Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Mạc Diệu chạy một mạch xuống tầng một, lao đến ô cửa sổ ở cuối hành lang, nép sát tường nhìn lên trên hồi lâu. Xác định quanh bậu cửa không có dấu vết của con mèo đen kia, cậu mới gắng sức nhảy lên, ném cái túi trà sữa ra bên ngoài cửa sổ.
Đứng trên bậu cửa, nhìn cái túi giấy giấy mờ ảo trong đám cỏ tối tăm, Mạc Diệu thở phào một hơi mới nhận ra ban nãy mình ngậm quá chặt, lúc này môi đã hơi tê rần. Cậu thè lưỡi l**m môi, thầm hy vọng khi trời sáng thức dậy sẽ thấy đây chỉ là một giấc mơ kỳ quái và quá mức chân thực.
Khi đường chân trời hửng lên ánh trắng pha sắc đỏ cam, Mạc Diệu tỉnh dậy trên chiếc giường của mình.
Cậu ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống, hơi lạnh yếu ớt của buổi sớm cuối hạ đầu thu len qua những lỗ nhỏ của chiếc màn. Cậu chỉ ngẩn người một lát mà ngực và lưng đã thấy lạnh ngắt.
Lúc Mạc Diệu ngủ dậy, Trần Tân Dũng và Trương Tử Vũ vẫn còn đang ngủ say sưa, chỉ có Tư Viễn là dậy ngay sau đó.
Đợi Mạc Diệu chậm chạp mặc quần áo xong, Tư Viễn đã vào nhà vệ sinh trước, hai người không nói với nhau câu nào.
Mở cửa phòng ký túc, Mạc Diệu đứng ở cửa hít một hơi thật sâu. Cậu ló đầu nhìn về phía cầu thang, không thấy có gì bất thường, liền đi về phía cuối hành lang ở hướng ngược lại.
Trời vẫn còn sớm, cửa các phòng dọc hành lang đều đóng chặt, thi thoảng mới nghe thấy tiếng động phát ra từ một vài căn phòng.
Mạc Diệu đi thẳng đến cuối đường, thò đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cậu nhìn thấy rõ ràng trong đám cỏ lộn xộn bên ngoài tòa nhà, có một cái túi giấy trà sữa nằm chỏng chơ, đúng cái túi cậu đã ném ra đêm qua.
Đó không phải là mơ, ít nhất không phải là một giấc mơ đơn thuần. Ban đêm cậu đã biến thành mèo, đi lang thang trong trường, những gì con mèo đó làm chính là những gì cậu đã làm, tất cả đều là sự thật.
Mạc Diệu tựa vào cửa sổ, ngẩn người hồi lâu. Trong đầu có quá nhiều suy nghĩ, nhưng càng nghĩ càng rối rắm, cảm giác như cả người trống rỗng.
Đến khi cậu quay người lại, cậu thấy Tư Viễn đang đứng ở cửa phòng ký túc nhìn mình.
Không biết Tư Viễn đã nhìn bao lâu rồi, tóm lại đến khi Mạc Diệu ngoảnh lại, cậu ấy vẫn không rời mắt đi.
Trong mắt Mạc Diệu, hành động này của Tư Viễn có vẻ như là đang khiêu khích, thế là cậu khẽ hếch cằm, lạnh mặt bước về phía Tư Viễn.
Tư Viễn thấy cậu đi tới, bấy giờ mới im lặng quay người rời đi.
Buổi tối ở ký túc xá, Trần Tân Dũng rủ Mạc Diệu chơi game, nhưng cậu từ chối. Trong lòng cứ bồn chồn lo lắng, ngồi không yên bên mép giường, cuối cùng cậu quyết định ra ngoài đi dạo một vòng quanh trường.
Hôm nay là thứ Sáu, cả khuôn viên trường có vẻ đặc biệt náo nhiệt. Khoảng sân trống trước cửa hàng tạp hóa bày đầy bàn ghế, những chàng trai cô gái trẻ tuổi tụ tập trò chuyện, đánh bài, uống bia.
Khi Mạc Diệu đi ngang qua, cậu thấy một con chó hoang bẩn thỉu đang chui dưới gầm bàn xin ăn. Trên bàn là đồ nướng sinh viên mang từ nhà ăn ra, mấy bạn nữ ném những mẩu xương sườn đã gặm xong xuống gầm bàn cho chó ăn.
Cách đó không xa, con mèo của chủ tiệm tạp hóa bị xích ở trước cửa. Đó là một con mèo mướp, trước mặt đặt một cái bát inox, con mèo ngồi ngay ngắn, đôi mắt khẽ nheo lại.
Mạc Diệu nhìn nó, dừng bước chân lại. Cậu không biết lũ mèo hoang trong trường lúc này đang trốn ở đâu.
Cậu tiếp tục đi về phía trước, qua tiệm tạp hóa, qua nhà ăn. Khi đến gần cổng ký túc xá nữ, cậu thấy dưới ánh đèn đường, một con mèo đang quấn quýt bên chân một bạn nữ, dùng thân mình cọ vào bắp chân cô ấy một cách nịnh nọt. Cô gái ngồi xổm xuống, cầm một chiếc xúc xích đã bóc vỏ cho nó ăn.
Con mèo kêu lên một tiếng ngoan ngoãn.
Mạc Diệu đi lại gần hơn, cậu cứ thấy con mèo này trông quen quen, thế là cậu cũng ngồi xổm xuống để nhìn cho kỹ.
Cô gái ngoảnh lại nhìn cậu một cái.
Mạc Diệu không nói gì, cậu nhận ra mình biết con mèo này. Đêm đó khi cậu bị kẹt ở cổng ký túc xá nữ, con mèo này cũng nằm trong đám mèo vây quanh xem náo nhiệt.
Hoa văn trên người nó khá đặc biệt, có một bên mắt thâm quầng đen xì như gấu trúc.
“Bạn có muốn cho nó ăn không?” Cô gái thấy cậu nhìn lâu quá, chủ động lên tiếng hỏi.
“Không.” Giọng Mạc Diệu mang vẻ ghét bỏ, cậu đứng dậy quay người bỏ đi, thầm nghĩ con mèo này chắc chắn đã từng bắt nạt mình, cho nó ăn làm gì? Không đánh nó đã là nể mặt lắm rồi.
Trong đêm khuya, Mạc Diệu đang ngủ say lại thức tỉnh trong một góc tối tăm của sân trường.
Lần này không phải ở ký túc xá nam, cũng chẳng phải ký túc xá nữ, cậu thấy mình đang co rùm phía sau sân bóng.
Sân bóng đã không còn bóng người từ lâu, đèn chiếu cũng đã tắt hết. Nơi này vừa tối tăm vừa ẩm ướt. Mạc Diệu không hiểu tại sao con mèo này lại chui vào đây trốn. Khi cậu bước đi, cái đuôi kéo lê trên đám cỏ ướt sũng, nhanh chóng làm bết cả lông mông và lông đuôi.
Mạc Diệu khó chịu cực kỳ, cậu đứng dưới ánh đèn đường, rùng mình rũ nước trên người.
Trên đường không một bóng người, bốn bề tĩnh lặng như tờ.
Mạc Diệu đột nhiên cảm thấy đói.
Thực ra cậu không nên đói, bữa tối nay cậu ăn khá nhiều, có lẽ con mèo này mới là kẻ đang đói.
Mạc Diệu thở hắt ra một hơi nặng nề, nghe như một tiếng thở dài. Cậu nhớ lại con mèo mắt gấu trúc đi xin ăn lúc tối, cảm thán sao con mèo của mình lại vô dụng thế này?
Cậu kéo lê cái đuôi chậm rãi đi về phía trước. Đêm hôm khuya khoắt thế này, biết tìm cái gì ăn đây?
Mạc Diệu đi về phía cửa hàng tạp hóa của trường. Cậu hy vọng còn tìm được chút thức ăn thừa nào đó ở đây.
Đáng tiếc, mong muốn của cậu đã tan thành mây khói. Khi dọn hàng, chắc hẳn chủ tiệm đã quét dọn sạch sẽ, lúc này trước cửa tiệm sạch tinh tươm, trên đất không còn sót lại một mẩu vụn đồ ăn nào.
Mạc Diệu lững thững đi qua, đúng là chẳng còn gì để ăn thật. Cậu không nhịn được lại thở dài một tiếng nữa, bắt đầu tính toán xem nên đến nhà ăn tìm thử hay về ký túc xá nam nghĩ cách. Nếu bí quá, cậu có thể trèo tường ra ngoài trường mà. Thế giới bên ngoài rộng lớn hơn nhiều, chắc chắn sẽ tìm được mấy hàng đồ nướng mở xuyên đêm.
Nhưng trước khi cậu kịp đưa ra quyết định, một con mèo hoang trông vô cùng quen mắt đã xuất hiện trước mặt.
Con mèo đó đứng dưới ánh đèn đường ở ngã tư phía trước, lông vốn màu trắng nhưng có lẽ do đi lạc lâu ngày nên đã bám một lớp bụi xám xịt.
Đây là một trong hai con mèo cậu từng gặp lúc bị kẹt ở cổng ký túc xá nữ lần trước.
Động vật có cách truyền tín hiệu riêng của chúng, dù không nói chuyện, Mạc Diệu vẫn cảm nhận được cảm xúc của đối phương.
Kẻ đến không thiện cảm chút nào.
Mạc Diệu không có thời gian để suy nghĩ tại sao lúc làm mèo cậu lại không được lòng đồng loại, cậu chỉ theo bản năng lùi lại một bước, rồi cảm nhận được phía sau bên phải mình còn có một con mèo khác nữa.
Cậu liếc mắt thật nhanh, thấy con mèo đó cũng đang trong tư thế săn mồi đầy cảnh giác, chính là con mèo mắt gấu trúc lúc chiều tối.
Tim Mạc Diệu đập thình thịch, cậu đảo mắt nhìn một vòng, may mắn là không thấy con thứ ba. Cậu khẽ xoay người, tạo thành thế chân kiềng với hai con mèo kia rồi từ từ lùi lại.
Mặc dù rất căng thẳng nhưng Mạc Diệu vẫn cố tỏ ra bình tĩnh và đầy tính đe dọa. Thế nhưng hai con mèo kia rõ ràng không sợ cậu, chúng vây quanh cậu với áp lực đè nặng.
Mạc Diệu lùi lại vài bước, thật sự không cầm cự nổi nữa, liền quay người lao vào đám cỏ ven đường, chạy thục mạng.
Cậu chạy rất gấp, ở tư thế của một con mèo, đám cỏ cao có thể che khuất cả tầm nhìn. Hai con mèo phía sau không hề buông tha, cậu nghe rõ tiếng chúng chạy sột soạt trong cỏ, tốc độ không kém cậu chút nào.
Mạc Diệu thấy mình như con ruồi mất đầu, chẳng biết đang chạy hướng nào, chỉ biết bán sống bán chết mà chạy.
Băng qua vài con đường nhỏ trong trường, phía trước là một tòa nhà. Mạc Diệu suýt chút nữa đâm sầm vào bức tường xám xịt, cậu ngoặt đầu, chạy dọc theo chân tường, thân mình cọ xát vào mặt tường thô ráp, vừa nhanh vừa mạnh, Mạc Diệu cảm giác như mình sắp tóe cả lửa điện ra đến nơi rồi.
Tuy nhiên, chúng vẫn đuổi kịp.
Có một con mèo từ phía sau vồ tới, đè nghiến lên người Mạc Diệu khiến cậu ngã nhào, Mạc Diệu cảm thấy chân trước bị cắn một cái.
Chúng quấn lấy nhau lăn lộn trên đất, Mạc Diệu bị đè ở dưới, dùng bốn chân đạp mạnh hất con mèo kia ra, bò dậy định chạy tiếp thì con còn lại đã lao tới.
Mạc Diệu cảm thấy mình bị húc mạnh một cái, cơ thể bay vọt ra ngoài, rơi xuống đất lăn lông lốc hai vòng, rồi bẹp một cái, nằm đè lên một thứ gì đó mềm nhũn.
Một mùi hôi thối nồng nặc sộc lên, trước ngực Mạc Diệu dính đầy thứ gì đó nhớp nháp như bùn loãng. Trong bóng tối nhìn không rõ, mà cũng chẳng cần nhìn nữa, cậu biết ngay đó là một bãi phân chó.
Mạc Diệu dừng bước chạy trốn, sự mệt mỏi và cơn giận dữ tột độ khiến lồng ngực cậu phập phồng dữ dội. Cậu quay người lại đối diện với hai con mèo kia.
Chỉ là hai con mèo hoang thôi mà, tại sao cậu lại phải để chúng chà đạp mình lên đống phân chó thế này? Cậu sống gần hai mươi năm rồi, lẽ nào lại không trị nổi hai con mèo?
Mạc Diệu xòe móng vuốt ra.