Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thang Kiệt Thụy cả đời này chưa bao giờ mất mặt đến thế, đặc biệt là lúc Thành Việt Long giơ cái lót giày tăng chiều cao của hắn ra trước bàn dân thiên hạ, hắn thật sự tức muốn nổ phổi.
Nhưng sau đó, điệu cười của Bùi Kha đã biến anh thành tâm điểm của sự chú ý, cứu cánh cho sự xấu hổ của hắn. Dù Bùi Kha cố ý hay vô tình, Jerry cũng ghi nhận hành động EQ cao này của nhân viên mình.
Chỉ có điều bạn bè của Bùi Kha thì hơi thiếu ý tứ một chút, nhất là tên "Hiệp Sĩ Rách Đũng" Triệu Đỉnh Thiên kia.
Jerry bực bội ngước nhìn tên đàn ông đứng bên cạnh, thầm nghĩ cao to thế kia mà phí phạm, chả có chút ý tứ nào.
Nhưng nể mặt Bùi Kha, hắn nhịn.
"Tiểu Bùi, tôi đi trước đây." Thang Kiệt Thụy sau khi lấy lại phong độ, khiêu khích Triệu Đỉnh Thiên xong liền quay sang mỉm cười với Bùi Kha, "Có việc gì cứ gọi cho tôi."
Bùi Kha vâng dạ lia lịa, còn khách sáo hỏi sếp phó có cần anh lái xe đưa đi một đoạn không.
"Không cần đâu, bạn cậu còn đang đợi mà." Jerry cười, vẫy tay chào rồi đi về phía bên kia đường. Nhưng mới đi được vài bước, hắn bỗng nghe thấy tiếng nói vọng lại từ phía sau —
"Giày rộng quá lần sau nhớ mua cỡ nhỏ thôi nhé." Má Triệu thấy hắn quay lại nhìn, bèn dùng khẩu hình không ra tiếng: "Hiệp Sĩ Lót Giày."
Thang Kiệt Thụy ném cho cậu ta một ánh nhìn "cười mà như không cười" rồi quay người đi thẳng.
Nhìn theo bóng hắn đi khuất, má Triệu mới bĩu môi chê bai: "Kha à, không phải tao khó tính đâu, nhưng sếp mày hơi kém sang đấy."
"Người ta không phải sếp tao, mà là sếp của sếp tao." Bùi Kha cho biết đối phương quyền lực hơn má Triệu tưởng tượng nhiều, rồi mệt mỏi thở dài: "Nếu ổng thù dai thì chắc tao không làm ở công ty này được lâu nữa đâu."
Thấy bạn mình ủ rũ, Triệu Đỉnh Thiên khoác vai anh an ủi: "Ôi dào, nghĩ nhiều làm gì. Nhỡ có bị đuổi thật thì chỗ thằng Khỉ chẳng đang thiếu kế toán à? Bảo nó sắp xếp cho mày vào làm luôn."
"Thế không được." Bùi Kha lắc đầu, "Điều 3 trong sổ tay sinh hoạt của tao là không được có quan hệ lợi ích tiền bạc với bạn bè, dễ l*m t*nh bạn mong manh xây dựng trên nền tảng bệnh viêm mũi của chúng ta biến chất lắm."
Dù sao thì nói chuyện tiền nong dễ mất tình cảm, mà nói chuyện tình cảm cũng tốn tiền nong.
"Sao mày còn kỹ tính hơn cả tao thế." Má Triệu tặc lưỡi, nhưng nghĩ lại thái độ của tên "giày độn" kia với Bùi Kha lúc nãy cũng khá hòa nhã, bèn an ủi thêm: "Cơ mà tao thấy ông sếp phó giày độn của mày tuy chiều cao vật lý hơi khiêm tốn, nhưng chắc tâm hồn cũng cao thượng đấy, không đến nỗi vì chuyện cỏn con này mà làm khó mày đâu."
"Mong là thế." Bùi Kha nhớ lại những lời nhận xét về Jerry trong công ty, "Ở công ty ổng được lòng mọi người lắm, còn được bầu là Alpha quyến rũ nhất công ty cơ mà, khối người thích ổng."
Triệu Đỉnh Thiên bĩu môi, bám riết lấy điểm yếu lót giày tăng chiều cao của đối phương mà tấn công: "Chắc là do người ta chưa biết ổng lén lút đi giày độn thôi."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Thứ nhất, lót giày tăng chiều cao chẳng làm hại ai cả, thứ hai..."
Thành Việt Long vừa thay đồ xong bước ra khỏi tòa nhà Funny thì đụng ngay cảnh tượng tay Triệu Đỉnh Thiên đang đặt trên vai Bùi Kha. Chàng Alpha ăn mặc thời thượng đang ôm lấy vai chàng Beta gầy gò.
Sự chênh lệch chiều cao và hình thể vừa vặn khiến hai người đứng cạnh nhau trông rất đẹp đôi. Thành Việt Long nhìn cảnh này mà đứng hình, tiến lùi đều khó khăn.
Hình như mình không nên xuất hiện ở đây.
Nhưng chẳng hiểu sao cậu lại nhớ đến cảnh mình ôm Bùi Kha trong nhà vệ sinh lúc nãy, hình ảnh hai người dựa vào nhau trong gương, hơi ấm cơ thể và sự run rẩy của đối phương khi cười, cậu đều cảm nhận rõ mồn một...
Thành Việt Long không kìm được so sánh mình với Triệu Đỉnh Thiên, nếu đổi Alpha kia thành mình, chắc chắn mình có thể ôm trọn Bùi Kha vào lòng.
Khoan đã, mình đang nghĩ cái quái gì thế này?
Thành Việt Long cau mày, hoảng hốt nhận ra tư tưởng mình lại đang trượt dốc, đang định phanh gấp thì đối phương cũng phát hiện ra cậu. Triệu Đỉnh Thiên lập tức bỏ tay khỏi vai Bùi Kha, cười với cậu: "Em Long quay lại rồi à."
"Anh Triệu."
Thành Việt Long vừa bước tới, Bùi Kha đã hỏi ngay: "Lúc nãy đi thay đồ đội trưởng có nói gì cậu không?"
"Không có, anh ấy còn hỏi tôi có sao không, đầu gối có đau không." Thành Việt Long cười, "Anh ấy bảo hôm nay sàn nhà vừa bảo dưỡng, mấy người ngã rồi, cả anh ấy cũng suýt ngã."
Bùi Kha nhìn đầu gối cậu rồi hỏi: "Thế đầu gối cậu thấy thế nào? Khó chịu thì đi bệnh viện khám luôn, tôi... tôi có người quen trong bệnh viện đấy."
Má Triệu ngớ người hỏi: "Ai thế? Đừng bảo mày đang nói đến Bùi Nam đấy nhé?"
"Chứ ai? Nhà tao còn ai học y nữa đâu." Bùi Kha muốn lườm cho cậu bạn một cái, nhưng trước mặt Thành Việt Long vẫn ôn tồn nói: "Tuy tao với ổng không thân lắm, nhưng tay nghề chuyên môn của ổng thì khỏi bàn, xứng đáng với tiền khám chuyên gia đấy."
Thành Việt Long xua tay lia lịa: "Không cần đâu anh, lúc quỳ xuống thì hơi đau tí thôi, giờ hết rồi, mấy hôm tới chú ý không vận động mạnh là được."
Thành Việt Long thật thà biết rõ mình đã nợ chủ nhà cả ối ân tình, giờ đi bệnh viện mà còn nhờ vả quan hệ của người ta nữa thì sau này nhỡ người ta đưa ra yêu cầu gì quá đáng, cậu biết lấy cớ gì từ chối?
Cậu tuy là Beta nhưng cũng là Beta tự lực cánh sinh đầu đội trời chân đạp đất, cậu là một Long có lòng tự trọng của mình!
"Nếu thấy khó chịu cậu phải bảo ngay nhé, chúng ta đi bệnh viện liền, đừng có cố chịu." Bùi Kha thì nghĩ Thành Việt Long ngã cũng có phần lỗi của mình và Triệu Đỉnh Thiên, nếu không vì họ ngã thì cậu chàng cũng chẳng chạy đến làm gì.
Nhưng thấy Thành Việt Long kiên quyết từ chối, Bùi Kha đành thôi: "Thế chúng ta đi lấy bánh kem trước, rồi xem mọi người muốn ăn gì thì mua về ăn chung."
"Được." Triệu Đỉnh Thiên gật đầu, vỗ vai Thành Việt Long: "Hôm nay tại anh mà cậu ngã, muốn ăn gì cứ bảo anh, anh bao tất."
Thành Việt Long khách sáo vài câu, nhưng Triệu Đỉnh Thiên còn cứng đầu hơn, gạt phắt mọi lời từ chối. Hết cách, Thành Việt Long đành chuyển chủ đề: "Anh Triệu, quần anh rách thế không thấy lạnh à?"
Triệu Đỉnh Thiên cười hề hề, kéo cái quần thụng màu đen của mình ra khoe: "Anh mặc quần giữ nhiệt lót lông bên trong rồi, lạnh làm sao được."
"Hehe." Bùi Kha cạn lời, "May mà mày không mặc cái quần giữ nhiệt đỏ chót mẹ mày mua cho đấy, không thì hôm nay mày 'sáng' nhất mạng xã hội rồi."
Một điểm đỏ giữa rừng đen, hình ảnh đó đẹp quá tôi không dám nhìn.
Triệu Đỉnh Thiên cũng toát mồ hôi hột: "May mà hôm qua tao giặt rồi thay bộ khác, không thì hôm nay nhục mặt thật."
Thành Việt Long nhìn anh chàng Alpha bên cạnh, nghĩ thầm hôm nay mất mặt thế còn chưa đủ à? Nhưng cậu chỉ dám nghĩ trong bụng, ngoài miệng vẫn an ủi mọi người chuyện cũ đã qua.
"Hãy để những ký ức xấu hổ ở lại năm cũ, tương lai rực rỡ của năm mới đang chờ đón chúng ta." "Thánh sale" Thành Việt Long lại bắt đầu bài diễn văn hoa mỹ.
Ba người lấy bánh xong quay lại xe, Thành Việt Long cầm bánh vẫn ngồi ghế phụ, Triệu Đỉnh Thiên cất đồ vào cốp xong tự giác ngồi ghế sau hỏi: "Giờ mình đi đâu?"
"Đi đón Khỉ trước đã, nó đang đợi ở cửa hàng." Bùi Kha nổ máy lái xe đi, quay sang Thành Việt Long: "Em Long xem muốn ăn gì trước đi."
Thành Việt Long: "Tôi ăn gì cũng được, tôi không kén ăn đâu."
"Nhìn là biết rồi, kén ăn thì sao to con thế này được." Bùi Kha cười liếc cậu một cái, "À đúng rồi, cảm ơn bữa trưa hôm nay của cậu nhé, ngon hơn đồ healthy ngoài hàng nhiều."
Được Bùi Kha khen, Thành Việt Long hơi ngượng, thậm chí còn hơi lâng lâng: "Anh Bùi thích là được, nếu không chê thì sau này ngày nào tôi cũng làm cơm trưa cho anh."
Bùi Kha khựng lại: "Thế thì phiền cậu quá."
"Phiền gì đâu anh, dù sao ngày nào tôi cũng đi nhờ xe anh, ngại lắm." Thành Việt Long rất biết điều, "Chỉ sợ anh thấy thế vẫn chưa đủ bù tiền xăng xe thôi."
Bùi Kha im lặng một lúc, nhân lúc dừng đèn đỏ bỗng đưa tay xoa đầu Thành Việt Long, cảm thán: "Giá mà đồng nghiệp công ty tôi ai cũng có phẩm chất tốt như cậu thì hay biết mấy."
Nếu công ty toàn những đứa ngoan ngoãn như Thành Việt Long, không có mấy thành phần quái thai như Bành Lợi Một, thì có khi đi làm vui vẻ hơn thật.
Bất ngờ bị xoa đầu, Thành Việt Long ngớ người, theo phản xạ nhìn ra ghế sau xem Triệu Đỉnh Thiên có thấy không. Nhưng đối phương đang mải nhìn ra cửa sổ nói chuyện điện thoại với vẻ mặt cau có, chẳng để ý gì đến hai người phía trước.
Thấy anh chàng Alpha không phát hiện ra, Thành Việt Long vội dời mắt đi, nhưng tim đập nhanh hơn vài nhịp, cảm giác như làm chuyện mờ ám bị bắt quả tang. Suốt quãng đường còn lại cậu đều chú ý giữ khoảng cách với Bùi Kha.
Xe nhanh chóng đến siêu thị hoa quả nhà Khúc Hầu. Thành Việt Long nhìn tòa nhà ba tầng bề thế trước mặt, buột miệng: "Cái này phải gọi là siêu thị hoa quả chứ cửa hàng gì nữa?"
Tầng một siêu thị hoa quả nhà Khúc Hầu là chợ đầu mối cho xe tải lớn ra vào bốc dỡ hàng, đi thang máy lên tầng hai, ba mới là khu bán lẻ cho khách, hoa quả khắp nơi trên thế giới đều có đủ.
Nhưng nổi tiếng nhất vẫn là sầu riêng nhà này, rẻ, ngọt lịm, mùi y hệt mùi cậu con trai ông chủ.
Khúc Hầu đang đứng đợi ở cửa, thấy họ đến liền vẫy tay ra hiệu chỗ đỗ xe. Nhìn thấy Thành Việt Long trên xe, cậu ta ngớ ra một chút rồi buột miệng hỏi: "Em Long tối nay không có kế hoạch gì à?"
Ý là sao? Là thấy mình ở đây làm phiền không gian riêng của ba người họ à?
Thành Việt Long lập tức thấy ngại.
"Chậc, mày chẳng bảo hôm nay nhiều người đặt hải sản nên Bàng Đồng bận tối mắt tối mũi còn gì?" Bùi Kha nhắc nhở, "Nên nó mới gửi hải sản qua cho mày từ sớm đấy thôi."
Dịp Tết tây các nhà hàng đặt hải sản nhiều vô kể, cộng thêm mấy quán nướng vỉa hè cũng nhập hàng ầm ầm, Bàng Đồng bận đi giao hàng cho gia đình, thời gian nghỉ còn chả có lấy đâu ra thời gian đón giao thừa với Thành Việt Long.
Khúc Hầu nghe thế vỡ lẽ ngay, cười tươi rói với Thành Việt Long: "Thế cậu đón giao thừa cùng bọn anh luôn, vào cửa hàng xem thích ăn gì cứ lấy thoải mái."
"Cảm ơn anh Khúc."
Thành Việt Long ngoài miệng cảm ơn nhưng trong lòng lại thắc mắc chuyện Bàng Đồng bận rộn thì liên quan gì đến kế hoạch buổi tối của mình, chẳng lẽ họ biết chuyện năm ngoái mình đi giao cá giúp Bàng Đồng mấy chuyến rồi à?
Đang mải suy nghĩ thì Khúc Hầu đã đẩy xe hàng tới, chất sầu riêng và cherry vào cốp xe Jetta đen, bảo Bùi Kha và Triệu Đỉnh Thiên mang về ăn.
"Ăn không hết thì mang biếu hai bác."
Khúc Hầu vừa nói vừa nhét thêm đèn livestream và chân máy vào cốp, Bùi Kha vội ngăn lại: "Anh giai, làm gì thế? Tối nay không livestream cơ mà?"
"Live sương sương ở nhà mày tí, dạo này nhiều người tặng quà lắm, cha tao bảo tiền quà chia tao một nửa, bao giờ có tiền tao mời bọn mày đi ăn." Khúc Hầu cười hì hì, "Đi ăn buffet lẩu bò cao cấp nhất luôn."
Triệu Đỉnh Thiên sửa lưng: "Đấy gọi là buffet thịt bò thả ga, cảm ơn."
"Kể cả là buffet xả hơi (rắm) thì cũng là buffet." Khúc Hầu vốn tính xuề xòa, ném đồ lên xe Bùi Kha xong chạy lên lầu chào cha một tiếng rồi tót lên xe ngồi.
Bùi Kha nổ máy hỏi: "Không chào hỏi chú một tiếng có vô lễ quá không?"
"Vô lễ cái gì? Mày muốn bị ông ấy túm lại hỏi bao giờ ở rể à?" Khúc Hầu tặc lưỡi mấy cái, "Dạo này bạn bè cha tao lại có con cái cưới xin, làm ông ấy ở nhà gào thét suốt, bảo cứ ngửi thấy mùi pheromone của tao là muốn khóc."
Thành Việt Long ngơ ngác: "Anh Khúc, pheromone của anh làm sao?"
"Cậu ngửi thấy mùi sầu riêng trong xe không?" Triệu Đỉnh Thiên hỏi.
Thành Việt Long gật đầu.
Triệu Đỉnh Thiên: "Y hệt mùi pheromone của nó đấy, nhưng mùi này còn nhẹ chán, chưa đủ độ nồng nàn đâu."
Thành Việt Long: ...
Bùi Kha tuy không ngửi thấy mùi nhưng nghe Triệu Đỉnh Thiên bảo xe mình toàn mùi sầu riêng thì nổi đóa, chỉ mặt gọi tên bắt Khúc Hầu phải mua nước hoa ô tô đền cho mình.
"Mày có ngửi thấy đâu mà mua làm gì?" Khúc Hầu cãi.
Bùi Kha tặc lưỡi: "Tuy tao bị viêm mũi không ngửi thấy mùi pheromone của bọn mày, nhưng thỉnh thoảng mũi thông tao vẫn ngửi thấy mấy mùi này đấy nhé."
Thành Việt Long càng sốc hơn, giọng lạc cả đi: "Cái gì? Hóa ra anh Bùi không ngửi thấy mùi pheromone sao?"
—
Lời tác giả:
Thành Việt Long: Kỳ lạ, sao mình cứ có cảm giác chột dạ thế nhỉ?
Má Triệu: Hiệp Sĩ Lót Giày thì sang trọng hơn ai?
Thang Kiệt Thụy: Được lắm chàng trai, tôi nhớ mặt cậu rồi.
Bùi Kha: Xong phim, giờ cả làng biết mình bị viêm mũi không ngửi thấy mùi rồi.