Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 106: LỜI THÁCH ĐẤU
Lão quốc vương quả thật rất có bản lĩnh của một thương nhân, sau khi phát hiện nhận nhầm người cũng chẳng hề lúng túng mà chỉ cười ha hả mấy tiếng rồi khéo léo lảng đi.
Sau đó, lão ta lại cố tình lái câu chuyện sang mấy cô con gái của mình, lời trong ý ngoài đều là muốn gả con gái, ám chỉ con gái đã đến tuổi lấy chồng rồi.
Chỉ là chưa nói thẳng với Ma Vương câu: “Chàng trai trẻ, ta thấy ngươi cũng không tệ, chi bằng làm con rể của ta đi.”
Tuy không nói trắng ra nhưng vẫn để lộ rõ ràng thái độ chẳng coi Tinh Linh ra gì, còn phi tần ngồi cạnh lão ta im lặng suốt buổi, thỉnh thoảng lại lộ ra ánh mắt khinh miệt khó giấu dành cho Tinh Linh.
Trong mắt bọn họ, cho dù Ma Vương nghiêm túc nói Tinh Linh là bạn đời của mình thì e là vẫn chỉ bị xem như một nô lệ được chủ nhân sủng ái mà thôi.
Ở đại lục Toph, người thích đồng tính không phải là không có, nhưng đa phần đều chỉ tồn tại trong quan hệ chủ tớ, vì thế họ tuy không bài xích hẳn loại xu hướng này nhưng luôn khinh thường kẻ ở vị trí thấp kém.
Hơn nữa, trong nhận thức chung, tình yêu giữa đồng tính chỉ có thể coi như một sở thích không tiện đưa ra ánh sáng, chơi chơi thì được chứ thật sự muốn kết hôn thì nhất định phải chọn dị tính, lại còn phải môn đăng hộ đối.
Thêm vào đó, nơi đây vốn theo chế độ đa thê nên họ cũng chẳng cảm thấy có gì sai khi ngay trước mặt “bạn đời” lại đem con gái mình ra gả gẫm.
Điều này suýt khiến Tinh Linh tức đến phát điên.
Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dùng ánh mắt như nhìn thứ dơ bẩn để nhìn cậu như thế.
Nếu không phải người đó là phụ nữ, mà cậu lại không muốn động thủ với nữ giới thì e là cậu đã trực tiếp lao lên đấm ngay tại chỗ rồi.
Cũng bởi thế mà lão quốc vương ra sức “tiếp thị” con gái, càng khiến Tinh Linh khó chịu.
Còn vị phi tần kia, may mắn là bà ta đứng ở vị trí kín đáo nên ánh mắt khinh thường kia không bị Ma Vương nhìn thấy, mà lúc đó Ma Vương lại đang cau mày từ chối đề nghị gả con của quốc vương nên không chú ý. Nếu không thì chỉ e là bà ta đã mất mạng ngay tức khắc.
Nhưng cuối cùng Ma Vương vẫn nhận ra, bởi khí tức của Tinh Linh thay đổi rõ rệt.
Quay đầu lại, hắn liền thấy Tinh Linh đang căm phẫn nhìn chằm chằm vào quốc vương và phi tần, hiển nhiên chính bọn họ đã khiến cậu khó chịu.
Sự bất mãn ấy quá rõ ràng, cộng thêm hàm ý trong lời nói của quốc vương thì làm sao Ma Vương không hiểu chuyện gì đang diễn ra?
Ngay lập tức, giọng hắn trở nên lạnh lùng, chẳng hề khách khí: “Con gái ngươi nếu không gả đi được thì cũng đừng nhét cho ta, ta đã có gia thất rồi, cáo từ.”
Nói xong, mặc kệ gương mặt sầm lại của quốc vương, hắn kéo Tinh Linh rời đi.
Rõ ràng, hắn không định tiếp tục dự yến tiệc này nữa.
Trong mắt Ma Vương, việc không lật bàn ngay tại chỗ đã là nể mặt quốc vương lắm rồi nhưng quốc vương lại không cho là vậy, lão ta coi đó như thể bị giẫm nát mặt mũi!
Câu nói kia của Ma Vương không hề nhỏ tiếng, mà từ đầu đến giờ mọi người đều chăm chú nghe cuộc đối thoại giữa họ nên ai cũng hiểu ngụ ý trong lời của quốc vương.
Ngay cả Đại hoàng tử và Tam hoàng tử cũng đều âm thầm tính toán, muốn gả em gái ruột cùng mẹ cho Ma Vương, để thắt chặt lợi ích với “con cá lớn” này.
Họ nào ngờ Ma Vương không chỉ từ chối, mà còn từ chối một cách khó nghe đến vậy.
Nếu tin này truyền ra ngoài, cả hoàng thất sẽ mất hết thể diện.
Và e rằng giấu cũng chẳng giấu nổi, bởi xung quanh đã râm ran bàn tán.
Đại hoàng tử do còn hợp tác với Mị ma nên sắc mặt tuy khó coi nhưng không vội hành động, nhưng những kẻ khác thì không kiềm chế được.
“Đứng lại!”
Một người chắn ngang trước mặt bọn họ.
Chính là một trong những thành viên hoàng gia khi nãy đứng cạnh quốc vương.
Một thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc lễ phục quý tộc của hoàng tử, tuy chưa gặp bao giờ nhưng Tinh Linh đoán đây hẳn là Tam hoàng tử.
Lúc này, gã ta phẫn nộ đến nỗi gương mặt vốn coi là anh tuấn cũng méo mó dữ tợn.
“Kẻ ngoại lai vô lễ! Ngươi phải trả giá cho lời nói của mình!”
Nói xong, gã làm một hành động khiến cả sảnh tiệc kinh hãi, lập tức xôn xao.
Tam hoàng tử ném một con dao găm (dùng để cắt thịt) xuống chân Ma Vương, rồi đứng yên nhìn chằm chằm, chờ đợi phản ứng.
Tinh Linh bỗng dưng cảm thấy cảnh tượng này quen quen?
Mị ma liền nhắc: “Đây là lời thách đấu.”
À, thì ra giống như ném găng tay trắng để mời quyết đấu. Trong 《DW》 nghe nói người chơi quyết đấu cũng có nghi thức như thế, chỉ là Tinh Linh chưa từng thấy tận mắt.
Ma Vương liếc con dao găm rơi trước mặt, rồi nhìn đối thủ, nhưng không nhúc nhích.
Hắn tất nhiên sẽ không cúi xuống nhặt thứ bị kẻ khác vứt dưới đất, trừ khi là Tinh Linh ném cho hắn.
Tam hoàng tử thấy vậy, gương mặt giận dữ càng thêm khinh bỉ: “Sao? Dám vô lễ với phụ vương ta nhưng lại không dám nhận quyết đấu của ta ư? Được thôi, chỉ cần ngươi quỳ xuống trước phụ vương mà nhận lỗi, ta sẽ rút lại lời thách đấu.”
Ngây thơ quá, hoàng tử ơi… Ngươi chẳng khác nào tự đâm đầu vào cái chết.
Tinh Linh theo bản năng nhìn về phía quốc vương, lão mặt mày khó coi nhưng chỉ lặng lẽ quan sát, chẳng hề can thiệp, rõ ràng ủng hộ Tam hoàng tử.
Quả thực cũng hợp lý, cho dù có muốn hợp tác nhưng một quý tộc dám thách thức uy quyền của quốc vương thì ở bất kỳ quốc gia nào cũng không thể tha thứ. Nếu lấy lý do này mà “xử lý” đối phương thì ngay cả quốc gia của hắn cũng không có cớ để chất vấn.
Có lẽ trong mắt quốc vương, việc chưa lập tức sai lính bắt nhốt vào ngục đã là nhân từ lắm rồi.
Còn Tam hoàng tử, gã ta có lẽ cũng chẳng hoàn toàn vì giận mà là cố tình diễn cho phụ vương xem, rõ ràng vị hoàng tử thông minh này rất biết cách lấy lòng quốc vương, nhìn xem, khi gã đứng ra thì ánh mắt quốc vương nhìn gã đầy ôn hòa, còn nhìn Đại hoàng tử lại lộ vẻ bất mãn.
So ra, vị Tam hoàng tử “nóng nảy” này càng hợp ý quốc vương hơn Đại hoàng tử.
Những người xung quanh chẳng những không lo lắng cho Tam hoàng tử khi thách đấu, mà còn lộ vẻ hả hê, từ những lời thì thầm có thể nghe ra được võ nghệ của Tam hoàng tử rất lợi hại.
Tinh Linh quan sát kỹ, phát hiện tuy gương mặt Tam hoàng tử thuần nhân loại nhưng ở tai lại có lông trắng, phía sau tai là lông đen và đằng sau còn có một cái đuôi dài với vằn đen, chót đuôi đen nhánh.
Từ chiếc đuôi đó, Tinh Linh nhận ra gã biến dị thành loài hổ.
Quả thực, đây là loài mãnh thú vô cùng cường đại, nhân loại có được đặc tính ấy thì quả thật có lý do để kiêu ngạo.
Ngược lại, Ma Vương tuy khí thế kinh người, thân hình cao lớn hơn tất cả mọi người nhưng khuôn mặt luôn lạnh lùng lại bị che bởi mặt nạ, đến đôi mắt đỏ cũng không rõ ràng, khiến khí tức lạnh lẽo bị thu lại, quan trọng nhất là… cặp sừng trên đầu hắn có hình dáng như sừng cừu.
Theo nhận thức thô sơ của người Toph rằng một dị nhân có đặc điểm động vật nào, thì coi như biến dị thành loài ấy.
Vậy nên, cặp sừng của Ma Vương bị cho là sừng cừu, nghĩa là hắn “biến dị thành cừu”.
Mà cừu thì ai cũng biết chỉ là gia súc hiền lành, sừng trông uy nghi nhưng vô dụng.
Thế nên chẳng lạ gì khi Tam hoàng tử thách đấu, mọi người lại không hề lo lắng cho gã dù Ma Vương to lớn, khí thế hơn hẳn.
Trong mắt bọn họ, đây chẳng khác nào là hổ săn cừu thì dĩ nhiên hổ sẽ thắng.
Có lẽ vào giờ phút này, đám người Adadara đều nghĩ Ma Vương đã bị dọa sợ, sắp quỳ xuống nhận lỗi rồi.
Tiếc thay, đối diện bọn họ không phải con người, mà là ma vật, hơn nữa còn là Ma Vương kẻ đứng trên tất cả ma vật.
Tinh Linh biết rõ Ma Vương không hề “hiền lành vô hại” như vẻ ngoài, bản thân cậu sống cùng ma vật vài tháng đã ít nhiều bị ảnh hưởng, tuy vẫn giữ vững tam quan nhưng ở vài chỗ thì đã bắt đầu đồng hóa rồi.
Giống như việc Serra giết rất nhiều người ngay trước mặt cậu nhưng vì đó là bọn cướp tội ác tày trời, lại không thấy cảnh thực tế quá ghê rợn nên cậu chẳng thấy cô làm sai, cũng không hề sợ hãi, ngược lại còn thấy sự đối lập giữa vẻ ngoài trầm lặng và khi ra tay điên cuồng của cô mang nét đáng yêu kỳ lạ.
Ngay cả với những ma vật hình thái đáng sợ, miễn không vượt quá giới hạn mắt người thì giờ cậu cũng tìm được ưu điểm để nói ra.
Quay lại hiện tại—
Hành động ném vũ khí vốn đã mang ý sỉ nhục rõ ràng, còn lời Tam hoàng tử ép quỳ càng thêm khiêu khích, vốn đã chẳng vui nay đôi mắt của Ma Vương càng thêm đỏ ngầu như máu.
Trong ánh mắt mọi người, Ma Vương chậm rãi nhấc chân, giẫm xuống con dao găm.
“Rắc!”
Tiếng giòn vang lên, lưỡi dao dưới chân hắn dần tan biến thành tro bụi, rồi bị gió thổi tan.
Tam hoàng tử thoáng nhận ra điềm chẳng lành.
Ánh mắt hắn run rẩy ngước lên, đối diện ngay đôi mắt đỏ như ngâm trong máu.
Lạnh lẽo, vô tình.
Bên tai gã vang lên một giọng nói lạnh hơn cả băng, như tiếng gọi của ác quỷ từ sâu thẳm địa ngục.
Gã nghe thấy hắn nói -
"Nếu ngươi muốn chết, thì ta cho ngươi toại nguyện.”