Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Không chỉ chưa từng thực hiện hành vi đánh dấu với ai, mà còn chưa từng yêu đương ai cả. Khúc Hầu một lần nữa trịnh trọng tuyên bố quan hệ giữa mình với Bùi Kha và má Triệu là tình bạn trong sáng, thuần khiết như nước cất, tuyệt đối không có tí tình cảm ABO nào.
Lời nói như bom nổ, đánh cho Bùi Nam không kịp trở tay, theo phản xạ lùi lại hai bước, mất sạch hình tượng bác sĩ lạnh lùng điềm tĩnh thường ngày.
Giờ phút này anh ta còn giống khỉ hơn cả Khúc Hầu, ôm đầu lẩm bẩm những âm thanh vô nghĩa.
Thật không? Mình có nghe nhầm không?
Khúc Hầu nhìn anh ta vò đầu bứt tai, không nhịn được nhắc: "Đừng có vò nữa, tóc đã ít thì chớ."
"Không sao, anh đi cấy tóc được mà." Bùi Nam buột miệng.
Khúc Hầu nhướng mày: "Sao? Có giá nội bộ nhân viên bệnh viện à?"
"Không, đấy không phải trọng điểm."
Bùi Nam bừng tỉnh khỏi cơ mê, kéo Khúc Hầu cùng mình quay mặt về phía tượng Bồ Tát, còn nhắc lại lời Khúc Hầu vừa nói: "Bây giờ trước mặt Bồ Tát, nếu em nói dối thì kiếp sau sẽ... biến thành khỉ thật đấy!"
Khúc Hầu: ...
Khúc Hầu quay sang lườm Bùi Nam cháy mắt: "Làm ơn đi, chẳng lẽ tôi quay lưng lại nói thì Bồ Tát không nghe thấy à? Người ta là Bồ Tát đấy!"
Đừng nói là quay lưng, kể cả đứng cách xa ngàn dặm nói Bồ Tát cũng nghe thấy hết nhé. Đồ khốn, đừng coi thường mối liên kết tâm linh giữa tôi và Bồ Tát!
"Thì em cứ coi như nói cho anh nghe đi, anh muốn nghe."
Bùi Nam mặc kệ, vẻ mặt nghiêm túc nói xong câu đó liền nhắm mắt lại, chờ đợi được lắng nghe.
Khúc Hầu nắm chặt tay, thật sự muốn nhân cơ hội đấm nát mặt Bùi Nam, nhưng nhớ lại dáng vẻ đáng thương khi bị đánh không dám né của anh ta, lòng con khỉ lại mềm nhũn.
Thôi coi như phúc lợi đáp lễ cho Bùi Nam vì đã tặng quà livestream cho mình bao ngày qua vậy.
Bồ Tát nhìn nhân gian qua làn khói hương lượn lờ, còn Khúc Hầu ngước nhìn Bồ Tát, thành tâm và chậm rãi lặp lại những lời mình vừa nói.
Bùi Nam đứng bên cạnh lắng nghe, đợi Khúc Hầu nói xong âm cuối cùng, anh ta không kìm được thốt lên lời khen ngợi: "Hay! Đúng là giọng ca vàng!"
Anh ta mở mắt nhìn Khúc Hầu, nén cảm xúc kích động trong lòng, giọng khàn khàn: "Anh chưa bao giờ nghĩ mình cũng có ngày hôm nay."
"Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình có ngày hôm nay." Khúc Hầu cười khẩy.
Nếu trước đây có ai bảo với cậu ta rằng tên Bùi Nam mồm mép độc địa sẽ trở thành đại gia top 1 trong phòng livestream của cậu ta, cậu ta chắc chắn sẽ đấm gãy răng kẻ đó cho tỉnh ngộ.
Cuộc sống, đúng là quá điên rồ.
Khúc Hầu thở dài nhìn Bùi Nam mệt mỏi nói: "Chuyện này tuyệt đối không được để ai biết, nhất là Bùi Kha, tuyệt đối không được để nó biết anh là Nam Viên."
Bùi Nam khựng lại, cau mày: "Nhưng sớm muộn gì nó cũng biết chuyện giữa chúng ta mà."
"Giữa chúng ta có chuyện gì?" Khúc Hầu hỏi ngược lại.
Bùi Nam giật mình thon thót, nhận ra nãy giờ mình nói nhiều thế mà Khúc Hầu chưa hề gật đầu đồng ý, anh ta không nghĩ ngợi gì, nắm chặt tay Khúc Hầu gặng hỏi: "Câu trả lời của em đâu? Anh thích em, em còn chưa trả lời anh mà."
Tuy hoàn cảnh không phù hợp, nhưng anh ta đã tỏ tình trong nhà vệ sinh rồi còn gì! Chẳng lẽ Khúc Hầu coi đó là tin nhắn rác rồi bỏ qua luôn à?
Bùi Nam không muốn mỗi năm chỉ được nhắn cho Khúc Hầu một câu chúc mừng năm mới nữa!
Khúc Hầu nhìn anh ta một lúc: "Tôi biết rồi, câu trả lời này được chưa?"
Hai người nhìn nhau, Bùi Nam đau khổ: "Em không thể đối xử với anh như thế, trước đây chúng ta nói chuyện rất hợp nhau mà? Tại sao em..."
"Tôi nói chuyện hợp với Nam Viên." Khúc Hầu nói sự thật, "Nếu biết Nam Viên là anh thì còn lâu tôi mới nói nhiều thế."
Bùi Nam càng đau khổ hơn: "Tại sao em lại đối xử với anh như vậy."
Khúc Hầu: "Tại mồm anh thối quá."
Bùi Nam: ...
Đang lúc hai người giằng co thì má Triệu bất ngờ xuất hiện, nhìn Khúc Hầu và Bùi Nam kinh hãi hỏi: "Hai người làm cái gì đấy! Sao lại nắm tay nhau!"
Bùi Nam bình tĩnh đáp: "Tôi đang xem chỉ tay cho cậu ấy."
Má Triệu nghe thế hứng thú ngay: "Thế xem ra cái gì rồi?"
Bùi Nam cúi xuống nhìn lòng bàn tay Khúc Hầu phán bừa: "Đường tình duyên của Khúc Hầu dạo này tốt lắm, duyên lành đã đến, ngày cưới không còn xa."
"Hehe, thế á?" Khúc Hầu giật tay về, "Tiếc là tôi đếch tin, tôi chỉ quan tâm sự nghiệp không quan tâm tình cảm."
Bùi Nam đang định nói thêm gì đó thì má Triệu bất ngờ chìa tay ra trước mặt anh ta: "Anh Nam ơi, hay là anh xem cho tôi đi, xem mỗi đường tình duyên thôi."
Bùi Nam: ...
Má Triệu quấn lấy Bùi Nam, Khúc Hầu mới có cơ hội thở phào, nhưng vừa ngẩng lên thấy Thành Việt Long đứng lù lù trước mặt, cậu ta giật mình nhảy lùi lại hét lên một tiếng như khỉ.
Sau khi bình tĩnh lại, nhận ra là người quen, Khúc Hầu vỗ ngực: "Hết hồn chim én, em Long, sao cậu lại ở đây?"
"Hôm nay tôi quay lại, tiện thể qua đây lễ Phật, không ngờ gặp anh Bùi." Thành Việt Long nói.
Khúc Hầu ngoài miệng bảo trùng hợp quá, nhưng mắt đảo một vòng không thấy Bùi Kha đâu, vội hỏi: "Kha đâu rồi? Sao không đi cùng cậu?"
Thành Việt Long ngập ngừng, chỉ tay về phía cửa hàng văn hóa phẩm của chùa đang xếp hàng dài dằng dặc, vẻ mặt khó tả: "Anh ấy đi xếp hàng tiêu tiền rồi."
Để tăng doanh thu cho chùa, gần đây Long Hòa Cung cũng bắt đầu kinh doanh các sản phẩm văn hóa, từ văn phòng phẩm đến trang sức, cái gì cũng có, chủ trương "vạn sự đều được phù hộ".
Bùi Kha, một trong những nạn nhân của năm tuổi "phạm Thái Tuế", từ tiệc tất niên đến giờ cuộc sống chưa ngày nào yên ổn, trước tết anh đã cảm thấy không thể để tình trạng này tiếp diễn, phải có biện pháp mạnh.
Nhưng lúc đó hỏi thầy phong thủy, thầy phán phí giải hạn Thái Tuế một lần là 3000 tệ! Nghe giá xong Bùi Kha thấy mình nên là người vô thần, tin vào khoa học chứ không nên mê tín dị đoan.
Thái Tuế thôi mà, phạm thì đã sao!
Tưởng mình mạng lớn, ai dè hôm nay ở chùa lại bị giáng cho đòn đau, Bùi Kha cảm thấy tình hình không ổn, Thái Tuế không phải dạng vừa, không thể ngồi chờ ch.ết được, phải giải hạn thôi.
Đúng lúc này, Bùi Kha nhận được tin vui chấn động —
Vòng tay khai quang cầu may của chùa chỉ có giá vài trăm tệ! So với cái giá 3000 tệ của thầy phong thủy thì cái vòng mấy trăm tệ này quả là món hời siêu cấp!
Lúc Bùi Kha xếp hàng mua xong đi ra, tay trái tay phải đều đeo vòng chuỗi hạt đã được cao tăng khai quang, còn giơ tay giới thiệu với mọi người: "Một cái màu xám một cái màu vàng, cộng lại là huy hoàng thăng tiến, năm nay sự nghiệp của tôi chắc chắn bay cao."
*Màu "xám" và chữ "huy" trong huy hoàng đồng âm (huī).
Thành Việt Long: ...
Khúc Hầu: ...
Bùi Nam: "Mày thấy có khả thi không?"
Má Triệu cầm lấy vòng tay của Bùi Kha soi dưới ánh sáng phân tích: "Nếu tao nhìn không nhầm thì cái này là hàng Nghĩa Ô, nhập từ 1688, vậy thì..."
"Câm mồm đi." Khúc Hầu huých cậu ta một cái, "Tết nhất mua cái niềm vui là được rồi."
Thành Việt Long gật đầu lia lịa: "Đúng thế, đầu năm cầu may mắn thôi mà, với lại anh Bùi đeo cũng đẹp."
Má Triệu im bặt, kêu đói muốn đi ăn cơm, Bùi Nam nhân cơ hội mời mọi người ở lại ăn cơm chay, không ngờ bị cả nhóm đồng thanh phản đối.
"Bình thường tao ăn cơm căng tin trường đã khổ lắm rồi, mùng một Tết nhất định phải ăn cái gì ngon ngon tí." Má Triệu còn mời ngược lại Bùi Nam: "Anh Nam hay là đi cùng bọn em đi."
Bùi Nam lắc đầu chỉ vào áo gile đỏ trên người: "Hôm nay anh phải l*m t*nh nguyện viên cả ngày ở đây, không đi được."
"Thôi bỏ đi." Bùi Kha nhìn anh trai, cảm thấy công đức Bùi Nam tích được cả ngày hôm nay còn chưa bằng số công đức anh ta đánh rơi lúc cãi nhau trong nhà vệ sinh, "Hiếm khi được nghỉ, anh nghỉ ngơi chút đi."
Nhưng Bùi Nam vẫn kiên quyết: "Không được, đã nhận lời là phải làm, hơn nữa anh đến đây l*m t*nh nguyện viên đúng là gặp chuyện tốt thật."
Thành Việt Long nghe thế tim thót một cái, liếc nhìn Bùi Nam và Khúc Hầu, nghĩ thầm hai người này chẳng lẽ là thật...
Anh Bùi khổ quá!
Khúc Hầu chỉ mong Bùi Nam đừng đi theo, vội vàng nói: "Thôi kệ, người ta bảo bận không đi được thì thôi, bọn mình tự đi ăn đi, tao đói ch.ết rồi."
Vì hôm nay đi gặp "đại gia Nam Viên", tối qua Khúc Hầu mất ngủ, sáng nay còn chưa kịp ăn sáng đã lao ra khỏi nhà, giờ chuyện đã xong xuôi, thần kinh căng thẳng được thả lỏng, cái dạ dày rỗng tuếch bắt đầu biểu tình ầm ĩ.
Nếu bắt Khúc Hầu ăn trưa mà phải nhìn cái bản mặt đưa đám của Bùi Nam thì chắc nuốt không trôi mất.
Cả nhóm tạm biệt Bùi Nam đi cáp treo xuống núi, đến quán ăn nhà nông Bùi Kha đặt trước chuẩn bị thưởng thức bữa gà hầm nồi sắt đầu năm.
Vì đã đặt trước nên gà đã được hầm sẵn trong nồi, bốn người rét run cầm cập cả buổi sáng cuối cùng được ngồi trong phòng ấm áp, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, Thành Việt Long cảm thán: "Lại được ăn chực rồi anh em ơi!"
Bùi Kha quay sang phỏng vấn Khúc Hầu ngay: "Khỉ, vụ đại gia top 1 của mày thế nào rồi? Bảo gặp mặt cơ mà? Sao lại đổi ý rồi?"
"Tao còn chưa hỏi bọn mày sao tự dưng lại chạy lên núi Nguyệt Lượng, không phải bảo đi leo núi Mặt Trời à?" Khúc Hầu hỏi ngược lại.
Má Triệu ngập ngừng: "Tại núi Mặt Trời không có cáp treo, hai đứa tao sợ ch.ết giữa đường."
Khúc Hầu: ...
"Đừng đánh trống lảng, nói chuyện của mày trước đi." Bùi Kha thấy Khúc Hầu ủ rũ, vội vỗ vai an ủi: "Đừng buồn Khỉ ạ, có gì cứ nói ra, anh em vẫn ở đây mà."
Thành Việt Long thấu hiểu mọi chuyện rất muốn nói Khúc Hầu chẳng buồn tí nào đâu, nhưng cậu không muốn Bùi Kha buồn nên không thể nói gì, đành uống cốc nước để chặn họng mình lại.
Còn Khúc Hầu nhìn ánh mắt chân thành của Bùi Kha muốn nói lại thôi, cậu ta biết bạn bè tốt không nên giấu giếm nhau, nhưng nếu Bùi Kha biết Nam Viên chính là Bùi Nam thì hậu quả không dám tưởng tượng.
Không, tuyệt đối không thể để nó biết!
"Tao không sao đâu Kha, mày cứ coi như đại gia top 1 ch.ết rồi đi, sau này bọn tao chắc không liên lạc nữa đâu." Khúc Hầu bắt đầu nói dối.
Bùi Kha và Triệu Đỉnh Thiên nhìn nhau, đúng lúc bác chủ quán ra mở vung nồi, má Triệu vội nói: "Mày nghĩ thoáng được thế là tốt, ăn cơm trước đã, no bụng rồi nói chuyện khác sau."
Vung nồi mở ra, làn hơi trắng thơm phức phả vào mặt mọi người, thịt heo chiên giòn, nấm chiên và mì kéo sợi to cũng được bưng lên, bốn món đơn giản, bữa cơm đầu tiên của năm mới, chiến thôi!
—
Lời tác giả:
Khẩu nghiệp Bùi Nam tạo ra cuối cùng cũng vận vào thân.
Bùi Kha: Bỏ mấy trăm tệ mua sự bình an, quá hời.
Thành Việt Long: Rất muốn nhảy ra làm tiên tri.