Ngay cả muốn thấp một ngọn nến cũng không có điều kiện.
—— Không phải ai cũng có thể giống như Ma Vương bệ hạ của bọn họ, có thể bố trí cho Tinh Linh một gian phòng chất đầy thực vật chiếu sáng bên trong Ma Đài dày đặc nguyên tố hắc ám này.
Cho nên nếu quả thật có thể thu thập nguyên tố hỏa làm nguồn năng lượng để sử dụng vậy đó chính là một chuyện vô cùng tốt.
Lão Vu Yêu hưng phấn nói suy nghĩ của mình cho Tinh Linh, chẳng qua đó càng giống lẩm bẩm hơn: "Bây giờ nghiên cứu của chúng ta đối với Hắc Ám Chi Mạc chỉ còn vấn đề về chuyển đổi là chưa giải được, nhưng nếu không cần chuyển hóa mà trực tiếp chú trọng vào tụ tập và hấp thu vậy thì chỉ cần thay đổi một chút về chủng loại nguyên tố, lại tăng thêm trận đồ hấp thu cùng chứa đựng thì không bao lâu nữa là có thể nghiên cứu ra ma pháp trận mới rồi."
"Vả lại chúng ta còn có thể dùng những đá chiếu sáng đã tiêu hao để chứa đựng nguồn năng lượng, ngoài ra tôi còn biết vài loại khoáng thạch cũng có thể hấp thu nguyên tố ma pháp, đều thử hết tất cả xem."
"Farichlar." Thấy Lão Vu Yêu rất có xu thế tiếp tục nói thao thao bất tuyệt, Lekdimon rốt cuộc cũng lên tiếng đánh gãy nó.
Nghe thấy Rekdimon gọi mình, Lão Vu Yêu lập tức ý thức được nơi này không phải phòng thí nghiệm của nó, người trước mặt cũng không phải là những trợ thủ kia của nó, vội vàng ngừng câu chuyện: "Thật có lỗi Bệ hạ, thần có chút quá hưng phấn."
Rekdimon nhẹ gật đầu: "Đã có mạch suy nghĩ mới vậy thì trở về tiếp tục nghiên cứu đi, ta hi vọng có thể mau chóng nhìn thấy kết quả."
"Vâng thưa Bệ hạ, trong vòng năm ngày chúng thần nhất định sẽ lấy ra ma pháp trận mới!" Lão Vu Yêu rất có tự tin định ra thời gian.
"Tốt, lui xuống đi."
Sau khi Lão Vu Yêu đi, Tinh Linh mới thật nhẹ nhàng thở ra, vị cuồng nghiên cứu này hẳn là sẽ không tới quấy rầy cậu trong thời gian ngắn.
Tuy nhiên chuyện lần này cũng khiến cậu ý thức được rằng ngoài ma pháp ra thì cậu nên sớm làm quen hiểu rõ với tất cả các kỹ năng một chút, tránh cho lần sau lại xuất hiện vấn đề tương tự.
Cũng may năng lực vẽ của cậu xuất phát từ kỹ năng nên không cần lo lắng về khả năng thực hành, điều mà Luvita thiếu chỉ là kiến thức lý thuyết mà thôi.
Mà đối với trí nhớ cùng trí thông minh hiện tại của mình, Tinh Linh vẫn rất có tự tin, cậu vẫn còn có chủng tộc và nghề nghiệp bù vào mà!
Bởi vì ý tưởng này mà Tinh Linh đã bí mật thay đổi lại thời gian biểu hằng ngày của mình, giảm bớt một nửa thời gian ngủ trưa, thời gian ngủ buổi tối cũng từ chín giờ trì hoãn đến mười hai giờ, cứ như vậy cậu có thể dành bốn tiếng để vào trong "phòng thí nghiệm của Đại Ma Đạo Sư", dưới sự trợ giúp của Sách trí tuệ bắt đầu làm quen với ma pháp trận cơ bản nhất.
Một khoảng thời gian sau đó, dưới tình huống các ma vật khác hoàn toàn không biết (chủ yếu là Ma Vương bệ hạ không biết), dựa vào trí nhớ tốt của cậu, chưa thể nói là nhìn qua đã nhớ nhưng nhìn qua hai ba lần vẫn có thể nhớ được hoàn toàn, có thể nói Tinh Linh một ngày tiến bộ được ngàn dặm, không nói có thể hiểu rõ hết nhưng ít nhất khi người khác hỏi thì cậu sẽ chẳng còn bối rối về những gì người khác hỏi nữa.
Hơn nữa cũng bởi vì lần ôn lại này mà cậu cũng có phần thích nghiên cứu ma pháp trận, khả năng thực hành chế tác quyển trục ma pháp c*̃ng đã chân chính nắm giữ, không còn chỉ là máy móc dựa vào kỹ năng bật hack nữa.
Đồng thời, trong túi của cậu c*̃ng chồng chất không ít quyển trục ma pháp hệ mộc, còn có một số ma pháp trận hệ khác mà cậu lấy được từ Sách trí tuệ, số quyển trục ma pháp mà cậu dùng làm thử nghiệm đã chiếm gần hai trăm ô trống trong túi của cậu luôn.
Đương nhiên đây là những chuyện về sau, còn bây giờ chúng ta quay lại nói về tình huống bên kia.
Sau khi Ivesta bày tỏ ý định đảm nhận nhiệm vụ rời khỏi Ma Đài cùng thương đoàn để tiếp xúc với thế giới bên ngoài, thì phần người tiếp đãi nhóm thương đoàn ở lại vài ngày trong Ma Đài đã từ Huyết tộc biến thành Mị Ma đại nhân của chúng ta.
Ansetloc tự nhiên c*̃ng giao cho anh ta nhiệm vụ thu thập tin tức nội bộ từ các thương nhân.
Ivesta rất biết cách moi được những điều mình muốn biết khi tiếp xúc với thương nhân, anh ta đã chuẩn bị tốt rồi.
Thương đoàn đi trong sa mạc đã lâu cũng được sắp xếp hợp lý, sau khi dâng hiến hàng hóa của mình tập thể bọn họ được đưa đến một cung điện trực thuộc các chủ điện không xa.
Nơi này không trang nghiêm như chủ điện, phong cách trang trí tối tăm, buồn thảm cùng với những bức tranh sơn dầu kinh khủng đẫm máu treo trên tường khiến nó quỷ dị đáng sợ trông giống như nơi ở của ma quỷ (chính xác là vậy đó).
(Thành viên tiểu đội Kỵ Sĩ bị lâm thời trưng dụng phòng ở tỏ vẻ, bọn nó chính là thích phong cách này đó.)
Nhưng lũ tôi tớ tiểu ác ma có năng lực xuất chúng đã quét dọn nó vô cùng sạch sẽ, bức tranh sơn dầu đã được che đậy chặt chẽ bằng tấm màn dày, bịt kín các góc cạnh, bên ngoài còn phủ thêm một lớp rèm có màu sáng hơn, vị trí đã được điều chỉnh cẩn thận bảo đảm để về sau có ai tiện tay vén rèm ra sẽ không bị dọa sợ.
Đồ đạc của chủ nhà ban đầu đã được cất đi, đồ nội thất mới cũng được chọn với tông màu làm người ta dễ thả lỏng, sàn nhà được trải kín thảm rất phù hợp với sở thích của người ở đây, đây đều là những tác phẩm mới nhất của yêu nữ nhện.
Lũ tôi tớ tiểu ác ma đổ một lượng lớn nước nóng vào cái hồ tắm đã để không từ khi xây dựng kia, còn thả vào bên trong một chút hương liệu thư giãn tinh thần, trước hết để nhóm thương nhân này tắm rửa sạch sẽ rồi mới đưa đến phòng ăn dùng bữa trưa phong phú.
"Đây thật sự là sự tiếp đãi tuyệt vời nhất mà ta từng nhận được." Sam thỏa mãn cảm thán khi ăn những món ngon mà hắn ta chưa từng nếm qua, hưởng thụ rượu nho có vị đậm đà.
"Đúng đó, tôi cá rằng ngay cả đám quý tộc kia cũng chưa từng được nếm qua món ngon thế này đâu." Abbas một đại thương khác phụ họa nói, hắn là một thương nhân bán hương liệu, lần này Tinh Linh đã mua hết hàng hóa của hắn với giá cả cực kỳ tốt, hắn lại dùng số tiền kia đổi thành rượu nho, có thể nói là thắng lợi trở về.
Bởi vì đại lục Toph hiện nay rất cằn cỗi, món ăn ngon nhất mà người nơi này xưa giờ thường ăn cũng chỉ là các loại thịt nướng và bánh nướng, thỉnh thoảng có thể ăn một ít trái cây nhưng rau lại gần như không có, thậm chí trên yến hội mà các quốc vương quý tộc khác chiêu đãi khách quý thức ăn tốt nhất cũng chỉ là lạc đà nướng nguyên con, không phải nói là khó ăn mà là nếu như mọi người ai cũng làm như thế vậy thì không có gì khác biệt cả.
Mà trước mặt bọn họ bây giờ là đủ loại món ngon được nấu theo phương pháp và gia vị mà bọn họ không biết, mùi vị của rượu nho còn tốt hơn mọi loại rượu mà bọn họ từng uống, trái cây cũng không phải là các loại quả nhót, quả hắc mai biển, quả gai trắng họ thường ăn mà là dưa hấu, dưa lưới và nho thường chỉ có quý tộc mới có thể hưởng dụng, món chính cũng không phải là món bánh nướng khô cứng mà là một loại quả hình khối màu vàng, to cỡ bằng nắm tay trông như kết tinh của một loại thực vật nào đó (khoai tây), khi ăn mềm mịn mang theo một chút thơm mặn, ăn cùng với các loại thức ăn khác không chỉ ngon hơn mà còn chắc bụng nữa.
Sau đó bọn họ rất nhanh đã phát hiện loại quả này dường như không chỉ có thể coi như cơm ăn, nó cũng có xuất hiện trong vài món ăn trên bàn, khi ăn mùi vị cũng không giống nhau.
Có người đặc biệt yêu thích loại quả màu vàng này, vừa ăn vừa nói với người bên cạnh: "Không biết loại này có thể giữ lâu được không, anh nghĩ chủ nhân nơi này có chịu bán một ít cho chúng ta không?"
"Có lẽ chúng ta có thể hỏi thử xem, vị đại nhân cùng chúng ta thương lượng giá cả kia có vẻ là lựa chọn tốt, anh ta nhìn rất dễ nói chuyện."
"Đâu mà dễ nói chuyện, khả năng mặc cả của vị đại nhân kia thật sự khiến tôi sợ hãi."
"Ha ha, mặc dù điểm ấy không thể phủ nhận, nhưng chẳng phải chúng ta c*̃ng không hề lỗ vốn mà đúng không?"
"Đúng thế."
Lúc này lũ tôi tớ tiểu ác ma đều đã rời đi, toàn bộ nhà ăn chỉ còn lại người trong thương đoàn bọn họ nên lúc nói chuyện mọi người cũng không kiêng kỵ gì.
Sau khi các thương nhân đã ăn no thì lại có "Người" đến đưa bọn họ đi nghỉ ngơi, chẳng qua bọn họ phát hiện những người này cũng không phải là nhóm tối tớ đã tiếp đãi họ trước đó, mà là một nhóm khác.
Có người giả vờ lơ đãng hỏi điều này.
Thay thế nhóm tôi tớ tiểu ác ma đến chính là cấp dưới của Ivesta, dẫn đầu là nữ ma vật đã học được tiếng Toph không tệ, dung mạo dịu dàng ưu nhã của cô rất có lực tương tác, nhất là lúc cười lên: "Những người đó là nhóm người hầu chuyên chúc của Bệ hạ chúng tôi, hiện tại Bệ hạ đã về lâu đài nên bọn họ tự nhiên cũng sẽ đi theo."
Thương nhân lúc này mới chợt hiểu ra, đồng thời cũng tự hào vì chính mình trước đó vậy mà có thể được người hầu riêng của chủ nhân nơi đây chiêu đãi.
Chẳng qua bọn họ c*̃ng chú ý tới vị nữ nhân xinh đẹp trước mặt này đã nói " Bệ hạ về lâu đài" .
Bọn họ nghĩ ngay đến tòa "Cung điện" tráng lệ và bắt mắt ở chỗ cao nhất của "Quốc gia" mà họ đã nhìn thấy từ xa kia.
Có vẻ như nơi đó cách vị trí hiện tại của bọn họ vài tầng.
Thật hi vọng có thể đi xem cung điện tôn quý của vị Bệ hạ kia một chút, càng tuyệt vời hơn nếu như có thể gặp lại vị Vương hậu xinh đẹp kia lần nữa.
"Mời các vị hãy đến phòng khách nghỉ ngơi một lát, khi màn đêm buông xuống, chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc rượu để chào đón các vị."
Tiệc rượu?
Có người nhịn không được hỏi: "Vị Bệ hạ kia và Vương hậu của ngài cũng sẽ tham gia sao?"
Trong đôi mắt hổ phách đẹp đẽ của nữ ma vật xinh đẹp lóe lên một tia khác lạ, nụ cười trên mặt lại càng thêm dịu dàng quyến rũ hơn: "Không, Bệ hạ không thích tham dự tiệc rượu, đêm nay Ivesta đại nhân sẽ chiêu đãi các vị."
Nụ cười của cô ngay lập tức chiếm được cảm tình của nhiều người.
"Không biết nên gọi ngài là gì đây? Quý cô xinh đẹp."
"Các vị có thể gọi tôi là Lola."
____________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Tác giả-kun: Một phút mặc niệm cho người bị Lola coi trọng.