Sinh Không Đồng Tâm, Chết Không Đồng Quan

Chương 2

Trước Tiếp

3.

Trong từ đường, phụ thân cắt khẩu phần ăn của ta, bắt ta quỳ ba ngày để nhận lỗi.

Trời xuân còn rét buốt. Ngay đêm hôm đó, ta phát sốt.

Nửa mê nửa tỉnh, ta dường như lại quay về kiếp trước, khi mình làm con tin ở Vương đô.

Khi ấy, ta và Khương thị, người thê tử tóc kết của Hoắc Quyết vẫn ở cùng một nơi.

Tin tức Hoắc Quyết và phụ thân khởi binh truyền đến tai vị thiên tử lúc bấy giờ.

Cựu thiên tử nổi trận lôi đình, chuẩn bị lấy chúng ta trút giận.

Ta sớm thu phục được phủ binh, vội vàng trốn khỏi thành trong đêm.

Vừa ra ngoài thành, ta đã nhìn thấy người mà suốt một đêm ta tìm mãi không thấy - Khương thị, thê tử của Hoắc Quyết, đang đứng trên tường thành.

Nàng ta ôm đứa nhi tử ba tuổi, toàn thân mặc đồ tang trắng, nở nụ cười thê lương mà quyết tuyệt.

“Con à, phụ thân con đã từ bỏ chúng ta rồi.”

Nói xong, nàng ta nhảy thẳng xuống khỏi tường thành.

Một tiếng ‘rầm’ vang lên nặng nề, m[á]u b[ắ]n tung tóe, loang đỏ cả mặt đất.

Sau này, khi Hoắc Quyết đ[á]nh phá Vương đô hắn tìm kiếm khắp nơi, mãi đến tận núi hoang đồng nội, mới tìm được thi thể của Khương thị.

Nhìn thấy thảm trạng của thê tử và hài nhi, Hoắc Quyết đau đớn đến nỗi đôi mắt như muốn nứt ra rồi hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy ta vẫn bình an vô sự.

Sự hận thù lại càng sâu hơn.

Hắn rút kiếm xông tới gi[ế]t ta, mắng ta là đ[ộ]c phụ, miệng không ngừng gào lên rằng chính ta đã hại ch[ế]t thê tử hắn.

Khi ấy, ta đã giải thích không biết bao nhiêu lần.

Ta nói rằng trước khi rời thành, ta đã sai người đi tìm Khương thị, chỉ là không tìm thấy nàng ta.

Tình thế lúc đó ngàn cân treo sợi tóc, ta không thể chờ cũng không dám chờ.

Cái ch[ế]t của nàng ta thật sự không liên quan đến ta nhưng không một ai nghe, cũng không ai tin.

Mũi kiếm kề sát cổ họng, như muốn đ[â]m xuyên qua người ta.

Ta nhắm mắt lại, trong đầu toàn là cảnh tượng Khương thị ch[ế]t thảm nhưng lưỡi kiếm mãi vẫn không hạ xuống.

Khi mở mắt ra, ta thấy phụ thân - người đã trải qua nửa đời phong sương đang đứng chắn trước mặt ta.

Hai người đối đầu giằng co, vì tính mạng của ta mà thế cục trở nên căng thẳng như dây đàn.

Một người đòi năm tòa thành để bồi tội cho thê tử và hài nhi, một người chỉ chịu nhượng một thành.

Lưỡi kiếm trong tay Hoắc Quyết lướt qua, ch[é]m rơi trâm cài trên đầu ta, kéo theo một lọn tóc đứt lìa.

Phụ thân tức đến nỗi lông mày gần như dựng đứng.

Sau đó ta mới biết, hóa ra do thuộc hạ của phụ thân quản lý không nghiêm, có kẻ lén tiết lộ tin khởi binh cho thiên tử trước cũng chính vì vậy Khương thị mới ch[ế]t thảm.

Ta chật vật khóc đến ướt đẫm cả mặt.

Sợ…sợ đến ch[ế]t khiếp, toàn thân run rẩy không ngừng.

Sợ Hoắc Quyết thật sự sẽ gi[ế]t ta, cũng sợ cuối cùng phụ thân lại từ bỏ ta.

May mà cuối cùng, Hoắc Quyết vừa mất thê lại mất con đã nhượng bộ.

Hắn ném thanh kiếm xuống, đôi mắt đỏ ngầu khẽ cong lưng, cái lưng chưa từng chịu khuất phục hướng về phía ta, cầu hòa.

Hắn nói: “Phu nhân, là ta trách nhầm nàng. Theo ta trở về đi…từ nay về sau, ta sẽ đối xử tốt với nàng.”

Hắn đưa tay ra, đỡ ta đứng dậy, tự tay lau đi nước mắt trên mặt ta rồi nhẹ nhàng vén lọn tóc đã ướt đẫm bên má ta ra sau tai.

Dáng vẻ hắn khiêm hòa, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.

Ta hoảng sợ nắm chặt ống tay áo của phụ thân, vừa khóc vừa cầu xin ông đưa ta về nhà, xin ông đừng để ta trở thành phu nhân của Hoắc Quyết nữa.

Ta có thể không làm quý nữ Tiết gia, cũng không làm quân hậu của Hoắc Quyết.

Nhưng phụ thân chỉ khẽ thở dài, cân nhắc lợi hại một lúc rồi gạt tay ta ra, bước đi không hề ngoảnh lại.

“A Đàn, con phải biết, tất cả những gì ta làm…đều là vì tốt cho con.”

Bóng lưng của phụ thân ngày càng xa, ngày càng nhạt.

Trong giấc mộng, ta không còn nhìn thấy ông nữa.

Chỉ nhớ ánh mắt hung lệ của Hoắc Quyết khi ấy, ánh mắt như muốn nuốt chửng ta.

Sự hung ác ấy bám riết lấy ta như giòi bám vào xư[ơ]ng, quấn chặt không buông.

Khiến mười năm sau đó, đêm nào ta cũng giật mình tỉnh giấc chỉ khi gối đầu lên lưỡi d[a]o mới miễn cư[ỡ]ng chợp mắt được.

Khiến ta ngày ngày tính toán, mưu lược, trong tay có bao nhiêu tâm phúc, trong triều có mấy đại thần có thể tin được.

Nếu một ngày phụ thân trở mặt với Hoắc Quyết, khởi binh đối đầu ta phải làm thế nào để giữ được mạng sống, không trở thành vong hồn dưới lưỡi đao của hắn.

Đêm đêm ta vắt kiệt tâm trí, hao tổn tâm lực để tranh, đoạt, mưu tính.

Thật nực cười…

Phu thê hơn mười năm, phu quân muốn gi[ế]t thê tử, thê tử lại muốn gi[ế]t quân vương.

Chưa qua tuổi ba mươi, ta đã tóc bạc lốm đốm, mắc bệnh t[i]m, dung mạo tiều tụy đổi khác.

Từ đó về sau, ta không còn ngủ được một giấc yên ổn nào nữa.

Ta từng nghĩ, nếu ngày đó không đồng ý gả cho Hoắc Quyết thì tốt biết bao.

Nếu ta không phải thê tử của hắn, không chỉ đơn thuần là nữ nhi của phụ thân…

Ta cuộn mình trên nền gạch xanh của từ đường, sốt đến mê man.

Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.

Có người đổ vào miệng ta bát thu[ố]c nóng bỏng, cháy rát nơi cổ họng.

Khi cơn sốt hạ xuống, ta tỉnh lại trước mắt lại là người phụ thân uy nghiêm.

Ông trầm giọng hỏi ta có biết sai hay không.

“Tiết Đàn, ta là phụ thân của con. Con nghịch ý như vậy, có xứng với công sinh dưỡng của ta không?”

Giọng ông hận sắt không thành thép, lạnh lùng đáng sợ, giống hệt trong ký ức.

Thấy sắc mặt ta tái nhợt, ông khựng lại một chút.

“A Đàn, con phải biết, số mệnh của con không phải do con quyết định.”

“Tất cả những gì ta làm, đều là vì tốt cho con.”

“Bao giờ con tỉnh táo lại, ta mới thả con ra khỏi từ đường.”

Phụ thân quay người định rời đi.

Nhìn bóng lưng không hề ngoảnh lại của ông, ta biết rằng dù có làm lại một lần, phụ thân vẫn sẽ không dễ dàng để tâm đến ý nguyện của ta.

“Phụ thân, người nói xem…Hoắc Quyết có chịu cưới một cái x[á]c làm phu nhân không?”

Ta cất tiếng gọi ông lại.

Khi phụ thân quay đầu lại, ta đã rút một cây trâm cài tóc xuống. Ngay trước mặt ông, ta dùng chuôi trâm hung hăng dí vào cổ mình.

Mũi trâm đ[â]m sâu vào da thịt, m[á]u lập tức rỉ ra.

Cơn đau khiến mắt ta tối sầm lại, nhưng khóe môi vẫn nhếch lên một nụ cười.

Phụ thân nổi giận, ông bước tới giật lấy cây trâm rồi bó-p chặ-t c-ổ ta, gằn giọng hỏi: “Tiết Đàn! Mạng của con là ta cho, con có biết mình đang làm gì không?”

Ta cố chịu đựng cảm giác nghẹt thở, khàn giọng đáp: “Nhưng thưa phụ thân…con chỉ muốn, với thân phận một quân cờ, được nghiêm túc nói chuyện với người một lần.”

Gương mặt phụ thân khựng lại, cả lực siết nơi tay ông cũng dần buông lỏng.

Ta là quân cờ của phụ thân.

Ông muốn ta liên hôn, bởi trong mắt ông ta chỉ có thể làm việc đó.

Nhưng ta thật sự…chỉ có thể như vậy sao?

Ta đứng dậy.

Ánh nến leo lét trong từ đường lay động, chiếu lên gương mặt rách rưới của ta, nóng rực và dữ dội.

“Phụ thân, so với một cái x[á]c lạnh ngắt, chẳng phải một nữ nhi còn sống mới có giá trị hơn sao?”

“Hai người huynh trưởng của con đều không nên thân, vì vậy người mới đặt kỳ vọng lên đứa nữ nhi như con. Người muốn con đi tranh đoạt vì người nhưng lại chỉ xem con là một đối tượng liên hôn, chưa từng thật sự nhìn nhận tài năng của con.”

“Phụ thân, người thật sự cam lòng chinh chiến nửa đời, cuối cùng lại chỉ trải đường cho Hoắc Quyết sao?”

“Con là nữ nhi của người, trong người chảy cùng một dòng m[á]u với người. Con biết dã tâm muốn tranh thiên hạ của người. Từ nhỏ, bài sách lược của con luôn viết hay hơn các huynh trưởng, chính người cũng từng than rằng con không phải thân nam nhi.”

“Nhưng phụ thân, đ[á]nh trận không phải chỉ nam nhân mới làm được. Những việc các huynh trưởng không làm được, con có thể giúp người.”

Ánh mắt phụ thân khẽ động.

Ta tiếp lời: “Con biết người đang định đ[á]nh lên phía bắc, công chiếm Hàn Châu. Nhưng các huynh trưởng bất tài, còn người lại không thể phân thân. Con có thể thay người xuất chinh!”

“Nếu con thất bại, người cùng lắm chỉ mất đi một đứa nữ nhi vô dụng lại ngỗ nghịch. Nhưng nếu thành công, người sẽ có thêm một tòa thành do chính con giành về.”

“Phụ thân, con không muốn chỉ làm quân cờ liên hôn. Con muốn giúp người hoàn thành dã tâm, giúp người đoạt lấy thiên hạ.”

“Phụ thân, xin người…cho con một cơ hội chứng minh bản thân!”

Phụ thân nhìn ta rất lâu.

Cuối cùng, ông không còn nhìn ta từ trên cao xuống nữa.

Ông cho ta nửa canh giờ, hỏi ta dự định sẽ công phá Hàn Châu như thế nào.

Sau đó, ánh mắt ông dừng lại nơi vết thương còn đọng m[á]u trên cổ ta rồi nặng nề thở dài.

“A Đàn, ta là phụ thân của con, sao lại có thể hoàn toàn không để tâm đến ý nguyện của con? Hà tất phải tự làm tổn thương mình để ép ta như vậy?”

“Nếu lần này không thành, ta sẽ không cho con cơ hội thứ hai đâu.”

Trước Tiếp