Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 128

Trước Tiếp

Vivi An có chút hướng nội thoạt nhìn chẳng giống một nhà thám hiểm chút nào, nhưng khi cô giảng giải chú ngữ ma pháp cho Tinh Linh thì lại vô cùng nghiêm túc, từng câu từng chữ đều phát âm rõ ràng thậm chí còn đem cả sổ ghi chép ma pháp của mình cho Tinh Linh mượn xem.

Nhưng vô ích thôi, Tinh Linh vẫn chẳng hiểu nổi.

Có điều, không hiểu cũng không sao, cậu cố gắng ghi nhớ cách phát âm của các chú ngữ, cho dù chẳng hiểu nghĩa thì học vẹt cũng được nếu không thì tự mình ghi chép lại.

Thấy cậu chăm chú lắng nghe, lại luôn cúi đầu ghi chép nên trong lòng Vivi An có chút thành tựu như một người làm thầy, dù cô chẳng nhận ra được những chữ cậu viết nhưng mỗi quốc gia lại có ngôn ngữ và chữ viết riêng vì thế cô chưa thấy qua cũng là bình thường.

Chỉ là nếu cô thật sự hiểu được chữ mà Tinh Linh viết thì e rằng mặt sẽ cứng ngắc tại chỗ.

Tinh Linh đã viết gì ư?

Mời cho xem một câu.

【Kulei Najia Ci Kabala Kun Bu Ka Ya Oka Do La Nakri Kuba Reya của Talamoka Gadgula Kobaba】

Còn nhớ hồi nhỏ mới học tiếng Anh không kìm được mà dùng chữ Hán để ghi âm chứ?

Tinh Linh hiện tại chính là đang ghi nhớ cách phát âm theo kiểu đó.

Ngoài ra, cậu cũng chép y nguyên những chú ngữ trong sổ tay ma pháp của Vivi An, bên cạnh còn thêm chú thích bằng chữ Hán để tự hiểu.

Phải nói rằng hai hệ thống ma pháp khác nhau có sự khác biệt rất lớn ở chú ngữ.

Trong 《DW》 sử dụng tiếng Anh để tiện cho người chơi nên chú ngữ dùng tiếng Anh nên hầu hết đều rất ngắn, chỉ cần phát âm đúng tên đầy đủ của ma pháp bằng tiếng Anh là có thể thi triển được.

Nhưng chú ngữ ma pháp ở thế giới Tora lại hoàn toàn khác, vừa dài vừa khó đọc, người thường nghe thì thấy thần bí nhưng trong mắt ma pháp sư hiểu ngôn ngữ ma pháp thì chẳng qua chỉ là một đoạn “ca từ tán tụng” có phần hoa mỹ nhưng rườm rà.

Ví dụ đoạn chú ngữ bên trên chính là ma pháp trị liệu hệ Mộc. Nếu dịch sang tiếng Trung thì nghĩa là:

【Hỡi tinh linh của tự nhiên xin lắng nghe lời triệu hoán của ta, cho ta mượn sức mạnh của các ngươi để mọi kẻ đau thương khổ nạn có thể được tái sinh — Ánh sáng của sự sống.】

Chú ngữ ở Tora đều dài dòng phiền phức như vậy, hơn nữa theo sắc thái và lời lẽ của Vivi An thì Tinh Linh nhận ra chúng hoàn toàn không thể rút gọn, muốn thi triển nhanh hơn chỉ có thể đọc nhanh hơn và tuyệt đối không được sai.

Còn việc không cần chú ngữ mà trực tiếp thi triển tức thì, nghe nói chỉ có ma pháp sư cấp cao mới làm được.

“Hiện tại tôi cần mười giây mới có thể thi triển một ma pháp trung cấp, trong số bạn học đồng khóa của tôi có người chỉ cần năm giây là làm được rồi, tôi vẫn còn kém xa lắm, cần phải cố gắng hơn nữa.” Lúc nói câu này gương mặt thanh tú của Vivi An hiện lên vẻ kiên định.

“Ừ, cô nhất định sẽ thành công.”

Sau khi ghi chép xong chú ngữ cuối cùng thì nhiệm vụ lần này cũng coi như hoàn tất.

Tinh Linh rất hài lòng với công việc của Vivi An, nhất là thái độ của cô, chính cậu cũng biết bản thân có nhiều chỗ cư xử khá kỳ lạ nhưng từ đầu đến cuối Vivi An chưa từng hỏi thừa một câu mà chỉ làm đúng phận sự, điều này rất hiếm thấy.

Một giờ trôi qua rất nhanh, Tinh Linh ghi chép xong chú ngữ rồi cùng Vivi An đến Công hội Thám hiểm bàn giao nhiệm vụ.

Trên đường về, Tinh Linh có chút tò mò cô gái nhìn chưa trưởng thành này tại sao lại làm nhà thám hiểm?

Vivi An ngượng ngùng cười: “Tôi chỉ nhân dịp kỳ nghỉ của trường ra ngoài kiếm chút sinh hoạt phí thôi.”

“Cô là người bản địa à?”

Cô gật đầu, rồi lại lắc đầu: “Nhà tôi ở một ngôi làng nhỏ cạnh Truda.”

“Vậy chắc cô quen thuộc chỗ này nhỉ?” Tinh Linh hỏi tiếp: “Tôi nghe nói ở đây có chợ đen, cô có biết ở đâu không?”

Cậu từng nghe Andre nói ở mỗi thành thị lớn của Camdo đều có chợ đen nơi có thể mua bất cứ thứ gì, sau khi biết có nơi như vậy thì Tinh Linh đã rất muốn tận mắt xem thử.

Nghe cậu nhắc đến chợ đen, Vivi An lập tức căng thẳng nắm chặt pháp trượng khuyên: “Chỗ đó rất loạn, tốt nhất là đừng đi.”

“Không cần cô đi cùng, chỉ cần nói cho tôi lối vào ở đâu là được.”

Vivi An do dự một chút, cuối cùng vẫn nói cho cậu.

“Tôi chưa từng đến tận nơi nên chỉ biết khu vực đại khái thôi, nếu ngài thật sự muốn đi thì đến lúc đó có thể hỏi thêm người khác, nhưng thưa ngài, nơi đó thật sự rất hỗn loạn nếu đi thì nhất định phải cẩn thận.”

Tinh Linh cười tiếp nhận lời nhắc nhở: “Tôi sẽ chú ý.”

Hoàn thành việc bàn giao, Tinh Linh rời đi một mình.

Cậu tìm một nhà trọ gần hội quán trông khá ổn để nghỉ chân, nhà trọ này vốn phục vụ nhà thám hiểm, tầng một là quán rượu, tầng hai trở lên là phòng khách, cách âm thật ra không tốt lắm, chẳng hợp gu Tinh Linh nhưng hôm nay khi mới vào thành cậu đã gây ra không ít động tĩnh, chưa biết sẽ có rắc rối gì kéo đến nên cậu chọn ở đây để tiện dò xét tình hình.

Theo chân phục vụ lên phòng tầng ba, đợi người kia rời đi thì Tinh Linh khóa cửa lại rồi tiến vào phòng thí nghiệm của mình, lấy ba lô giấu bên trong ra.

Khi đi mua quần áo, cậu mới sực nhớ kiểu dáng ba lô của mình có phần đặc biệt, sợ bị người khác nhận ra nên đành để cả ba nhóc trong đó lại trong phòng thí nghiệm.

Để tránh Thỏ và Quỷ xà chu đằng quậy phá mà cậu còn đặc biệt dựng kết giới, nghiêm lệnh không được phá kết giới chạy ra ngoài nếu không thì nhịn đói cả ngày.

Đối với hai kẻ ham ăn thì không cho ăn chẳng khác nào lấy mạng chúng, thế nên cho đến khi Tinh Linh mang chúng ra thì cả hai ngoan ngoãn nằm ngủ trong ba lô, chẳng gây phiền toái gì.

Vừa tháo dây ba lô thì Thỏ đã nhảy ra trước tiên sau đó Quỷ xà chu đằng cũng bò ra theo, khi nó di chuyển những cọng dây leo như xúc tu đung đưa qua lại trông chẳng khác gì một con nhện khổng lồ.

Sau khi hai nhóc ra ngoài, Tinh Linh ôm chậu cây ra, hạt giống giờ đã chẳng thể gọi là hạt giống nữa, nó cuối cùng đã phá vỏ lộ ra hai lá mầm, ở giữa còn có điểm xanh mới nhú lên giờ nó đã thành một mầm non thật sự.

Mầm non gặp ánh sáng, hai lá mầm như đôi tay khẽ mở ra khép vào giống như đang vươn vai một cách đầy nhân tính.

Rồi nó truyền đạt đến Tinh Linh một ý niệm: đói bụng.

Quỷ Xà Chu Đằng cũng phụ họa: 【Đói rồi đói rồi, mau cho ăn!】

Thỏ vốn chẳng hiểu ngôn ngữ của chúng nhưng lúc này cũng ôm lấy cánh tay Tinh Linh đòi ăn: 【Cỏ Timothy của ta đâu? Mau lấy ra đi, răng ta ngứa lắm, ta cần gặm mới được!】

【Thật là nợ tụi mi quá rồi.】

Tinh Linh thở dài, thúc sinh cỏ Timothy cho Thỏ, lại truyền thêm ma lực cho cây non và Quỷ xà chu đằng, cây non dạo gần đây ăn khỏe bất ngờ, bé tí teo mà lượng ma lực tiêu thụ đã bằng một nửa của Quỷ xà chu đằng, có thể thấy sau này chắc chắn cũng là một kẻ ăn khỏe.

May mà nhu cầu của chúng vẫn trong khả năng chịu đựng, hơn nữa không khí ở đại lục Tora tràn ngập nguyên tố nên Tinh Linh hao tổn bao nhiêu ma lực thì cũng hồi phục nhanh.

【Cũng may là ta có thể nuôi nổi tụi mi.】

Ba bé tham ăn đồng loạt gật gù tán thành, có một chủ nhân/tiểu đệ/mẹ như vậy quả thực hạnh phúc biết bao.

Giải quyết xong chuyện ăn uống của ba đứa, Tinh Linh cũng thấy đói, vốn định ăn trong phòng nhưng sau cùng nghĩ đến mục đích mình ở nhà trọ nên quyết định xuống quán rượu ngồi một lát.

【Ta xuống dưới ăn chút gì đó, mấy đứa muốn ở trong phòng thí nghiệm hay ở lại phòng nghỉ?】

Cả ba cùng chọn ở lại phòng nghỉ, phòng này tuy chẳng rộng nhưng còn thoải mái hơn là bị nhốt trong kết giới ở phòng thí nghiệm.

【Vi Vi mau về nhé~】

Cây non ban đầu định gọi Tinh Linh là “mẹ” nhưng lần đầu cất tiếng đã bị cậu nghiêm khắc cấm tuyệt, nên đành dùng biệt danh “Vi Vi” thay thế.

Hiện tại nó cũng có bạn đồng hành miễn cưỡng là Quỷ xà chu đằng nên tạm rời Tinh Linh một lúc cũng không buồn tủi — tất nhiên là nếu đi lâu quá nó nhất định sẽ khóc cho cậu xem!

Tinh Linh xoa xoa mầm cây non mềm yếu, hứa hẹn: 【Được, anh sẽ nhanh chóng quay lại.】

Như thường lệ, trước khi đi ra ngoài cậu bày sẵn kết giới phòng ngự rồi mới xuống tầng dưới.

Giờ này còn sớm chưa đến bữa tối nên đại sảnh tầng một cũng không đông khách, nhưng vừa khéo lúc Tinh Linh xuống thì có một bàn khách đang bàn tán chuyện xảy ra ở cổng thành sáng nay.

Cậu chọn chỗ ngồi quay lưng về phía họ, gọi một phần ăn đơn giản cùng một ly nước trái cây, vừa ăn vừa dỏng tai nghe lén câu chuyện.

“… Giờ quân lính đang lùng sục cả thành để tìm Quỷ xà chu đằng, ba vị cường giả cấp tám trong thành cũng bị kinh động, ngay cả Công hội Thám hiểm cũng đang treo thưởng, ai có tin tức về Quỷ Xà Chu Đằng thì chỉ cần báo với phủ thành chủ hoặc một trong ba vị kia, nếu tin xác thực thì lập tức nhận được một trăm đồng vàng.”

“Thật vậy sao? Thế thì chúng ta cũng nên đi tìm thử xem?”

“Thôi đi, Quỷ Xà Chu Đằng dễ tìm vậy à? Nếu nó thật sự ở trong thành mà bị anh tình cờ tìm được thì liệu anh có còn mạng đi nhận thưởng không? Chẳng bị nó ăn sạch mới lạ.”

“Nhưng chẳng phải người ta nói Quỷ Xà Chu Đằng là do ai đó mang vào thành sao? Treo thưởng cũng nói nếu tìm ra người đó thì cũng được nhận thưởng.”

“Lời đó mà cậu cũng tin à? Trong tin đồn bảo một cọng dây leo của nó đã to bằng cả chân người rồi, thứ to đùng vậy thì làm sao mang theo bên mình? Hơn nữa loại thực vật ăn thịt người kinh khủng ấy đi đến đâu cũng tàn sát không còn mảnh giáp, ai mà dám mang nó theo? Không sợ bị nó ăn sạch đến xương cũng chẳng còn chỉ chừa lại lớp da thôi chắc?”

Tinh Linh: … (Ngày nào cũng mang theo, lại còn bị nó ăn — chính là ăn ma lực.)

“Cũng đúng, có lẽ bọn họ nhìn nhầm rồi lầm tưởng cây gì khác thành Quỷ Xà Chu Đằng thôi.”

“Tôi nói rồi mà, nghe đã thấy kỳ quái rồi, nếu thật sự có Quỷ Xà Chu Đằng vào thành thì chúng ta còn rảnh rỗi ngồi đây uống rượu sao? Chẳng bị gọi đi diệt trừ nó thì cũng đang bận chạy trốn rồi, ha ha ha!”

Tinh Linh lặng lẽ uống cạn ly nước trái cây.

Thì ra thứ dây leo cậu vẫn cho là bình thường, còn phiền phức chẳng kém Thỏ ấy hóa ra lại là loài thực vật kh*ng b* đến vậy sao?

Trước Tiếp