Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cũng không biết có phải chỗ thuốc này thật sự có tác dụng hay không, Quý Ngưỡng Chân dần tươi tỉnh hơn, cũng bắt đầu nhận ra thời gian trước mình có những suy nghĩ đáng sợ đến thế nào.
Trạng thái chuyển biến tích cực khiến cậu thầm thấy may mắn vì lúc trước không ngã chết, cũng không biến thành người tàn tật thật.
Tuy Nhậm Đàn Chu không đến đây, nhưng bất kể trời mưa gió thế nào, đúng bảy giờ tối thư ký Chu vẫn sẽ xuất hiện ở phòng khách.
Trước đây thư ký Chu cũng gia nhập câu lạc bộ tranh biện của trường, theo lý thuyết là không đến mức tệ quá, nhưng ở trước mặt Quý Ngưỡng Chân luôn bị cậu bắt chẹt đến mức không biết đối đáp thế nào, từ tóc tai đến cách ăn mặc, ngay cả mùi nước hoa cũng bị cậu chê bai đến mức bối rối.
Lúc có anh ta ở đây, Quý Ngưỡng Chân sẽ không mắng Văn Tương.
Nhưng anh ta cũng không mấy để bụng, bị mắng còn có thể cười một cái tỏ vẻ không sao cả. Ngược lại là Quý Ngưỡng Chân không thích phân cao thấp với một đống bông mềm, ném đá không thể tạo ra sóng, lâu dần cũng không còn muốn để ý anh ta nữa.
Thư ký Chu đang bị cậu soi mói mỗi ngày bỗng được buông tha tự nhiên thấy không quen, trong lòng bồn chồn, chủ động nói đùa hoặc kể mấy câu chuyện vô thưởng vô phạt, bởi vậy mà hai người dần trở nên thân thiết hơn.
Thân thiết thì thân thiết, thư ký Chu cũng là người tài hiểu rõ sự đời, cái gì nên nói cái gì không nên nói trong lòng anh ta tự có cân nhắc, biết Quý Ngưỡng Chân không thích nghe chuyện liên quan đến ông chủ nên anh ta chưa từng nhắc đến một chữ.
Những thay đổi nhỏ của Quý Ngưỡng Chân đều được anh ta báo cáo lại cho ông chủ, nhìn sắc mặt của ông chủ thì có vẻ lương quý này sẽ có hy vọng được tăng rồi.
Thật ra cũng không hoàn toàn là vì công việc, anh ta và Quý Ngưỡng Chân giống như hai người bạn bình thường, không phân biệt cao thấp, ấn tượng với đối phương cũng được cải thiện khá nhiều.
Điểm này không cần thư ký Chu nói thì Nhậm Đàn Chu cũng nhìn ra được.
Nhậm Đàn Chu chấp nhận nhìn phạm vi giao lưu kết bạn của Quý Ngưỡng Chân mở rộng hơn, trước mắt xem ra, ngoại trừ anh thì ai cũng có thể thân thiết với Quý Ngưỡng Chân.
Không biết bao giờ mới đến lượt anh đây.
Mùa hè năm nay đến rất sớm, đám hoa cỏ mới trồng trong vườn lúc vào xuân cần tưới nước bón phân. Một năm bốn mùa, cũng chỉ có mùa hè là Quý Ngưỡng Chân không ham ngủ nướng, trong thời gian này mỗi ngày đều dậy rất sớm, một mình ở sau vườn lúi húi với đống hoa cỏ.
Cánh tay còn chưa hồi phục hẳn, nhưng một tay cũng đủ rồi, sáng sớm ngày ra đã biến bản thân thành một thân đầm đìa mồ hôi, khác hẳn với dáng vẻ nửa sống nửa chết của nhiều ngày trước.
Sự thay đổi lớn của cậu khiến Văn Tương cực kỳ vui vẻ, tuy không biết cậu nghĩ thông thế nào, tóm lại tốt lên là được, còn hơn mỗi ngày nhìn một người ủ rủ chán chường.
Trồng hoa chăm cỏ cũng cần học hỏi tích luỹ kinh nghiệm.
Thiên phú của Quý Ngưỡng Chân dường như không đặt ở phương diện này, qua một thời gian đã khiến đám hoa cỏ chết hơn nửa, Văn Tương nhìn mà nửa vui nửa buồn, nghĩ đủ cách cứu vãn nhưng cũng vô dụng, gấp đến mức quýnh cả lên.
Thư ký Chu đành gọi điện cho công ty chuyên chăm sóc cây xanh đến, loại bỏ những cây đã chết héo, lại bổ sung thêm những cây mới. Trên giàn hoa cũng đổi mới hết thành cây cát cánh xanh biếc, thân vươn cao làm nổi bật cho lối đi vào nhà, chiều đến lại có thể ngửi thấy mùi hoa thơm ngát, dồi dào sức sống.
Một nhóm người ở vườn sau tu bổ nửa ngày, Quý Ngưỡng Chân thì ngồi cạnh cửa sổ uống coca ướp lạnh, cậu ngậm ống hút, chốc chốc lại trỏ vào vị trí của mấy chậu sen nước, nhìn thế nào cũng thấy không được tự nhiên, cuối cùng không nhịn nổi nữa bèn đi ra cầu thang, định bụng xuống thương lượng vị trí đặt với người phụ trách, nhưng còn chưa mở miệng thì đã nghe thấy tiếng lốp xe ma sát với đường trải sỏi.
Thư ký Chu đang đứng một bên giám sát cũng theo bản năng nhìn về phía cổng, sau đó buông đồ trong tay xuống đi nhanh ra.
Văn Tương chưa từng thấy chiếc ô tô màu cam nhạt này, cũng rướn cổ ra hóng, nước trong chai tràn ra đổ cả xuống chân.
Một Omega dáng người đẫy đà từ trên xe đi xuống, ăn mặc đẹp đẽ cầu kỳ, mái tóc mềm mại được nhuộm màu gần giống với màu của ô tô, dưới ánh mặt trời giống một tấm kính lọc chiếu ra tầng sáng ấm áp rực rỡ.
Cậu ta đảo mắt một vòng qua những người có mặt trong sân, cuối cùng dừng trên Văn Tương, quét một lượt từ trên xuống dưới, dừng lại một giây trên ống quần đang xắn của cậu ta, sau đó nở một nụ cười không quá thân thiết.
"Chính là cậu?" Người đó chậm rãi đến gần, giọng nói mang theo khinh thường, "Cậu ở đây, hay là làm giúp việc?"
Văn Tương không biết anh ta, cũng không biết vì sao người này lộ rõ địch ý với mình như vậy, thế là ngơ ngác chỉ vào mình hỏi lại, "Xin chào, là tìm tôi sao... Tôi là..."
Tôi là giúp việc.
"Nhìn cũng thường thôi." Đối phương dùng một câu chẳng mấy lịch sự bình luận, "Kém xa tưởng tượng của tôi."
Văn Tương đứng ngây ra, rõ ràng là phản ứng không kịp.
Cậu ta ngơ ngác nghĩ: Omega nhìn có vẻ có tiền này là ai? Mình đã đắc tội người ta lúc nào sao? Nhìn như không có ý tốt, lẽ nào đến kiếm chuyện với mình?
Văn Tương yếu ớt nhìn về phía thư ký Chu.
Thư ký Chu lúc trước xuất phát từ lịch sự nên không ngắt lời Omega, chờ anh ta nói xong mới tiến lên: "Mạnh tiên sinh, chắc là cậu nhận được tin tức sai rồi, hiện tại Nhậm tổng không ở đây."
Khuôn mặt của thư ký Chu có tác dụng không khác gì với Thượng Phương Bảo Kiếm(*), Mạnh Tân cũng không thể không nể mặt anh ta, thái độ hơi hoà hoãn hơn, đáp: "Tôi không tìm Nhậm tổng của các anh, tôi tìm cậu ta."
(*) kiểu ngày xưa mấy ông quan được Vua yêu quý trao cho Thượng phương bảo kiếm rồi lúc cần ra oai thì giơ kiếm lên kiểu Kiếm ở đây như Vua ở đây í :>>
Mạnh Tân không khách sáo gì mà chỉ thẳng mặt Omega đang được thư ký Chu che chở, "Cậu chính là Omega có độ xứng đôi cao với Nhậm Đàn Chu?"
Văn Tương không phủ nhận, độ xứng đôi của bọn họ đúng là không thấp.
"Độ xứng đôi... Nhưng mà..."
"Anh Mạnh, lâu lắm Nhậm tổng không đến đây rồi."
Chuyện bên ngoài có thể người ở biệt thự này không biết rõ, nhưng thư ký Chu lại rõ ràng hơn ai hết.
"Hôm nay cậu bỗng đến thăm, hẳn là chưa báo với Nhậm tổng?"
Ánh mắt thư ký Chu thoáng lạnh, người sáng suốt đều sẽ nhìn ra ý tứ sau ánh mắt đó mà không tiếp tục dây dưa.
"Tôi không nên đến sao?" Mạnh Tân sao có thể không nghe ra ý đuổi khách của thư ký Chu, cố tình không trả lời, không cam lòng mà nhìn chằm chằm Văn Tương, "Tôi là vị hôn thê của anh ấy, chúng tôi sắp kết hôn rồi, cậu thức thời thì đừng có bám lấy anh ấy nữa."
Văn Tương ngạc nhiên mở lớn hai mắt, lập tức hỏi lại: "Hai người sắp kết hôn?"
Biểu cảm của Văn Tương khiến Mạnh Tân càng kiêu căng hơn.
"Cậu không biết thật hay là giả vờ không biết vậy?" Mạnh Tân đoán là Văn Tương không biết thật, bởi trước khi đến đã điều tra được Omega này vẫn luôn bị nhốt trong này, "Giả vờ không biết là có thể yên tâm thoải mái trốn ở đây làm kẻ thứ ba sao? Cậu tính toán nhầm người rồi."
Mạnh Tân còn khá trẻ, khuôn mặt non mềm lộ rõ được nuôi trong nhung lụa.
Văn Tương thấy người này cực kỳ đáng ghét, thế là hơi lớn tiếng, ngốc nghếch mà phản bác: "Anh mới là kẻ thứ ba..."
Phản pháo rồi!
Thư ký Chu nghe mà sau lưng tê rần, đang nghĩ xem nên giải quyết sự cố ngoài ý muốn này thế nào để không kinh động đến vị chủ nhân thật sự trong kia, Mạnh Tân đã lướt qua anh ta, vung tay giáng cho Văn Tương một cái tát.
Hai Omega có dáng người tương đương nhau, Văn Tương cũng không ngờ cậu ta sẽ ra tay, cả người lùi về sau rồi bước hụt vào cái hố đầy nước vừa đào, nước bắn lên cả đầu gối.
Văn Tương tức giận đến mức suýt thì không nhịn được bật khóc, đang muốn trèo lên lại, nơi khoé mắt bỗng thấy Quý Ngưỡng Chân từ trong nhà đi ra, một tích tắc thất thần khiến cậu ta lại trượt chân ngã về.
Manh Tân cười khẩy nhìn Omega với dáng vẻ chật vật, hoàn toàn không chú ý thấy có người lại gần, "Thật không biết Nhậm Đàn Chu thích cậu ở điểm nào, cấp ba còn chưa học xong, chỉ nghĩ làm thế nào câu dẫn đàn ông, nếu như cậu..."
Lời mới nói được nửa thì bị cắt đứt, Manh Tân đang luyến thắng bỗng chuyển thành kêu thảm thiết, gáy bị người ta nắm lấy, bước chân lảo đảo rồi ngửa người ngã xuống.
Mạnh Tân hét lên mấy tiếng, mông tê rần, tức giận đến mức quay phắt đầu lại mà mắng chửi hung thủ đột kích mình. Một giây đối diện với Quý Ngưỡng Chân, Manh Tân bỗng nín thở.
"Mạnh Tân?" Quý Ngưỡng Chân mỉm cười, "Là cậu thật à? Tôi còn tưởng mình nhìn nhầm chứ, còn nhớ tôi không?"
Mạnh Tân không ngờ tới sẽ gặp Quý Ngưỡng Chân ở đây, bọn họ học chung đại học, bình thường không có tiếp xúc gì nhiều, chủ yếu là vì Mạnh Tân rất ít đến trường.
Nhưng lúc mới vào đại học đi học quân sự, cậu ta từng viết thư tình cho Quý Ngưỡng Chân.
Mạnh Tân gật gật đầu.
Quý Ngưỡng Chân áy náy nói: "Không phải tôi cố tình nghe lén mọi người nói chuyện đâu, là do cậu nói lớn quá, cậu với Nhậm Đàn Chu sắp kết hôn? Là thật hả?"
Mạnh Tân biết quan hệ giữa Nhậm Đàn Chu và Quý Ngưỡng Chân, nhưng với tính cách của cậu ta thì sẽ không mảy may gì vì chuyện từng thích Quý Ngưỡng Chân mà xấu hổ.
Chẳng qua là đã rất lâu rồi không gặp Quý Ngưỡng Chân, tính là lần đầu gặp lại sau khi tốt nghiệp, vậy mà lại là tình huống này, đúng là không khéo tí nào.
Cậu ta mới về nước trước đó không lâu, lần đầu tiên gặp mặt Nhậm Đàn Chu đã chủ động nhắc đến Quý Ngưỡng Chân, để tạo chủ đề nói chuyện, cậu ta còn cố tình lặp lại nhiều lần để ám chỉ quan hệ bạn tốt giữa mình và Quý Ngưỡng Chân.
Nhưng nếu so ra, thì trong số những Omega muốn gả cho Nhậm Đàn Chu, điều kiện gia đình của cậu ta không tính là quá nổi trội, phần thắng không lớn.
Nhưng đối phương có vẻ không để ý đến chuyện này cho lắm, hoặc là bị khuôn mặt xinh đẹp của cậu ta mê hoặc, hoặc là do giữa hai người có chủ đề chung, tóm lại là không lâu sau đó thì hôn sự giữa hai nhà đã được quyết định.
"Tháng sau, anh cậu không nói với cậu hả..."
***
88: Mạnh Tân biết quan hệ giữa hai người chắc là biết quan hệ anh em