Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 157
Dù bận rộn với chuyện tán tỉnh yêu đương nhưng Felicia cũng không phải thật sự bỏ mặc hết tất cả chính sự.
Cô tạm trú trong hoàng cung Camdo, ngày ngày luôn kề cận bên Sophia, trông thì như chỉ quanh quẩn trong một phạm vi nhỏ nhưng trên thực tế thì toàn bộ hoàng cung – đặc biệt là mọi động tĩnh bên cạnh quốc vương Williams – đều khó mà thoát khỏi tai mắt của cô.
“Người tiếp xúc với Williams đệ nhị là một tôn giáo ngoại lai, ở Camdo không hề có tín đồ của bọn họ nhưng dường như tại đất nước của mình thì lại có thế lực không nhỏ, cụ thể thế nào thần còn chưa tra rõ nhưng trực giác của thần cảm thấy bọn họ rất giống Quang Minh Thần Giáo, trên người bọn chúng còn tỏa ra khí tức cực mạnh của nguyên tố ánh sáng.”
Felicia vừa nói vừa cau mày, nàng là một đọa thiên sứ, cũng như tất cả những kẻ cùng tộc, đều vì phản kháng thần minh mà sa ngã. Trong thần thoại ở Trái Đất, thiên sứ sa ngã phản bội Chúa Trời; còn trong 《DW》 thì kẻ bọn họ chống lại lại là Thần Quang Minh.
Ánh sáng vốn đối lập với bóng tối, hai phe thần minh từng đại chiến sinh tử cách đây vạn năm, cuối cùng lưỡng bại câu thương, cả hai cùng chìm vào giấc ngủ dài. Nhưng dù các chủ thần đã ngủ yên nhưng sinh vật hắc ám và tín đồ của Thần Quang Minh vẫn xem nhau như tử thù, chỉ là khi ma vật còn ở riêng một giới, chưa liên thông với Phàm giới thì đôi bên tạm yên ổn; một khi đã chạm mặt thì tất yếu lại là kẻ sống người chết.
Giờ đây, một tôn giáo giống hệt Quang Minh Thần Giáo đột nhiên xuất hiện, chẳng có ma vật nào lấy làm vui mừng được cả.
Ma Vương cũng chau mày, hắn từng hấp thu ký ức của một quý tộc Camdo, kẻ đó có địa vị không thấp nên biết không ít chuyện, nhờ vậy hắn mới nắm rõ Camdo vốn chẳng hề có tôn giáo nào tồn tại, người Camdo có tín ngưỡng rất tạp nham, các cường giả thuộc những hệ phái nghề nghiệp khác nhau đều có tín ngưỡng riêng; các vùng đất, các chủng tộc cũng mang theo những truyền thuyết thần thoại riêng, tuy các vị thần trong đó chỉ là hư cấu nhưng lại được nhân loại sùng mộ không ít.
Tuy nhiên trong ký ức nhân loại mà hắn thu được tuyệt không có một giáo phái nào hình thành hoàn chỉnh cả, càng đừng nói tới giáo phái tương tự như Quang Minh Thần Giáo.
Nhưng chỉ cần có dính líu đến Quang Minh Thần Giáo thì không thể không đề phòng.
Hắn cho triệu tập Huyết tộc, ra hiệu bảo Felicia lặp lại những gì cô vừa nói.
Sau khi nghe xong, sắc mặt Huyết tộc cũng khó coi chẳng kém, bởi kẻ mà đọa thiên sứ xem là tử địch số một chính là Thần Quang Minh, mà Huyết tộc cũng vậy.
“Giáo phái đó tên gì? Chúng đã nói những gì?”
Felicia lắc đầu: “Hình như gọi là Thái Dương Thần Giáo, còn nội dung thì ta không nghe rõ, quốc vương Camdo dẫn chúng vào mật thất để trò chuyện, con chim rối của ta không thể lẻn vào trong được.”
Felicia cũng ưa dùng con rối chim, chỉ khác với lũ quạ rối của ma pháp sư, con chim của nàng là một con sẻ nhỏ xinh, cực kỳ thích hợp cho việc giám thị người khác.
“Đám người đó vẫn còn ở Camdo sao?”
“Vẫn còn, khi ra khỏi mật thất, sắc mặt cả hai bên đều không tốt, hẳn là chưa đạt được thỏa thuận, sau đó bọn chúng rời hoàng cung tìm đến một quán trọ rồi hội họp cùng vài kẻ khác, xem chừng đều là người của Thái Dương Thần Giáo.”
Cô đã ghi lại tên quán trọ ấy, giờ báo lại cho Ansetloc để gã phái ma vật đến điều tra.
Ánh mắt Ma Vương chuyển sang Felicia: “Ngươi đang theo đuổi cô công chúa nhân loại kia?”
Chủ đề đổi quá đột ngột khiến Felicia khựng lại, một lúc sau mới gật đầu, cam đoan: “Xin bệ hạ yên tâm, thần sẽ không vì việc riêng mà ảnh hưởng đến đại cục.”
Cùng lắm thì cô học theo Bệ hạ trực tiếp bắt người về là xong.
Ma Vương vốn không có ý đó nhưng cũng chẳng giải thích thêm, chỉ bảo: “Vậy thì tiếp tục ở bên công chúa nhân loại kia để giám sát động tĩnh trong hoàng cung, ta cần biết bọn chúng đang ngấm ngầm làm gì.”
Felicia lập tức hăng hái: “Vâng, Bệ hạ! Thần nhất định sẽ tra rõ.”
Nhận mệnh xong, cô vui vẻ quay lại tham dự tiệc trà chiều của Sophia, lần này không chỉ mang theo hành lý định ở lâu dài, mà còn chuẩn bị cả giày do chính mình đặt làm riêng và những bộ lễ phục mang đậm phong cách 《DW》, lại còn tự tay điều chế nhiều loại dược phẩm làm đẹp, đảm bảo sẽ khiến Sophia bất ngờ đến thích thú.
Trong khi đó, ma vật do Ansetloc phái đi cũng nhanh chóng thu thập được tư liệu về Thái Dương Thần Giáo.
Đây là một giáo phái mới thành lập chưa đến mười năm nhưng lại phát triển cực kỳ nhanh chóng, tại quê hương của nó – vương quốc Bosainaka – Thái Dương Thần Giáo đã trở thành quốc giáo được chính quyền công nhận với lượng tín đồ trải khắp toàn quốc, đến cả hoàng thất và nhiều quý tộc cũng tin theo Thần Thái Dương.
Cơ cấu của Thái Dương Thần Giáo gần như y hệt Quang Minh Thần Giáo, các chức vị trong giáo phái cũng một dạng, chỉ có điều giáo lý của bọn họ còn rất sơ sài chẳng chịu nổi sự khảo chứng, nhưng điều đó không hề cản trở số lượng tín đồ ngày một gia tăng.
Ma vật phụ trách điều tra cũng nêu rõ nguyên nhân Thái Dương Thần Giáo lớn mạnh nhanh như vậy: “Bọn chúng tuyên truyền ra ngoài rằng chỉ cần thành tâm tín phụng Thần Thái Dương thì sẽ được ban cho sức mạnh, trên thực tế thì quả thật có một số người nhờ đó mà nhận được năng lực.”
Việc một giáo phái tương tự Quang Minh Thần Giáo đột ngột trỗi dậy khiến các ma tướng khác cũng phải chú ý, thế nên khi kẻ điều tra trở về thì những ma tướng đang rảnh rỗi cũng tụ tập lại để nghe báo cáo.
Khi nghe đến đây, toàn bộ ma tộc đồng loạt thốt ra một từ.
“THẦN THUẬT!”
Thần Thuật khác hẳn với các ma pháp thông thường, nó được sinh ra từ đức tin và lòng trung thành sâu sắc mà tín đồ dâng hiến cho một vị thần, khi sinh mệnh được tín đồ tôn thờ cảm nhận được niềm tin ấy, vị thần sẽ ban cho tín đồ phần sức mạnh của mình mà không cần bất kỳ thiên phú nào; tín đồ càng thành kính thì lực trao đi càng mạnh, đó như là một dạng trao đổi tương xứng.
Nhưng điều đó có một tiền đề là vị thần mà họ tôn thờ phải thật sự tồn tại.
Chẳng lẽ vị Thần Thái Dương kia không phải do người ta bịa ra? Nếu không thì làm sao giải thích được sự hiện hữu của thần thuật?
“Không thể nào.” Tinh Linh là người đầu tiên bác bỏ tính chân thực của Thần Thái Dương: “Galariel đã nói với tôi rằng nó chính là bản thể của mọi thần linh, những vị thần mà dân Toph nhắc tới về bản chất đều là nó, mà nó còn nói rằng trong suốt thời gian tồn tại bao năm ấy thì chỉ có tôi là người duy nhất có thể giao tiếp với nó, nếu thực sự có một Thần Thái Dương khác thì lẽ ra phải giao tiếp được với Galariel chứ?”
Mị ma vội vã từ Adadara chạy về lại nêu ra một quan điểm khác: “Nhưng Galariel là Thần sáng thế của đại lục Toph chứ không phải của đại lục Tora, có lẽ bên đó còn có một thực thể tương tự khác nữa thì sao? Còn chuyện không giao tiếp được thì có thể do hai nơi cách nhau quá xa, giữa chừng lại còn có bão nguyên tố làm nhiễu động.”
Tinh Linh nghiêm nói: “Đúng như anh nói, ban đầu tôi cũng nghĩ vậy.”
“Ngay khi rơi xuống rừng Taroka thì tôi đã thử giao tiếp với ý thức tự nhiên ở đó, lẽ ra ngay cả đại lục Toph đã gần như bị hủy diệt mà ý thức tự nhiên của nó còn chưa hoàn toàn tiêu tan, thì đại lục Tora với sinh lực mạnh mẽ hơn phải càng nên có một ý thức tự nhiên.”
“Thế nhưng thực tế là tôi không cảm nhận được tồn tại như vậy. Nếu cả trong rừng Taroka cũng không có thì tôi không tin nơi khác trên đại lục Tora lại có một vị thần nào khác.”
Tư tế sói lên tiếng: “Theo ta biết thì ngoài Thần Sáng Thế được sinh ra tự nhiên cùng thế giới ra thì các vị thần khác hoặc là do Thần Sáng Thế tạo ra, hoặc là sinh ra từ sức mạnh đức tin, loại thứ nhất thường để lại nhiều ghi chép; loại thứ hai cần vô vàn đức tin cùng thời gian dài để ủ lên.”
Lão vu yêu tiếp lời: “Nhưng vị Thần Thái Dương kia lại chẳng thuộc hai loại đó, trong thần thoại Tora có sự tồn tại tương tự Thần Thái Dương nhưng truyền thuyết của mỗi quốc gia lại không giống nhau, không hề có điểm nào trùng khớp với vị thần của Thái Dương Thần Giáo này, thậm chí trước đây chưa ai từng nghe tới vị thần mà giáo phái đó thờ phụng.”
Nó cũng đã thu thập ký ức của nhân loại nên biết nhiều hơn các ma vật khác.
“Còn nếu nói nó sinh ra từ đức tin thì càng không ổn, mười năm trước chẳng ai biết đến cái tên Thần Thái Dương này, ví dụ như Thái Dương Thần Giáo bây giờ đã là quốc giáo của nước Bosainaka, nhưng ngay cả khi toàn dân Bosainaka cùng quay sang tín ngưỡng nó thì lượng đức tin ấy vẫn không đủ để sinh ra một vị thần mới.”
Huyết tộc gấp lại bản điều tra, lên tiếng: “Điểm này tôi cũng đồng ý, bản báo cáo ghi rõ Thái Dương Thần Giáo đã sử dung thần thuật như một mồi nhử để truyền bá giáo lý, ngay từ khi lập giáo thì họ đã có thể sử dụng thần thuật.”
“Nhưng việc họ có thể dùng thần thuật là sự thật.”
Chính điều này khiến tất cả bối rối.
Bỗng nhiên, Tinh Linh nảy ra một khả năng: “Có khi nào đó là một vị thần đến từ nơi khác giống như chúng ta không?”
Các ma vật nghe vậy thì nhận ra khả năng này là có cơ sở.
Nếu bọn họ đều có thể bị kéo tới thế giới này thì chưa chắc đã không có một vị thần vì lý do nào đó mà cũng đã đến đây chăng?
Ma Vương nói: “Dù có hay không thì tìm ra đối phương là sẽ rõ hết. Ta sẽ tự đi một chuyến xem rốt cuộc đối phương là thần thánh gì.”
“Bệ hạ, Turklo không phải đang ở Bosainaka sao? Hay là để hắn đi điều tra Thái Dương Thần Giáo đi?”
Ma Vương lắc đầu: “Turklo sau cùng vẫn là chủng tộc bất tử; mà thần thuật của Thần Thái Dương thiên về ma pháp quang minh, không hợp để giao cho y. Hơn nữa, nếu đối phương thực sự là một vị thần thì có ta can dự xác suất thành công sẽ cao hơn.”
Ma Vương rất tự tin, dù chưa đạt lên bậc thần linh nhưng uy lực của hắn cũng chẳng thua kém gì thần cấp cao; miễn không phải là chủ thần thì hắn tin mình sẽ đánh lại được.
Nhưng đối phó với một kẻ có khả năng là thần vẫn luôn tiềm ẩn nguy hiểm.
“Em sẽ đi cùng ngài.”
Tinh Linh nắm chặt tay Ma Vương, đôi mắt màu lục nhìn thẳng vào hắn.
Ma Vương liếc nhìn hai bàn tay đan vào nhau rồi mỉm cười nhẹ: “Đương nhiên rồi.”
Hắn làm sao nỡ lòng rời xa cậu chứ.