Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Làm "người ở dưới" trong cuộc sống đã đủ rồi, Bùi Kha quyết không chịu làm "0" trong tình cảm nữa, đây là chút tôn nghiêm cuối cùng của một n.ô l.ệ công sở như anh.
Hơn nữa cả hai đều là Beta, xuất phát điểm như nhau, tuy anh thích nằm ườn ra đấy không có nghĩa là lúc nào cũng phải nằm dưới. Bùi Kha nhìn Thành Việt Long: "Mỗi người lùi một bước, cùng lắm thì thay phiên nhau."
"Mỗi người lùi một bước, hay là để tôi nhường anh nằm trên." Thành Việt Long nói.
Hai người tranh luận sôi nổi về vấn đề này, Thành Việt Long cho rằng mình khỏe hơn thì nên là người "lao động", còn Bùi Kha cho rằng chuyện này không thể quyết định bằng vẻ bề ngoài nông cạn được.
"Làm '1' là một thái độ, một tinh thần." Bùi Kha nghiêm túc lập luận.
Thành Việt Long đáp: "Thế anh cứ giữ cái thái độ và tinh thần ấy đi, việc nặng nhọc cứ để em lo."
Tuy vấn đề 1 và 0 vẫn chưa ngã ngũ, nhưng việc lớn trước mắt quan trọng hơn, nể tình Thành Việt Long thật sự cần người giúp đỡ, Bùi Kha vẫn gật đầu đồng ý làm kế toán tạm thời cho phòng gym B.T.
Thành Việt Long vô cùng cảm kích, nhưng vẫn chưa nhả ra đồng ý yêu cầu của Bùi Kha, mà dùng chiến thuật câu giờ, bảo cần suy nghĩ kỹ đã, sau đó "cai dục" thậm chí "tuyệt dục", mấy ngày liền ở nhà ngoan ngoãn không táy máy chân tay.
Dù Bùi Kha có khiêu khích bằng lời nói hay hành động, em Long vẫn bất động như núi, âm thầm tăng cường độ tập luyện sức mạnh, chờ ngày "đánh nhanh thắng nhanh", một đòn hạ gục đối thủ.
Bùi Kha thấy thế, nhân lúc Thành Việt Long đang tập gym cố tình sờ mó chọc ngoáy, hỏi thẳng: "Sao thế? Thân xác Beta nhưng trái tim Alpha à?"
"Làm gì có, anh cũng phải cho em thời gian suy nghĩ chứ." Thành Việt Long đặt tạ ấm xuống lau mồ hôi, bảo Bùi Kha ngồi xa ra kẻo mồ hôi bắn vào người.
Bùi Kha hừ một tiếng xê mông ra xa: "Chán phết."
"Thế làm gì mới thú vị?" Thành Việt Long cười với anh, "Cuối tuần này nghỉ, mình đi dạo phố nhé? Hay tìm nhà hàng nào ăn một bữa ra trò?"
Bùi Kha nhìn cậu: "Quên rồi à? Mai là rằm tháng giêng, cậu phải đi cùng anh đưa Bùi Nam đi xem xe xem nhà, tối về nhà bố mẹ anh ăn cơm."
"Em nhớ chứ, nên mấy hôm nay mới tăng cường tập luyện đấy." Thành Việt Long mặt không đổi sắc, "Để có diện mạo tốt nhất ra mắt bố mẹ anh, em còn mua cả quần áo mới nữa này."
Tuy không phải buổi ra mắt chính thức, nhưng Thành Việt Long không bỏ qua bất cứ cơ hội nào, tỉ mỉ chọn một bộ đồ Ralph Lauren đúng chất "quý ông Beta thành đạt".
Đầu tóc cũng được chải chuốt kỹ càng, đến nỗi sáng thứ bảy Bùi Nam ngồi lên xe Jetta nhìn thấy Thành Việt Long ở ghế lái còn tưởng mình bắt nhầm xe dịch vụ cao cấp.
Bùi Nam buột miệng hỏi: "Em Long dạo này phát tài à? Mặc đồ như doanh nhân thế?"
"Tại em mời cậu ấy tối về nhà mình ăn cơm nên cậu ấy mặc trang trọng tí thôi." Bùi Kha giữ chặt Đen Trắng Xám đang gầm gừ với Bùi Nam, "Gửi địa chỉ showroom ô tô qua đây."
Bùi Nam mở định vị, cười nói: "Mặc thế cũng tốt, nhân viên bán hàng nhìn thấy chắc nhiệt tình hơn."
"Chưa chắc đâu, sếp tổng nhà ai lại lái Jetta." Bùi Kha tự giễu.
"Yên tâm, giờ nhà với xe đều khó bán, thái độ phục vụ của họ chắc chắn phải tốt." Thành Việt Long nổ máy, lái xe thẳng tiến đến khu showroom ô tô.
Vì nhu cầu đi lại của Bùi Nam chủ yếu là trong thành phố, xe điện là lựa chọn hàng đầu, nhưng vì sĩ diện, mấy dòng xe sang chạy xăng đang giảm giá mạnh gần đây cũng nằm trong tầm ngắm.
Dù sao người ngồi trên xe của anh ta không phải ai khác mà là Vua Khỉ của cửa hàng hoa quả Monkey, xe của Vua Khỉ ngồi cũng phải có đẳng cấp nhất định.
"Anh Nam, anh có ưng xe nào cũng đừng thể hiện ra mặt nhé. Anh cứ chê chỗ này chỗ kia, bảo là còn đang xem xét các hãng khác." Thành Việt Long vừa lái xe vừa dặn dò, "Không thì tí nữa khó mặc cả lắm."
Bùi Nam gật đầu: "Anh biết rồi, mấy hôm nay anh cũng lên mạng học mấy bài văn vở rồi."
"Anh nói vừa phải thôi, đừng nói quá người ta đuổi cổ ra khỏi cửa hàng đấy." Bùi Kha quá hiểu cái mồm của anh trai mình, không muốn cuối tuần còn đi gây sự.
Bùi Nam: "Cái này khỏi cần mày nhắc. Chân cẳng mày thế nào rồi? Cuối tuần sau anh trực, mày qua bệnh viện anh xem lại rồi hẵng quyết định tháo bột hay không."
"Chân thì ngoài việc không cử động được ra thì vẫn ổn, với lại có cớ bị thương để đi muộn về sớm hợp lý." Bùi Kha thở dài, "Nhưng tháo bột sớm vẫn sướng hơn."
Bùi Nam cười: "Mày nghĩ thế là đúng đấy, sức khỏe là quan trọng nhất."
Bùi Kha ậm ừ, nhìn cảnh vật lùi lại qua cửa sổ, vẫn không dám tin mình và Bùi Nam lại có thể nói chuyện hòa bình thế này.
Anh thấy lạ nhưng không tìm ra nguyên nhân, chẳng lẽ đúng như Thành Việt Long nói, người ta già đi thì mồm bớt độc, tính bớt nóng?
Đang lúc Bùi Kha thắc mắc trăm bề thì Bùi Nam chủ động hỏi: "Triệu Đỉnh Thiên dạo này thế nào? Hôm kia nó bảo hôm nay đi xem xe cùng, sao tự nhiên lại không đi nữa."
Bùi Kha mở WeChat cho Bùi Nam xem, chỉ thấy ảnh Triệu Đỉnh Thiên mặc áo trùm ôm hoa đứng cười ngu ngơ bên cạnh Thang Kiệt Thuỵ mặc vest chỉnh tề trước đầu xe Mercedes, bên cạnh còn có tấm biển —
"Chúc mừng anh Triệu rước xế yêu về dinh."
"Tại vì Jerry nghe nói nó muốn mua xe, hôm qua tan làm đưa má Triệu đi quất luôn con Mẹc rồi." Bùi Kha cất điện thoại cảm thán, "Giờ này chắc má Triệu đang uốn éo trên giường rồi cũng nên."
Bùi Nam: ...
Bùi Nam nhìn anh: "Mày cũng không cần nói thế đâu, vừa sợ anh em khổ lại vừa sợ anh em đi Land Rover (giàu hơn mình) à?"
"Đâu có, em chỉ trần thuật sự thật khách quan thôi." Bùi Kha nói rồi quay sang nhìn anh trai, "Nhưng anh đừng nghĩ nhiều, không mua được G63 (Mercedes G-Class) thì mình mua G 'pha ke' cũng được."
"Không sao đâu anh Nam, anh là bác sĩ đi làm bình thường cũng nên khiêm tốn chút." Thành Việt Long an ủi, "Mua cái nào hiệu năng cao, thực dụng là được."
Bùi Nam: "Có bao nhiêu tiền làm bấy nhiêu việc, anh sẽ lượng sức mình."
Anh ta ngập ngừng thăm dò: "Thế Khúc Hầu biết Triệu Đỉnh Thiên mua xe rồi có ý kiến gì không?"
"Khỉ bảo Mẹc thì ngon đấy nhưng xe máy điện vẫn đỉnh hơn." Bùi Kha bĩu môi, "Nó thấy con xe điện lướt như gió của nó vẫn tiện nhất."
Bùi Nam gật đầu thầm nghĩ thế thì tốt.
Ba người đến khu showroom ô tô, xem từ sedan đến SUV. Bùi Nam rõ ràng có chuẩn bị trước, chỉ ra nhược điểm của từng xe vanh vách, khiến nhân viên bán hàng cũng phải toát mồ hôi hột.
Bùi Nam xem ra chẳng ưng cái nào, còn Bùi Kha thì ưng hết cái này đến cái khác. Ngắm nghía chán chê, suýt thì vác cái chân què đi lái thử.
"Chẳng phải trước đây anh bảo Jetta là xe tốt nhất thế giới à? Quên nhanh thế?" Thành Việt Long buồn cười hỏi.
Bùi Kha hừ một tiếng: "Ngắm tí không được à?"
Thành Việt Long liếc nhìn Bùi Nam đang chém gió với nhân viên bán hàng đằng xa, ghé tai Bùi Kha thì thầm: "Thế anh cứ ngắm đi, bao giờ em có tiền em mua cho anh một chiếc."
"Đừng có hứa suông với anh." Bùi Kha thừa biết tình hình tài chính của Thành Việt Long, đừng có ở đây mà phông bạt.
Ba người xem một vòng, Bùi Nam quyết định làm "đảng chờ đợi" (đợi giảm giá hoặc mẫu mới) đến tháng sáu mới mua, nên chuyển sang đi xem nhà.
Có một dự án tên là Trang Viên Hoa Quả nằm ngay gần khu Hạnh Phúc Hoa Đình của Bùi Kha, có trung tâm thương mại, tàu điện ngầm, bên cạnh là vườn thực vật, cảnh quan rất đẹp.
Bùi Nam đi xem nhà mẫu một vòng, nhân lúc Bùi Kha nghe nhân viên giới thiệu thì thì thầm hỏi Thành Việt Long: "Cậu nghĩ em ấy có thích không?"
Thành Việt Long ngớ người rồi nhận ra ngay Bùi Nam đang nói ai, vội hỏi: "Anh chưa đưa anh Khúc đi xem bao giờ à?"
"Chưa, tôi muốn tạo bất ngờ cho em ấy." Bùi Nam chủ yếu ưng cái tên Trang Viên Hoa Quả này, "Nghe tên là thấy toàn khỉ rồi."
Thành Việt Long: ...
Thành Việt Long: "Anh à, tuy biệt danh anh Khúc là Khỉ, nhưng không có nghĩa là anh phải coi anh ấy như khỉ thật đâu."
Bùi Nam cau mày thấy cũng có lý, anh ta lấy điện thoại chụp ảnh lia lịa rồi gửi cho Khúc Hầu xem có thích không.
Sau đó họ đi xem thêm hai dự án nữa, lúc ra về thì bà Viên gọi điện hỏi bao giờ về. Thành Việt Long đang lái xe lập tức căng thẳng, Bùi Kha phải lườm một cái cảnh cáo cậu bình thường lại đừng để lộ.
Bùi Nam nhìn thấy hết nhưng không nói gì, trong lòng thầm nghĩ giá mà Khúc Hầu cũng ở đây thì tốt.
Về đến cửa nhà bố mẹ Bùi Kha, Thành Việt Long nhìn bà Viên mở cửa, chưa kịp chào hỏi thì bà đã chìa tay về phía con chó trong lòng cậu: "Ôi chao, Xám Xám của bà đến rồi này."
Đen Trắng Xám là đứa đầu tiên vào nhà họ Bùi, sau khi được bà Viên v**t v*, nó đánh hơi thấy mùi thơm phi thẳng vào bếp, bắt đầu quấy rối ông Bùi đang nấu cơm.
Lúc này Thành Việt Long mới chào: "Cháu chào bác ạ, hôm nay làm phiền hai bác rồi."
"Phiền gì mà phiền, cháu giúp bác chăm sóc thằng Kha bác cảm ơn còn không kịp." Bà Viên vội mời họ vào nhà, sai Bùi Nam vào bế con chó ra kẻo nó phá đám.
Nhưng Đen Trắng Xám cũng không thích Bùi Nam, cuối cùng vẫn là Thành Việt Long phải xách cổ con trai ra khỏi bếp, bắt nó ngồi im dưới gầm bàn.
Nhìn mâm cơm thịnh soạn, Thành Việt Long đương nhiên phải trổ tài nịnh nọt khen ông Bùi nấu ăn ngon nức nở để ghi điểm. Dù phải lái xe không uống được rượu nhưng cậu vẫn dùng trà thay rượu, vừa uống vừa chém gió với ông Bùi từ chuyện trên trời xuống dưới biển.
Bà Viên nhìn Thành Việt Long càng nhìn càng ưng, cứ gắp thức ăn cho cậu bảo đừng khách sáo cứ coi như nhà mình. Bùi Kha thấy thế vội can mẹ đừng nhiệt tình quá, người ta muốn ăn gì tự gắp.
Hai mẹ con giằng co, Bùi Nam ngồi bên cạnh quan sát hết. Anh ta liếc nhìn Thành Việt Long đang nói chuyện với bố, trong lòng đưa ra một quyết định.
Trừ việc mẹ mình hơi nhiệt tình quá mức thì Thành Việt Long biểu hiện rất tự nhiên, bữa cơm diễn ra khá vui vẻ hòa thuận. Ngay lúc Bùi Kha tưởng bữa cơm sắp kết thúc êm đẹp thì Bùi Nam bất ngờ đặt đũa xuống nói: "Hôm nay con có chuyện muốn thông báo."
Cả bàn ăn im bặt, Thành Việt Long nhìn Bùi Nam với vẻ mặt kinh hoàng, nghi ngờ ông anh này sắp tung tin giật gân.
Chỉ nghe Bùi Nam trịnh trọng tuyên bố với gia đình: "Con có người yêu rồi."
—
Lời tác giả:
Bùi Nam: Làm anh là phải đi trước em một bước.
Thành Việt Long: Sự cố rằm tháng giêng nhà họ Bùi.