Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày xưa, Telaromio vốn đã không phải đối thủ của Ma Vương khi hắn ta còn ở thời kỳ toàn thịnh.
Mà nay, dù hắn ta đã trở thành một Thần Thái Dương mạnh mẽ hơn trước, nhưng khi đối mặt với Ma Vương chỉ sử dụng đấu khí và võ kỹ thì hắn ta vẫn không thắng nổi.
Hồi tưởng lại ký ức kinh hoàng năm xưa, Telaromio lập tức lựa chọn bỏ chạy không chút do dự.
Hắn ta giả vờ tung ra một quả cầu ánh sáng công kích Tinh Linh, nhưng thực chất là nhân cơ hội mở ra một khe nứt không gian định đào thoát.
Nhưng Ma Vương đã nhìn thấu ý đồ ấy, một kiếm chém nát khe nứt kia.
Không cho kẻ địch có thời gian phản ứng, Ma Vương thoắt cái đã xuất hiện ngay trước mặt Telaromio, lưỡi kiếm trong tay lóe lên mũi nhọn đen, không chút lưu tình mà đâm thẳng vào ngực trái hắn ta.
Telaromio cả kinh, thần linh vốn không có trái tim, nhưng khi hóa thân thành hình người thì vị trí trái tim chính là chỗ đặt Thần Hạch, thân thể bị cắt nát thì còn có thể hồi phục năng lượng theo thời gian, nhưng nếu Thần Hạch vỡ thì hắn ta sẽ thật sự chết đi.
Thấy không cách nào né tránh, hắn ta lập tức định dựng lên pháp thuật hộ thuẫn.
Cho dù không thể hoàn toàn ngăn được một kích này thì ít ra cũng có thể cản đôi chút.
Nhưng chẳng có gì xảy ra, lúc này Telaromio mới sực tỉnh —— Hắn ta đã hạ xuống một cấm ma trận ở nơi này, chính ma pháp của hắn ta cũng không thể thi triển!
Trong chớp nhoáng, hắn ta gắng sức vặn người né tránh, lưỡi kiếm xuyên thủng ngực hắn ta nhưng may mắn không chạm đến Thần Hạch.
Song hắn ta cũng chẳng khá hơn là bao, đấu khí ẩn chứa khí tức kh*ng b* lan tràn trong cơ thể, đó lại chính là sức mạnh trời sinh tương khắc với hắn ta, nó chạy loạn khắp nơi khiến toàn thân hắn ta co giật vì đau đớn.
“AAAAA!!!!”
Không chịu nổi cơn thống khổ, hình người màu vàng kim vỡ vụn tách khỏi trường kiếm của Ma Vương, phần đã bị nhiễm hắc khí bị bỏ rơi, phần còn lại một lần nữa tụ hợp lại nhưng đã không thể duy trì hình người nữa, chỉ hóa thành một quầng sáng vàng kim bay thẳng lên cao.
Ma Vương thấy hắn ta định chạy liền giương đôi cánh đen từ sau lưng, lập tức đuổi theo quyết không để hắn thoát.
Thế nhưng quầng sáng ấy liều chết trốn chạy, mỗi khi kiếm của Ma Vương chém tới thì lập tức tản ra tránh né rồi lại hợp lại, mà trong cấm ma trận, Ma Vương cũng chẳng thể vận dụng ma lực, đành trơ mắt nhìn hắn ta chui vào trần điện, thoát ra ngoài.
Ngay lúc ấy, cấm ma trận đột nhiên mất hiệu lực, Ma Vương cúi đầu nhìn, trong đại điện đã có thêm hai bóng người Turklo và Lilia.
Trong tay Turklo còn nắm chặt ông lão dẫn đường, mà trên đất, cây Quỷ Xà Chu Đằng đã biến lớn quấn chặt thành một khối, lộ ra một góc pháp bào của con mồi bị nhốt bên trong.
“Chăm sóc em ấy.”
Ma Vương chẳng hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện của bọn Lilia, chỉ để lại một câu rồi bóng dáng biến mất khỏi đại điện.
…
Thời gian quay ngược về trước đó một chút, khi Ma Vương và Tinh Linh bị gọi đi, đám ma vật cũng âm thầm theo sát, khi tới tòa tháp chúng không cùng tiến vào, mà Lilia ẩn thân trong bóng tối bám theo, còn Turklo ở phía sau, Tư tế người sói và thiếu nữ đọa thiên sứ thì lưu lại dưới đất.
Khi Thần Thái Dương đang thuyết dụ Tinh Linh trong điện thì Lilia và Turklo đã có mặt, nhưng họ không vào mà nấp trong bóng tối chờ thời cơ.
Đợi đến khi cấm ma trận khởi động, song phương giao chiến, thấy Ma Vương hoàn toàn chiếm ưu thế thì họ chủ động không xuất hiện.
Cho tới khi Ma Vương rời khỏi bên cạnh Tinh Linh để ngăn Telaromio thoát, giáo hoàng đang tự cầm máu liền chớp lấy cơ hội tấn công Tinh Linh.
Nhưng ông ta không ngờ Tinh Linh chẳng hề tay không, Quỷ Xà Chu Đằng lập tức biến lớn chắn trước mặt, rồi những cành dây hung hãn quấn chặt lấy giáo hoàng, nếu không phải còn nhớ rõ lệnh cấm giết người của Tinh Linh thì Giáo Tông giờ đã chỉ còn lại một tấm da rồi.
Lão già trốn trong góc sợ hãi bỏ chạy rồi đâm sầm vào Turklo, Lilia thì sau khi nắm rõ cấu trúc cấm ma trận liền bảo Turklo thẳng tay phá hủy.
Tất cả những điều này Ma Vương đều biết rõ.
Hắn tin rằng Tinh Linh có ma lực, cộng thêm hai ma vật và một ma thực hộ vệ thì đã đủ an toàn, vì vậy hắn yên tâm đi truy đuổi Telaromio.
“Chúng ta cũng mau lên trên xem đi.”
Tinh Linh không yên tâm, dù Telaromio là tên thần vừa mù mặt vừa ngu xuẩn nhưng dẫu sao cũng là thần, nếu liều mạng thì vẫn có thể gây thương tổn cho Ma Vương.
Lối ra quá chật hẹp, Tinh Linh ghét chậm chạp liền dùng dịch chuyển tức thời, trước khi đi cậu nhìn thoáng qua phần năng lượng bị Telaromio bỏ lại trong đại sảnh — quầng sáng vàng xen lẫn đen, hai loại lực lượng va chạm dữ dội tóe ra tiếng lách tách không dứt.
Tinh Linh cẩn thận thu vào một chiếc hộp cách ly năng lượng rồi bỏ vào túi.
Sau đó cậu quay sang giáo hoàng và ông lão đang run rẩy, dặn Turklo: “Mang theo bọn họ.”
Dắt theo Quỷ Xà Chu Đằng, Tinh Linh tức khắc từ lòng đất lên thẳng mặt đất.
Dịch chuyển gần của cậu rất chuẩn, hạ ngay trước cửa tháp, ngay sau đó hai ma vật cũng mang theo mỗi kẻ một người xuất hiện bên cạnh.
Tư tế người sói và thiếu nữ Đọa thiên sứ vẫn đang canh giữ, thấy cậu thì hỏi ngay: “Điện hạ, kẻ giao chiến với Bệ hạ chính là vị Thần Quang Huy sa đọa kia sao?”
Tinh Linh gật đầu xem như đáp, ánh mắt lại hướng lên bầu trời phía xa.
Lúc này là ban đêm, vốn có một vầng trăng khuyết nhưng nay mây đen dày đặc, sấm chớp cuồn cuộn, mưa giông sắp đổ.
Trong tầng mây đen, một quầng sáng vàng rực lượn quanh, lúc tan lúc hợp nhưng thế nào cũng không thoát nổi một phạm vi, ngoài Telaromio thì còn ai nữa?
Trong hoàng cung đã lác đác hỗn loạn, hẳn có người phát hiện dị tượng trên trời.
Telaromio lúc này đã biến về bản chất, như bị một nhà tù vô hình giam giữ, dù ra sức cũng không thoát được.
Và trong nhà tù ấy, ngoài hắn ta ra còn có một bóng đen lờ mờ.
Ma Vương không phát sáng, trong đêm tối khó thấy rõ, chỉ khi sấm chớp rạch ngang trời, lúc quầng sáng va vào hắn thì hình dáng mới hiện ra.
Sừng ma uốn cong, cánh đen khổng lồ sau lưng, lúc này không còn bộ lễ phục nữa mà là giáp đen kín người, phía sau khoác áo choàng đỏ đen, dáng vẻ hoàn toàn là một Đại Ma Vương hùng bá và đáng sợ.
Người thường thấy cảnh này chắc phải sợ đến ngất đi, chẳng biết nếu họ biết quầng sáng kia chính là Thái Thái Dương mà họ tôn thờ thì sẽ ra sao nữa.
Trên không, Ma Vương và Thần Thái Dương giao đấu dữ dội, mỗi lần va chạm lại khiến một phần năng lượng của hắn ta bị hắc khí ăn mòn, buộc phải vứt bỏ.
Ma Vương rõ ràng có mưu đồ, không giết ngay mà từng chút gặm nhấm để phần năng lượng ô uế rơi xuống trong kết giới phong ấn.
Nhận ra mình trốn không thoát, đầu óc vốn không giỏi của Telaromio hóa thành điên loạn, hắn ta rống vang, tiếng gào không phát ra từ miệng mà trực tiếp truyền vào tâm trí mọi người, phạm vi lớn đến mức cả kinh đô đều nghe thấy.
【Rekdimon! Ta liều mạng với ngươi!!!】
Đã chết thì hắn ta phải kéo đối thủ chết cùng.
Không chỉ thế, hắn ta còn muốn tất cả ở đây phải chôn theo!
Thần trí đã mất, Telaromio cuối cùng để lộ bản chất của một Thần sa đọa.
Thanh âm vọng thẳng vào tâm trí khiến mọi người trong thành tỉnh giấc, chưa kịp hiểu chuyện gì đã thấy những sợi tơ vàng nhạt từ cơ thể họ thoát ra, xuyên qua nhà cửa bay lên trời.
Cả thành Nakasedon, từng đường kim tuyến vàng đan như mạng nhện tụ hợp thành dòng lớn, nối thẳng lên Thần Thái Dương trên trời.
Trong đêm tối, ánh vàng trông mỹ lệ mà ẩn giấu ác ý vô tận.
Theo đó, ai nấy đều cảm giác sức sống trong mình đang dần mất đi, rồi họ phát hiện người bên cạnh đang già đi thấy rõ.
Không chỉ người khác mà ngay cả bản thân họ cũng vậy.
“Trời ơi, cái gì thế này?”
“AAAA!!! Mặt ta!!!”
Người trẻ hoảng loạn thấy tay mình nhăn nheo, người già thì nhanh chóng rơi vào hôn mê.
Khi người đầu tiên hóa thành xác khô thì họ mới hiểu sợi tơ vàng ấy đang hút đi sinh mệnh của họ!
“Thần linh ơi, cứu con, con không muốn chết!!!”
Tín đồ của Thần Thái Dương sợ hãi cầu nguyện, nào hay chính vị thần họ gọi tên lại là kẻ gây nên thảm cảnh này.
“Không ổn, Telaromio đang hút lấy sinh mệnh của tín đồ!”
Tinh Linh và đám ma vật cảm thấy tình hình không ổn, vội chạy đến đại sảnh tiệc.
Dọc đường đi lính gác đã loạn cả lên, những gương mặt trẻ trung nay đã già hơn mười tuổi và còn đang tiếp tục héo tàn.
Trong đại sảnh tiệc càng hỗn loạn hơn, tất cả quý tộc Bosainaka đều có sợi tơ vàng nơi ngực, tuổi tác tăng vùn vụt, trong khi sứ giả các nước thì không bị ảnh hưởng, song họ cũng kinh hãi nhìn đám quý tộc bị rút cạn sinh mệnh, chẳng ai dám lại gần sợ rằng sẽ lây.
“Cái quái gì vậy?! Quá kinh khủng, ta phải về nước ngay lập tức!”
“Ta cũng đi, nơi này không ở nổi nữa!”
Các sứ giả sợ hãi toan bỏ đi, nhưng khi thấy trời ngoài kia đầy tơ vàng cùng quầng sáng càng lớn trên cao thì họ không còn dám ra nữa.
Ngoài kia còn đáng sợ hơn trong này!
Đúng lúc đó, Tinh Linh chạy tới, vừa thấy cậu là Felicia liền lao đến không buồn che giấu thân phận nữa —— Dù sao trên trời cũng đã đánh nhau rồi —— vội vàng cầu khẩn: “Điện hạ, xin người cứu Sophia!”
Trong ngực cô, công chúa trẻ tuổi run rẩy, nhờ uống thuốc thanh xuân mà dung nhan vẫn như cũ, nhưng trước ngực nàng cũng đã mọc ra một sợi tơ vàng.
___________
Tác giả có lời muốn nói:
Ma Vương: “Tên thần này, cắt nhỏ ra vẫn còn có thể tận dụng phế phẩm.”
Thần Thái Dương: “Ta không làm nữa, chết chung đi!!!”