Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 145
Lần nữa gặp lại Clive, Tinh Linh có chút ngớ người.
Khiến cậu ngớ người không phải là Clive, mà là Randy vị hôn phu của hắn ta.
Ngày hôm qua sau khi nghe chuyện của Clive, trong ấn tượng mơ hồ của Tinh Linh thì vị hôn phu chưa từng gặp mặt này chẳng qua chỉ là một thân ảnh bệnh tật gần kề cái chết.
Thế nhưng giờ phút này, người đang đứng trước mặt cậu nhìn thế nào cũng không giống một kẻ đang hấp hối.
Vị hôn phu của Clive, Randy, là một thanh niên tóc nâu nho nhã, dung mạo không quá xuất chúng, chỉ có thể xem là thanh tú trên mức trung bình nhưng phong thái tao nhã đã bù đắp cho những khuyết điểm đó, tạo nên một sức hút độc đáo.
So với Clive vạm vỡ, Randy không cao lắm, khoảng một mét bảy lăm, thân hình cũng hơi gầy yếu, song sắc mặt lại hồng hào hoàn toàn không giống bệnh nhân.
Ma Vương chỉ liếc Randy một cái, rồi ánh mắt đã dời sang Lão vu yêu.
“Ngươi làm.”
Không phải nghi vấn, mà là khẳng định.
Tinh Linh ngày ngày ở cạnh ma vật, đã quen với khí tức ma vật, tự nhiên nhìn không ra biến hóa trên người Randy nhưng điều đó không thể qua mắt Ma Vương.
“Vâng, Bệ hạ.” Lão vu yêu hơi khom người: “Theo ý nguyện của chính bọn họ, ta đã tiến hành chuyển đổi chủng tộc cho cậu ta.”
“Cậu ta hiện tại là chủng tộc gì?”
Nghe nói chính Lão vu yêu đã thực hiện cuộc chuyển đổi thì Tinh Linh cảm thấy một sự đồng cảm khó hiểu với Randy, cậu biết quá rõ khả năng thao túng và giết chóc của Lão vu yêu rồi.
Nói đến đây, Lão vu yêu còn ra vẻ tiếc nuối: “Ban đầu thần vốn định cho cậu ta thử dòng máu của cự ma, nhìn sự chênh lệch chiều cao giữa hai người bọn họ kìa, nếu có được huyết thống cự ma thì cậu ta nhất định sẽ cao hơn nhiều.”
Nghe vậy, sắc mặt của Clive và Randy đồng loạt đen kịt như vừa phải nuốt một đống thứ không thể nuốt, đủ thấy đề nghị của Lão vu yêu tồi tệ đến mức nào.
Tinh Linh có thể hiểu được tâm tình của họ.
Clive ít nhất cao một mét chín, quả thực chênh lệch với Randy nhưng mà… cự ma ư? Theo hiểu biết của cậu, cự ma chẳng có kẻ nào dưới ba mét cả. Còn ngoại hình của loài này… chỉ cần tham khảo bọn khổng lồ trong Harry Potter đầu thế kỷ 21 là đủ, thật sự chẳng khác gì.
Đã vậy, loài cự ma còn bị ma vật khác cực kỳ ghét bỏ, bởi chúng không chỉ xấu xí, lười biếng mà còn vô cùng ngu độn.
Nếu Randy thực sự nghe theo Lão Lich, đúng là sẽ cao lớn hơn nhưng cũng sẽ xấu xí tới mức chẳng thể gặp người, thậm chí có khi đầu óc cũng chẳng còn.
“Một quyết định sáng suốt!” Tinh Linh tán thưởng việc họ không nghe theo Lão vu yêu: “Vậy rốt cuộc kết quả thế nào? Y dường như chẳng thay đổi gì cả.”
Không giống người chuyển hóa.
Lão vu yêu tỏ vẻ chán nản như vừa thất bại một thí nghiệm: “Cậu ta chọn phương án giống như Lilia.”
“Lilia?” Tinh Linh ngập ngừng, quay sang nhìn Ma Vương: “Em nhớ chủng tộc hắc ám của Lilia là Ma nữ đúng không?”
Ma Vương gật đầu. Tinh Linh quay lại nhìn Clive và Randy, trong mắt càng dâng tràn đồng cảm hơn nữa, chính xác mà nói, là sự đồng cảm dành cho Clive.
Ở trên lãnh địa của mình, Tinh Linh tự nhiên không cần đội mũ trùm, dung mạo ấy ban đầu đã khiến hai kẻ vừa mới thành “phi nhân loại” kia kinh diễm đến ngây ngẩn, đến tận bây giờ ánh mắt vẫn thường xuyên không kiềm chế được mà dõi theo.
Vì thế, hai vị hôn phu dễ dàng đọc ra sự đồng cảm trên mặt cậu.
Clive lập tức hỏi: “Quả nhiên có vấn đề đúng không? Từ trước tôi đã cảm thấy có gì đó sai sai rồi.”
Trước khi gặp Ma Vương và Tinh Linh họ từng gặp nhiều ma vật khác – từ Ma Đài đến biệt thự – bất cứ ai nhìn thấy Randy cũng sẽ dùng ánh mắt quái lạ mà nhìn Clive, hơn nữa còn mang theo ý cười hả hê chẳng thèm che giấu. Điều này khiến Clive sớm thấy bất an, chỉ là chẳng ai chịu nói cho hắn ta biết nguyên do.
Nếu không phải Randy trông vẫn ổn thì e rằng hắn ta đã sớm bùng nổ rồi.
Tinh Linh đảo mắt nhìn quanh, Ma Vương tất nhiên không thèm cúi mình giải thích cho họ, còn Lão vu yêu – đã chẳng hé lời trước đó thì giờ lại càng không, nó còn đang tiếc nuối vì mất đi một thí nghiệm phẩm.
Cuối cùng, chỉ còn mình Tinh Linh đành phải mở miệng.
Dù cậu cực kỳ không muốn.
“Thực ra với hai người thì cũng chẳng phải chuyện quá tệ…”
Tinh Linh lên tiếng, song cả quá trình không dám nhìn thẳng Clive hay Randy.
“Chỉ cần nghe tên là biết, chủng tộc Ma nữ phần lớn đều là nữ giới, chúng khá giống với Mị Ma – hai người có biết Mị Ma không?”
Cặp đôi lắc đầu, thật ra đến bây giờ họ vẫn chưa hiểu rõ ma vật rốt cuộc là loại sinh vật gì, chỉ nghĩ đó là chủng tộc hiếm lạ mà thôi.
“Thôi được, không biết cũng phải. Không trách các anh.”
Tinh Linh lẩm bẩm một câu, rồi tiếp tục giải thích: “Ma nữ cũng rất cường đại, giỏi sử dụng các loại ma pháp và ảo thuật, đặc biệt am hiểu biến hóa, có thể hóa thành bất cứ hình dáng nhân loại nào.”
Nghe thì rất tốt đẹp, vậy rốt cuộc sai chỗ nào?
Tinh Linh ho khan một tiếng, rồi mới chậm rãi nói đến trọng điểm: “Giống như Mị Ma, Ma nữ cần thông qua g*** h*p để hấp thu tinh khí đàn ông để duy trì sức khỏe, nếu lâu dài không hấp thu đủ thì chúng sẽ dần yếu nhược, thậm chí tử vong.”
Cậu liếc sang Randy đang biến sắc mặt, có chút lúng túng nói thêm: “Cũng vì thế mà trong tộc hầu như chẳng có nam giới, nhưng… với hai ngươi thì chắc cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.”
Nghe xong, sắc mặt Clive và Randy thật sự vô cùng đặc sắc.
So với Randy xấu hổ đến mức muốn tìm lỗ chui xuống, thì biểu tình của Clive lại càng khiến người ta khó đoán.
— hắn ta ngoài lo lắng ra, dường như còn có chút hứng khởi?
Không khỏi khiến người ta cảm thán: Hừ, đàn ông.
Tinh Linh thấy hắn ta như định hỏi thêm, liền vội nói: “Nếu anh muốn biết chi tiết thì đi tìm Turklo, người yêu của hắn ta chính là một Ma nữ.”
Clive không biết Turklo là ai nhưng điều đó chẳng ngăn được hắn ta dự tính đi hỏi thăm vị tiền bối này.
Bất quá, giờ đây hắn ta có việc quan trọng hơn.
Hắn ta đột nhiên quỳ xuống trước Ma Vương và Tinh Linh, cúi đầu dập đất, dâng lên một lễ bái thành khẩn: “Từ nay về sau, mạng của Clive ta chính là của hai vị đại nhân.”
Vốn dĩ lời hứa ban đầu là đổi một lọ thuốc sinh mệnh lấy năm năm phục vụ Ma Vương, nhưng thứ đó chỉ giúp Randy tạm thời thuyên giảm chứ không thể cứu mạng. Nay họ đã thật sự cứu sống y, Clive cảm thấy dâng mạng của mình để báo đáp là công bằng.
Randy vốn đang thất thần ngó kiến bò, nghe vậy cũng vội quỳ theo: “Từ nay về sau, tôi cũng nguyện nghe theo sự sai khiến của hai vị đại nhân.”
“Thông minh.” Ma Vương nhàn nhạt khen một tiếng.
Không sai — nếu không chủ động phục tùng, e là bọn họ khó lòng toàn mạng rời khỏi nơi này.
Lão vu yêu thầm thở dài, biết rõ mình chẳng có cái phúc phận ấy, không may mắn tới mức có thí nghiệm phẩm tự dâng tới cửa.
Nhưng nhận Ma Vương làm chủ, đâu phải chỉ cần nói vài câu hay quỳ vài lạy.
“Linton.” Ma Vương bỗng cất tiếng: “Đã chuẩn bị xong chưa?”
“Vâng, Bệ hạ.”
Không còn người ngoài, Lão vu yêu tự nhiên đổi cách xưng hô. Nó lấy ra một tờ khế ước ma pháp, đưa cho Clive và Randy.
“Đây là Ma pháp khế ước. Nếu các ngươi đã muốn theo Bệ hạ thì hãy dùng máu tươi ký tên lên đây.”
Ký vào, sinh tử sẽ hoàn toàn nằm trong tay Ma Vương, chẳng còn tự do nhưng đồng thời họ cũng sẽ nhận được phần thưởng — chức nghiệp lập tức thăng một bậc, Clive trở thành cường giả cấp chín đầu tiên của đại lục Tora trong cả ngàn năm, còn Randy cũng bước vào bậc bảy.
Dĩ nhiên, cả hai hoàn toàn không biết, văn tự trên khế ước họ chẳng hiểu nhưng chỉ cần nhìn nhau gật đầu, liền cắt ngón tay, nhỏ máu ký tên.
Khi nét bút máu đỏ hoàn thành, chữ ký liền lóe sáng kim quang, báo hiệu khế ước đã thành.
Từ nay, họ chính thức là một phần của Ma Đài.
Mệnh lệnh đầu tiên Ma Vương giao cho Clive là dẫn đường tới tàn tích có khí tức ma khí, Randy cũng đi cùng, đội trưởng chính là Turklo và Lilia — xem như để chăm lo hai tân binh ma vật.
Clive và Randy lĩnh mệnh rời đi chuẩn bị.
Sau khi họ đi, Ma Vương gọi Gina đến.
“Ta không thích có kẻ dám chống lại mệnh lệnh của ta.”
“Vâng, Bệ hạ.” Gina quỳ sát đất, đầu gục chạm sàn: “Thần sẽ tự mình lĩnh phạt.”
Nàng chấp nhận chịu tội vì đã làm trái ý chỉ, nhưng nếu để chọn lại thì nàng vẫn sẽ quyết định như vậy.
Ma Vương là tín ngưỡng của họ, việc ma vật có thể chấp nhận Tinh Linh làm Ma Hậu là bởi thân phận, địa vị và năng lực của cậu xứng đáng, hơn nữa toàn bộ tâm tư của Ma Vương đều đặt ở Tinh Linh, không ai có thể thay đổi được.
Nhưng một con người, không thành tựu, không thực lực, sao có thể để gã được chính tay Ma Vương ban cho vinh quang “chuyển hóa chủng tộc” được?
Phải biết, lần cuối cùng có vinh dự ấy chính là Thất Ma Tướng – Kỵ sĩ Trưởng kh*ng b* Turklo.
Hơn nữa, Gina theo Ma Vương nhiều năm, thừa hiểu điều ngài bất mãn không phải việc nàng nhờ Lão vu yêu chuyển đổi cho nhân loại kia, mà là việc nàng dám làm trái lệnh.
Hành lễ xong, Gina lặng lẽ lui xuống, xoay người truyền tống về Ma Đài, tự nguyện tiếp nhận hình phạt “hồn phách bị roi quất”.