Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giống như việc hễ cứ tốt nghiệp xong là trường lại xây thêm tòa nhà mới, mỗi lần Thành Việt Long nghỉ việc là công ty cũ lại thổi kèn báo tử. Người ta thì làm nghề nào yêu nghề đó, cậu thì làm chỗ nào sập chỗ đó, cái thể chất "sát thủ thương trường" kiểu này đúng là trăm nghe không bằng một thấy.
Hóa ra cao thủ ngay bên cạnh ta.
Bùi Kha khâm phục từ tận đáy lòng, nhưng thấy cậu chàng mặt mày kinh hãi tưởng thật, anh vội vàng cười nói: "Đùa cậu thôi, đừng tưởng thật."
"Tôi biết anh Bùi đùa, nhưng không ngờ anh lại muốn công ty mình phá sản." Tinh thần phục vụ của "ngôi sao doanh số" Thành Việt Long trỗi dậy, cậu dò hỏi: "Là do công việc hiện tại không vui à?"
Bùi Kha lắc đầu: "Đi làm thì có gì vui với không vui? Cậu nhìn con lừa kéo cối xay hay con trâu đi cày có vui không? Bản chất mọi người cũng chỉ vì miếng cơm manh áo thôi."
"Nhưng môi trường ăn cơm cũng quan trọng chứ." Thành Việt Long cười với Bùi Kha, "Anh Bùi giỏi thế này, nếu làm ở công ty hiện tại không vui thì nhảy việc, tôi nghĩ cũng sẽ nhanh chóng tìm được chỗ mới thôi, tâm trạng đi làm có tốt thì sức khỏe mới tốt được."
Bùi Kha nhướng mày: "Mới quen có một ngày, sao cậu biết tôi giỏi?"
"Có nhà riêng, có xe riêng thì đương nhiên là giỏi rồi." Thành Việt Long nhớ lại kinh nghiệm làm việc và những công ty sập tiệm liên tiếp của mình, lòng buồn rười rượi thở dài, "Dù sao cũng giỏi hơn tôi nhiều."
Tuy không biết cậu chàng này cố ý hạ thấp bản thân để nịnh nọt chủ nhà hay thật lòng khâm phục, nhưng Bùi Kha nghe cũng thấy mát lòng mát dạ.
"Nhà với xe cũng đâu phải do tiền đi làm kiếm được." Bùi Kha cười khẩy.
Thành Việt Long ngớ người, buột miệng hỏi: "Thế tiền đâu ra?"
Chẳng lẽ là do hai tên AO kia mua cho? Thế chẳng hóa ra anh Bùi thành chim hoàng yến bị nhốt trong lồng son của họ à?
Bùi Kha nhìn Thành Việt Long, khựng lại một chút, nhớ đến câu chuyện tình cảm lâm ly bi đát mình bịa đặt trên mạng, rồi hình tượng bị bóp méo hoàn toàn của Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên, anh lập tức đánh trống lảng, cố tình hỏi: "Cậu đang an ủi tôi đấy à?"
Thành Việt Long hối hận vì lỡ mồm hỏi thêm một câu, vội lắc đầu như trống bỏi, chân thành nói: "Tôi chỉ nói thật thôi, tuyệt đối không có ý gì khác đâu."
Hai vị "chính thất" còn ngồi lù lù bên cạnh kìa, chuyện an ủi này làm sao đến lượt một khách thuê nhà như mình được!
Sợ Bùi Kha không tin lại nghĩ nhiều, cậu vội vàng giải thích: "Tôi cũng có cảm xúc thật mà!"
Hồi bạn Long còn làm ở công ty giáo dục, mở mắt ra là bán khóa học, nhắm mắt lại cũng mơ thấy bán khóa học, đi làm như nô lệ, doanh số không đạt là bị sếp chửi vuốt mặt không kịp. Mỗi ngày đi làm như đi viếng mộ, sau mấy lần phải đi tư vấn tâm lý, cậu dứt khoát nộp đơn xin nghỉ.
Đời người đau khổ nhất là người còn mà tiền hết, nhưng cũng không thể để tiền còn mà người điên được, thế thì chẳng hóa ra làm trâu làm ngựa cho người khác hưởng à, sống uổng một kiếp người.
Thành Việt Long không chịu nổi cuộc sống như thế nên quyết định để đam mê soi sáng thực tại, nghiêm túc thi lấy chứng chỉ, chăm chỉ tập gym, lấy lý thuyết khoa học làm kim chỉ nam, lấy thực tiễn làm căn cứ, bước lên con đường trải đầy ánh sao của nghề huấn luyện viên thể hình.
"Hóa ra là thế." Bùi Kha nghe xong gật đầu, nhưng ngẫm lại thấy sai sai, "Nhưng trước cậu bán khóa học, giờ cũng bán khóa học còn gì?"
Khác biệt chỉ là khóa học bổ trợ cho trẻ em và khóa dạy gym riêng, đối tượng dạy khác nhau thôi.
Thành Việt Long cười nói: "Tuy bản chất giống nhau, nhưng làm huấn luyện viên thể hình, nhìn thấy người khác dưới sự hướng dẫn của mình mà vóc dáng ngày càng đẹp, sức khỏe ngày càng tốt thì tôi có cảm giác thành tựu lắm. Đây là phản hồi tích cực k*ch th*ch tính chủ động của tôi, giúp tôi có thêm động lực làm việc."
"Cũng biết dùng mấy từ chuyên môn gớm nhỉ." Bùi Kha cười khẽ, "Thế thì tôi cũng ghen tị với cậu đấy, được làm việc mình thích lại còn làm tốt nữa, thế là hơn khối người rồi."
Thành Việt Long lại lắc đầu: "Không, phải nói là anh Bùi giỏi hơn tôi."
"Chỉ vì tôi có nhà có xe à?" Bùi Kha bĩu môi, "Mấy thứ này sớm muộn gì cậu cũng có thôi, không cần vội vàng, với lại..."
"Không phải." Thành Việt Long ngắt lời, mạnh mẽ đính chính: "Việc tôi không thích thì tôi làm không tốt, nhưng anh Bùi làm công việc mình không thích mà vẫn làm tốt được, cho nên anh giỏi hơn tôi."
Bùi Kha nghe xong ngẩn người, bỗng nhiên im lặng, anh nhìn chằm chằm cậu chàng trước mặt mấy giây, trên mặt mới nở nụ cười: "Hèn gì cậu là 'ngôi sao doanh số' của tiệm, khéo mồm thật đấy."
"Tôi nói thật lòng mà." Thành Việt Long thở phào, tiếp tục cắt miếng bít tết đưa lên miệng, "Thật ra đạo lý thì ai cũng hiểu, chỉ là cần người bên cạnh nói ra thôi."
Nụ cười trên mặt Bùi Kha càng tươi hơn, đang nghĩ thầm tìm được khách thuê này không tệ thì bỗng bị Khúc Hầu vỗ vai một cái.
"Kha, cơm vi cá miễn phí xong rồi kìa, mau đi lấy hộ bọn tao mấy bát." Khúc Hầu nuốt vội miếng thịt trong miệng, "Nhanh lên, không người ta lấy hết bây giờ."
Bên cạnh, Triệu Đỉnh Thiên cũng gật đầu lia lịa giục: "Lúc nãy tao đi lấy tôm hùm đã thấy mấy người hỏi rồi, mày nhớ lấy nhiều chút, khéo hết nồi này là không có nồi sau đâu."
"Ăn ăn ăn, ăn no bữa này cho dễ lên đường."
Bùi Kha bực mình đứng dậy đi lấy, nhưng Thành Việt Long cũng đứng dậy theo: "Anh Bùi, để tôi đi cùng anh."
"Không cần, cậu cứ ngồi ăn đi. Ăn nhiều vào, ăn cho lại vốn, không thì để ba cái thùng cơm kia ăn hết phần cậu mời thì lỗ to." Bùi Kha ấn vai cậu ngồi xuống, quay người đi về phía quầy cơm vi cá đã có ba người xếp hàng.
Không chỉ cơm vi cá, ngay cả đĩa hàu nướng than vừa ra lò cũng bị Bùi Kha bê về.
"Mỗi người hai bát, muốn ăn thêm tự đi mà lấy." Anh đặt khay xuống, đặt đống hàu chất cao như núi vào giữa bàn.
Bàng Đồng kinh ngạc hỏi: "Anh Bùi, anh bê hết về thế này có kỳ quá không?"
"Có gì mà kỳ, mình có ăn chùa đâu, trả tiền đàng hoàng mà." Bùi Kha ra hiệu cho cậu ta cứ ăn thoải mái, "Không cố mà ăn cho lại vốn thì còn gọi gì là buffet nữa?"
Bốn người nghe thấy quá chí lý, lập tức cắm cúi ăn hùng hục không nói nhiều lời, thề phải thực hiện chiến dịch "vét sạch đĩa" đến cùng. Nhìn họ ăn ngon lành thế, Bùi Kha cũng không cưỡng lại được cám dỗ, ăn thêm một ít.
Đến lúc ăn xong đi ra, Thành Việt Long cảm giác ông chủ quầy lễ tân thở phào nhẹ nhõm, nhìn mấy vị khách "thùng cơm" bọn họ với ánh mắt đầy sự tôn trọng (vì đã tha cho quán).
Bàng Đồng tự bắt taxi về, trước khi lên xe Bùi Kha vỗ vai cậu em họ mũm mĩm, trao cho cậu ta ánh nhìn tin cậy: "Mày yên tâm, anh sẽ giúp mày chăm sóc em Long chu đáo."
Bàng Đồng: ...
Tại sao lại là giúp em? Khoan đã! Các anh có phải hiểu lầm gì rồi không!
Nhưng chưa kịp giải thích thì xe đã chạy mất, tài xế rẽ trái rời đi, hành khách có lời muốn nói mà không nói nên lời, chuyện Bàng Đồng và Việt Long yêu nhau, thật sự chỉ là một tai nạn hiểu lầm thôi!
Đứng bên đường, Khúc Hầu nghe tiếng thằng em họ hét trong xe không nhịn được hỏi: "Nhóc béo hét cái gì thế?"
"Chắc ăn no quá ngồi xe say ấy mà." Bùi Kha giục bọn họ lên xe nhanh, "Còn lề mề cảnh sát giao thông đến bây giờ."
Mấy người lập tức lên xe, Thành Việt Long được sắp xếp ngồi ghế phụ, vừa đặt mông xuống ghế đã cảm thấy mình đi quá giới hạn, cậu lập tức muốn xuống xe đổi chỗ với hai ông anh phía sau.
Nhưng nghĩ lại ghế phụ chỉ có một mà đối tượng của anh Bùi lại có hai, thì thôi để mình là người ngoài ngồi còn hơn để họ tranh giành, chắc anh Bùi cũng nghĩ thế nhỉ.
Cậu liếc nhìn Bùi Kha đang lùi xe, thầm cảm thán trong lòng, muốn giữ cân bằng giữa một Alpha và một Omega cũng chẳng dễ dàng gì.
Khúc Hầu không biết dưới vẻ ngoài có vẻ đơn giản của cậu chàng này lại ẩn chứa nhiều tâm tư rối rắm đến thế, còn chủ động hỏi thăm: "Em Thành ăn uống thế nào? Có no không đấy?"
"No rồi, no căng rồi." Thành Việt Long gật đầu lia lịa, "Lâu lắm rồi không ăn nhiều thế này, cảm giác giờ về tôi đẩy ngực được tạ 120 cân luôn."
Bùi Kha hừ một tiếng: "Bốn người các cậu đi ăn buffet cùng nhau, ông chủ chắc phải treo cờ rủ. Không ăn sập tiệm người ta là may rồi, còn hỏi câu ngớ ngẩn no hay chưa."
"Thiên hạ rộn ràng đều vì lợi, ông chủ dám mở nhà hàng buffet thì chắc chắn không dễ lỗ vốn đâu, yên tâm đê, ợ —"
Triệu Đỉnh Thiên vừa nói vừa ợ một cái dài thườn thượt, tuy không ngửi thấy mùi nhưng Bùi Kha cũng tức tốc hạ kính xe cho thoáng khí: "Rắm đi lạc đường à? Sao ợ dài thế?"
"Nước ngọt chỗ họ ngon phết, hai đứa tao uống hơi nhiều." Khúc Hầu nói rồi cũng ợ theo một cái, âm thanh như tiếng quái vật gầm rú giữa sa mạc Sahara.
Bùi Kha vừa cạn lời vừa buồn cười nói với Thành Việt Long: "Bình thường hai đứa nó không thế đâu, để cậu chê cười rồi."
"Không sao đâu anh Bùi, tôi cũng đang muốn ợ đây." Thành Việt Long che miệng nhìn anh.
Bùi Kha: ...
Anh im lặng hạ nốt kính cửa sổ ghế phụ xuống, ợ đi ợ đi, cái thế giới này đầy rẫy những kẻ no cơm rửng mỡ mà.
Lái xe một mạch về đến khu chung cư, ai về nhà tìm mẹ người nấy, Bùi Kha tắm rửa ngay trong phòng tắm của phòng ngủ chính, lúc lau tóc đi ra thì thấy Thành Việt Long đang c** tr*n hì hục tập luyện ngoài ban công.
Ánh mắt anh dừng lại trên những múi cơ rõ nét trong tích tắc, rồi mới chuyển lên mặt cậu chàng hỏi: "Sao muộn thế này còn tập? Không sợ tí nữa mất ngủ à?"
"Không được, tối nay tôi ăn hơi nhiều, phải tập một chút." Thành Việt Long dừng động tác, "Anh Bùi, tôi làm ồn anh à?"
Bùi Kha lắc đầu: "Không, cậu cứ tập đi, tôi đi nghỉ trước đây."
Thành Việt Long lập tức chúc chủ nhà ngủ ngon, nhưng khi đối phương sắp bước vào phòng ngủ chính lại gọi giật lại hỏi: "Anh Bùi, bao giờ chúng ta bắt đầu tập gym?"
"Vụ đó đợi qua Tết tây đi." Bùi Kha nghĩ đến lịch trình sắp tới, "Dạo này tôi hơi bận."
Thành Việt Long đáp lại một tiếng, đợi Bùi Kha vào phòng rồi lại tập thêm một lúc, đến khi hơi mệt mới dọn dẹp, tắm rửa, trải giường rồi lăn ra ngủ một mạch đến sáng hôm sau.
Lúc cậu dậy thì Bùi Kha đang chuẩn bị đi làm, hai người chạm mặt nhau, Bùi Kha thấy cậu dụi mắt chào buổi sáng xong định đi luôn.
Nhưng vừa ra khỏi cửa anh chợt nhớ ra điều gì, lại mở cửa nói: "Em Long, trong tủ lạnh có canh gà mẹ tôi hầm tối qua đấy, cậu không chê thì ăn đi nhé."
Chưa đợi Thành Việt Long kịp phản ứng nói gì, Bùi Kha đã đi mất, lái xe một mạch đến công ty, quẹt thẻ xong là cả người chuyển sang chế độ "slow motion".
Pha trà, đi vệ sinh, đến lúc thực sự ngồi vào chỗ làm việc đã là chuyện của nửa tiếng sau.
Công tác chuẩn bị đã xong xuôi, mở email thấy chưa có thư mới, anh nhướng mày huýt sáo, trong lòng nghĩ hôm nay mình thật là may mắn.
Nhưng vui chưa được hai phút thì rắc rối tìm đến tận cửa.
"Tiệc tất niên sao?" Bùi Kha cau mày, "Vụ tiệc tất niên anh làm xong hết rồi còn gì? Sổ sách báo cáo xong xuôi cả rồi, còn việc gì nữa thì tìm HR ấy đừng tìm anh."
Ngôn Kiều tặc lưỡi: "Nhìn cái mồm anh kìa, cứ tía lia như súng máy ấy, nghe em nói hết đã được không?"
"Thì em nói đi." Bùi Kha đưa tay lên tai: "Anh rửa tai lắng nghe đây."
Ngôn Kiều: "Phòng Tài chính chúng ta phải có một tiết mục, lão Trương nhảy việc rồi, giờ anh làm chủ, tiết mục cũng do anh quyết định."
Bùi Kha cau mày: "Mấy năm nay anh chưa nghe vụ này bao giờ."
"Tại mấy năm trước toàn lão Trương hát solo." Đồng nghiệp Lữ Mại, biệt danh "người anh em Ngũ Cốc" vì sáng nào cũng ăn ngũ cốc, đưa cho Bùi Kha một gói ngũ cốc nói, "Nên đâu đến lượt bọn mình thể hiện."
Bùi Kha cau mày chặt hơn: "Lão Trương hát cái gì? Sao anh chẳng có tí ấn tượng nào thế."
Ngôn Kiều: "Hồng Nhạn (Chim Nhạn), hát năm năm trời không thay đổi, theo nguồn tin của em thì sang công ty mới ông ta vẫn thế, kiên quyết đơn ca bài Hồng Nhạn trong tiệc tất niên."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Cũng nặng tình với thảo nguyên gớm, hèn chi ổng đặt tên con gái là Trương Trác Mã."
"Đấy không phải trọng điểm, trọng điểm là tiệc tất niên năm nay rất khác." Lữ Mại chê Ngôn Kiều mãi không nói vào vấn đề chính, chen vào cạnh Bùi Kha, hạ giọng thì thầm: "Nghe đồn bộ phận được giải nhất có thưởng to đấy!"
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: Điều 1 trong sổ tay sinh hoạt của Beta viêm mũi: Tỏ vẻ ghét bỏ với bất kỳ mùi lạ nào của AO, ngụy trang thành người bình thường.
Thành Việt Long: Nội tâm của mình tôi đủ để dựng thành một bộ phim truyền hình dài tập.