Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 87: Bước ngoặt

Trước Tiếp

Có người càng làm việc nhà càng hăng, ví dụ như má Triệu; có người càng làm càng bực, con chó đi qua cũng bị chửi, ví dụ như Bùi Kha; có người càng làm càng im lặng, ví dụ như Bùi Nam.

Cuối cùng anh ta cũng hiểu tại sao Triệu Đỉnh Thiên lại đặc biệt gọi điện bảo Hoa Quả Sơn này bề ngoài hào nhoáng nhưng bên trong ẩn chứa nhiều bí mật, cứ quét đi rồi biết, quét một cái là câm nín luôn.

Im lặng bao trùm Hoa Quả Sơn đêm nay, đến robot hút bụi cũng hết pin, quơ quơ cái chổi rồi để lại vệt nước dài trên sàn.

Từ chiều đến tối, người dọn dẹp mới nhậm chức cuối cùng cũng dọn xong Hoa Quả Sơn, mệt mỏi tắm rửa sạch sẽ, nằm vật ra giường, hai tay chắp trước bụng như cao tăng viên tịch*.

*Viên tịch nghĩa đơn giản là cái ch.ết viên mãn, kết thúc trọn vẹn một vòng đời con người, dùng để nói về các nhà sư.

Khúc Hầu ngồi bên cạnh lau tóc, khựng lại một chút rồi cầm điện thoại chụp một tấm làm kỷ niệm.

Nghe tiếng tách, Bùi Nam mở mắt hỏi: "Em làm gì đấy?"

"Chụp ảnh kỷ niệm ngày đầu tiên anh chuyển đến." Khúc Hầu nói dối không chớp mắt, gửi bức ảnh "Bùi Nam gặp nạn" vào nhóm chat Gà Chó Khỉ.

Bùi Nam nhìn cậu ta hai giây rồi nói: "Em biết không? Em yêu, anh mổ một ca phẫu thuật cũng không mệt thế này."

"Khổ thân chưa, để em bóp cho nhé." Khúc Hầu cũng không phải con khỉ vô lương tâm, bảo Bùi Nam lật người lại đấm lưng bóp chân cho anh ta, "Hôm nay anh vất vả rồi, sau này em cũng sẽ dọn cùng."

Bùi Nam lí nhí: "Em nói thế là anh vui rồi."

Nước đóng băng ba tấc không phải do cái lạnh một ngày, Hoa Quả Sơn bừa bộn không phải công của một ngày. Bùi Nam không trông mong Khúc Hầu giúp dọn dẹp, chỉ cần cậu ta sửa được cái tật vứt đồ lung tung là tốt lắm rồi.

Đợi người thoải mái hơn chút, anh ta lật người, nắm lấy tay Khúc Hầu hỏi: "Bao giờ em định nói chuyện của chúng ta với chú?"

Khúc Hầu: "Tìm thời điểm thích hợp đã."

"Lại bệnh trì hoãn rồi à?" Bùi Nam nhớ lại hồi xưa cứ đến ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, phòng khách nhà mình lại đèn đuốc sáng trưng, Bùi Kha và Triệu Đỉnh Thiên xúm vào làm bài tập hộ Khúc Hầu.

Đến cả anh ta cũng từng viết hộ Khúc Hầu hai bài văn.

Khúc Hầu đẩy anh ta một cái dỗi: "Không có! Em chỉ đang nghĩ tìm dịp nào cả nhà đông đủ, đưa anh về ăn cơm rồi nói rõ luôn, hiểu chưa?"

Sự thật thắng hùng biện, Khúc Hầu lười vòng vo, cứ để mọi người nhìn tận mắt, ai hiểu thì hiểu, không hiểu thì thôi.

"Hiểu rồi hiểu rồi." Bùi Nam hài lòng.

Nhưng sờ tay Khúc Hầu, anh ta chợt nhớ ra chuyện quan trọng, vội dặn: "Nhớ lúc đó bảo với chú là chúng ta là bạn nối khố tình cảm lâu năm, không liên quan gì đến chuyện donate livestream nhé."

Bùi Nam phải xây dựng hình tượng bác sĩ khoa xương đáng tin cậy trong mắt gia đình Khúc Hầu, từ chối làm đại gia nhà quê mê mẩn nam streamer.

Trong lúc Khúc Hầu còn đang tìm thời cơ thích hợp đưa Bùi Nam về ra mắt, kỳ nghỉ Thanh Minh sắp kết thúc, Thành Việt Long về quê một chuyến như đi rừng, xách túi lớn túi bé quà cáp gia đình gửi cho Bùi Kha quay lại.

"Sao mang nhiều đồ thế?" Bùi Kha cau mày nhìn đống hộp quà, nghĩ xem nên đáp lễ gia đình Thành Việt Long thế nào.

Thành Việt Long vừa vào cửa đã bế bổng anh lên xoay vài vòng, hôn chụt hai cái rồi nói: "Em cho bố mẹ xem ảnh anh rồi, hai cụ thích anh lắm."

Bùi Kha ngớ người: "Em cho xem ảnh nào?"

"Ảnh anh chụp ở công ty gần đây ấy." Thành Việt Long nói.

Bùi Kha vừa thăng chức sếp tổng ngồi trong văn phòng riêng, veston chỉnh tề cười mỉm, đúng chuẩn con trai trong mộng của bố mẹ Thành Việt Long, nhìn cái ưng ngay.

Bùi Kha cũng hài lòng với sự lựa chọn của Thành Việt Long, vỗ vai cậu: "Được đấy, ảnh đấy giờ là avatar WeChat công việc của anh rồi, em có mắt nhìn đấy."

Thành Việt Long nhìn anh đắm đuối: "Em cũng thích tấm đấy lắm, nhìn cấm d.ục cực."

Bùi Kha: ...

Anh hiểu ngay tên nhóc này đang nghĩ gì, vội đẩy cậu ra chạy vào phòng làm việc, nhưng không thoát được. Chạy chưa được mấy bước đã bị Thành Việt Long ôm ngang hông vác lên vai.

"Đen Trắng Xám! Cứu bố!" Bùi Kha gào lên với con chó.

Nhưng Đen Trắng Xám đang bận chiến đấu với cái xương gặm khổng lồ Thành Việt Long mang về, nghe tiếng Bùi Kha chỉ vẫy đuôi cái rồi thôi, lực bất tòng tâm, đành nhìn Bùi Kha và Thành Việt Long vào động phòng.

Khoảng thời gian xa cách ngắn ngủi khiến cho tình yêu và sự gắn bó sau khi gặp lại thêm mặn nồng hơn nhiều. Tuy Bùi Kha cứng miệng nhưng cơ thể lại bán đứng anh, Thành Việt Long nắm bắt tâm lý thừa thắng xông lên, chớp cơ hội đánh nhanh thắng nhanh.

Cánh tay không vặn được đùi, nói chi là cánh tay Bùi Kha và đùi Thành Việt Long.

Bác sĩ Thành dễ dàng khống chế bệnh nhân, bước vào giai đoạn tiêm gà, nhưng ngay khoảnh khắc vừa tiêm vào, cảm giác lạ lẫm khiến Bùi Kha bất ngờ túm chặt vai Thành Việt Long.

"Sao thế? Đau à?" Thành Việt Long lo lắng.

Nhưng Bùi Kha khựng lại rồi lắc đầu nhìn cậu, chậm rãi nói: "Tuy hơi mất hứng, nhưng anh phải báo cho em biết là mũi anh thông rồi."

Thành Việt Long: ...

Em là thuốc thông mũi à? c*m v** cái là thông!

Thành Việt Long cố gắng bình tĩnh lại, tâm trạng đang sụp đổ, cố lái câu chuyện sang hướng "đen tối": "Ý là thông trên thông dưới ấy hả?"

Bùi Kha nghiêm túc: "Em tiếp tục đi, anh xem xét tình hình đã."

Khác với AO, AA hay OO, sự kết hợp của BB thuần khiết và không mùi vị, bầu không khí chỉ được quyết định bởi mùi nước giặt và nến thơm. Bùi Kha vốn không nhạy cảm với mùi ban đầu còn để ý đến sự thay đổi khứu giác, nhưng rất nhanh đã mất đi sự tập trung đó.

Huấn luyện viên Thành khoe cơ bắp chống đẩy hùng hục! Học viên tập theo mồ hôi đầm đìa kêu mệt!

Sau một trận vận động sảng khoái, Thành Việt Long ngồi bên giường lau mồ hôi, Bùi Kha nằm gối đầu lên gối bước vào thời gian hiền triết, bắt đầu hồi tưởng lại từng chi tiết vừa qua.

Anh mở bài đăng trên diễn đàn đã lưu từ trước, like một cái vào bình luận "sướng tê người" của một Beta ẩn danh, rồi nhìn Thành Việt Long nói: "Anh công nhận em rồi đấy."

Tay lau mồ hôi của em Long khựng lại, từ từ quay sang nhìn Bùi Kha: "Nếu anh còn học theo má Triệu nói mấy câu kỳ quái đấy nữa, em sẽ cách ly vật lý hai người đấy."

Hoặc chọn cách người lớn hơn, tìm cái gì đó bịt miệng Bùi Kha lại.

"Nhưng anh thấy sướng là được rồi." Thành Việt Long lấy khăn ướt lau mồ hôi trên mặt Bùi Kha, nhìn vào mắt anh thì thầm: "Anh xem, lưng em bị anh cào đỏ hết rồi này."

Bùi Kha liếc nhìn, hừ lạnh: "Mặc áo vào ai mà thấy."

"Thấy cũng chả sao." Thành Việt Long chỉ mong cả thế giới nhìn thấy, cậu nắm tay Bùi Kha đặt lên cơ bụng và cơ ngực mình, để anh cảm nhận sức sống và năng lượng của cậu.

Và cả trái tim đang đập rộn ràng vì anh.

"Chẳng phải em bảo mỗi người một lần à?" Bùi Kha nhận ra ý định "làm thêm chai nữa" của Thành Việt Long, cố tình nhướng mày hỏi.

Thành Việt Long cười hề hề: "Anh đi làm mệt rồi, về nhà cứ nằm hưởng thụ thôi."

"Em đi làm không mệt à?" Bùi Kha hỏi vặn lại.

Thành Việt Long: "Thầy bói bảo em số khổ, tí mệt này ăn thua gì, em chỉ muốn phục vụ anh cho anh sướng thôi, nào, cục cưng mau chui vào chăn của em nào."

"Thế em cứ mệt đi." Bùi Kha không nhịn được cười, "Sau này cho em mệt ch.ết luôn."

Thành Việt Long đang định tuôn ra bài văn mẫu trong lòng để khuyên Bùi Kha, nghe câu này khựng lại, nhìn chằm chằm Bùi Kha mấy giây rồi chớp mắt hỏi: "Anh nói thật à? Không đòi làm 1 nữa à?"

Bùi Kha u ám: "Làm 1 là một thái độ, không nằm ở hành động, mà nằm ở tâm hồn."

"Chồng nói hay quá!" Thành Việt Long vỗ tay ngay tắp lự, và dùng hành động ủng hộ quan điểm của Bùi Kha, miệng gọi chồng nhưng hành động thì tấn công dồn dập, trải qua đêm cuối cùng của kỳ nghỉ Thanh Minh.

Sáng hôm sau đi làm, Bùi Kha lại một lần nữa đến công ty sát giờ. Tăng Thiện Mỹ thấy anh ôm eo đi vào, tưởng anh vừa trải qua thử thách cực hạn trong kỳ nghỉ, tò mò hỏi: "Sếp Bùi, Thanh Minh anh leo núi tảo mộ à?"

"Ừ, người nhà chôn rải rác quá, chia mấy quả đồi, mấy ngày nay leo mấy ngọn núi liền." Bùi Kha cười gượng, lết vào văn phòng ngồi xuống mới thấy dễ chịu hơn chút.

Anh thế này Thành Việt Long cũng chẳng khá hơn là bao, tối qua ngủ được mấy tiếng, sáng dậy mắt tối sầm một lúc, mấy giây sau mới tỉnh táo lại.

Sắc d.ục là con dao hai lưỡi, hai người cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa thực sự của câu này, và thầm kính nể Triệu Đỉnh Thiên.

Má Triệu đúng là không phải dạng vừa!

Tối tan làm Bùi Kha hỏi Thành Việt Long: "Hôm nay em còn qua phòng gym không? Mệt thế hay về nhà đi."

"Không được, mai bắt đầu chạy thử rồi, hôm nay em phải qua kiểm tra." Thành Việt Long là người nghiêm túc với sự nghiệp, ông chủ mà lười thì nhân viên còn lười hơn.

Livestream giảm cân và video ngắn của Bàng Đồng hot phết, nhiều người đến B.T hỏi gói giảm cân, cộng thêm màn marketing trai đẹp phát tờ rơi trước đó, ngày nào cũng có người hỏi bao giờ khai trương.

"Mai là khai trương rồi, nhờ cả vào mọi người đấy." Thành Việt Long nhìn mấy nhân viên đắc lực nghiêm túc nói, chia sữa chua không đường ít calo Bùi Kha mua cho từng người.

Em Hổ nhìn Thành Việt Long: "Anh Long yên tâm, anh với em cộng lại là Ngọa Hổ Tàng Long cực kỳ B.T (b**n th**/bá đạo), chắc chắn làm được."

Em Mã liếc nhìn anh Ngưu cau mày: "Thế bọn em thành làm trâu làm ngựa à? Là trâu ngựa thật đấy à?"

"Sao thế được? Hai đứa là Ngưu Khí Xung Thiên (khí thế ngút trời), Mã Đáo Thành Công (làm ăn gặp nhiều may mắn)." Bùi Kha nói chêm vào, nghĩ thầm cái phòng gym của Thành Việt Long sao giống sở thú thế, tuyển thêm vài nhân viên nữa khéo đủ bộ 12 con giáp.

Trong sự mong đợi của Thành Việt Long, ngày chạy thử đầu tiên của phòng gym B.T đã đến. Thành Việt Long nén sự tò mò lo lắng không hỏi tình hình ở quán, nhưng tan làm cái là kéo Bùi Kha phi thẳng đến B.T.

Trên đường đi Bùi Kha đã nghĩ sẵn văn mẫu an ủi Thành Việt Long vạn sự khởi đầu nan nếu vắng khách, ai ngờ đến nơi thấy quán đông nghịt!

Không chỉ khách VIP cũ đến ủng hộ, giá mua theo nhóm rẻ cũng thu hút sinh viên và dân văn phòng quanh đó, quan trọng nhất là có người đến check-in thật để xem Bàng Đồng giảm cân!

Không những check-in, mọi người còn tập cùng Bàng Đồng và em Hổ, thậm chí má Triệu cũng ở trong đó!

Bàng Đồng hình như hơi cuồng nhiệt, ở nhà tập thì sống dở ch.ết dở, ra ngoài càng tập càng hăng, còn vẫy tay bảo mọi người cố lên kiên trì.

Bùi Kha đứng cửa nhìn Thành Việt Long, buột miệng nói: "Sao anh cảm giác nó giống ông chủ phòng gym này hơn em nhỉ?"

Thành Việt Long im lặng vài giây, bất ngờ cởi áo khoác đưa cho Bùi Kha: "Thế em cũng vào!"

Lời tác giả:

Má Triệu: Ai cũng cười Triệu Đỉnh Thiên, ai cũng là Triệu Đỉnh Thiên!

Bùi Kha: Mũi thông rồi, bất ngờ chưa!

Trước Tiếp