Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 69

Trước Tiếp

Chín giờ tối, tiệc xem mắt dần đi đến hồi kết thúc, những người ưng ý nhau không hẹn mà cùng rời đi trước. Tầng trên là khách sạn, bữa tiệc tối đã đủ làm nóng cho một tiết tấu nhanh hơn.

Nơi này cách nhà không xa, Quý Ngưỡng Chân uống một ít rượu, thong thả đi bộ giữa trời gió lạnh.

Thư ký Chu không uống một giọt, bưng ly rượu cũng chỉ để làm dáng. Anh ta lái xe theo sau Quý Ngưỡng Chân, ở chỗ đèn xanh đèn đỏ thì hạ cửa kính xe, "Thiếu gia, tôi đưa cậu về nhà nhé?"

Quý Ngưỡng Chân quay đầu lại liếc anh ta một cái, chiếc xe màu bạc bóng loáng cực kỳ bắt mắt, "Anh đây có được tính là lái xe công đi làm việc riêng không?"

Chiếc xe hơn trăm vạn, Quý Ngưỡng Chân sau này đi làm mới biết, đây không phải thứ mà tầng lớp làm công ăn lương tầm tuổi bọn họ có thể mua được.

Thư ký Chu nuốt gió lạnh giải thích đây là xe của mình, "Vay tiền mua ạ."

"Thế xem ra đúng là Nhậm Đàn Chu không bạc đãi anh thật." Quý Ngưỡng Chân thầm nghĩ, Nhậm Đàn Chu keo như thế, nhưng lại vẫn rất hào phóng với người của mình, chứ những đồng nghiệp của cậu có vay cật lực cũng không chạm nổi dù là bánh xe của chiếc này, "Anh không phải đưa tôi về đâu, cũng không xa, tối nay tôi ăn hơi nhiều, đi bộ cho tiêu thực."

Dù hôm nay chỉ là trùng hợp, nhưng Quý Ngưỡng Chân không thể không nghi ngờ trước khi rời khỏi khách sạn thư ký Chu đã khai báo toàn bộ chuyện hôm nay cho Nhậm Đàn Chu.

Cảm giác tức giận mà không biết tính sổ với ai này khiến Quý Ngưỡng Chân rất bức bối, cậu nhìn theo xe của thư ký Chu rời đi, bản thân thì ngồi xổm dưới đèn đường tần ngần một hồi lâu.

Nhậm Đàn Chu nói sau này sẽ hạn chế làm những việc cậu không thích, dù Quý Ngưỡng Chân ở ngoài mặt ra vẻ mình coi thường và không mong đợi đến đâu, thực tế vẫn sẽ ghi tạc trong lòng.

Quan hệ giữa người với người không thể chỉ có một người luôn lùi bước, mỗi lần Nhậm Đàn Chu nhường cậu một bước, sự khó chịu của cậu với anh cũng sẽ giảm đi. Giống như lần đi công tác này, tuy Nhậm Đàn Chu không gọi cho cậu suốt nhiều ngày không có nghĩa là hoàn toàn yên tâm với cậu, nhưng cảm giác không giống nhau.

Quý Ngưỡng Chân là loại người có khả năng đối chọi rất mạnh với kẻ mạnh, chỉ cần còn sống thì sẽ luôn biết phải tự điều chình thế nào, nhưng một người có tính cách cởi mở đến mấy cũng không tránh được dao động trong cảm xúc, cậu càng ngày càng không có cách nào bỏ qua một vài vấn đề đang có trong cuộc sống của mình.

Dù cho quan hệ của cậu và Nhậm Đàn Chu dường như mỗi ngày một hoà hợp hơn.

Nhìn như Nhậm Đàn Chu đang từng bước nới lỏng hạn chế với cậu, thực tế là cậu đang lùi một bước lại thêm một bước.

Dù không thừa nhận quan hệ của bọn họ, nhưng vẫn rầy rà mà ngầm đồng ý những hành vi khi chung sống của một đôi yêu nhau bình thường.

Đôi khi Quý Ngưỡng Chân sẽ nghĩ, dù sao cậu cũng chưa gặp được ai khiến cậu rung động, vậy thì cứ như vậy với Nhậm Đàn Chu đi.

Nhậm Đàn Chu nhiều tiền như thế, đi theo anh có thể sống ở một căn hộ cao cấp rộng rãi thoải mái, ngồi trong một chiếc xe cao sang khí phái, chất lượng cuộc sống chỉ tăng chứ không có giảm, tóm lại là cái gì cũng tốt.

Chỉ có thằng đần mới không cần một cuộc sống như thế.

Giống như thư ký Chu bị chiếm dụng thời gian đến mức không còn lại thời gian riêng cho mình cũng không định từ bỏ công việc lương bổng đều cao này, chỉ cần anh ta từ bỏ thì sẽ lập tức có một người trẻ tuổi hơn chuyên nghiệp hơn thế chỗ.

Dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng thật sự quá khó khăn.

Quý Ngưỡng Chân ngộ ra được đạo lý đó sau khi bị hiện thực vùi dập mộng tưởng, loại suy nghĩ sa đoạ này có thêm rượu vào lại càng bị dẫn dắt xuống sâu hơn.

Tiền tài và tự do, dù sao cậu cũng phải có một cái chứ.

Có ngu mới không cần tiền.

Ngồi dưới cột đèn đường quá lâu, lúc đứng lên Quý Ngưỡng Chân lảo đảo suýt ngã, cậu bám lấy cái cột bên cạnh, đợi cho cơ thể bình thường trở lại mới rút điện thoại trong túi ra gọi cho Nhậm Đàn Chu.

Đợi chừng nửa phút bên kia mới nghe máy.

"Anh đang ở đâu đó?" Quý Ngưỡng Chân lạnh đến mức run run, tiếng răng va vào nhau nghe rõ ràng, "Bên anh im lặng quá vậy, đang tăng ca hả."

"Ở công ty, đang chuẩn bị về."

Nhậm Đàn Chu nghe thấy tiếng còi xe ở bên kia, "Em vẫn chưa về à? Sao bảo chín giờ xong rồi?"

Quý Ngưỡng Chân đứng tại chỗ giậm chân cho ấm lên, thờ phì phò, "Mới có chín rưỡi mà, làm gì có chuyện tiệc vừa kết thúc đã về, gặp phải người thú vị cũng phải nán lại tán gẫu thêm vài câu chứ."

"Thú vị?" Nhậm Đàn Chu nhìn thấu tâm tư nhỏ của cậu, bèn tiếp lời cậu: "Thế có thu hoạch gì không?"

Quý Ngưỡng Chân không nghe ra thay đổi gì trong giọng điệu của anh, thất vọng thở hắt ra, "Làm gì nhanh được như vậy, nói dăm ba câu thì thu hoạch được gì chứ... Còn có người nhét thẻ phòng cho tôi nữa, đáng sợ thật."

"Em đang ở đâu?"

Quý Ngưỡng Chân liếc cột đèn đường bên cạnh, đọc địa chỉ, "Anh muốn đón tôi hả? Thế tôi đứng đây chờ anh nha, anh nhanh lên đó, lạnh lắm!"

"Quý Ngưỡng Chân." Nhậm Đàn Chu vừa nói vừa đi ra khỏi văn phòng, "Từ chỗ em đang đứng đi bộ về nhà cũng chỉ mất năm phút."

"Đôi giày mới này cọ vào làm gót chân tôi đau lắm, năm phút tôi cũng không muốn đi."

Quý Ngưỡng Chân vừa dứt lời thì điện thoại sập nguồn.

Thứ thời tiết quỷ quái này còn làm điện thoại hết pin nhanh hơn bình thường nữa.

Lúc Nhậm Đàn Chu lái xe đến nơi, Quý Ngưỡng Chân đang ngồi trên một hòn đá bên đường ngẩn người.

Cũng không biết đang nghĩ gì, xe đến nơi mà cậu cũng không biết.

Nhậm Đàn Chu bấm còi, Quý Ngưỡng Chân mới giật mình hồi thần, nhíu mày nghiêm mặt đi tới mở cửa xe, "Chậm quá, có chừng này thời gian tôi cũng tự về đến nhà rồi."

"Em nói giày cọ vào chân đau mà?" Nhậm Đàn Chu lấy một cái hộp ở hàng ghế sau thả lên đùi cậu, "Mua đôi khác cho em."

Quý Ngưỡng Chân mở hộp ra, bên trong là một đôi dép lông cừu.

Quý Ngưỡng Chân điều chỉnh ghế rồi cúi người thay giày, đôi giày da màu nâu mới tinh kia bị cậu đá sang một bên.

Giày da được làm thủ công đắt tiền như vậy cũng không được Quý Ngưỡng Chân đặt vào mắt.

Nhậm Đàn Chu xoay vô lăng, "Nói với em bao nhiêu lần rồi, đi giày này phải đi tất."

"Có đi mà." Quý Ngưỡng Chân lắc lắc đôi tất trong tay, "Tất hài, mà hơi trơn, đi mấy bước đã tụt xuống rồi, ở chỗ đông người dù sao cũng không thể..."

Đôi tất màu trắng tinh kia sắp vung đến mặt Nhậm Đàn Chu.

"Ngồi đàng hoàng."

"Ò."

Trong xe im lặng hai phút.

Quý Ngưỡng Chân: "Hôm nay tôi gặp thư ký Chu."

"Ừm." Nhậm Đàn Chu nhìn đường đằng trước, "Có nghe rồi, cậu ta bảo muốn đưa em về nhưng em từ chối."

"Anh khai thật đi, anh sai anh ta đến giám sát tôi có đúng không? Nếu không thì làm gì có chuyện trùng hợp như thế chứ."

"Anh nói không phải em có tin không?" Nhậm Đàn Chu day day bên thái dương nổi lên đường gân xanh, "Thư ký Chu đã giải thích với em rồi, hôm nay cậu ta nghỉ phép, cậu ta làm gì vào ngày nghỉ cũng không cần báo cáo với anh."

"Huống hồ, dù muốn giám sát em cũng sẽ không bảo cậu ta đi."

Quý Ngưỡng Chân rốt cuộc bị thuyết phục.

"Ai bảo tôi không tin chứ!"

Như là đền bù cho nghi ngờ vô lối của mình, cậu hái bông hoa nhài trên cổ tay xuống, "Tặng anh đó, thích không?"

Lần trước là trứng gà, lần này là bông hoa nát bươm.

"Thích." Nhậm Đàn Chu liếc cậu một cái, "Em có tặng cọng rau nhặt được trên đường anh cũng thích."

Trước Tiếp