Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Mới đến lần đầu, Tinh Linh đối với tất cả mọi thứ ở Manovey đều xa lạ, từ việc tìm công hội, tìm cửa hàng nguyên liệu ma pháp cho đến tìm chợ đen, cậu đều phải dựa vào phương tiện giao thông tiện lợi ở đây.
Nhưng tìm nhà thì chẳng lẽ cũng còn phải dựa vào mấy gã xa phu quen thuộc Manovey đó sao?
Thực tế là quả thật có thể.
Mấy người đánh xe rong ruổi khắp nơi ở Manovey tuy có thể không biết chỗ nào bán nhà, nhưng họ biết ai sẽ biết.
Để tiện lợi, Tinh Linh đặc biệt bao luôn chiếc xe ngựa đã chở cậu đến chợ đen trước đó, lúc cậu từ chợ đen đi ra, đối phương vẫn còn chờ tại chỗ.
“Muốn mua nhà thì tôi quen một người, hắn chuyên bán nhà, chỉ là giá mấy căn hắn bán đều không rẻ.”
Tinh Linh chỉ nói: “Anh cứ đưa tôi đi xem thử, nếu hợp ý thì cái gì cũng dễ nói.”
Xa phu sảng khoái đáp ứng, vung cương, xe ngựa chạy đi.
Nhìn dáng vẻ Tinh Linh là đã biết không phải loại thiếu tiền, mối làm ăn này mà thành thì bạn hắn chẳng phải sẽ cho hắn ít phí giới thiệu sao? Vì điểm này mà xa phu càng tình nguyện giúp đỡ, huống hồ Tinh Linh còn là chủ thuê trọn gói, tiền thuê xe cũng chẳng ít.
Người bạn của xa phu chính là chuyên làm mấy loại trung gian này nọ, vừa nghe nói Tinh Linh muốn mua nhà thì thái độ lập tức nhiệt tình hẳn.
Manovey là thủ đô của Camdo, nơi phồn hoa bậc nhất cả nước nên nhà cửa ở đây càng dễ bán, rất nhiều thương nhân, quý tộc từ nơi khác tới muốn phát triển ở Manovey đều sẽ mua bất động sản trước rồi mới tính tiếp chuyện khác.
Có điều, tay môi giới mà xa phu giới thiệu cho Tinh Linh không có khả năng làm ăn với mấy đại thương gia hay đại quý tộc kia. Khách hàng của hắn thường là tầng lớp trung lưu, bán ra được chẳng nhiều, đa số toàn cho thuê, nay hiếm hoi gặp được một vị muốn mua nên tự nhiên nhiệt tình hết mức.
“Không biết ngài muốn kiểu nhà như thế nào?”
“Nhà phải đủ lớn, nhiều phòng, điều kiện cũng không thể tệ, môi trường yên tĩnh, tốt nhất là đường xá thông suốt.”
Người môi giới nhớ lại mấy căn trong tay, rất nhanh tìm ra một cái: “Có một căn chắc sẽ hợp yêu cầu của ngài, chỉ là vị trí hơi hẻo lánh, giá cũng không rẻ.”
“Cứ đi xem trước đã.”
Căn nhà môi giới nói quả đúng là hơi xa, nằm bên một hồ nước trong thành, xung quanh cảnh sắc núi non sông nước hữu tình, hàng xóm ở cách rất xa, giữa còn có rừng cây ngăn cách. Đi trên đường này, hoàn toàn chẳng giống như ở nơi đô thành nhộn nhịp, thật khó mà tưởng tượng trong đất đai tấc vàng tấc ngọc như Manovey vẫn còn chỗ thế này.
“Nhà ở đây vốn là biệt thự nghỉ mát mùa hè của các quý tộc, thường ngày rất ít người đến nhưng đường xá lại tiện lợi, con đường này có thể đi thẳng đến cổng lớn căn nhà tôi nói với ngài, chỉ cần có xe ngựa thì đi lại dễ dàng.”
“Căn này vốn là biệt thự nghỉ mát của một vị Bá tước, đáng tiếc sau khi ông ta chết, trong gia tộc không còn người có bản lĩnh, đời sau sa sút, đến giờ ngay cả phí tu sửa hằng năm cũng không có nên mới định bán căn nhà này. Mà như ngài thấy đó, dù nhìn nơi đây chẳng có mấy ai nhưng xung quanh toàn là biệt thự nghỉ mát của quý tộc, cộng thêm nhà cũng tốt vì thế họ mới hét giá cao. Người thường thì không mua nổi, người mua nổi lại không thèm nên vẫn treo bán mãi mà chưa ai lấy.”
Quý tộc là hạng người sĩ diện nhất, để bọn họ ở căn nhà cũ của người khác, hơn nữa lại là nhà của quý tộc sa sút thì bọn họ đương nhiên không chịu, vì quá mất mặt. Chỉ có mấy quý tộc ngoại lai hay phú hộ mới giàu, nóng lòng muốn đứng vững ở Manovey mới chịu mua kiểu nhà này, nhưng bọn họ lại cứ chen chết vào khu quý tộc nên loại biệt thự nghỉ mát này vốn chẳng ai ngó ngàng.
Trong lúc giới thiệu, môi giới còn lén quan sát phản ứng của Tinh Linh, tiếc là chẳng nhìn ra gì.
Rất nhanh đã tới nơi, đúng như lời giới thiệu, căn nhà kia quả thật đủ lớn, đủ khí phái, chỉ là hơi cũ nát toát lên vẻ tiêu điều tàn tạ. Tường ngoài phủ kín dây leo xanh um, chỗ không bị che thì loang lổ từng mảng, cửa sổ đen ngòm như dã thú muốn nuốt chửng người, rất có cảm giác nhà ma.
Môi giới lấy chìa mở cửa, cánh cửa hơi biến dạng, khi mở phát ra tiếng “két” chói tai khiến Tinh Linh nhíu mày.
Trong nhà trống trơn không một món đồ, sàn tích bụi dày, không khí ngập mùi ẩm mốc, nhưng may là kết cấu không có vấn đề gì, diện tích lại lớn. Tòa nhà ba tầng, tầng hai và ba có tới hai mươi gian phòng, chưa tính vài gian ở tầng một vốn để nô bộc ở.
Tuyệt nhất là biệt thự này còn có tầng hầm, lối vào nằm ở vườn sau, đi xuống vài bậc đá phủ đầy rêu là thấy. Bên trong vốn là hầm rượu, giờ trống rỗng, chỉ còn mấy cái giá mục nát đổ ngổn ngang như rác.
Môi giới dẫn Tinh Linh đi một vòng rồi xoa tay hỏi đầy mong chờ: “Ngài thấy thế nào?”
Tinh Linh gật đầu: “Không tệ lắm.” Nhà cũ chút cũng chẳng sao, sau này mấy ma vật đến dù có tốt cũng bị phá rồi sửa lại, bây giờ thế này thì có đập đi xây mới cũng chẳng tiếc.
Hơn nữa cậu đang nóng lòng gặp Ma vương nên cũng lười tìm thêm, lập tức gật đầu quyết định: “Lấy căn này đi, báo giá đi.”
Căn biệt thự nhìn thì tiêu điều này báo giá tận hai mươi vạn đồng vàng, giá cao đến nỗi ngay cả Tinh Linh cũng phải giật mình.
Cẫu hiện trong túi cũng chỉ có hơn năm mươi vạn một chút, cái này mà chi ra là lập tức tài sản giảm một nửa, nghĩ thôi đã thấy nghèo.
Đến mức Tinh Linh bắt đầu xót túi, không nhịn được thì thầm nhắn riêng cho Ma vương: 【Nhà đắt thế này, em có thể xin thanh toán vào công quỹ không?】
【Được, sau này em muốn bao nhiêu, ta cùng em vào kho lấy.】
Người yêu của mình, Ma Vương đương nhiên chẳng tiếc, cho hết cũng không thành vấn đề.
Ma Vương hiểu chuyện như vậy, Tinh Linh rất hài lòng.
Môi giới thấy cậu nghe giá rồi im lặng, tưởng là bất mãn nhưng nghĩ đến căn nhà nằm trong tay mình lâu thế, hiếm mới có khách chịu ngó nếu bán không được thì chủ nhà đổi trung gian khác, hắn chẳng được xu nào, liền cắn răng hạ giá.
“Tôi nói thật với ngài, chủ nhà hiện đang cần gấp tiền, căn này họ rao hai mươi vạn nhưng giá chót là mười tám vạn. Ngài thấy hợp thì tôi sẽ thay ngài đi thương lượng thế nào?”
Tinh Linh vốn định mua, nay tự nhiên được bớt hai vạn, dĩ nhiên vui lòng.
Chỉ là cậu nóng ruột cần nhà, kéo dài thì không ổn: “Mất bao lâu?”
Môi giới nghe vậy liền hiểu cậu đã quyết: “Chúng ta bây giờ có thể đến nhà chủ nhân thương lượng, nếu ngài đồng ý thì có thể giao dịch trực tiếp.”
Tinh Linh gật đầu.
Sau đó mọi việc thuận lợi bất ngờ, chủ nhân cũ quả nhiên đang cần tiền, thêm việc treo bán lâu chẳng có ai mua, càng để lâu càng xuống cấp khó bán, giờ hiếm có người muốn mua, tuy bị ép giá chút nhưng vẫn trong phạm vi chấp nhận. Giao dịch nhanh chóng thành công, ký hợp đồng, lấy giấy đất, căn biệt thự chính thức thuộc về Tinh Linh.
Mua nhà xong, Tinh Linh ngồi xe trở về biệt thự, trên đường đi ngang chợ, cậu xuống mua một con gia cầm đặc sản nơi này, dáng như đà điểu nhưng nhỏ hơn nhiều, không để ý đến vẻ mặt khó hiểu của xa phu, cậu mang theo con vật sống đó thẳng về căn nhà mới.
Thanh toán tiền thuê trọn gói còn lại, Tinh Linh vào biệt thự, đóng cửa lớn lại.
Cửa vừa khép, cậu liền dựng lên kết giới ngăn cản ma lực lan ra ngoài để không ai phát hiện động tĩnh kế tiếp.
Ba nhóc được thả ra, Tinh Linh dẫn chúng xuống hầm rượu.
Cây con thì để bên ngoài tầng hầm phơi nắng, hai nhóc kia thì theo cậu vào trong dọn dẹp.
Tầng hầm xây bằng đá, rác rưởi bên trong đều bị Quỷ Xà Chu Đằng to lớn dùng dây leo cuốn sạch ném đi. Sau đó Tinh Linh gọi mưa, nước ngập đến bắp chân, Thỏ tung lốc xoáy nhỏ khuấy động rửa sạch từng góc rồi lại cuốn nước bẩn ra ngoài. Lặp lại ba lần, đến khi nước mưa trong veo, mặt đất ẩm thì dùng gió kết hợp lửa hong khô, chưa đầy một giờ là nơi này đã sạch sẽ không tì vết.
Xong việc, Tinh Linh thưởng cho Thỏ và Quỷ Xà Chu Đằng rồi đuổi chúng ra vườn chơi. Bên ngoài có tường bao vây nên chẳng lo bị nhìn thấy, cộng thêm kết giới vây quanh biệt thự nên cũng không sợ chúng trốn đi. Chỉ dặn Quỷ Xà Chu Đằng không được biến quá to kẻo người qua đường phát hiện.
Đưa chúng đi xong, Tinh Linh lấy máu ma thú ra, theo Sách trí tuệ hướng dẫn, cậu không dùng hết mà chỉ lấy mỗi loại một ít hòa lại thành một thùng máu đặc sệt.
Dụng cụ vẽ ma pháp trận cậu đều có sẵn, cũng đã từng luyện qua cách vẽ, lúc này tỉ mỉ vẽ xuống sàn. Rất nhanh, một ma pháp trận tỏa khí tức bất tường hiện lên.
【Em chuẩn bị xong rồi, còn ngài?】
【Vẫn luôn chờ em.】
【Vậy em bắt đầu niệm chú đây.】
Trao đổi xong, Tinh Linh đặt con gia cầm bị trói ở giữa trận pháp, bản thân thì đứng trước trận bắt đầu đọc chú ngữ.
Đây là chú ngữ dài nhất trong 《DW》 mà cậu biết, đọc suốt ba phút, hơn nữa tuyệt đối không được sai, nếu không là công cốc.
Khi cái tên đầy đủ của Ma Vương được cậu niệm ra, chính giữa ma trận đột nhiên bùng lên một ngọn lửa đen lập tức nuốt chửng tế phẩm sống kia.
Phía sau ngọn lửa, một bóng người bao phủ trong làn khói đen hiện ra từ vòng tròn triệu hồi.
Khi làn khói tan đi, gương mặt tuấn mỹ lạnh lùng của Ma Vương hiện ra.
Đôi mắt đỏ nhìn thấy Tinh Linh lại bùng lên ngọn lửa nóng bỏng, khiến Tinh Linh bị nhìn phải mặt đỏ tim đập.
Giây kế tiếp, Ma Vương ôm chặt lấy Tinh Linh, nụ hôn nóng bỏng chặn kín bao nỗi nhớ nhung.
Ta nhớ em nhiều lắm...
Vâng, em cũng vậy.