Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Đêm hôm đó thật kỳ lạ, Mạc Diệu lại trở về trường trong giấc mơ.
Tầm mắt bỗng chốc trở nên thấp bé, tông màu cũng khác hẳn trước kia. Cậu chậm rãi tiến về phía trước, phát hiện mình lại trở thành một con mèo, đi trên con đường vắng vẻ trong trường.
Mới đầu còn có chút ngơ ngác, sau đó ý thức dần dần tỉnh táo lại, cậu càng thấy khó hiểu hơn. Rõ ràng hai con mèo vẫn đang tạm thời trạm cứu hộ, rõ ràng cậu đã không còn ở trong trường nữa, và rõ ràng đã lâu lắm rồi cậu không còn quay lại trong thân xác mèo nữa.
Mạc Diệu dừng bước, cậu quay đầu nhìn xung quanh một lượt, chẳng biết mình đang kỳ vọng sẽ nhìn thấy ai.
Rồi cậu nhìn thấy chú mèo đen kia, cậu vội vàng chạy tới.
Chú mèo đen đang ngồi trên mặt đất, hai chân trước chụm lại duỗi thẳng. Đầu nó ngẩng lên, những đường nét trên cơ thể và tứ chi đều mượt mà, săn chắc và đầy sức mạnh.
Mạc Diệu lại gần, thấy nó ngẩng đầu nhìn lên nóc của một ngôi nhà thấp phía trước. Cậu nhìn theo hướng đó, thấy trên nóc nhà có một con mèo đang đứng.
Con mèo đó trông vừa quen vừa lạ, Mạc Diệu không chắc mình đã từng thấy nó trong trường hay chưa.
Mạc Diệu lại gần bên cạnh mèo đen, khẽ gọi: “Meo?”
Mèo đen quay đầu lại, dùng cằm cọ cọ l*n đ*nh đầu cậu.
Mạc Diệu xác định được rồi, đây chính là Tư Viễn.
Cả hai cùng nhìn con mèo kia, thấy nó nhảy từ trên nóc nhà xuống. Nói là nhảy có lẽ không chính xác lắm, động tác của nó rất nhẹ nhàng, như thể được gió nâng đỡ mà lướt xuống vậy. Nó đáp xuống cạnh họ không xa, lững thững bước đi.
Mạc Diệu liếc nhìn mèo đen.
Mèo đen dùng đầu hếch vào gáy cậu một cái, rồi đi theo con mèo kia, Mạc Diệu cũng lạch bạch chạy theo.
Con mèo đi phía trước đi ngang qua cổng khu ký túc xá nữ, tiếp tục tiến về phía trước.
Mạc Diệu nhìn thấy chú mèo đực to xác thường gặp trong trường. Nó mới được thả về chưa lâu, lông lá vẫn xù xì bẩn thỉu, mặt mày đầy vẻ hung dữ. Nó vốn đang đứng giữa đường, thấy con mèo kia lại gần liền kêu một tiếng trầm đục, rồi từ từ nằm lăn ra đất, để lộ bụng của mình.
Con mèo kia chẳng thèm đoái hoài gì đến nó, cứ thế đi lướt qua.
Mạc Diệu thì lại có chút sợ con mèo to này sẽ bất thình lình tấn công mình. Dù con mèo này đã là thái giám rồi nhưng uy phong vẫn còn đó, Mạc Diệu không dám trêu vào, thế là cậu nấp sau lưng mèo đen.
Họ đi ngang qua con mèo đực đang nằm dưới đất, đi theo con mèo kia đến trước con hẻm nhỏ bên cạnh nhà ăn.
Mạc Diệu phát hiện cái điện thờ mình thấy ban chiều vẫn còn ở đó.
Con mèo đi phía trước vẫn giữ nhịp bước chân, nhưng nó cứ như đang lướt trong không trung, chân không chạm đất, cuối cùng chui tọt vào trong điện thờ. Ngay sau đó, con mèo biến mất tăm.
Mạc Diệu thấy cảnh tượng này thật quái dị, nếu đó là người chứ không phải mèo, chắc cậu đã la toáng lên có ma và chạy mất dép rồi.
Nhưng nếu ma lại là một con mèo thì mức độ đáng sợ giảm đi đáng kể, ít ra thì loài động vật lông xù trông lúc nào cũng đáng yêu.
Thế là cậu chỉ dán chặt người vào mèo đen hơn một chút.
Ngay đúng lúc này, cái điện thờ cũng biến mất không một dấu vết. Mạc Diệu nhìn thấy phía cuối con hẻm chỉ còn lại một bức tường trống trơn.
Sau đó Mạc Diệu cảm thấy như bị ai đó đẩy mạnh một cái, sau một khoảnh khắc hụt hẫng ngắn ngủi, cơ thể cậu đã trở lại trên chiếc giường êm ái.
Cậu mở mắt, nhìn xung quanh môi Tr**ng X* lạ, một lúc sau mới nhớ ra mình đang ở căn phòng thuê ngoài trường.
Không còn chiếc màn bao phủ, căn phòng trống trải trong đêm đen càng dễ khiến người ta nảy sinh nhiều suy nghĩ viển vông. Cậu quay đầu lại, thấy Tư Viễn vẫn đang ngủ bên cạnh.
Tại sao Tư Viễn không tỉnh? Mạc Diệu cảm thấy lạ, cậu chống nửa thân trên dậy, đưa tay quơ quơ trước mặt Tư Viễn.
Tư Viễn chộp lấy tay cậu, dùng lực kéo mạnh cậu về phía mình.
Thế là mặt Mạc Diệu dán sát vào mặt Tư Viễn luôn.
Tư Viễn vỗ vỗ đầu cậu: “Ngủ đi, không sao đâu.”
“Tôi có sợ đâu mà,” Mạc Diệu nói.
Tư Viễn nhắm mắt, giọng nói khản đặc đầy vẻ ngái ngủ, rõ ràng là đang rất buồn ngủ nhưng vẫn cố gượng dậy nói chuyện với cậu: “Có lẽ đó là một lời chào tạm biệt.”
Mạc Diệu hiểu ý cậu ấy, có lẽ sau này bọn họ sẽ không còn rơi vào thân xác mèo nữa.
Trong khoảnh khắc này, lòng Mạc Diệu bỗng dâng lên một nỗi bồi hồi nhè nhẹ.
Tư Viễn cúi đầu, vùi mặt vào xương quai xanh của cậu: “Sau này cậu có thể ngủ ngon rồi.”
Sáng hôm sau, Tư Viễn không có ca làm, liền cùng Mạc Diệu đi đón hai con mèo về nhà.
Họ bắt xe buýt đến trạm cứu hộ nơi hai chú mèo đang ở.
Mạc Diệu ngồi cạnh cửa sổ, một tay chống má, nhìn bóng mình phản chiếu trên kính xe, nói: “Đêm qua tôi cứ nghĩ mãi, thực ra tôi cũng chẳng làm gì quá đáng, có cần phải trừng phạt tôi như thế không?”
“Cái gì cơ?” Tư Viễn tựa vào lưng ghế.
“Thì tôi chỉ vô tình mở cửa làm một con mèo ngã xuống thôi mà, không cố ý, mèo cũng đâu có chết.”
“Cậu có từng nghĩ đến một khả năng không?”
“Hửm?”
“Đó không phải là trừng phạt cậu, mà có lẽ chỉ là muốn tìm cho con mèo một người chủ mà thôi.”
“Hả?” Mạc Diệu quay sang nhìn cậu ấy.
Tư Viễn thản nhiên: “Chỉ là một suy đoán thôi.”
“Làm sao nó chắc chắn được là tôi sẽ nhận nuôi nó? Tôi cũng chỉ là một sinh viên đại học bình thường thôi mà.”
“Chẳng phải cậu đã nhận nuôi rồi đó sao?” Tư Viễn nói.
Mạc Diệu không còn gì để cãi.
“Đừng nghĩ nhiều nữa.”
Mạc Diệu gật đầu: “Chắc là ông trời tự có sự an bài cả rồi.”
Quá trình đón mèo diễn ra rất thuận lợi. Hai con mèo được nhốt riêng trong hai cái lồng, Tư Viễn và Mạc Diệu mỗi người xách một lồng, còn được người nuôi tạm tặng thêm một ít đồ dùng hằng ngày cho mèo.
Họ bắt taxi về phòng thuê, thả hai con mèo ra khỏi lồng.
Con mèo xám mập lập tức tìm gầm bàn chui tọt vào, gọi thế nào cũng không ra. Con mèo đen thì điềm tĩnh hơn nhiều, nó nhảy lên nóc tủ, lạnh lùng quan sát hai người bọn họ.
Trước khi đón mèo về, Dư Chân Chân đã dặn dò Mạc Diệu một số điều, nên cậu biết bây giờ không cần ép buộc chúng phải ra ngoài, cứ chuẩn bị sẵn nước và thức ăn cho chúng, để chúng tự làm quen với môi trường mới.
Tư Viễn tựa vào thành giường đọc sách.
Mạc Diệu nói: “Đặt tên chính thức cho chúng đi.”
“Không gọi là Tiểu Hắc nữa à?” Tư Viễn hỏi.
Con mèo đen nhìn họ chằm chằm bằng ánh mắt sắc lẹm.
“Nghe có vẻ bình thường quá không?”
“Trước đây tôi toàn gọi nó là Tiểu Hắc thôi.” Tuy ban ngày không chạm mặt nhưng trong lòng Tư Viễn vẫn gọi con mèo đen này là Tiểu Hắc.
“Còn con kia thì sao?” Mạc Diệu tò mò.
Tư Viễn nói: “Mèo.”
Mạc Diệu nhìn cậu ấy: “Làm gì có con mèo nào tên là Mèo?”
Tư Viễn ngước mắt lên: “Người còn có thể tên là Mèo cơ mà.”
“Cái gì?” Một lúc sau Mạc Diệu mới phản ứng lại được, Tư Viễn đang ám chỉ cậu.
Tên của Mạc Diệu nếu đọc nhanh thì nghe rất giống tiếng mèo kêu “meo”.
Mạc Diệu vớ lấy cái gối, đập nhẹ một cái vào đầu Tư Viễn: “Tôi cũng không phải tên là Meo, tên tôi đọc nhanh thì cũng phải là Diệu, là thanh bốn đấy nhé!”
Tư Viễn nói: “Vậy thì gọi nó là Diệu Diệu đi.”
Diệu Diệu đang trốn dưới gầm bàn, cuộn tròn người lại thành một cục.
Cái lợi của việc thuê nhà gần trường là cả ba bữa ăn hằng ngày đều có thể tiện đường về trường ăn.
Hôm nay không phải vội đi làm thêm, nên Tư Viễn không cần đạp xe, cậu ấy cùng Mạc Diệu đi bộ về trường.
“Cậu nuôi mèo cùng tôi có thực sự thấy vui không?” Mạc Diệu hỏi.
Tư Viễn đáp: “Tại sao lại không vui?”
“Chẳng cảm nhận được cậu có vui hay không nữa.”
Tư Viễn đưa tay cho cậu: “Hay là cậu sờ thử xem?”
Mạc Diệu nhìn đám sinh viên đi qua đi lại trong trường, có chút do dự nhưng rồi vẫn nắm lấy tay Tư Viễn, nói: “Sờ tay thì sờ ra được cái gì?”
Tư Viễn nói: “Cậu bắt mạch cho tôi đi.”
Ngón tay Mạc Diệu ấn lên, có thể cảm nhận được mạch đập của cậu ấy rất mạnh mẽ.
Tư Viễn thản nhiên nói với vẻ mặt bình tĩnh: “Hễ cậu chạm vào tôi là mạch tôi đập nhanh hẳn lên. Cậu cũng có thể nghe thử nhịp tim của tôi xem.”
Mạc Diệu rụt tay lại, thực ra tim cậu cũng đập nhanh thêm vài nhịp, cậu cố nén sự xao động, nói: “Bớt nói nhảm đi.”
Nói xong, cậu quay người tiếp tục bước về phía trước.
Tư Viễn đi bên cạnh cậu, nói: “Tôi là như vậy đấy, tôi sợ mình thích thứ gì đó mà biểu hiện ra quá rõ ràng thì sẽ không giữ được nó nữa.”
“Ý cậu là sao?” Mạc Diệu chậm bước lại.
“Hồi nhỏ tôi có nhặt được một con chó, có lần cha tôi uống say đã ném chết nó.” Khi Tư Viễn kể chuyện này, giọng cậu ấy vẫn không có nhiều thăng trầm.
Giọng Mạc Diệu thì trầm hẳn xuống: “Tại sao chứ?”
“Ông ấy nói không nhìn nổi cái vẻ hèn mọn của tôi,” Tư Viễn nói, “Tôi chẳng biết thế nào mới tính là hèn mọn, chắc chỉ đơn giản là ông ấy không vừa mắt mà thôi.”
“Cha cậu hiện giờ đâu rồi?”
“Chết rồi.”
Mạc Diệu không biết có nên tỏ ra đau buồn không, dù trong lòng cậu thực sự cảm thấy xót xa cho Tư Viễn.
Tư Viễn lại dùng giọng điệu nhẹ tênh như chẳng liên quan gì: “Uống rượu đến chết. Ông ấy không còn quan trọng nữa rồi.”
Mạc Diệu đưa tay ra: “Lại đây.”
Tư Viễn nắm lấy tay cậu.
Mạc Diệu ấn ngón tay cậu ta lên mạch của mình: “Cậu sờ thử đi.”
Tư Viễn khẽ nghiêng đầu, như thể đang nghiêm túc bắt mạch cho cậu.
“Thế nào?”
Tư Viễn bảo: “Ừm, cậu thích tôi.”
Mạc Diệu nghe vậy liền mỉm cười, nói: “Cứ coi là thế đi.”
Ăn cơm xong, Mạc Diệu đi qua con hẻm nhỏ bên cạnh nhà ăn nhìn một cái, quả nhiên chẳng thấy cái điện thờ nào cả. Dưới đất vẫn còn sót lại cái vỏ lon trống không, chẳng biết con mèo nào đã chén sạch lễ vật cậu để lại ngày hôm qua.
Quay về phòng thuê, Mạc Diệu nằm xuống ngủ trưa, Tư Viễn ngồi bên bàn tranh thủ làm nốt bản báo cáo phải nộp.
Thực ra Mạc Diệu chưa ngủ, cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tư Viễn mà ngẩn ngơ. Chợt, mặt cậu cảm thấy ngứa ngứa, quay đầu lại thì thấy Tiểu Hắc đã nhảy lên tủ đầu giường từ lúc nào, nó vươn người dùng móng vuốt khẽ khều vào mặt cậu.
Mạc Diệu bật dậy định v**t v* Tiểu Hắc, nhưng nó lại né ra.
Cậu quay sang định khoe với Tư Viễn là Tiểu Hắc đã chủ động gần gũi với mình, thì đột nhiên phát hiện Diệu Diệu chẳng biết đã nhảy lên đùi Tư Viễn từ lúc nào.
Rõ ràng nó đã nằm trên đùi Tư Viễn được một lúc rồi, dáng vẻ rất thư thái, đuôi vắt sang một bên.
Tư Viễn một tay cầm bút, tay kia khẽ gãi gãi đỉnh đầu Diệu Diệu.
Diệu Diệu khẽ kêu gừ gừ đầy mãn nguyện.
Thế là Mạc Diệu không nỡ làm phiền họ nữa, cậu từ từ rúc lại vào trong chăn, mỉm cười nhắm mắt lại.
Hết dồi cả nhà mình ơi huhuhuhu