Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 113: KHAI QUẬT
Trong suốt khoảng thời gian này Tinh Linh vẫn không quên việc nuôi dưỡng cây bảo bình, hiện giờ những cây bảo bình đã khác hoàn toàn so với lúc mới mang về.
Ngoài thành, ở khu nông trại, những hàng rào trống trước kia đều đã được tháo bỏ, đất đai liền thành một mảnh lớn, sau khi cải tạo lại thì biến thành ruộng. Trên đó, cứ cách một mét sẽ trồng một cây bảo bình cao chừng một mét.
Vẻ ngoài tròn trĩnh của nó vẫn không thay đổi mấy nhưng những chiếc lá hình tròn đã lớn hơn, tròn hơn. Tuy loại lá này không thích hợp cho việc sinh trưởng ở sa mạc, song khi phát triển đủ lớn, chúng có thể che kín thân cây mập mạp, giúp hạ nhiệt độ ở phía dưới. Hơn nữa, bề mặt lá còn được bao phủ đều bởi lớp muối trắng do chúng tiết ra, lớp muối này cũng có tác dụng làm giảm sự bốc hơi nước trong thân cây.
—— Và điều đáng nói là loại muối này có thể ăn được. Chỉ một cây bảo bình, khi bầu nước bên trong được lấp đầy thì lượng muối mà nó tiết ra đã đủ để đáp ứng nhu cầu hằng ngày của một người trưởng thành.
Những cây bảo bình này được tưới bằng nước biển, Tinh Linh không phải nhà khoa học nên cũng không hiểu rõ thành phần cụ thể trong đó, nhưng ít nhất cũng biết rằng nước biển vốn được mệnh danh là “khoáng sản lỏng”, ngoài nước và muối thì chắc chắn còn chứa vô số khoáng chất khác.
Nghe nói, từ mấy trăm năm trước các nhà khoa học đã tìm thấy hơn tám mươi nguyên tố trong nước biển; còn hiện nay thì con số đã gần cả trăm loại rồi.
Tinh Linh từng nhờ Lão vu yêu(hiện đang bận rộn vật lộn với đôi khuyên tai, tiến triển không mấy thuận lợi nên buộc phải kéo dài thời gian) giúp phân tích thành phần nước biển ở đây. Kết quả cho thấy, ngoài việc có thêm yếu tố ma pháp thì nó quả thật giống hệt như nước biển trên Trái Đất – đúng là một loại “khoáng sản lỏng”.
Nhưng khi Tinh Linh tự kiểm nghiệm nước bên trong cây bảo bình cùng lớp muối nó tiết ra, tuy kỹ thuật nghiên cứu không cao nhưng cũng nhận ra rằng nước trong đó chỉ là nước ngọt bình thường, hơi có chút vị đắng và không chứa nhiều khoáng chất. Muối tiết ra cũng vậy, thậm chí còn tinh khiết hơn muối ăn bán trên thị trường nơi đây, có thể dùng trực tiếp mà không hề lẫn tạp chất.
Điều khiến Tinh Linh bối rối là những nguyên tố lẽ ra phải tồn tại ấy đã biến mất đi đâu? Hỏi cây bảo bình thì nó cũng mù mờ, không biết là đã hấp thụ hết hay vốn dĩ chẳng hề hấp thụ.
Nỗi nghi hoặc ấy kéo dài cho tới lúc Tinh Linh chuẩn bị nhổ những cây bảo bình để vận chuyển ra khỏi nông trại mới dần được giải đáp.
Số lượng cây quá nhiều, một mình Tinh Linh khó xoay xở hết. May thay, giờ cậu cũng có học trò, dù đám học trò ấy hiện tại còn chưa phóng nổi một phép hệ Mộc nào, căn bản đều thiên lệch sang các hệ khác nhưng đa phần họ xuất thân nghèo khó, vốn quen với làm việc đồng áng.
Thêm cả nhóm học trò đến đây thật ra là để học đấu khí chứ không phải ma pháp, cùng với đám nô lệ cũ trong trang trại chăm lo ruộng đồng. Tổng cộng hơn hai trăm người, thì việc chăm sóc tốt những cây bảo bình tuy hơi nhiều nhưng dễ trồng chẳng phải là điều khó khăn.
À, còn một điều nữa là từ khi đến trang trại, các học trò không được phép rời khỏi đây. Dù đôi khi họ có thể ra cổng gặp người thân để trò chuyện, trao đổi ít đồ nhưng đều phải dưới sự giám sát. Bất cứ chuyện gì trong trang trại —— từ việc học đến cây bảo bình —— đều tuyệt đối không được phép tiết lộ ra ngoài.
Dĩ nhiên, từ khi Ma Vương tiếp quản Adadara thì luật lệ này thực chất đã thay đổi, chỉ là chưa ai nói với đám học trò. Thế nên họ vẫn giữ miệng kín như bưng, sợ lỡ lời thì bị đuổi khỏi nơi này.
Ở đây có cơm ăn áo mặc, còn có thể dành phần dư cho gia đình. Họ được học tri thức, học ma pháp và cả đấu khí —— thứ mà trước nay chưa từng nghe tên nhưng uy lực chẳng kém gì ma pháp. Ai đã vào đây thì đều chẳng muốn rời đi.
Họ ngoan ngoãn, còn lũ ma vật thì cũng chẳng tiếc công chỉ dạy. Rất nhanh, những học trò có thiên phú đã học được ma pháp lẫn đấu khí, khiến cả nhóm càng thêm phấn chấn.
Chỉ riêng Tinh Linh là thấy phiền muộn, cậu nghĩ có lẽ là do mình dạy dở, bởi trong số 29 học đồ ma pháp thì không ai học nổi hệ Mộc cả, toàn là lĩnh hội được những hệ hợp với thiên phú của bản thân. Cậu bực bội đến mức muốn lôi sách kỹ năng ra ép mấy đứa học cho bằng được vài phép hệ Mộc.
Cuối cùng cậu vẫn không kìm lòng nổi mà bí mật đem sách nhập môn hệ Mộc —— “Lá Kiếm” —— cho hai cô bé Marsha và Annie.
Không phải vì thiên vị con gái —— dù đúng là có chút —— mà bởi cậu đã thấy rằng Sata và Arthur vốn không có thiên phú hệ Mộc, cả hai đều bẩm sinh hệ Hỏa đối khắc với Mộc. Nếu ép bọn nhỏ học thì chỉ chuốc thêm khó khăn.
“Lá Kiếm” là phép công kích của hệ Mộc, tuy sát thương rất nhỏ —— chỉ ngưng tụ được một chiếc lá bằng nguyên tố Mộc thì mong gì mạnh mẽ —— nhưng nó lại là kỹ năng công kích duy nhất ở bậc sơ cấp nên vẫn rất hữu dụng.
Sách kỹ năng quả nhiên hiệu quả hơn hẳn cậu dạy, cậu làm theo cách trong trò chơi, để hai cô bé tự mở sách. Khi mở ra, sách biến thành điểm sáng bay nhập vào cơ thể, từ đó chỉ cần đọc chú ngữ là các em liền có thể thi triển phép.
Cảnh tượng thần kỳ ấy khiến hai bé coi Tinh Linh chẳng khác nào thần thánh, chúng tin tưởng tuyệt đối vào cậu. Khi Tinh Linh dặn không được tiết lộ cho ai thì ngay cả với người bạn thân nhất là Karin và Koluna, chúng cũng im lặng giữ kín.
Nhờ sách kỹ năng, Tinh Linh vớt vát được chút tự tin làm thầy nên tâm trạng cũng bớt u ám.
Trở lại với chuyện cây bảo bình.
Tinh Linh không chỉ cải tạo lá, mà còn phát triển rễ của chúng thành hệ thống phức tạp như mọi loài thực vật sa mạc. Nhờ vậy mà ở nơi có nguồn nước ngầm, dù không được tưới bằng nước biển thì chúng vẫn có thể hút nước ngọt để sống, đồng thời trữ lại trong thân. Chỉ khác là khi đó, chúng sẽ không tiết ra muối nữa.
Nhưng để di chuyển những cây có bộ rễ dài đến năm mét, quả là phiền phức.
May mà ngay từ đầu, Tinh Linh đã tính trước việc này. Cậu cải tạo rễ chính ngắn lại, tập trung phát triển rễ phụ và rễ tơ, nhờ đó mà miễn rễ chính không bị thương nặng, thì dù rễ phụ bị đứt, sau một thời gian cũng sẽ mọc lại được.
Thậm chí, cậu còn ép được cây bảo bình nảy sinh khả năng mọc rễ mới như củ thủy tiên, nhờ vậy mà cho dù toàn bộ rễ cũ có bị chặt đứt thì chỉ cần phần gốc của cây bảo bình không bị tổn hại, nó vẫn có thể mọc ra rễ mới lần nữa.
Đừng hỏi cậu đã làm điều đó như thế nào, chỉ có thể nói là Tinh Linh trời sinh đã như một đấng sáng tạo trong việc cải tạo và nuôi dưỡng thực vật. Nếu cậu muốn thì chỉ cần loài cây có tiềm năng, cậu đều có thể làm được.
Cậu đã trồng hàng ngàn cây, theo từng đợt. Lứa đầu tiên nay đã trưởng thành, nhân lúc hoàng gia và đám quý tộc phiền phức đó không còn nữa, đúng như lời Ma Vương nói, cậu có thể tự do làm bất cứ điều gì ở Adadara. Vậy nên, cậu quyết định bán lứa cây trưởng thành đầu tiên, nhường chỗ để trồng tiếp.
Lứa đầu có tổng cộng 100 cây —— chính là thế hệ đầu tiên, sinh ra từ cây mẹ mà cậu mang về. Chúng không được cải tạo tốt bằng các thế hệ sau, rễ chưa phát triển, cũng không có khả năng mọc rễ mới, yếu ớt hơn hẳn thế hệ hai, ba.
Bởi thế, Tinh Linh đặc biệt mời vài ma vật sử dụng hệ Thổ tới giúp nhổ cây mà không làm hỏng rễ.
Cây bảo bình tuy sống được nhờ nước biển nhưng chúng cũng ưa phân bón, dù không có thì vẫn sống được nhưng trông sẽ thiếu sức sống. Vì vậy, Tinh Linh thường sai người bón phân định kỳ —— nghĩ đến thì chắc cũng chẳng ai bận tâm, bởi rau quả người ta ăn hằng ngày cũng đều vậy thôi.
Mặt khác, nhờ cây bảo bình hút hết muối khỏi đất rồi tiết ra ngoài mà đất trồng chúng lại trở nên màu mỡ hơn trước.
Đất đen tơi xốp —— với bất kỳ người nông dân nào thì đó là điều đáng mừng nhất.
Theo lệnh Tinh Linh, ma vật điều khiển ma pháp chỉ trong phạm vi bán kính hai mét dưới mỗi gốc. Đất rung lên, dần đẩy toàn bộ rễ cây ra ngoài.
Cây vừa tách khỏi đất suýt ngã đổ thì nhóm học trò đã kịp chạy đến đỡ, hai người khiêng hai bên, một người ôm chùm rễ, rồi chuyển cây vào thùng gỗ lớn đặt trên xe chở nước, trong thùng có sẵn nước biển đầy đủ, nhờ đó cây có thể sống khỏe cả nửa tháng.
Tinh Linh chuẩn bị đến cả trăm xe như thế, toàn là xe được thuê từ các đại lý. Mỗi xe chở được hai, ba cây, nhưng để rộng rãi hơn nên cậu thuê hẳn một trăm chiếc, dù sao cũng có tiền mà, chẳng ngại tốn kém làm chi.
Có điều, phu xe kèm theo bị chặn ở ngoài, chỉ học trò và nô lệ biết lái xe mới được đưa cây ra khỏi trang trại, sau đó mới giao lại cho phu xe chở vào thành.
Tinh Linh bận rộn chỉ huy khắp nơi, bản thân cũng không nhàn rỗi, lúc thì chữa lành rễ bị hỏng bằng nguyên tố Mộc, lúc lại canh chừng ma vật khỏi nhổ nhầm cây, cậu tất bật quay vòng, mồ hôi như mưa.
Bất chợt, một học trò chạy đến, lắp bắp nói: “Đại nhân, dạ... dạ dưới đất có... có cái gì đó...”
Bọn họ tuy không rõ Tinh Linh là ai nhưng đều biết thân phận của cậu cực kỳ cao quý, ngay cả thầy dạy họ, hay cả Ivesta từng xuất hiện lúc đầu cũng phải nghe lời cậu. Vì vậy, mỗi khi đối diện với cậu ai nấy đều giữ sự kính sợ trong lòng.
Nghe vậy, Tinh Linh tưởng có chuyện nghiêm trọng, liền vội đáp: “Dẫn ta đến xem.”
Học trò dẫn cậu tới chỗ đất khả nghi, quả nhiên, giữa lớp đất đen lẫn vào những khối tinh thể trắng, cậu cầm cuốc đào sâu thêm liền phát hiện bên dưới còn rất nhiều, không chỉ vậy, trong đất còn trộn lẫn thứ gì đó, tỏa mùi hăng hắc.
Lúc này, Tinh Linh chợt nghĩ đến những nguyên tố đã biến mất khỏi nước biển —— chẳng lẽ chúng đều nằm lại ở đây sao?