Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 126

Trước Tiếp

Tinh Linh thu thập những thông tin này không phải để qua loa đối phó mà là thật sự định đến thủ đô của Camdo xem thử.

Tuy vẫn chưa hoàn toàn xác định được đại lục này có đúng là cái mà Thỏ đã nói hay không nhưng Tinh Linh cảm thấy tám chín phần là nó.

Tên của đại lục này Tinh Linh vòng vo gặng hỏi từ chỗ Andre mới biết được, đại lục nơi bọn Ma Vương đang ở tên là Toph, còn nơi này gọi là Tora, nghe thế nào cũng thấy hai bên có liên hệ gì đó với nhau.

Biết đâu thuở xa xưa hai đại lục này vốn là một thể thì sao.

Tình hình toàn đại lục Tora Tinh Linh vẫn chưa nắm rõ nhưng rõ ràng là tài nguyên phong phú hơn Toph rất nhiều, dù sao cũng đã trùng hợp mà tới đây thì cậu đương nhiên muốn tìm hiểu xem trên đại lục này có những thứ hay ho gì.

Mà nơi phồn hoa giàu có nhất của một quốc gia tất nhiên chính là thủ đô, thế nào cậu cũng phải đi xem thử.

Có điều trước tiên cậu cần có được một giấy tờ thân phận thích hợp.

Thành Truda gần thị trấn Toke nhất có đủ loại công hội nghề nghiệp để thi lấy chứng chỉ, với thực lực của Tinh Linh thì đi thi một chứng nhận ma pháp sư hoàn toàn không thành vấn đề, chỉ phiền toái ở chỗ chú ngữ ma pháp.

Văn minh ma pháp của đại lục Tora khác hẳn với trong 《DW》, văn tự ma pháp và câu thần chú cũng là loại chữ khác, cách đọc khác. Tinh Linh thấy nếu mình hấp tấp chạy đi thi chứng chỉ ma pháp sư thì chẳng khác nào tự dâng lên để lộ thân phận.

Vậy nên việc cấp bách nhất vẫn là phải làm rõ hệ thống ma pháp ở đây đã.

Tinh Linh ở lại thị trấn Toke vài ngày, lấy được chiếc ba lô đặt làm riêng rồi lại thuê một cỗ xe ngựa, trả phòng trọ, mang theo cả một đống bánh nướng quả mọng mà Eva chuẩn bị, rồi ngồi xe ngựa hướng về thành Truda mà đi.

Thành Truda cách thị trấn Toke không xa, xe ngựa đi một ngày là có thể đến nơi, Tinh Linh khởi hành buổi sáng thì buổi chiều đã đến cửa thành.

Cửa thành có binh lính canh gác, vốn Tinh Linh còn hơi căng thẳng, lo bọn họ sẽ kiểm tra giấy tờ, kết quả lại phát hiện chỉ cần nộp phí vào thành là được chứ chẳng ai quan tâm gì.

Thật ra họ cũng chẳng quản nổi, Truda nằm trên tuyến đường bắt buộc mà các nhà thám hiểm phải đi qua nếu muốn ra vào rừng Taroka, mỗi ngày đều có vô số người qua lại, trong đó lại không thiếu cường giả cấp cao, đám lính gác nhỏ nhoi này nào dám trêu chọc vào? Lỡ động vào người không nên động thì bị thương bị giết cũng chỉ có thể tự nhận xui xẻo, chẳng ai quan tâm đến sống chết của một tên lính quèn cả.

Người đánh xe dừng ở ngoài thành, từ trước đã nói rõ chỉ đưa đến đây nếu vào thành thì phải thu thêm phí.

Tinh Linh xuống xe, xếp hàng nộp phí, quả nhiên chẳng gặp vấn đề gì liền thuận lợi vào thành.

Truda tuy chỉ là một thành cỡ trung của Camdo nhưng lại phồn hoa hơn hẳn Adadara, phong cách kiến trúc trung cổ khiến Tinh Linh mở mang tầm mắt, đi đâu cũng thấy mới lạ nhìn không thấy chán, trong mắt người qua đường thì đúng là dáng vẻ nhà quê mới lên thành.

Có lẽ vì cậu đứng lại ngắm nghía quá lâu nên chẳng mấy chốc đã bị nhóm người trong thành chú ý, rồi lập tức bị vây chặt.

“Vị đại nhân này chắc là lần đầu tới Truda phải không? Có cần người dẫn đường không? Chỉ cần năm bạc thôi là tôi có thể dẫn ngài đi khắp Truda.”

“Ngài có cần chỗ ở không? Quán trọ của chúng tôi vừa thoải mái vừa rẻ, tuyệt đối đáng giá.”

“Bọn chúng thì đắt cắt cổ đấy! Đại nhân đến quán trọ chúng tôi đi, buổi tối còn có tiết mục đặc sắc nữa.”

Đám người tranh nhau chào mời, nói nhanh như súng bắn liên thanh, Tinh Linh ôm Thỏ hoàn toàn choáng váng không kịp phản ứng.

Mấy kẻ này lại tinh mắt, thấy cậu mãi chẳng nổi giận thì gan to hơn, có kẻ táo bạo vươn tay túm lấy áo choàng của cậu định kéo cậu đi thẳng đến quán mình.

Một người động thủ, kẻ khác đâu chịu mất khách, cũng nhào vào kéo người, giằng co một hồi thì tất cả đều quên mất mục đích ban đầu, chỉ lo đấu nhau, mồm miệng chửi bới loạn xạ, cảnh tượng hỗn loạn hết sức.

Tinh Linh chẳng khác nào con thuyền nhỏ bị sóng biển dập vùi, quay mòng mòng: “Buông ra, mau buông ra!”

Không ai nghe cậu, ai nấy đỏ mặt tía tai, chen lấn xô đẩy, suýt nữa đánh nhau.

Rõ ràng bên cạnh có binh lính vậy mà chẳng ai giữ trật tự, chỉ đứng nhìn trò vui, nhà thám hiểm ra vào thì còn hả hê hơn, dừng lại bình phẩm đôi câu chẳng câu nào tốt đẹp.

Dù kiên nhẫn mấy thì lúc này Tinh Linh cũng tức giận, nhất là khi cậu phát hiện trong đám người còn có kẻ thừa cơ thò tay móc trộm đồ! Thậm chí bàn tay bẩn thỉu đó còn mò lên tận ngực cậu!

Thật là quá đáng!!!

“Ta–bảo–các–ngươi–buông–ra!!!”

Nghiến răng nghiến lợi thốt xong, Tinh Linh lập tức bùng nổ.

Vô số dây leo lấy cậu làm trung tâm dữ dội chọc thủng đất trồi lên, những sợi leo to lớn uốn lượn như mãng xà giương những cái đầu đáng sợ trong không trung hùng hổ rình rập toàn bộ đám người vây quanh.

Đám người vốn đang cãi lộn bị cảnh tượng này dọa choáng váng, chưa kịp phản ứng thì dây leo đã quét xuống như những cánh tay khổng lồ linh hoạt cuốn lấy bọn họ, rồi vứt bay ra xa.

Khi thân thể văng lên không trung bọn họ mới bừng tỉnh, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tiếp, người ngã xuống đất đau đớn lăn lộn.

May là Tinh Linh dù tức giận nhưng vẫn kiểm soát được sức mạnh của mình, tuy trông họ có vẻ bị thương nhưng thật ra cũng chẳng bị thương nặng là bao.

Ném người xong dây leo vẫn chưa biến mất, từng sợi dài mấy mét vươn vẫy quanh Tinh Linh, “nhìn” chằm chằm đám người xung quanh rồi háo hức muốn lao vào.

Nhiều đồ ăn quá! Vừa ngon vừa bổ!

Người bình thường hẳn đã sợ hãi bỏ chạy chỉ còn lại số nhà thám hiểm tự nhận mình có chút bản lĩnh, đa số đã từng trải lập tức nhận ra điểm bất thường.

“Trông không giống ma pháp hệ Mộc ‘Dây leo quấn chặt’. Tôi từng thấy ma pháp sư hệ Mộc dùng qua rồi, dây leo của họ không trông như vậy.”

“Đúng thế, loại đó mảnh hơn nhiều. Còn loại này, cậu xem dây leo có cả gai nhọn, bị quét một cái chắc đau lắm.”

“Tôi cứ thấy quen quen, hình như từng thấy ở đâu rồi…”

Tinh Linh bị đám dây leo vây ở giữa, những sợi leo đang bay múa trên không thấy cậu chẳng chú ý đến nó, cuối cùng không kìm nổi cám dỗ của “đồ ăn” liền lao thẳng về phía đám người.

Tốc độ này, cách tấn công này… sao quen mắt đến thế?

Nhà thám hiểm kia cuối cùng cũng nhớ ra: “Chết tiệt! Đây là Quỷ Xà Chu Đằng! Chạy mau!”

Đám người vốn chỉ hiếu kỳ quan sát nghe hét to liền biến sắc, lập tức quay lưng bỏ chạy.

Quỷ Xà Chu Đằng giống như Cây ăn thịt người là loại ma thực cấp cao cực kỳ nổi tiếng, số lượng hiếm nhưng vô cùng nguy hiểm. Nó thường ẩn hiện bất ngờ, công kích vật lý mạnh mẽ, miễn nhiễm hầu hết với ma pháp mà thậm chí còn chẳng sợ lửa, vô cùng khó đối phó. Gặp nó thì chỉ có thể chạy nếu không chạy thoát thì sẽ bị dây leo trói chặt đến khi thân thể bị nghiền nát.

Nó không có miệng nên sau khi bắt được con mồi liền cắm gai vào máu thịt, từ đó tiết ra nọc độc hòa tan mô thịt, nộc độc rất nhanh sẽ g**t ch*t và phân giải cơ thể thành dịch thể để rễ hấp thu.

Bởi cách bắt mồi như rắn, ăn thịt như nhện nên mới có cái tên “Quỷ Xà Chu Đằng”.

Tên này vừa vang lên, không ai là không sợ.

Tinh Linh chỉnh lại áo choàng, nghe thấy bên ngoài hỗn loạn, đồng thời cậu cũng nhận ra “vệ sĩ” mình thả ra dường như hơi mất kiểm soát.

Cậu vỗ xuống một sợi dây leo nhỏ được những dây khác bảo vệ kỹ ở giữa, sợi dây leo non xanh mướt không hề có gai, trông chẳng có gì nổi bật nhưng lại chính là bản thể của cả cụm dây leo.

Quỷ Xà Chu Đằng đang hung hăng liền cứng đờ, những dây leo đang vươn ra lập tức dừng lại như bị nhấn nút tạm dừng, nhìn cũng buồn cười.

【Không được làm bậy. Không phải đã hứa theo ta ra ngoài thì không được tùy tiện tấn công người khác sao?】

Nhóc Quỷ Xà Chu Đằng này là lúc Tinh Linh một mình bay qua rừng gặp được, khi đó cậu trông thấy nó từ một khối to bằng quả bóng biến thành dây leo to hơn cả bắp đùi cậu, cảm thấy hiếm lạ nên dừng lại quan sát.

Về sau phát hiện nó không chỉ có thể lớn nhỏ tùy ý mà còn khá thông minh, giao tiếp chẳng khó khăn gì thậm chí thông minh hơn cả Thỏ.

Vốn là kẻ phàm ăn thường đi khắp nơi săn ma thú ăn, nó gặp Tinh Linh thì bị ma lực của cậu chinh phục rồi cứ thế bám theo sống chết không chịu rời, cuối cùng Tinh Linh đành chấp thuận mang nó theo.

Chỉ là cậu đâu biết Quỷ Xà Chu Đằng trong loài người lại nổi danh đến thế, cậu lại tưởng giống Thỏ có cấp bậc tuy cao nhưng không mấy lợi hại.

【Nhưng bọn họ bắt nạt ngươi!】

Quỷ Xà Chu Đằng cấp bậc cao hơn cả Cây ăn thịt người, ý thức bản ngã càng rõ rệt hơn, nhìn ra đám nhà thám hiểm kia lúc cậu gặp rắc rối đều đang cười nhạo.

【Bọn họ không bắt nạt được ta đâu. Ngoan, mau trở về đi.】

Tinh Linh vừa nói, vừa truyền chút ma lực cho nó: 【Nhưng vừa rồi mi làm rất tốt, chỉ ném người chứ không ăn thịt. Sau này cũng phải giữ như vậy nhớ chưa?】

【Được.】

Được khen thưởng, Quỷ Xà Chu Đằng rất nghe lời, thu hồi toàn bộ “xúc tu” rồi từ từ nhỏ lại cuối cùng thu thành một khối nhỏ, nhanh chóng men theo áo choàng chui vào ba lô.

Khi nó biến nhỏ thì tốc độ cực nhanh chỉ nháy mắt đã biến mất, người xung quanh mải chạy nên chẳng ai để ý.

Tinh Linh phát hiện bốn phía đã vắng tanh thì lập tức ý thức được tình thế không ổn, dứt khoát rời khỏi chỗ thị phi này.

Trước Tiếp