Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sáng mới đi Long Hòa Cung thắp hương, tối về nằm trên giường ngẫm lại một ngày đầy biến động, Bùi Kha cảm thấy công đức của mình đang bốc hơi nhanh chóng.
Nguyên nhân sâu xa vẫn là do thằng nhóc Thành Việt Long kia.
Đầu tiên là lén lút chuẩn bị cơm tất niên cho anh, rồi vì anh ăn tết một mình mà về sớm, chưa kịp cất hành lý đã phi thẳng đến Long Hòa Cung gặp mặt.
Tuy màn tạo niềm vui bất ngờ (kinh hỉ) chỉ thành công một nửa, nhưng hành động lộ liễu thế này không thể nào giải thích bằng việc Thành Việt Long muốn lấy lòng bạn của anh họ người yêu được nữa.
Thằng nhóc này suýt nữa thì dán hai chữ "ngoại tình" lên trán rồi!
Lý trí mách bảo Bùi Kha nên vạch rõ ranh giới, giữ khoảng cách với Thành Việt Long, dừng cương trước bờ vực trước khi mọi chuyện tồi tệ hơn. Nhưng tình cảm lại khiến anh rạo rực, không muốn kết thúc nhanh như thế.
Mình không ngửi thấy pheromone, còn Thành Việt Long là Beta không có pheromone, khiếm khuyết sinh lý đối với họ mà nói chẳng quan trọng.
Quan trọng là body đẹp của Thành Việt Long sờ được, mặt đẹp trai ngắm được, những điều này khiến Bùi Kha cực kỳ hài lòng.
Anh chàng Beta độc thân từ trong trứng nước cuối cùng cũng xác định mùa xuân muộn màng của mình đã đến sau cái tết này, nhưng đối tượng mùa xuân lại có chút vấn đề.
Bùi Kha thở dài, nhớ lại những lời nhận xét của mình về đời sống tình cảm của Khúc Hầu và má Triệu trước đây mà chỉ muốn chui xuống gầm xe. Tuy chuyện tình cảm của bọn họ ly kỳ nhưng ít ra cũng coi như là đàng hoàng, còn mình thì sao?
Đúng là đứng dưới đáy xã hội về mặt đạo đức!
Phải làm sao đây?
Bùi Kha trằn trọc trên giường, chỉ muốn lao ra bóp cổ Thành Việt Long bắt cậu nói cho rõ trắng đen, nhưng nghĩ đến việc làm thế sẽ tổn thương Bàng béo sâu sắc, thậm chí ảnh hưởng đến tình bạn với Khúc Hầu, anh lại nằm im giả ch.ết.
Nhưng tại sao chứ? Tại sao Thành Việt Long lại thích mình?
Bùi Kha lại bắt đầu so sánh mình với Bàng béo một cách thiếu đạo đức trong lòng, kết luận thì không dám nói ra, chỉ cảm thấy công đức của mình lại tụt thêm một nấc.
Không nghĩ nữa, nghĩ nữa là mất ngủ thật đấy.
Bùi Kha trùm chăn kín đầu, quyết định chuyện gì để mai tính, nhắm mắt thả lỏng đầu óc, cứ thế chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc anh suy nghĩ lung tung, Thành Việt Long ở phòng bên cạnh sau một ngày bôn ba đã sớm chìm vào mộng đẹp.
Ngày mùng một Tết dài đằng đẵng cuối cùng cũng qua, ngày mùng hai Tết mới toanh đã bắt đầu.
Kỳ nghỉ Tết vốn là để nghỉ ngơi, cơ thể Bùi Kha thực hiện triệt để điều này, vì sự mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể xác ngày hôm trước, anh ngủ một mạch đến tận một giờ chiều mới tỉnh.
Ôm chăn ngồi trên giường, nhìn giờ trên điện thoại, anh thậm chí còn có cảm giác bị cả thế giới bỏ rơi.
Vừa suy ngẫm về nguồn gốc vũ trụ vừa lấy lại tinh thần, cuối cùng Bùi Kha cũng tỉnh táo hẳn, dậy rửa mặt. Thay đồ ở nhà xong, đứng trước cửa phòng nắm tay nắm cửa, anh cảm giác mình không phải đi ra phòng khách mà là ra chiến trường.
Tình cảm là một vở kịch đối kháng, Thành Việt Long chính là đối thủ.
Địch không động ta không động, một bàn tay vỗ không kêu, đi bước nào tính bước đấy, trong tình thế bất lợi tuyệt đối không được chủ động lật bàn.
Tự nhủ phải bình tĩnh, phải lên kế hoạch cẩn thận rồi mới hành động, không thể làm "bé ba" ngay được, Bùi Kha cuối cùng cũng mở cửa, mỉm cười định chào Thành Việt Long buổi sáng, thì thấy Khúc Hầu, Triệu Đỉnh Thiên và "nạn nhân xấu số" Bàng béo đang ngồi sô pha cắn hạt dưa.
Bùi Kha: ...
Khúc Hầu thắc mắc: "Làm gì thế? Ở nhà ăn tết mà chải đầu vuốt keo bóng lộn thế kia?"
"Năm mới phải có diện mạo mới chứ." Bùi Kha nhìn Bàng béo, cảnh giác cao độ, đảo mắt quanh phòng khách không thấy Thành Việt Long đâu, buột miệng hỏi: "Sao mọi người đến đột ngột thế?"
Má Triệu đợi lâu sốt ruột, lôi ngay bộ mạt chược mang theo ra: "Mày quên rồi à? Hôm nay mùng hai Tết! Ngày hội mạt chược thường niên đấy."
"Không đánh bài thì gọi gì là tết." Khúc Hầu bỏ điện thoại xuống nói.
Bùi Kha suýt quên hôm nay là ngày hội bài bạc của anh em, vội gật đầu bảo đánh thì đánh. Mắt Bàng béo tuy hí nhưng ánh mắt tìm kiếm của Bùi Kha đã bị cậu ta phát hiện.
Nhận ra người anh em tốt của mình không phải đơn phương, cậu ta kích động, chưa đợi Bùi Kha hỏi đã chủ động nói: "Tụi em đến thì Long vừa ra ngoài tìm ông chủ S.B, không thì năm người chúng ta có thể luân phiên nhau chơi rồi."
Nghe Thành Việt Long ra ngoài rồi, Bùi Kha thở phào nhẹ nhõm, tự an ủi chắc Bàng béo chưa biết gì đâu, cố tỏ ra bình tĩnh: "Thế bốn anh em mình chơi vậy."
Để bù đắp cảm giác tội lỗi trong lòng, anh sẽ cố tình thả pháo cho Bàng béo ăn vài ván, dùng tiền bạc bù đắp tổn thất tình cảm cho cậu em.
Bốn người dọn bàn bắt đầu chơi bài trong căn nhà ấm áp, còn Thành Việt Long thì bôn ba giữa trời đông giá rét, đi sớm về khuya suốt ba ngày liền, kỳ nghỉ tết với Bùi Kha coi như đi tong.
Khó khăn lắm mới giải quyết xong vụ đòi lương, vấn đề chuẩn bị phòng gym B.T lại ập đến, tiền thuê nhà, dụng cụ, nhân viên đều là vấn đề, rõ ràng là nghỉ tết mà Thành Việt Long còn mệt hơn đi làm.
Cuộc sống đúng là không chỉ có thơ ca và nơi xa, mà còn có sự tạm bợ vĩnh hằng.
Vật vã mấy ngày, Thành Việt Long miễn cưỡng dành thời gian tham dự đám cưới buồn như đám ma của Đại Ngưu. Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, nhìn Đại Ngưu không nhà không xe, ở nhà không có tiếng nói, Thành Việt Long lại xốc lại tinh thần.
Cậu nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Tuy nói "có tình yêu uống nước cũng no", nhưng bên cạnh Bùi Kha là Khúc Hầu, con trai vua hoa quả, Triệu Đỉnh Thiên, giảng viên đại học có địa vị xã hội, mình chỉ là một huấn luyện viên thể hình, so với họ ngoài body và nhan sắc ra thì chẳng có ưu thế gì.
Hơn nữa lấy sắc thờ người được mấy hồi? Đến hội viên tập gym còn có ngày chán nhìn mình, muốn Bùi Kha bỏ họ chọn mình thì phải thể hiện ưu thế vượt trội hơn họ.
Thêm nữa Bùi Kha có nhà có xe, giữa họ vốn đã có khoảng cách, mình nhất định phải kiếm tiền! Phải gây dựng sự nghiệp của riêng mình!
Bùng nổ ý chí chiến đấu, Thành Việt Long tiếp tục bôn ba bên ngoài, nhưng khi về nhà đối diện với vô vàn rắc rối phát sinh, cậu vẫn không kìm được ngồi bên bàn ăn thở dài thườn thượt.
Bùi Kha nghe thấy nhướng mày, buột miệng: "Tôi biết cơm tôi nấu khó ăn, nhưng chắc không đến mức đấy chứ?"
"Không phải, tôi chỉ đang nghĩ thời gian trôi nhanh quá." Thành Việt Long rầu rĩ, "Chưa được nghỉ ngơi mấy ngày đã lại sắp phải đi làm rồi."
Bùi Kha mai cũng phải đi làm nên rất đồng cảm, nhìn khuôn mặt mệt mỏi của Thành Việt Long bảo: "Đằng nào cũng đòi được tiền rồi, hay cậu nghỉ ngơi vài ngày rồi hẵng tính chuyện mở phòng gym."
Thành Việt Long lắc đầu: "Không nghỉ được, có người đang định thuê lại chỗ phòng gym S.B làm quán lẩu, tôi phải tranh thủ bàn bạc với chủ nhà ngay."
"Trước đây phòng gym S.B mở ở đấy đã sập tiệm rồi, cậu tự tin vào phòng gym B.T của mình thế cơ à." Bùi Kha nhắc nhở Thành Việt Long đừng vội mừng sớm, cẩn thận lại đi vào vết xe đổ.
Thành Việt Long bảo Bùi Kha đừng lo, cậu đã có kế hoạch rồi.
Ăn xong nghỉ ngơi một đêm, kỳ nghỉ tết kết thúc, ngày đi làm đầu tiên ai nấy đều như đi viếng mộ.
Thân xác ở công ty nhưng hồn còn đang trên đường, họp hành không khí ảm đạm như đang ở nhà tang lễ tưởng niệm kỳ nghỉ ngắn ngủi vừa qua.
Thấy Ngôn Kiều cứ năm phút lại xem giờ một lần, Bùi Kha chọc nhẹ tay cô dưới gầm bàn, thì thầm: "Vừa phải thôi bà chị, sếp Trương đang nhìn kìa."
"Nhìn thì nhìn, bà đây tết vừa đi thẩm mỹ viện về, đẹp thì cho ổng nhìn." Ngôn Kiều nói thế nhưng vẫn úp điện thoại xuống, liếc Bùi Kha: "Họp cả sáng rồi anh không chán à?"
Bùi Kha cụp mắt: "Sao không chán, lão Đinh nói gần nửa tiếng rồi, bằng sáng chế kỹ thuật của ổng mà nhiều như lời ổng nói thì tốt."
"Còn lâu, lãnh đạo cấp trung mà có tài thật sự thì đã chẳng làm lãnh đạo." Ngôn Kiều hất hàm về phía bên cạnh, "Lữ Mại đánh xong ván thứ ba rồi kìa, anh xử lý nó đi."
Lữ Mại đính chính: "Là ván thứ tư, cảm ơn."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Có gì khác nhau à?"
Tuy qua một năm mới nhưng đồng nghiệp vẫn chứng nào tật nấy. Ngay lúc Bùi Kha lại cảm thấy bi quan về sự nghiệp của mình thì bài phát biểu của sếp Đinh phòng Kỹ thuật cũng kết thúc.
Sếp Thang lâu ngày không gặp tỏa sáng bước lên, vừa cầm micro là tiếng vỗ tay nhiệt liệt hơn hẳn.
"Sao cảm giác qua cái tết sếp Thang tiều tụy đi nhiều thế nhỉ?" Tăng Thiện Mỹ nói, Bùi Kha nghe thấy nhướng mày nhớ ngay đến má Triệu, người có mối quan hệ mờ ám với Thang Kiệt Thụy.
Qua cái tết má Triệu tăng hai ký rưỡi, mặt mũi hồng hào phơi phới, đúng là trái ngược hoàn toàn với sếp Thang trước mặt.
Nhưng má Triệu chỉ mang đến tin xấu cho Bùi Kha, còn sếp Thang tiều tụy động lòng người lại mở miệng ban cho anh một tin vui động trời.
Thang Kiệt Thụy: "Do kế hoạch phát triển của công ty, sếp Bành Lợi Một của bộ phận kinh doanh hiện đã được điều chuyển sang làm việc tại chi nhánh Thượng Hải mới thành lập, thông tin điều chỉnh nhân sự cụ thể sẽ được gửi qua email, mọi người chú ý kiểm tra."
Một câu nói khiến cả phòng họp bùng nổ trong im lặng, Lữ Mại đứng phắt dậy hô to một tiếng "Tốt" rồi vỗ tay nhiệt liệt, ngay cả chị Vương đã biết tin trước cũng dè dặt vỗ tay theo.
Tiếng vỗ tay như sấm dậy, đủ thấy độ "nổi tiếng" của sếp Bành trong công ty cao đến mức nào.
Bùi Kha không dám tin vào tai mình, mối nguy cơ lo lắng suốt cả kỳ nghỉ tết cứ thế được hóa giải? Chẳng lẽ Bồ Tát ở Long Hòa Cung linh thiêng thế thật?
Anh quay sang hỏi Ngôn Kiều: "Sếp Thang vừa nói gì?"
"Lão Bành cút xéo rồi!" Ngôn Kiều kích động.
Bài hát Bến Thượng Hải trong tiệc tất niên sóng cuộn sóng trào đã cuốn phăng Bành Lợi Một đi, trong cơn phấn khích Bùi Kha thậm chí bắt đầu hối hận vì lúc đầu đã ngăn cản lão Bành biểu diễn, lẽ ra phải để ông ta hát từ đầu đến cuối mới phải!
Tuyên bố xong chuyện Bành Lợi Một bị điều đi, tin vui Bùi Kha được thăng chức cũng được Thang Kiệt Thụy công bố ngay tại chỗ.
Trong tiếng vỗ tay chúc mừng lần này, Bùi Kha mỉm cười đứng dậy phát biểu vài câu, tâm trạng tồi tệ khi đi làm tan biến sạch, những rắc rối tình cảm lằng nhằng cũng bị ném ra sau đầu.
Không kịp mặc niệm cho Bành Lợi Một cút xéo nữa rồi, giờ là sân khấu của sếp mới Bùi Kha!
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: Đàn ông là cái thá gì? Sự nghiệp mới là vĩnh cửu!
Thành Việt Long: Tôi muốn làm vua phòng gym!