Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 100: PHẤN KHÍCH
Bốn đứa trẻ theo học với Felicia đã một thời gian, so với ban đầu thì chúng đã thay đổi hơn rất nhiều.
Môi trường sống và con người có ảnh hưởng rất lớn đến trẻ nhỏ, bốn đứa trẻ sống giữa một đám ma vật cao cấp, cho dù không ai dạy dỗ gì thì chúng cũng sẽ vô thức bắt chước từng cử chỉ của những “người” thân cận xung quanh. Huống chi còn có hai cô hầu gái tiểu ác ma cố ý dạy chúng lễ nghi và cách cư xử, sau gần một tháng học tập, chúng đã không còn là những đứa trẻ nô lệ đáng thương mới được đưa về nữa.
Mặc trên mình bộ quần áo sạch sẽ gọn gàng, ưỡn ngực nhỏ, ngẩng cao đầu, trông chúng như những chú gà trống nhỏ kiêu hãnh, theo hàng bước vào trong theo sự dẫn dắt của Koluna.
Tuy nhiên, Sata và những đứa trẻ khác không ngờ trong phòng ăn lại có nhiều người đến thế, vừa bước vào đã nhận được ánh mắt chú ý từ mọi phía, ánh nhìn dồn dập khiến bốn đứa trẻ chưa được “đào tạo” hoàn toàn bắt đầu lúng túng, thậm chí bước đi cũng loạng choạng.
“Đi đứng cho đàng hoàng.” Koluna nhắc nhở từ bên cạnh, như được tìm thấy chỗ dựa, bốn đứa lập tức trấn tĩnh lại.
Chúng đi qua chiếc bàn dài nơi ngồi đầy người lạ, bước tới chỗ ngồi thường ngày, rồi nhìn thấy Tinh Linh và Ma Vương đang ngồi ở bàn ăn riêng phía không xa.
Lập tức mắt sáng rỡ, đứa nhỏ nhất là Annie lon ton chạy tới, dừng lại trước mặt Tinh Linh, ngẩng đầu lễ phép nói: “Con chào thầy! Chào ngài ạ!”
Câu đầu là chào Tinh Linh, còn câu sau rõ ràng là dành cho Ma Vương.
Annie là đứa nhỏ tuổi nhất trong số bốn đứa trẻ, dù cũng xuất thân nô lệ nhưng trước đây cô bé cùng mẹ làm việc cho một thương nhân, cho đến năm nay mẹ cô bé lâm bệnh qua đời, thương nhân không muốn nuôi một đứa nhỏ chưa biết làm việc nên đã bán Annie cho lái buôn nô lệ, thấy cô bé dễ thương tên buôn nô lệ định đào tạo thành vũ nữ để bán giá cao, vì vậy trong hơn một tháng sống với hắn, tuy cũng thiếu ăn thiếu mặc nhưng Annie chưa từng bị ngược đãi, tính cách ngây thơ vẫn được giữ lại.
Vì vậy, khi ba đứa trẻ còn lại vì quá khứ khác nhau mà vừa kính vừa sợ Tinh Linh, không dám lại gần thì Annie lại là người đầu tiên thể hiện sự thân thiết.
“Chào buổi trưa, Annie.” Ai cũng yêu thích trẻ ngoan, Tinh Linh vốn không ghét trẻ con nên càng dịu dàng hơn với Annie.
Cậu còn đưa tay xoa mái tóc xoăn nhỏ vừa mới mọc dài thêm một chút được Annie quấn khăn hồng che lại, hành động này khiến ba đứa còn lại không khỏi ghen tị.
“Hôm nay em học hành có ngoan không?”
“Có ạ!” Cô bé được xoa đầu như nhận được phần thưởng, cười tươi rạng rỡ, hai chiếc răng cửa rụng mất một chiếc, cái còn lại đang mọc lại khiến cô nói chuyện hơi gió lọt: “Cô Felicia còn khen chữ của con đẹp nữa cơ!”
Vừa nói bé vừa mở quyển sách mình đang ôm đưa cho Tinh Linh xem.
Tinh Linh phối hợp nhìn qua, quyển sách có vẻ là giáo trình Felicia chọn dành cho trẻ nhỏ, có các ký tự đơn giản và khoảng trống để tập viết, bên trên có nét chữ non nớt, hiển nhiên là ghi chú của Annie.
Tuy chữ rất vụng về, thậm chí là xấu nếu xét theo tiêu chuẩn người lớn nhưng với một đứa trẻ mới học thì thế này đã khá lắm rồi.
Tinh Linh cũng không quên khen ngợi sự nỗ lực của Annie.
Cô bé vui mừng cười khúc khích, nhưng cũng biết không nên làm phiền lâu, được khen rồi liền ngoan ngoãn lùi sang một bên.
Lúc này, Tinh Linh nhìn về ba đứa trẻ còn lại.
“Dạo này các em học được gì rồi?”
Cậu biết rõ bốn đứa trẻ không xuất hiện ở đây một cách ngẫu nhiên.
Tuy rằng chúng hiện đang ăn trong nhà ăn mỗi ngày nhưng thực ra thời gian ăn của chúng luôn sớm hơn các ma vật một giờ, cả ba bữa đều như vậy, đó là sự sắp xếp có chủ ý, bởi rất nhiều ma vật do Ma Vương mang đến không ưa con người — vốn là kẻ địch lại còn yếu ớt — nên khi thấy bốn đứa trẻ trông chẳng khác gì con người (chỉ khác màu da), chúng thường thể hiện sự thù địch.
Dù nhờ quan hệ với Tinh Linh mà chúng không bị làm hại nhưng ánh mắt lạnh lùng đó vẫn có thể ảnh hưởng đến tinh thần của bọn trẻ, trẻ con vốn rất nhạy cảm với thiện ác của người khác, mà sự thù địch từ ma vật cấp cao lại không phải thứ những đứa trẻ yếu ớt này có thể chịu nổi, vì thế, Karin, Koluna và Felicia – những người chăm sóc và dạy dỗ chúng – đã cố gắng hết sức để tránh tiếp xúc giữa chúng và ma vật.
Đó là lý do có thời gian biểu dùng bữa như hiện nay.
Nhưng hôm nay chúng đến muộn hơn thường lệ, gần như trùng với giờ ăn của các ma vật.
Tinh Linh chỉ cần nghĩ một chút là đoán được, có lẽ đây lại là một “cây gậy treo củ cà rốt” mới mà ma vật dành cho các học viên được chọn.
Tinh Linh quay sang nhìn ma vật đang ngồi gần đó, người này khi bắt gặp ánh nhìn của cậu còn mỉm cười đáp lại.
Dù với một số người, “củ cà rốt” này có khi lại vừa chua vừa đắng.
Quả nhiên, khi Tinh Linh hỏi ba đứa trẻ kia học gì thì chúng lập tức lộ ra vẻ mặt phấn khích, mặt đỏ bừng bừng.
Sata đại diện cả nhóm lớn tiếng đáp: “Hôm nay cô Felicia dạy bọn con ma pháp ạ!”
Vì quá phấn khích và mong được khen ngợi, giọng cậu vừa to vừa rõ, khiến những học viên mới nãy giờ vẫn để ý đến bọn trẻ nghe thấy không sót chữ nào.
—— Thật ra với giọng của Sata không thể nào khiến tất cả cùng nghe thấy rõ ràng được, nhưng ma vật đã âm thầm can thiệp nên ai nấy đều nghe được.
Cả phòng ăn bỗng lặng ngắt, mọi người đều nhìn Sata.
Cậu là nô lệ, đây là điều ai nhìn cũng biết rõ.
Vết ấn nô lệ in sau cổ vẫn còn đó, tóc cậu từng bị cạo trọc, cổ áo không đủ cao để che dấu dấu ấn đen đậm ấy.
Cậu bé trai khác là Arthur cũng vậy, so với nữ nô lệ, dấu ấn của nô lệ nam thường đặt ở vị trí dễ thấy như sau cổ, để mọi người biết rõ thân phận của họ.
Do ở cùng hai nô lệ, dù Marsha và Annie không để lộ dấu ấn nô lệ nhưng vẫn bị các học viên mới nhận định là nô lệ.
Vậy mà bốn đứa trẻ nô lệ ấy lại mặc đồng phục học viên giống hệt họ, thậm chí còn nói rằng mình đang học ma pháp?
Ba học viên có xuất thân quý tộc – Nabika và hai người khác – mặt lập tức tái xanh, dù Hội Ma Pháp Sư chỉ mới nghi ngờ, nhưng nay họ đã tận mắt chứng kiến khả năng nô lệ trở thành pháp sư, nếu chuyện này lan truyền ra thì địa vị của họ chắc chắn sẽ bị đe dọa.
Nhưng giờ đã không thể giấu được nữa, ở đây có quá nhiều người! Cả ba nhìn nhau, quyết định sẽ lập tức báo cáo chuyện này sau khi trở về.
Khác với ba học viên quý tộc đầy tính toán, những người khác lại không quá bận tâm.
Ranh giới giữa dân thường và nô lệ rất mờ nhạt, nhiều dân thường nghèo khổ quá sẽ tự bán thân, ngược lại cũng có nô lệ được giải phóng thành dân tự do vì nhiều lý do, như nữ nô lệ được gả làm vợ, hay nam nô lệ được chủ nhân cho tự do, những việc này khá phổ biến ở đây.
Nhiều học viên được chọn đều xuất thân từ những gia đình nghèo khổ, thậm chí cùng đường nên mới chớp lấy cơ hội đến đây.
Dù bị biến thành nô lệ nhưng nếu mang thân phận pháp sư thì chủ nhân tương lai cũng sẽ đối xử tốt hơn.
Vì vậy, họ không coi thường bọn trẻ là nô lệ, mà còn có cảm giác đồng cảnh ngộ.
Đặc biệt là cô bé vừa bị chính cha mình bán đi, cảm xúc cộng hưởng càng mãnh liệt hơn.
Trước khi bọn trẻ vào, cô bé là người nhìn thấy đầu tiên nên cũng thấy rõ dấu ấn nô lệ trên cổ Sata.
Khi ấy, cô sợ hãi nghĩ rồi mình cũng sẽ bị in dấu như vậy, nhưng giờ đây nếu cũng có thể ăn no mặc ấm, được học chữ, học ma pháp… thì có dấu ấn cũng chẳng sao.
Trong đôi mắt đẫm lệ của cô bé, cuối cùng cũng lóe lên một tia sáng.
Một nữ ma vật vẫn theo dõi cô bé trong bóng tối, cũng khẽ mỉm cười.
Những điều này Tinh Linh không hay biết, cậu chỉ tiếp tục hỏi theo lời Sata: “Cô Felicia đã dạy các con ma pháp gì vậy?”
Cậu thật sự tò mò, ban đầu bốn đứa trẻ đã được định hướng theo học ma pháp hệ Mộc cùng cậu vậy mà giờ hình như bị người khác dạy trước rồi?
“Là ma pháp hệ thủy phép cầu nước.” Người trả lời là Marsha, cô bé mỉm cười ngượng ngùng, không để ý Sata bị giành lời đang mặt mày ủ rũ: “Cô Felicia dạy tụi con chú ngữ của phép cầu nước ạ.”
Đối với Marsha đứa trẻ đầu tiên cậu mua về Tinh Linh luôn đặc biệt nuông chiều, nghe cô bé trả lời, giọng cậu càng dịu dàng hơn, mang theo ý cười rõ rệt: “Vậy tụi em đã học được chưa?”
Như thể đã chờ câu hỏi này từ lâu, Marsha lập tức giơ bàn tay nhỏ lên, miệng chậm rãi đọc chú ngữ, phát âm rất rõ ràng:
[Water Polo]
Ngay sau khi cô bé đọc xong, một quả cầu nước nhỏ liền xuất hiện trên lòng bàn tay.
Quả cầu đó không đạt kích thước chuẩn – đáng lẽ phải to bằng nắm tay – mà chỉ như trái óc chó hoàn toàn không có uy lực gì, thậm chí không đủ để giải khát, bất cứ ai ở đây cũng có thể ngậm vừa miệng.
Dù vậy, nó vẫn chứng minh Marsha đã thực sự sử dụng được ma pháp này.
Câu chú tuy đơn giản, nhưng dường như đã tiêu hao gần hết sức lực của cô bé, sắc mặt cô nhợt nhạt đi thấy rõ, song ánh mắt vẫn sáng rực đầy mong chờ nhìn Tinh Linh.
Cậu mỉm cười, nhấc chiếc cốc trên bàn đưa cho cô bé: “Giỏi lắm, Marsha.”
Đôi mắt cô bé lúc này rực sáng như bảo thạch, cô cẩn thận thả quả cầu nước vào cốc, nhìn cậu uống cạn nước từ chính ma pháp mình tạo ra.
Ánh mắt cô vẫn còn cười nhưng nước mắt đã lặng lẽ lăn dài trên má, cô hoàn toàn không nhận ra cho đến khi bàn tay trắng trẻo dịu dàng của Tinh Linh cầm khăn tay lau mặt cho mình, Marsha mới phát hiện mình đang khóc.
Và thế là cô bé khóc càng dữ hơn.
Nhìn Marsha dù không bật khóc thành tiếng nhưng nước mắt cứ tuôn ra mãi, Tinh Linh quay sang Ma Vương với ánh mắt cầu cứu.
Nhưng vị Ma Vương vốn luôn sẵn sàng vì Tinh Linh, lần này cũng đành bất lực, hắn không biết dỗ người, nếu phải an ủi thì cũng chỉ có Tinh Linh mới làm được.
May mắn là Marsha chỉ xúc động nhất thời, rất nhanh đã tự bình tĩnh lại, còn ngại ngùng xin lỗi.
“Không sao đâu, nếu em thấy mệt thì cứ nói với Koluna, đừng cố quá.”
Tinh Linh cứ tưởng cô bé thấy không khỏe.
Nhưng Marsha biết rõ, cô bé chỉ là vì cảm thấy mình cuối cùng đã có ích, không còn sợ bị bán đi một lần nữa nên mới vui đến vậy.