Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 6: Giải cứu Hoàng tử tất

Trước Tiếp

Thước dây kim loại vừa thu về hộp cũng là lúc Bùi Kha thu dao vào vỏ, chấm dứt hành vi bạo lực ngôn từ của mình.

Bởi vì bà Viên đã kéo còi báo động, ánh mắt bà sắc như chim ưng bắn thẳng vào đường chân tóc của Bùi Nam, thậm chí còn đưa tay ra đo khoảng cách từ đường chân tóc đến lông mày.

Sau khi có kết luận là đã di chuyển lên 0,5 cm, bà Viên như bị sét đánh, hoảng hốt nói: "Trời ơi, hình như cao hơn lần trước thật. Con trai ơi, nhỡ con hói thật thì làm thế nào?"

Chuyện này, đừng mà!

Bùi Nam: ...

Bùi Nam: "Mọi người yên tâm, chuyện này tuyệt đối sẽ không xảy ra đâu."

"Sao lại không xảy ra, con nhìn bác ba con xem, chẳng phải hói rồi đấy sao?" Ông Bùi Hữu Trác nhớ đến ông anh mình liền bắt đầu lo ngay ngáy, "Hói bao nhiêu năm, cạo trọc lốc rồi mới tìm được đối tượng đấy."

Bùi Kha nhớ đến ông bác ba cứ xuất hiện là "tỏa sáng" theo nghĩa đen của mình, ghép cái mặt Bùi Nam vào cái đầu đó, anh không nhịn được cười phì một cái, lập tức nhận ngay ánh mắt hình viên đạn của Bùi Nam.

Ánh mắt đầy sự cảnh cáo, bảo thằng em ăn nhiều nói ít thôi. Nhưng Bùi Kha trời sinh "xương cứng", ghét nhất là bị người khác đe dọa, lập tức đổi ý, không muốn tha cho Bùi Nam dễ dàng thế.

Đợi Bùi Nam mặt mày khó coi nói với bố mẹ câu "Con sẽ chú ý", Bùi Kha liền đổi giọng, ra vẻ thấm thía nói: "Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, anh trai à, anh lớn tướng thế này rồi cũng nên tìm người yêu đi thôi."

"Mẹ, lần trước mẹ chẳng bảo sắp xếp cho anh ấy đi xem mắt sao? Sao lại chìm xuồng rồi?" Anh lái thẳng mâu thuẫn sang bà Viên, mời bà ra sân khấu.

"Sao lại chìm xuồng được, chẳng phải đợi anh con về mới tiện sắp xếp sao?" Bà Viên nhắc đến vụ này là hừng hực khí thế, nhìn Bùi Nam hau háu hỏi: "Ngày kia thế nào? Đúng lúc con được nghỉ, đi gặp con nhà cô Trương một cái..."

Sắc mặt Bùi Nam càng khó coi hơn, anh ta vừa nói con không đi xem mắt đừng sắp xếp cho con, vừa xé toạc lớp ngụy trang quay sang tấn công em trai: "Sao bố mẹ không xử lý thằng Bùi Kha trước đi, xem nó bây giờ ra cái giống gì rồi."

Vừa nhắc đến mối quan hệ tình cảm phức tạp của thằng con út, mâm cơm đang rôm rả bỗng chốc im bặt.

"Con sống rất tốt, mọi người không cần lo cho con." Bùi Kha thấy sắc mặt bố mẹ không ổn liền đặt đũa xuống, câu "Con no rồi" còn chưa nói hết thì điện thoại trên bàn reo lên.

Dòng chữ "Khỉ Thối" hiện lên màn hình, Bùi Nam liếc qua rồi cố tình hỏi to: "Sao Khúc Hầu lại gọi cho mày vào giờ này ta?"

Bùi Kha không trả lời, cầm điện thoại lên nghe, liền nghe thấy giọng người xen lẫn tiếng ồn ào huyên náo.

"Ăn xong chưa anh bạn? Ăn xong rồi thì về nhanh lên, bạn cùng phòng mới của mày gặp rắc rối rồi."

Âm lượng cuộc gọi hơi lớn, giọng Khúc Hầu lọt hết vào tai Bùi Nam ngồi bên cạnh. Biểu cảm của Alpha lập tức trở nên kinh ngạc.

"Sao thế?" Tim bà Viên thót cả lên.

Bùi Nam nhìn em trai với vẻ mặt phức tạp, lắc đầu nói: "Không có gì ạ."

Bùi Kha đứng dậy đi ra ban công nghe điện thoại, anh thắc mắc hỏi: "Sao lại gặp rắc rối? Cái tướng của cậu ta mà gặp rắc rối á? Cậu ta không gây rắc rối cho người khác là may rồi."

"Tao nói cho mày nghe, thằng bé Thành thuê nhà gấp là vì thằng bạn cùng phòng hiện tại là một tên b**n th**. Tên này trước đây chui vào chăn nó bị nó tẩn cho một trận tơi bời, đến cả đồn công an mà vẫn không chịu bỏ cuộc. Vừa nãy còn dọa thằng bé Thành trước mặt bọn tao là nếu nó dám chuyển đi thì sẽ ăn trộm hết tất của nó."

Khúc Hầu nói với tâm trạng rối bời, "Tao nghe mà cảm giác não bị nhiễm nấm luôn."

Bùi Kha: ...

Bùi Kha: "Tao cũng lạy các bố luôn, giờ bọn mày đang ở đâu?"

"Đang giằng co ở chỗ trọ cũ của thằng bé Thành đây, tao đang ở gần nhà mày này." Khúc Hầu hạ giọng hỏi: "Mày cãi nhau với ông anh mày chưa?"

Bùi Kha quay đầu nhìn Bùi Nam đang nói chuyện với bố mẹ, bực dọc nói: "Có đấu đá chút đỉnh, nhưng hiện tại tao đang kèo trên."

"Được được." Khúc Hầu nói, "Tí ăn xong ới tao tiếng, tao đợi ở cổng khu nhà mày."

Nhìn cảnh một nhà ba người hòa thuận vui vẻ trên bàn ăn, bố mẹ hiền từ, con trai Alpha ưu tú, cảm giác thừa thãi bao trùm lấy anh từ nhỏ đến lớn lại dâng lên như thủy triều, nhấn chìm Bùi Kha xuống đáy biển lần nữa.

Cảm thấy sự lạc lõng của mình, Bùi Kha khựng lại vài giây rồi nói: "Thế đợi tao tí, tao ăn xong xuống ngay đây."

Cúp máy, Bùi Kha đi thẳng đến bàn ăn nói: "Bố mẹ, con ăn xong rồi, con có chút việc đi trước đây ạ."

"Sao đi luôn thế? Canh còn chưa uống mà." Bà Viên đứng dậy lo lắng hỏi, "Có phải chỗ Khúc Hầu xảy ra chuyện gì không?"

Bùi Kha lắc đầu: "Không ạ, chỉ là đột xuất có chút việc, mấy hôm nữa nghỉ Tết tây con lại về."

"Thế mẹ gói canh lại cho con nhé." Bà Viên vội vàng đứng dậy, "Đợi mẹ tí mẹ đi lấy cặp lồng, con mang về uống dần."

Bùi Nam nhớ lại những gì mình vừa vô tình nghe được, nghĩ ngợi rồi cũng đứng dậy: "Bố mẹ cứ ăn đi, con tiễn Bùi Kha xuống, đợi nó lên xe rồi con lên."

Bà Viên múc đầy một cặp lồng canh gà đưa cho Bùi Kha, nhân lúc ông bố không để ý thì thì thầm: "Mẹ múc cho con nhiều lắm đấy, cho hai đứa nó nếm thử nữa."

Bùi Kha: ...

Bùi Kha: "Vâng."

Anh xách cặp lồng cùng Bùi Nam ra khỏi nhà, hai người im lặng trong thang máy chẳng nói với nhau câu nào, xuống đến tầng một cửa thang mở ra, Bùi Kha mới nói: "Anh lên đi, không cần tiễn đâu."

"Không sao, tiện thể anh ra cổng mua bao thuốc." Bùi Nam nói.

Bùi Kha ngạc nhiên liếc nhìn anh ta: "Sao anh lại hút thuốc rồi?"

"Đến tuổi thì hút thôi." Bùi Nam đi cùng anh, im lặng thêm vài giây rồi bất ngờ hỏi: "Sao? Gia đình ba người của mày lại mở rộng quy mô à?"

Bùi Kha khựng lại nhìn anh ta: "Ý anh là sao?"

"Trong điện thoại Khúc Hầu chẳng nói thế còn gì?" Bùi Nam cười khẩy, "Bọn mày to gan thật, ba người chưa đủ còn phải bốn người, đến lúc đấy tết nhất đánh mạt chược khỏi cần gọi người ngoài, đúng là hoang đường."

Bùi Kha nhìn chằm chằm anh ta vài giây, tâm trạng vô cùng phức tạp: "Em thấy anh mới là hoang đường đấy."

Alpha đúng là khác bọt, bố mẹ còn đang thử thách ranh giới chấp nhận chuyện ba người, ông anh cả đã vượt qua ranh giới đạo đức tiến thẳng đến bữa tiệc bốn người rồi.

"Thứ nhất, Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên không hề sống cùng em. Thứ hai, em chỉ dọn phòng ngủ cho khách để cho thuê thôi, giờ khách muốn chuyển vào nên gọi em đến giúp."

Bùi Kha đang định hỏi Bùi Nam có phải ghen tị nên mới nói năng linh tinh không, thì nghe thấy tiếng ai gọi tên mình.

"Kha!" Khúc Hầu chạy từ cổng khu chung cư tới, nụ cười trên mặt tắt ngóm khi nhìn thấy Bùi Nam, biểu cảm lạnh tanh khô khốc nói: "Hóa ra anh trai mày cũng ở đây à."

Bùi Nam nhìn cậu ta cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân: "Lâu rồi không gặp, hôm nay sao không cùng Bùi Kha về nhà anh ăn cơm? Hồi bé em hay đến lắm mà?"

"Đấy là hồi bé thôi, giờ không tiện lắm." Khúc Hầu cười gượng hai tiếng rồi bắt đầu nháy mắt với Bùi Kha, ra hiệu chuồn lẹ, đừng tốn thời gian ở đây.

Bùi Kha quay đầu quả quyết: "Thế em đi trước đây."

"Đi đi, đi đường cẩn thận." Bùi Nam nói.

Khúc Hầu và Bùi Kha rút lui khỏi hiện trường với tốc độ ánh sáng, đi đến cổng Bùi Kha hơi quay đầu lại nhìn thì thấy Bùi Nam vẫn đứng đó nhìn theo, anh chép miệng: "Lần sau về nhà tao phải cẩn thận, Bùi Nam giờ chắc chắn đang nghĩ cách chơi xấu tao đấy."

"Thế dạo này mày đừng về nữa." Khúc Hầu cau mày, "Anh mày nhìn chẳng giống người tốt tí nào, lại còn học y nữa, cứ cảm giác anh ta phút mốt là phân xác người ta được ấy."

Bùi Kha: ...

Bùi Kha: "Cũng chả đến mức đấy, anh ấy chỉ là bác sĩ khoa xương bình thường thôi."

Do đặc thù giới tính ABO và công việc bệnh viện, đa số các khoa, số lượng bác sĩ Beta ổn định không có kỳ mẫn cảm đều vượt trội hơn bác sĩ AO, nhưng có một khoa ngoại lệ.

Đó là khoa xương.

Vì khoa xương thật sự rất cần sức khỏe.

"Cơ mà anh mày đối xử với mày cũng tốt đấy chứ, hồi bé mày với Triệu Đỉnh Thiên sang nhà tao chơi, anh ta toàn mua đồ ăn vặt cho."

Bùi Kha cười khẩy, "Anh ấy cũng giống bố mẹ tao thôi, chỉ thích có đứa em trai Omega."

Khúc Hầu lườm anh: "Thần kinh, quên cái bản mặt nói năng xỉa xói của anh mày hồi cấp ba rồi à? Cái gì mà vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi, tưởng đến Hoa Quả Sơn Thủy Liêm Động, đúng là cái mồm thối."

"Cái này tao đồng ý." Bùi Kha gật đầu.

Hai người vừa đi vừa chửi Bùi Nam suốt dọc đường lái xe đến khu trọ của Thành Việt Long, đến hiện trường vụ án thì hung thủ vẫn đang hành động, Thành Việt Long đang giằng co với tên bạn cùng phòng cũ dưới lầu.

Chính xác hơn là Thành Việt Long đang kéo Bàng Đồng, còn đối phương cũng đang lôi Bàng Đồng.

Bàng Đồng đường đường là một Alpha mà giờ thành cái khớp nối giữa hai người, thành cái cột cho Tần Vương đi vòng quanh. Đã thế cậu ta còn chẳng giận, còn an ủi hai bên bình tĩnh, quân tử động khẩu không động thủ, có gì ngồi xuống từ từ nói chuyện.

Nhưng người chỉ có một cái mồm, lo đầu chẳng lo đuôi, vở kịch ba người, sự giằng co của hai người, mắt thấy Bàng béo một cân hai sắp bại trận, Bùi Kha mở miệng định bảo họ dừng tay thì Khúc Hầu đã gào lên trước —

"Làm cái trò gì đấy! Dừng tay hết cho tao!"

Bùi Kha giật mình thon thót vì cú "bùng nổ" bất ngờ của Khúc Hầu, anh nhìn chàng Omega bên cạnh vẫn còn chưa hết bàng hoàng: "Mày uống thuốc gì mà giọng to thế?"

"Tối qua livestream bán hạt ươi nên hét ra đấy." Khúc Hầu hắng giọng bước tới chỗ ba người đã dừng tay, cau mày hỏi: "Làm gì đấy, làm gì đấy! Lôi lôi kéo kéo còn ra cái giống gì không! Giữa đường giữa chợ bao nhiêu người nhìn mà không biết xấu hổ à!"

Giọng cậu ta to, không ngờ giọng đối phương còn to hơn.

Bạn cùng phòng cũ của Thành Việt Long, một gã đàn ông vạm vỡ khiến Bùi Kha cảm giác như đang xem phim hoạt hình "Gấu Boonie", gào lên một tiếng bi thương: "Là không biết xấu hổ đấy!"

Khúc Hầu: ...

Cậu ta ngớ người rồi quay sang nhìn Bùi Kha ngay lập tức: "Đứa nào không biết xấu hổ thì phải để mày trị rồi."

Bùi Kha bực mình lườm cậu ta một cái, nghĩ bụng mình là chủ nhà giải quyết vấn đề nhà cửa thì thôi, giờ còn phải giải quyết cả vấn đề tình cảm của khách thuê nữa à, trong lòng nghĩ thế nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười xã giao: "Tôi đếm số, cậu buông tay ra."

Thành Việt Long nghe thế hoảng hồn tưởng Bùi Kha định dùng tiền để giải quyết êm xuôi, vội vàng mở miệng định ngăn cản, nhưng cậu còn chưa kịp nói gì thì tên b**n th** kia đã hùng hồn tuyên bố: "Mày có ý gì! Mày định dùng tiền để mua chuộc tao à?"

"Nghĩ cái gì thế? Cậu mà cũng xứng để tôi tiêu tiền á?" Bùi Kha cười khẩy, rút điện thoại ra: "Ý tôi là một hai ba, cậu không buông tay là tôi báo cảnh sát đấy."

Lời tác giả:

Bùi Kha: Bắt tôi xì tiền ra á, mơ đi cưng.

Thành Việt Long: Cuộc chiến bảo vệ những đôi tất!

Trước Tiếp