Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Triệu Đỉnh Thiên lui một bước, nhưng bước này là lùi cả một đời.
Cậu ta chậm rãi quay đầu nhìn Bùi Kha, yếu ớt nói: "Tin xấu nói xong rồi, giờ mày nói tin tốt đi."
Bùi Kha cau mày: "Thế này mà chưa đủ tốt à? Làm ơn đi, tuy Thang Kiệt Thuỵ block mày, nhưng ổng đặc biệt gọi tao vào phòng làm việc hỏi về mày, chứng tỏ ổng vẫn rất quan tâm mày đấy."
"Ảnh quan tâm tao, còn mày?" Triệu Đỉnh Thiên nhìn anh, "Tao cảm giác mày không muốn sếp mày quan tâm tao cho lắm."
Bùi Kha cười khẩy: "Nói bậy!"
Anh kể lại toàn bộ câu chuyện mình "xuyên tạc" về tình trạng tinh thần của má Triệu cho Thang Kiệt Thuỵ nghe, và nhấn mạnh: "Tuy sếp Thang nhà tao là người chủ động block, nhưng nhìn ổng tiều tụy hơn mày nhiều."
Theo lời thư ký Diêu, trưởng fanclub số 1, trong dịp tết vừa rồi sếp Thang vì ai đó mà gầy rộc đi, áo vest rộng thùng thình, mắt lúc nào cũng vằn đỏ, đi làm thì mất tập trung, hay nhìn ra cửa sổ thẫn thờ.
Nếu đây không phải tình yêu thì còn tin được cái gì nữa?
"Giờ cả công ty đang bàn tán xôn xao xem rốt cuộc ai làm sếp Thang ra nông nỗi này." Bùi Kha khoanh tay nhìn Triệu Đỉnh Thiên nghiêm túc gật đầu: "Nói thật, tao cũng bắt đầu ship rồi đấy."
Thế nào là đỉnh cao? Lời Bùi Kha còn sáng hơn pháo hoa, soi rọi cả bầu trời nội tâm đen tối như địa ngục của Triệu Đỉnh Thiên, khiến má Triệu đang sống dở ch.ết dở lập tức hồi sinh đầy máu, dang rộng hai tay hát vang Hallelujah.
Chỉ thấy Triệu Đỉnh Thiên hất tóc kiêu ngạo, cười khẩy: "Còn ai vào đây nữa? Ngoài tao ra thì còn ai! Trên thế giới này, bỏ tao ra thì còn ai!"
"Thần kinh."
Khúc Hầu lạnh lùng nhìn cậu ta: "Mày còn nhớ mình từng nói gì không? Mày bảo đấy chỉ là hormone do đánh dấu tạm thời làm mờ mắt thôi, một con chuột chẳng là cái thá gì trong tim mày cả."
"Thật á?" Bùi Kha nhướng mày, "Mày từng mạnh miệng thế cơ à? Má Triệu?"
Triệu Đỉnh Thiên nghẹn lời, im lặng vài giây rồi thú nhận: "Khóc xong thì mồm miệng cứng rắn hơn tí."
Khúc Hầu và Bùi Kha nhìn nhau, cảm thấy rất đúng phong cách má Triệu nên không ý kiến gì.
"Thế giờ mày tính sao?" Bùi Kha hỏi, "Mày thích Jerry thật à? Hay là vì ổng nhìn thấy mày xoạc chân rách quần nên mày yêu luôn?"
"Tao là loại người đấy à?" Triệu Đỉnh Thiên nghiêm túc nhớ lại những khoảnh khắc mập mờ khi nhắn tin qua lại, cảm nhận khoảng cách gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời lúc trước, cảm thán: "Lúc chat chit chắc đã có cảm tình rồi, nhưng hôm đó trên xe mày ảnh vào kỳ mẫn cảm nên xúc tác mọi thứ bùng nổ."
Như sét đánh tóe lửa, tay tôi luồn qua tóc anh, môi tôi cắn lên cổ anh.
Triệu Đỉnh Thiên nhắm mắt hồi tưởng, lại bắt đầu nhớ nụ cười của hắn, nhớ chiếc áo khoác của hắn, và cả mùi khét nhè nhẹ trên ngón tay hắn.
Khúc Hầu cũng nhớ lại cảnh tượng mình tận mắt chứng kiến trên xe, không nhịn được cười khẩy: "Ồ hố~! Xúc tác mọi thứ bao gồm cả việc cuối cùng mày cũng nhận ra pheromone của tao thúi hoắc à?"
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên đang định xin lỗi vì phát ngôn trong lúc mê muội của mình, nhưng chợt cau mày nhận ra có gì đó sai sai, Khúc Hầu bây giờ lấy tư cách gì mà nói mình!
Cậu ta nhìn Khúc Hầu u ám nói: "Khỉ, mày cũng đừng nói tao, mày còn nhớ mày từng nói gì không?"
Những ngày tháng cùng nhau nói xấu Bùi Nam mày quên hết rồi à! Mày phản bội liên minh "Anti Nam" của chúng ta!
Khúc Hầu cứng họng, kiêng dè Bùi Kha đang ở đó nên đầu hàng ngay: "Mày nói đúng, tao cũng chẳng có tư cách gì nói mày."
"Cái gì? Khỉ lại nói gì nữa?" Bùi Kha cau mày cảm thấy tình bạn ba người dường như đã thay đổi vào lúc anh không biết, "Sao tao có cảm giác hai đứa mày đang giấu tao bí mật gì đấy."
Hai kẻ đang nắm giữ bí mật động trời lắc đầu lia lịa, Khúc Hầu hắng giọng che giấu sự căng thẳng: "Chả nói gì cả, chỉ là lúc an ủi má Triệu tao bảo tao không bao giờ yêu qua mạng nữa thôi."
Bùi Kha: "Thế thì sao? Giờ mày lại yêu qua mạng à?"
"Không phải yêu qua mạng." Triệu Đỉnh Thiên nói xong khựng lại, nhớ ra điểm bất thường mình cảm thấy từ tối qua.
Đã biết Khúc Hầu và Bùi Nam ngoài đời chẳng có duyên nợ gì, vậy họ làm thế nào mà tằng tịu với nhau ngay trước mắt mình và Bùi Kha?
Đại gia top 1, Bùi Nam, livestream, mùng một Tết ở Long Hòa Cung... các từ khóa bắt đầu xoay tròn trong vũ trụ nội tâm của má Triệu, chúng va chạm gia tốc, tạo ra phản ứng hóa học, rồi "Bùm" một tiếng nổ tung trong đầu má Triệu!
Khoảnh khắc này đại đạo (chân lý) sụp đổ.
Bỗng nhiên nhìn thấu tất cả, má Triệu hét lên một tiếng kinh hoàng, quay phắt sang nhìn Khúc Hầu trợn tròn mắt, nhưng chưa kịp nói gì thì nghe tiếng Bùi Nam vọng vào từ cửa.
"Chuyện gì thế?" Bùi Nam sải bước vào phòng bệnh, nhìn Triệu Đỉnh Thiên đang ngồi trên giường ôm mặt kinh hãi, khựng lại hỏi: "Đỉnh Thiên bị sao thế?"
Khúc Hầu và Bùi Kha cũng ngơ ngác, không hiểu sao má Triệu lại phản ứng như vậy.
"Tao... tao không sao, tự dưng bị chuột rút thôi." Triệu Đỉnh Thiên bỏ tay xuống, săm soi khuôn mặt nghi là đại gia top 1 của Bùi Nam, thầm nghĩ đúng là trên người ai cũng có tóc.
Tóc của Bùi Nam không nhiều, nhưng bí mật thì không ít, A Di Đà Phật.
"Hay bị chuột rút thì uống nhiều canxi giống bố mẹ cậu vào." Bùi Nam nói xong quay sang em trai Bùi Kha hỏi: "Tan làm là qua đây luôn à? Ăn cơm chưa?"
Bùi Kha lắc đầu: "Chưa, tí nữa đi đón chó rồi đi ăn."
"Chó nào? Thành Việt Long à?" Bùi Nam buột miệng hỏi.
Bùi Kha: ...
Một câu nói của Bùi Nam làm Bùi Kha thót tim, nhìn vẻ mặt như nhìn thấu tất cả của anh trai, anh cười gượng hai tiếng: "Tự dưng anh chửi em Long là chó làm gì? Đương nhiên là con chó hôm qua em uống say mang về rồi."
Hơn nữa nó đã có tên rồi —
Đen Trắng Xám.
Bùi Nam cau mày: "Tên quái đản thật, thế Thành Việt Long đâu? Sao không đi cùng mày."
"Cậu ấy đi xem mặt bằng phòng gym rồi." Bùi Kha thành thật đáp.
Bùi Nam gật đầu: "Xem nhiều chọn kỹ cũng tốt. Nhưng nếu mày định nuôi chó thì phải suy nghĩ kỹ, đừng có hứng lên nuôi ba phút rồi lại bắt người khác dọn dẹp cho."
Bùi Kha cười khẩy: "Cái này không phiền anh lo, anh lo thân mình trước đi."
Thấy hai anh em sắp sửa "phun nọc độc" vào nhau, Khúc Hầu vội hỏi Bùi Nam: "Vừa nãy anh bảo có chuyện muốn nói với Bùi Kha mà?"
"À đúng rồi, bố mẹ đi du lịch về rồi, mai gọi mày về nhà ăn cơm, bố mẹ mua quà cho mày đấy." Bùi Nam nói xong khựng lại, vẻ mặt hơi khó chịu: "Lại bị lừa mua đồ thủ công mỹ nghệ rồi, nhưng mày đừng có nói gì, cứ nhận quà là được."
Bùi Kha gật đầu nhưng vẫn cằn nhằn: "Em đã bảo đi du lịch đừng có mua đồ rồi mà vẫn mua? Mua nhiều không?"
"Không nhiều." Bùi Nam nói.
Bùi Kha thở phào: "Thế thì tốt."
Bùi Nam bổ sung: "Nhưng mà to."
Bùi Kha: ...
Anh im lặng vài giây rồi bỏ cuộc không nghĩ nữa, quay sang má Triệu tiếp tục chủ đề lúc nãy: "Mày vừa bảo không phải yêu qua mạng là sao? Khỉ yêu thật rồi à?"
Áp lực lập tức chuyển sang phía Bùi Nam, ở góc khuất Bùi Kha không thấy, anh ta ném cho Khúc Hầu ánh mắt dò hỏi, muốn biết Triệu Đỉnh Thiên đã tiết lộ thông tin gì.
"Không, ý tao là không phải yêu qua mạng, mà là chả yêu đương gì hết." Triệu Đỉnh Thiên liếc Bùi Nam, nói dối không chớp mắt: "Chỉ là mấy hôm trước livestream nó chat thêm vài câu với khách tặng quà thôi."
Bùi Kha rất muốn lên án Khúc Hầu vài câu, nhưng nể mặt Bùi Nam ở đó không muốn làm anh em mất mặt, đành nói: "Thế thì có sao đâu, nhỡ đâu có người hợp hơn, giàu hơn thật thì tìm hiểu cũng được mà."
Bùi Kha, người đang đứng giữa tâm bão tình tay ba, cuối cùng cũng hiểu thế nào là tình cảm khó kìm nén, anh vỗ vai Khúc Hầu, nói ra câu mà anh mong muốn được nghe nhất từ bạn bè lúc này: "Mày cứ mạnh dạn mà yêu, chỉ cần mày hạnh phúc, tao ủng hộ hết mình."
"Thật không?" Khúc Hầu liếc nhìn Bùi Nam theo phản xạ.
Bùi Kha gật đầu chắc nịch, chỉ mong ngày nào đó Khúc Hầu biết chuyện anh đào góc tường em họ béo của nó cũng sẽ đối xử với anh như thế.
Triệu Đỉnh Thiên nhìn Bùi Kha không tin nổi, thăm dò: "Hay mày suy nghĩ lại rồi hẵng nói câu đấy? Nhỡ Khúc Hầu yêu phải người mày ghét nhất thế giới thì sao?"
Bùi Kha suy nghĩ một chút, thấy khả năng Khúc Hầu yêu Bành Lợi Một sắp kỷ niệm đám cưới ngọc trai là quá thấp, bèn nói: "Nếu thế thật, thì người đó sẽ không còn là người tao ghét nhất thế giới nữa."
Một câu nói chấn động má Triệu, cảm động Bùi Nam.
Đứa em trai ngốc nghếch từ bé, mũi tuy điếc nhưng tâm lại sáng.
Nhận ra bao năm qua mình đã hiểu lầm em trai, Bùi Nam không kìm được đặt tay lên vai Bùi Kha, nghiêm túc nói: "Khúc Hầu... và Triệu Đỉnh Thiên chắc chắn sẽ hạnh phúc."
"Hả?"
Bùi Kha ngớ người, không ngờ Bùi Nam lại phán một câu xanh rờn thế, quay đầu khó hiểu hỏi: "Sao anh biết? Anh là phán quan hạnh phúc à?"
"Không, đây là trực giác của bác sĩ." Bùi Nam đáp.
Bùi Kha: ...
"Thần kinh." Bùi Kha hất vai hất tay Bùi Nam ra, "Nói thì nói động tay động chân làm gì? Kỳ cục."
Sự ghét bỏ quá rõ ràng, Bùi Nam lập tức thu hồi đánh giá về Bùi Kha lúc nãy, quay sang Triệu Đỉnh Thiên: "Vừa nãy bác sĩ Quách bảo mai cậu ra viện được rồi, tối nay nghỉ ngơi cho khỏe."
Triệu Đỉnh Thiên đáp lại một tiếng, Bùi Kha cuối cùng cũng nhớ ra việc chính: "À đúng rồi, công ty tao có gian hàng tuyển dụng mùa xuân ở trường mày đấy, năm nay lãnh đạo cấp trung và cao đều phải luân phiên trực, đến lúc đấy tao bảo chị Vương sắp xếp đến trường mày nhé."
"Cứ đến đi." Triệu Đỉnh Thiên gật đầu, "Sinh viên làm đồ án tốt nghiệp tao hướng dẫn có hai đứa đang tìm việc, đến lúc đó xem công ty mày có vị trí nào phù hợp không."
"Ok." Bùi Kha chợt nảy ra ý nghĩ, buột miệng: "Mày bảo xem, sếp Thang đột nhiên bắt lãnh đạo cấp trung cao tham gia tuyển dụng, có phải để đến trường mày nhìn mày một cái không?"
Triệu Đỉnh Thiên ngẩn ra nhìn anh: "Nói năng phải chịu trách nhiệm đấy nhé, thanh niên đừng có suốt ngày muốn tạo tin giật gân."
"Tao nghi ngờ có căn cứ đàng hoàng." Bùi Kha càng nghĩ càng thấy có lý, nghiêm túc nói: "Để tao đi nghe ngóng thêm hai hôm nữa, có tin gì báo mày."
"Người anh em, một ngày là anh em cả đời là anh em."
Triệu Đỉnh Thiên nắm chặt tay anh, nhìn đôi mắt chân thành của Bùi Kha, trong lòng đầy cảm giác tội lỗi vì cùng Khúc Hầu giấu giếm anh.
Chỉ mong khi Bùi Kha biết sự thật, có trút giận thì trút lên đầu Bùi Nam, đừng trút lên đầu cậu ta và Khúc Hầu, nhất là đừng trút lên cậu ta.
Dù sao thì Triệu Đỉnh Thiên cậu ta cũng chỉ là một gã đàn ông dị ứng đáng thương vô tình biết được bí mật thôi mà.
"Đợi tí tao nghe điện thoại." Bùi Kha có điện thoại, thấy Thành Việt Long gọi liền bắt máy: "Gì đấy?"
Thành Việt Long: "Bệnh viện hỏi bao giờ anh đến đón Đen Trắng Xám."
"Tôi đang ở bệnh viện thăm Triệu Đỉnh Thiên, tí qua ngay." Bùi Kha ngập ngừng hỏi: "Cậu đi đâu đấy?"
Thành Việt Long đã đoán ra Bùi Kha đi thăm người tình, liếc nhìn Bàng Đồng đang mặc cả kịch liệt với chủ nhà, nói: "Tôi đang mặc cả với chủ nhà do Đồng chí và anh Đại Nam giới thiệu, lát nữa ăn cơm xong mới về."
Đột ngột nghe thấy tên Bàng Đồng, tim Bùi Kha hẫng một nhịp, anh im lặng vài giây rồi nói: "Ừ, biết rồi."
Điện thoại cúp cái rụp, Thành Việt Long nhìn màn hình cau mày, trong lòng khó hiểu.
Sao lại giận rồi?
—
Lời tác giả:
Má Triệu: Đôi khi tôi thật sự ghét trí tuệ của mình.
Thành Việt Long: Lại sao nữa đây? Anh chủ nhà của tôi ơi.
Bùi Nam: Em trai sao lúc tốt lúc xấu thế nhỉ.