Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 170

Trước Tiếp

Lúc này quốc vương Bosainaka còn chưa xuất hiện, với thân phận là đại diện của Camdo, Sophia không tiện rời khỏi đại sảnh yến hội vì thế bọn họ chỉ chuyển đến một góc khuất, bày xuống kết giới cách âm.

Sau đó, Sophia bắt đầu kể lại những trải nghiệm mấy ngày nay trong hoàng cung.

“Người trong hoàng cung này rất kỳ lạ.” Có thể thấy Sophia vô cùng căng thẳng, khi nói nàng luôn dùng quạt che kín miệng để người khác không nhìn ra nàng đang nói gì, nhưng sự căng thẳng trong ánh mắt vẫn lộ rõ.

Sophia mới ở trong cung không bao lâu, bên cạnh lúc nào cũng có cung nữ hầu hạ, muốn hành động một mình là chuyện khó khăn, lẽ ra nàng không thể phát giác điều gì bất thường.

Nhưng mọi việc lại cố tình trùng hợp như vậy, Felicia gần đây luôn âm thầm dò xét tung tích của vị “Thần Sứ” kia nên mỗi đêm đều lặng lẽ rời đi, trước khi đi, để tránh phát sinh ngoài ý muốn nên cô sẽ thôi miên cung nữ gác ngoài cửa khiến đối phương tưởng rằng cô vẫn đang ở trong phòng.

Felicia ở cùng phòng với Sophia, cô muốn ra ngoài thì tất nhiên phải giấu được Sofia, may là đã chuẩn bị từ trước, cô tặng cho Sophia một chiếc vòng tay có tác dụng hỗ trợ giấc ngủ, chỉnh sửa lại chức năng, đảm bảo đến bình minh thì Sophia cũng không thể tỉnh lại, như vậy cô mới yên tâm rời đi ban đêm.

Felicia từng nói với Sophia rằng vòng tay này có công dụng an thần, nhắc nàng nhớ phải đeo trước khi ngủ, mà Sophia cũng rất thích kiểu dáng chiếc vòng nên bình thường vẫn luôn mang trên tay. Nhưng hôm ấy, sau khi tắm xong nàng lại quên mất không đeo, hơn nữa áo ngủ của nàng vốn là loại dài tay kín đáo, mà vòng tay lại thường được giấu trong ống tay áo nên Felicia cũng không nhận ra, thấy nàng đã ngủ nên cô liền khẽ bước rời đi.

Kết quả là Sophia chỉ ngủ một lát đã tỉnh dậy, nhìn quanh không thấy người đâu, lúc đầu nàng tưởng Felicia đi vệ sinh nhưng cửa phòng tắm đóng im lìm chẳng có ánh sáng nào hắt ra.

Chờ mãi cũng không thấy Felicia quay lại, Sophia cảm thấy có gì đó không đúng bèn bước xuống giường, ra cửa hỏi cung nữ gác đêm.

Vừa hỏi liền thấy không ổn, cung nữ trông như vẫn tỉnh táo nhưng hễ nhắc đến Felicia là đối phương chỉ một mực nói “đã ngủ rồi”.

Trong lòng Sophia càng thêm nghi ngờ, song nàng không ra ngoài tìm người mà chỉ quay lại phòng chờ.

Đến khi Felicia trở về, cô lập tức chạm phải ánh mắt đang tỉnh táo của Sophia — nhân chứng, vật chứng đều bị bắt quả tang.

Bị nàng chất vấn, Felicia tuy không tiết lộ thân phận ma vật nhưng cũng thừa nhận mình đang điều tra Thái Dương Thần Giáo.

Vì vậy Sophia giận cô suốt một thời gian dài, cho rằng cô theo đến đây vốn chỉ vì vụ điều tra chứ chẳng phải thật lòng giúp mình, Felicia phải dỗ dành mãi mới khiến nàng nguôi ngoai, nhưng việc cô lén ra ngoài ban đêm đã lộ tẩy vì thế Sophia nhất quyết đòi tham gia, bất đắc dĩ Felicia đành đồng ý, trong cung chuyện tự do ra vào đối với cô cũng không phải khó.

Kết quả là sau khi mang theo Sophia thì cuộc điều tra ngược lại có tiến triển, xem như niềm vui ngoài dự liệu.

Phát hiện của Sophia kỳ thực cũng không lớn, nàng chỉ thấy trong cung có chỗ bất thường.

Từ lời bàn tán của đám cung nữ, nàng nghe được chuyện vài người hầu được “thưởng” nghỉ phép.

Thoạt nhìn chẳng có gì kỳ quái nhưng vào lúc này lại có phần bất thường.

Sophia vốn sống trong hoàng cung Camdo nhiều năm, nên so với Felicia nàng càng hiểu rõ quy củ nơi này hơn, để chuẩn bị cho sinh nhật quốc vương mà giờ đây toàn bộ hoàng cung Bosainaka đều vô cùng bận rộn, lúc này đừng nói là nghỉ phép, ngay cả không phải tăng ca đã là may mắn.

Khi nàng bóng gió hỏi các cung nữ xung quanh thì ai nấy đều khẳng định gần đây vì quốc khánh sinh thần, ngoại trừ ốm bệnh thì tất cả đều tuyệt đối không được nghỉ.

Ấy vậy mà vài người kia lại không phải do bệnh mà là được ban thưởng, vừa nghỉ liên tục ba ngày, vừa có thêm bổng lộc khiến nhiều người hầu khác phải hâm mộ.

Sophia cảm thấy quái lạ, bèn kể lại cho Felicia, sau đó đợi những người kia hết kỳ nghỉ trở về thì Felicia lập tức âm thầm kiểm tra.

Rồi cô phát hiện ra vấn đề —

“Sinh mệnh lực của họ không biết bị cái gì rút đi mất, tuy lượng không nhiều nhưng tích tụ lâu ngày thì thân thể sẽ suy yếu dần, họ sẽ không chết nhưng chắc chắn sẽ lâm bệnh nặng, kỳ lạ ở chỗ bản thân họ lại hoàn toàn không tự giác được, cho dù thôi miên thì cũng không moi ra được gì.”

Thuật dò hồn của Felicia còn chẳng bằng Lão vu yêu, một khi phát động thì người bị tra sẽ không sống nổi, để tránh rắc rối vì có người chết nên cô chỉ thôi miên, muốn để họ tự nói.

Nhưng tất cả đều bị hạ cấm chế, dù hỏi thế nào cũng chẳng khai.

Cấm chế thì không phải không phá được, nhưng hễ cô giải được thì kẻ bố trí sẽ lập tức cảm ứng, cuối cùng cô chỉ có thể tiếc nuối bỏ qua.

—— Rút sinh mệnh lực? Đây chẳng phải trò của ma vật hắc ám sao?

Tinh Linh và Ma Vương trao đổi ánh mắt: “Các ngươi đã điều tra ai là người cho phép nghỉ chưa?”

Vừa có nghỉ phép, vừa có bổng lộc, hiển nhiên có người biết rõ chuyện này.

“Đã tra rồi nhưng không thấy gì đặc biệt.” Felicia đáp: “Người sắp xếp là quản gia hoàng cung, mà ông ta cũng chỉ nghe lệnh quốc vương chứ không rõ nguyên nhân.”

Sophia cũng nói thêm: “Sau này chúng ta lại phát hiện còn có thêm vài nam hầu khỏe mạnh, trẻ tuổi khác cũng được ‘thưởng nghỉ’. Theo phản ứng của các hạ nhân thì chuyện này xảy ra theo chu kỳ, ai nấy đều quen thuộc cho rằng là phần thưởng của chủ nhân.”

“Vậy đã kéo dài bao lâu rồi?”

“Có lẽ đã vài năm nhưng cụ thể thì không ai biết rõ.” Felicia chau mày: “Những cung nữ quanh thần đều mới vào làm, hỏi không được gì nhiều.”

Xem ra việc này hẳn có liên quan đến quốc vương, nhưng ông ta lại có mối quan hệ mật thiết với Thái Dương Thần Giáo nên tạm thời bọn họ chưa tiện động vào, đó mới là phiền toái.

Đúng lúc ấy, trong đại sảnh vang lên tiếng kèn hiệu, báo quốc vương sắp nhập trường.

Họ đành dừng lại, giải kết giới, quay mặt về phía cửa chính.

Con cái của quốc vương Bosainaka tổng cộng có năm người, song đều còn nhỏ, đứa lớn nhất cũng mới mười ba tuổi. Hoàng hậu là một mỹ nhân trẻ tuổi, là công chúa của nước láng giềng, tương truyền năm đó quốc vương có thể lên ngôi cũng nhờ thế lực phía sau nàng, bởi vậy phu thê họ trông rất hòa thuận.

Sau khi quốc vương diễn thuyết, ông cùng hoàng hậu khiêu vũ điệu đầu tiên chính thức mở màn vũ hội, các khách khanh cũng lần lượt đưa bạn nhảy vào sàn.

Lúc này, Tinh Linh mới nhớ tới vụ cá cược với Lilia, ánh mắt cậu đảo qua khách khanh, liền nhận ra ngay thân phận của thiếu nữ đọa thiên sứ.

Khó trách dễ nhận như vậy — tuy đã thay đổi dung mạo nhưng cô ta lại lười biếng, mặc nguyên bộ lễ phục bạc từng dùng ở yến hội Adadara, nếu cậu mắt không mù, trí nhớ cũng chưa kém thì tất nhiên nhận ra.

Thấy lại lễ phục quen thuộc ấy, Tinh Linh không nhịn được hỏi Felicia: “Tôi tưởng bộ váy đó đã hỏng rồi cơ mà.” Dù sao trong cuộc tàn sát hoàng cung Adadara, cậu tưởng nó đã nhuốm máu mà bị tiêu hủy.

Felicia từng tham gia chế tác, khẽ cười: “Nàng hiếu chiến như vậy, chúng ta nào dám dùng vải thường may cho nàng chứ?”

Cho nên, dù đã từng nhuộm máu nhưng bộ lễ phục vẫn giữ nguyên vẻ sáng bóng như nay.

Nhìn thân váy bạc, Tinh Linh như mơ hồ thấy quanh đó tỏa ra huyết quang, cậu rùng mình, vội dẹp ý nghĩ đi.

Sophia nghi hoặc: “Hai người đang nói gì thế?” Nàng nhận ra khi Felicia nhắc tới “nàng ta” thì ngữ điệu lộ rõ cưng chiều xen bất đắc dĩ.

Nhưng giọng điệu ấy chẳng phải chỉ dành cho mình sao? Công chúa điện hạ trong lòng khó chịu vô cùng.

Felicia thấy thế liền khẽ giải thích: “Nàng từng gặp rồi, đó là Serra.”

Nghe cái tên ấy, Sophia mới bình tĩnh lại, nàng vốn biết Serra, trong chuyến hành trình trước đây đã từng mời nàng ta cùng đi xe, đối với thiếu nữ xinh đẹp tinh xảo như búp bê lại luôn im lặng ấy, nàng vốn có thiện cảm.

Tinh Linh chẳng để tâm đến họ, ánh mắt cậu rời khỏi thiếu nữ mặc lễ phục bạc có dung mạo chỉ coi như thanh tú kia, chuyển sang người đàn ông trung niên lạ mặt bên cạnh.

Đối phương nhận ra cái nhìn, mỉm cười gật đầu với cậu.

Không nghi ngờ gì, đó chính là Tư tế người sói.

Hai bên trao đổi ánh mắt, Tinh Linh lại tìm kiếm Lilia và Turklo, cậu vốn nghĩ với vóc dáng cao lớn của Turklo thì dễ nhận ra nhưng nhìn mãi cũng chẳng thấy bóng người nào vừa khớp, cũng chẳng thấy ai giống Lilia đi cùng.

Tìm mãi không kết quả, cậu đành thừa nhận lần này thua cược.

Ngay lúc ấy, một gia nhân bước đến hành lễ, khẽ nói: “Ngài Mondy, ngài Sael, bệ hạ cho mời, xin mời theo ta.”

Rốt cuộc cũng tới rồi!

Thu liễm tâm tư, Tinh Linh và Ma Vương nhìn nhau, gật nhẹ với Sophia và Felicia rồi theo bước gia nhân rời đi.

Phía sau, Felicia dừng câu chuyện lại nhìn theo bóng họ.

Sophia ghé sát, ánh mắt cũng tràn lo lắng: “Sẽ không sao chứ?”

Felicia thu lại tầm mắt, khẽ cười: “Yên tâm, nếu có chuyện thì tuyệt đối không phải là họ gặp nạn.”

Về sức mạnh của Bệ hạ, cô chưa từng nghi ngờ.

Trong đại sảnh, các ma vật ẩn thân cũng trao nhau ánh mắt, lặng lẽ rời khỏi biến mất trong bóng tối.

Trước Tiếp