Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Giờ phút này, thế cờ đã đảo chiều.
Trước mối quan hệ tình cảm qua mạng mập mờ, Khúc Hầu quyết định tung đòn hiểm, bất ngờ tung chiêu cuối chủ động đòi gặp mặt ngoài đời mà không hề báo trước.
Thấy đại gia "Nam Viên" im hơi lặng tiếng, Khúc Hầu trực tiếp chuyển khoản, dùng tiền đập vào mặt đối phương.
Streamer và đại gia top 1 hẹn hò ngoài đời, chuyện này trên mạng cũng coi như câu chuyện đẹp, nhưng Bùi Nam biết mình tuyệt đối không thể gật đầu đồng ý, ít nhất là lúc này, khi chưa có chút chuẩn bị tâm lý nào cho Khúc Hầu.
Dù rất muốn gặp, nhưng chưa phải lúc.
Còn Khúc Hầu vẫn ôm tia hy vọng mong manh, nếu đối phương đồng ý gặp mặt thì chứng tỏ mình suy nghĩ quá nhiều, cả làng cùng vui; còn nếu từ chối thì đúng là thảm họa sắp ập đến.
Cậu ta hồi hộp nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, tim đập hai nhịp kim giây mới nhích một nấc, sau không biết bao nhiêu nhịp đập, đối phương cuối cùng cũng trả lời.
> Nam Viên: Tết bận quá, không có thời gian.
Hy vọng của Khúc Hầu vụt tắt ngấm, cậu ta cười khẩy một tiếng, ngón tay bấm lia lịa chất vấn có phải đối phương đã có gia đình nên không dám ra mặt không, bảo đối phương đừng nghĩ nhiều, chỉ là ăn bữa cơm thôi.
"Khúc thối, con cãi nhau với ai trên mạng đấy?" Bố Khúc Hầu bưng đĩa thức ăn ra, cau mày nhìn con trai, "Con ấn thủng màn hình điện thoại rồi kìa."
Khúc Hầu vội bỏ điện thoại xuống, giải thích đang chat với bạn, rồi đứng dậy phụ giúp bưng thức ăn. Đợi cả nhà nâng ly khai tiệc, cậu ta mới cầm điện thoại lên xem tin nhắn trả lời.
Không biết từ ngữ nào của cậu ta đã chạm nọc "Nam Viên", tin nhắn gửi đến tới tấp.
> Nam Viên: Tôi độc thân, độc thân từ lúc đẻ ra đến giờ, chưa từng yêu ai bao giờ.
> Nam Viên: Không có chuyện ngoại tình hay có gia đình gì cả.
> Nam Viên: Mong em đừng hiểu lầm là anh không muốn gặp em.
>Nam Viên: Tết này anh thật sự có chút việc.
Khúc Hầu nhìn tin nhắn với vẻ mặt vô cảm, chỉ thấy toàn là lời viện cớ, đúng là rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, ngón tay cậu ta lại lướt trên bàn phím.
> Vua Khỉ: Tết bận chứ 30 tết cũng bận à? Đằng nào cũng cùng thành phố, chọn ngày không bằng gặp ngày, hay là gặp luôn bây giờ đi, gặp cái tôi biếu anh hộp quà hoa quả coi như chúc tết luôn.
Trong văn phòng bệnh viện, Bùi Nam hoảng hồn. Anh ta không hiểu tại sao Khúc Hầu đột nhiên nằng nặc đòi gặp mặt, lại còn nhảy cóc bỏ qua cả giai đoạn gọi thoại và gọi video để hâm nóng tình cảm.
Chẳng lẽ cậu ấy đã phát hiện ra điều gì?
Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị Bùi Nam gạt phắt đi, dù sao Khúc Hầu cũng giống khỉ, tiến hóa chưa hết, phản ứng chậm chạp IQ không cao, chắc không phát hiện ra được đâu.
Hay là biết chuyện Triệu Đỉnh Thiên và Bùi Kha ngoại tình, bị sốc nặng nên cần tìm người an ủi gấp?
Bùi Nam phấn chấn hẳn lên, thấy khả năng này rất cao.
Hành vi đánh dấu tạm thời Omega lạ của Triệu Đỉnh Thiên là tội không thể tha thứ, cộng thêm những lời than khóc với anh ta đã đạt đến mức độ ngoại tình tư tưởng, còn Bùi Kha thì đang sống chung một mái nhà với tên huấn luyện viên thể hình kia.
Hai đứa nó ôm ấp nhau trong thang máy được thì đóng cửa lại làm gì ai mà biết.
Chuyện này tốt, mà cũng không tốt.
Biết Khúc Hầu cô đơn sẽ nhớ đến mình, Bùi Nam hài lòng vì kế hoạch tiến triển thuận lợi, nhưng cũng lo Khúc Hầu tâm trạng bất ổn sẽ làm điều dại dột.
Nếu gặp mặt bây giờ, một khi Khúc Hầu biết thân phận thật của "Nam Viên", anh ta cũng sẽ trở thành một trong những kẻ phản bội, buổi hẹn hò lãng mạn sẽ biến thành đấu trường đẫm máu.
Và anh ta sẽ là nạn nhân của cơn thịnh nộ đó.
Khoảnh khắc này Bùi Nam thấy may mắn vì mình làm bác sĩ, chỗ làm ngay trong bệnh viện, nhỡ bị đánh trọng thương thì đưa đi cấp cứu cũng tiện.
Đang lúc Bùi Nam nhăn trán suy nghĩ không biết nên làm thế nào, Khúc Hầu gửi định vị cửa hàng nhà cậu ta qua.
> Vua Khỉ: Thế tối nay gặp, chín giờ tối tôi đợi anh ở cửa hàng.
> Vua Khỉ: Không đến thì block, anh nhận tiền chuyển khoản đi, coi như phí tiếp chuyện tôi trong livestream mấy ngày nay.
Vua Khỉ ra tối hậu thư khiến Bùi Nam tim đập chân run, tóc rụng lả tả, vội vàng nhắn lại bảo tối nay bận trực bệnh viện không đi được.
Biết Bùi Nam hôm nay trực qua lời Bùi Kha, Khúc Hầu ngừng tay suy nghĩ một lát, con khỉ lương thiện quyết định không làm ảnh hưởng công việc người ta, lùi một bước để tiến hai bước.
> Vua Khỉ: Thế thì ngày mai.
Khúc Hầu ép sát từng bước, lời lẽ hung hăng khiến Bùi Nam không dám kích động cậu ta thêm, đành đồng ý gặp mặt, nhưng anh ta còn một vấn đề —
> Nam Viên: Thế gặp ở đâu? Cũng ở cửa hàng nhà em à?
Khu đó không có bệnh viện nào gần, anh ta phải chọn địa điểm nào gần bệnh viện chút để đề phòng bất trắc. Đang định đề xuất địa điểm thì Khúc Hầu gửi ngay một cái định vị.
> Vua Khỉ: Mùng một gặp nhau ở Long Hòa Cung, không gặp không về, ai không đến Bồ Tát trừng phạt.
> Nam Viên: ...
Long Hòa Cung không gần bệnh viện nhưng có mấy trạm y tế, cũng coi như đáp ứng nhu cầu của Bùi Nam. Hơn nữa Long Hòa Cung nằm trên núi Nguyệt Lượng, nhỡ tình hình căng thẳng quá thì chạy lên núi trốn cũng được.
Hai người chốt lịch trình ngày mai xong xuôi, mọi chuyện coi như đã định. Tảng đá trong lòng Khúc Hầu rơi xuống, cậu ta đặt điện thoại xuống bưng bát lên ăn hùng hục, nhưng ăn được hai miếng lại giật mình nghĩ: Sau khi gặp mặt thì sao?
Nếu đối phương đúng là Bùi Nam thật, thì mình phải đối mặt thế nào đây?
Tiếp tục mối quan hệ này, hay chửi thẳng mặt Bùi Nam vì dám chơi khăm mình? Tiền thật bạc thật anh ta ném vào livestream là thật, vậy tình cảm anh ta bộc lộ lúc chat chit có phải cũng... có chút thật lòng không?
Và quan trọng nhất, mình phải đối mặt với Bùi Kha, người vẫn đang bị lừa dối, như thế nào?
Chẳng lẽ bảo nó là đại gia vung tiền như rác trong livestream của tao thật ra là ông anh trai keo kiệt bủn xỉn với mày ngoài đời à?
Khúc Hầu từ hân hoan chuyển sang lo lắng, ăn sạch bát cơm với vẻ mặt đăm chiêu, khiến bố cậu ta chẳng biết cơm tất niên năm nay ngon hay dở.
Ăn xong cả nhà ngồi sô pha xem Táo Quân, Khúc Hầu chiếm vị trí đẹp nhất, trùm mũ áo hoodie lên đầu cô lập với thế giới, mở khung chat với Bùi Kha ra.
Viết rồi lại xóa, đắn đo suy nghĩ hồi lâu cuối cùng Khúc Hầu thoát khỏi khung chat riêng, chuyển sang nhóm chat ba người gửi một cái lì xì chúc mừng năm mới hai anh em.
Dù sao chưa gặp mặt thật thì vẫn còn tia hy vọng, cứ để Bùi Kha ăn tết vui vẻ cái đã.
Ai ngờ lì xì của Khúc Hầu bị bàn tay thối của má Triệu cướp gần hết, chỉ chừa lại cho Bùi Kha đúng 1 tệ. Vị giảng viên nghệ thuật may mắn nhất nhóm rối rít cảm ơn, hứa năm mới sẽ tự tay tạc tượng thạch cao tặng Khúc Hầu.
Khúc Hầu cảm động nhưng từ chối, bảo nhường cơ hội này cho Bùi Kha coi như bù đắp tinh thần cho anh.
Bùi Kha chẳng rảnh quan tâm bọn họ, anh đang gọi video call với Thành Việt Long qua điện thoại của bố cậu, xem Thành Việt Long chỉ huy đám cháu chắt đốt pháo hoa, tận hưởng khoảnh khắc lãng mạn.
"Mạng chán quá, cứ giật lắc hoài." Thành Việt Long lắc lắc điện thoại, "Anh Bùi nhìn rõ không?"
Bùi Kha: "Rõ mà, không sao. Cơ mà cậu không cần ra giúp à? Nhỡ trẻ con bị bỏng tay thì sao?"
"Không sao đâu." Thành Việt Long chỉ vào đứa trẻ cao nhất trong đám: "Anh họ tôi cũng ở đấy mà, mỗi tội anh ấy hơi lùn, trông như trẻ vị thành niên thôi."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Nói bé thôi, người ta nghe thấy bây giờ."
"Không sao, tôi nói bé lắm họ không nghe thấy đâu." Thành Việt Long vừa dứt lời thì pháo hoa đã bay vút lên trời, nổ tung thành bông hoa lửa khổng lồ, những tia lửa rơi xuống lại nổ tiếp lần hai, sáng rực cả bầu trời.
Pháo hoa hình sứa bay lượn, dù chỉ đẹp trong khoảnh khắc cũng đủ khiến người ta trầm trồ, trong tiếng nổ đùng đoàng cảm nhận thời gian trôi qua, mong chờ năm mới đến.
Màn hình và ngoài cửa sổ đều rợp trời pháo hoa, Bùi Kha ra ban công xoay camera lại, cho Thành Việt Long xem pháo hoa bên mình cũng đẹp không kém.
Hai người ngắm nhìn những chùm pháo hoa khác nhau dưới cùng một bầu trời, không ai nói gì, mãi đến khi tiếng nổ tạm lắng, không gian yên tĩnh trở lại Bùi Kha mới nói: "Thôi, không làm phiền gia đình cậu ăn tết nữa, tôi cúp máy đây."
"Được." Thành Việt Long quay camera về phía mình, mỉm cười hỏi: "Mai anh Bùi có đi xem phim với anh Triệu và anh Khúc không?"
Bùi Kha lắc đầu: "Không, mai tôi với má Triệu đi leo núi Nguyệt Lượng."
Mặt Thành Việt Long cứng đờ, khó hiểu hỏi: "Mùng một tết đi leo núi có mệt quá không? Anh Khúc không đi sao?"
"Đằng nào cũng rảnh, bình thường không có thời gian vận động ngoài trời, tranh thủ tết đi hít thở không khí trong lành." Bùi Kha cười khẩy, "Khúc Hầu không đi đâu, người ta bận đi gặp đại gia top 1 rồi."
Anh kể vốn định đi núi Mặt Trời cao nhất thành phố với má Triệu, nhưng xét tình hình thực tế độ cao của núi Mặt Trời, hai người có thể leo lên được nhưng chưa chắc đã leo xuống được, nên bàn bạc đổi sang núi Nguyệt Lượng.
Nói đến đây anh chợt nảy ra ý định, mở đường link đi lễ Long Hòa Cung mà Ngôn Kiều gửi hôm trước: "Tiện thể ghé qua chùa thắp hương luôn."
Đúng lúc hai địa điểm ở cùng một chỗ.
Thành Việt Long nghe xong lập tức lên kế hoạch, thay vì tạo bất ngờ "mở cửa thấy nhau" ở nhà, thì cuộc gặp gỡ tình cờ ở nơi khác sẽ thú vị hơn nhiều.
Mình đúng là thiên tài!
Thành Việt Long chẳng hề cảm thấy tội lỗi khi xen vào gia đình ba người kia, so với chuyện Khúc Hầu yêu qua mạng với anh cả, má Triệu đánh dấu tạm thời người khác, thì chuyện Bùi Kha tình cờ gặp khách thuê trọ đi lễ chùa cùng nhau có là cái đinh gì.
Kể cả có là ngoại tình thì cũng phải có trước có sau chứ.
Mấy người bất nhân thì tôi mới bất nghĩa, thay vì để Bùi Kha héo mòn trong mối quan hệ tay ba méo mó, tốt hơn hết hãy để anh ấy phạm sai lầm với mình rồi hối hận, dù sao thoát khỏi mối quan hệ kia càng sớm càng tốt.
Phút chốc tràn đầy tinh thần chính nghĩa, Thành Việt Long cầm điện thoại quay vào nhà. Trong phòng khách căn biệt thự tự xây ở quê, cậu nói với ông bố đang cau mày chê chương trình tết dở tệ: "Bố, mai bố đưa con ra ga tàu nhé."
Nghe tin Thành Việt Long mùng một tết đã phải đi làm, họ hàng ai nấy đều sửng sốt, bố Thành càng thắc mắc: "Con yêu công việc từ bao giờ thế?"
"Con cũng đến tuổi rồi, Beta phải tự cường, đến lúc phấn đấu cho sự nghiệp rồi." Thành Việt Long nghiêm túc nói.
Họ hàng tấm tắc khen cháu Long hiểu chuyện, chỉ có thằng cháu tuổi teen biết thừa chú út vội về đi gặp bạn gái, nhưng ông chú Beta này to con hơn cả bố Alpha của nó, bị lườm một cái là im thít, cúi đầu nghịch điện thoại tiếp.
Để ủng hộ con trai lập nghiệp, hôm sau bố Thành đích thân đưa cậu ra ga tàu cao tốc, còn hào phóng thanh toán tiền mua điện thoại mới cho con, vỗ vai dặn dò cố gắng làm ăn.
"Nếu không trụ được thì đừng áp lực quá, về đây kế thừa trường lái của bố con." Mẹ Thành an ủi.
Thành Việt Long ôm bố mẹ một cái thật chặt rồi vào cửa soát vé. Ngủ một giấc trên tàu, xuống ga cậu bắt taxi phi thẳng đến núi Nguyệt Lượng, nơi Bùi Kha định leo hôm nay.
Theo kế hoạch của Bùi Kha thì giờ này chắc họ sắp đến Long Hòa Cung rồi, mình phải tăng tốc mới kịp gặp trước khi họ xuống núi.
Em Long tràn đầy niềm tin chạy như bay, hoàn toàn không ngờ Bùi Kha thật ra vẫn đang nằm trên giường ở nhà, vừa bị cơn buồn tè đánh thức.
Vội vàng đi vệ sinh xong, Bùi Kha nhìn giờ trên điện thoại mới hốt hoảng nhận ra muộn rồi, gọi ngay cho má Triệu.
Tưởng đối phương đang đợi, ai dè má Triệu cũng mới ngủ dậy.
"Còn đi không?" Bùi Kha hỏi.
Má Triệu: "Đi chứ! Đã hẹn rồi sao lại không đi!"
Hai người lập tức dậy rửa mặt, tập hợp rồi lái xe đến núi Nguyệt Lượng. Trong khi đó Thành Việt Long đã đến chân núi, gửi hành lý và bắt đầu leo núi tìm Bùi Kha.
Cậu một mình leo phăm phăm, cuối cùng cũng đến Long Hòa Cung vào giữa trưa. Nhìn dòng người đông đúc, cậu đeo kính râm tận dụng lợi thế chiều cao, dáo dác tìm kiếm bóng dáng Bùi Kha.
Nhưng chẳng thấy đâu.
Đang định gọi điện hỏi thăm tình hình thì bất ngờ một bóng dáng quen thuộc lọt vào tầm mắt —
Sao Khúc Hầu lại ở đây!
—
Lời tác giả:
Khúc Hầu: Surprise (Bất ngờ chưa) ~!
Thành Việt Long: Tôi lên núi xuân đợi người đến gặp, gom góp hai ngày nhung nhớ (lời bài hát).