Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thư ký Chu ngồi ở ghế lái thấp thỏm không yên liếc nhìn gương chiếu hậu, anh ta nào biết mấy người đó có sức tưởng tượng phong phú như thế, chỉ vừa gặp mặt đã nghĩ họ có quan hệ kia? Sớm biết anh ta đã không xuống xe rồi.
Trong xe không có tạp âm dư thừa, nhạc cũng không bật.
Trong lúc Quý Ngưỡng Chân tập trung xem quà, Nhậm Đàn Chu v**t v* mặt đồng hồ trên cổ tay, chậm rãi nói biết rồi, lại bổ sung sau này mình sẽ nhớ xuống xe.
Quý Ngưỡng Chân không ngẩng đầu, đảo qua đảo lại mặt dây chuyền trong lòng bàn tay, cuối cùng cầm nó đưa ra ngoài cửa sổ quơ quơ.
Nhậm Đàn Chu biết rất rõ Quý Ngưỡng Chân thích gì không thích gì, biết rõ món quà này sẽ không khiến cậu quá thích thú, nhưng vẫn muốn tặng nó cho cậu.
Nhậm Đàn Chu thầm tự giễu trong lòng, thứ đang bị Quý Ngưỡng Chân cầm trong tay tuỳ ý thưởng thức chẳng phải là một mặt dây chuyền, mà rõ ràng là trái tim của anh.
Nâng lên rồi lại hạ xuống.
Quý Ngưỡng Chân xem xong cất về hộp, cũng không nói không thích.
Mặt dây chuyền này bất kể là thiết kế hay công nghệ đều không tìm ra được tì vết nào, nhưng đối với các tác phẩm nghệ thuật, thẩm mỹ chủ quan của cá nhân không phải tiêu chuyển duy nhất để đánh giá giá trị.
Nói ngắn gọn chính là, Quý Ngưỡng Chân thấy thứ này rất bình thường.
"Thẩm mỹ của anh còn cần trau dồi thêm."
"Còn cần trau dồi thêm?" Nhậm Đàn Chu nhẹ giọng lặp lại, "Em không thích?"
Gần đây quan hệ của bọn họ đã dịu đi không ít, Quý Ngỡng Chân cũng hiểu chuyện hơn, vừa rồi nói như vậy đã là nể tình có mặt thư ký Chu ở đây rồi, để không quá đánh vào thể diện của anh.
Quý Ngưỡng Chân vốn định tối về sẽ nói chuyện với Nhậm Đàn Chu, nếu đã gặp ở đây thì nói luôn cũng được: "Chuyện đó tạm gác lại đi, tôi có chuyện quan trọng cần nói với anh."
Nhậm Đàn Chu nhìn dáng vẻ của cậu, biết chuyện không đơn giản, "Em nói đi."
"Sáng nay có buổi họp, sếp của chúng tôi mới nhận một dự án nông trường, phải đi khảo sát thực địa, có thể tôi sẽ phải đi công tác."
Nhậm Đàn Chu vừa đi công tác về, Quý Ngưỡng Chân đã nói mình phải đi công tác, thời gian không khỏi có vẻ quá trùng khớp.
Lúc nghe tin này thật ra Quý Ngưỡng Chân vẫn chưa dám gật đầu ngay lập tức, nếu Nhậm Đàn Chu không đồng ý, bọn họ lại vì chuyện này mà cãi vã, ngộ nhỡ hậu quả là cậu không thể ra khỏi cửa, vậy thì đúng là mất nhiều hơn được rồi.
"Không xa lắm đâu, ngay ở Hồ thị thôi." Quý Ngưỡng Chân nhích lại gần Nhậm Đàn Chu, "Tất cả nhân viên của tổ tôi đều phải đi, lát nữa ăn xong chúng ta về sớm đi, tôi phải thu dọn hành lý."
Đây vẫn là lần đầu tiên Quý Ngưỡng Chân đi công tác, giọng nói cũng mang theo hưng phấn, nhưng rất nhanh đã bị sự trầm mặc của Nhậm Đàn Chu dập tắt.
"Sao anh không nói gì thế?"
"Anh có ý gì? Không đồng ý sao?"
Quý Ngưỡng Chân vừa căng thẳng là lập tức khai sạch, "Anh nghe tôi nói, tôi định tiền trảm hậu tấu vậy thôi, phía công ty vẫn chưa quyết định, nếu anh không đồng ý..."
Thì đánh anh một trận trước.
Nhậm Đàn Chu lẳng lặng nghe cậu nói, thấy cậu ngừng giữa chừng mới lên tiếng: "Mấy ngày?"
"Hả?" Quý Ngưỡng Chân phục hồi tinh thần rất nhanh, "Thời gian cụ thể vẫn chưa xác định, chắc là một tuần."
Có thể sẽ còn lâu hơn nữa.
Quý Ngưỡng Chân đã hỏi thăm đồng nghiệp về những dự án tương tự trước đó, thời gian khảo sát không ngắn, nhanh nhất cũng phải hai tuần.
Nhậm Đàn Chu hiểu rõ, đáp một tiếng, "Được, vậy hôm nay về sớm."
Bữa tối Quý Ngưỡng Chân ăn trong vui vẻ tột bậc, có lẽ là vì tâm trạng không tệ, cậu líu lo ríu rít với Nhậm Đàn Chu không ngừng, thậm chí còn rất chân chó mà gắp thức ăn cho đối phương mấy lần.
Giống hệt với mấy con thú cưng lông xù.
Buổi tối vừa về đến nhà, Quý Ngưỡng Chân kích động chạy vào phòng thay đồ, tìm một chiếc vali mới rồi mở ra đặt trên đất, liên tục ném đồ vào.
Đang lúc nghiền ngẫm xem phải tận dụng không gian của vali thế nào, Nhậm Đàn Chu đã thần không biết quỷ không hay xuất hiện phía sau cậu từ bao giờ, vòng tay ôm lấy cậu.
Quý Ngưỡng Chân ngoái đầu muốn nói anh đang làm vướng chân mình, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị anh hôn một cái, nhất thời không biết phải nói gì.
"Rốt cuộc là đi mấy ngày?"
Chiếc đèn chùm bằng thuỷ tinh theo phong cách cổ điển treo trên đầu chiếu xuống ánh sáng mềm mại ấm áp, giọng nói của Alpha dịu dàng dễ nghe, càng khiến cái ôm của bọn họ nồng đậm tình ý hơn.
Quý Ngưỡng Chân hơi mất tự nhiên e hèm một tiếng, "Không phải lúc trên xe đã nói với anh rồi sao, anh có nghiêm túc nghe tôi nói không vậy, hay là còn trẻ mà trí nhớ đã kém? Sao lại không nhớ?"
"Em nói một tuần." Nhậm Đàn Chu cũng không tính toán với cậu, khoan dung hỏi cậu: "Nếu sau một tuần mà tôi không thấy em ở nhà thì phải làm sao đây, em nói xem?"
Quý Ngưỡng Chân nghe vậy thì hơi run lên, vốn là vì chột dạ, sợ anh biết mình phải đi nửa tháng sẽ không đồng ý, nên mới úp úp mở mở nói chỉ đi một tuần.
Giờ thì hay rồi.
Không phải Quý Ngưỡng Chân không nghe ra hàm ý cảnh cáo trong lời nói của Nhậm Đàn Chu, nhưng cậu mím môi hồi lâu chợt sửa miệng, "Không phải anh cũng thường xuyên đi công tác à, sao mà nói chắc chuyện thời gian được, chắc chắn sẽ chênh lệch một xíu xiu so với dự kiến, anh xem, không phải lần này anh cũng về sớm sao?"
Nói một đống lời vô nghĩa, lòng vòng quanh co, coi như đã ngầm ám chỉ với Nhậm Đàn Chu có thể mình sẽ phải đi hơn một tuần.
"Em biết rõ vì sao anh về sớm."
Nhậm Đàn Chu bỗng thả tay, nắm tay Quý Ngưỡng Chân đi về phía phòng ngủ, vòng qua chiếc vali để mở với một đống quần áo lộn xộn.
"Biết chứ, chắc chắn là vì anh nhớ tôi..." Quý Ngưỡng Chân dõng dạc nói: "Nhậm Đàn Chu, anh đừng dính lấy tôi quá thế, xa thơm gần thối, chúng ta nên tách ra một thời gian, thi thoảng gặp nhau mới là tốt nhất."
"Nếu không lại suốt ngày cãi nhau."
Hai người đi đến bên giường.
"Chúng ta có thể không cãi nhau." Nhậm Đàn Chu hất cằm, ý bảo cậu tự giác c** q**n áo, "Chỉ cần em ngoan, chúng ta sẽ không cãi nhau đâu."
Quý Ngưỡng Chân nghe thế nào cũng thấy lời này của anh buồn cười, vì sao cậu phải ngoan chứ, sao anh không tự thay đổi ấy.
"Tôi còn chưa dọn quần áo xong."
"Không phải nói vẫn chưa quyết định sao?" Nhậm Đàn Chu vừa nói vừa đi đốt hương hỗ trợ giấc ngủ ở đầu giường, "Vội vàng thu dọn đồ như vậy làm gì?"
"Sáng mai xác định xong nhân số, buổi chiều là xuất phát luôn rồi, anh nói có cần vội không?" Quý Ngưỡng Chân nhìn Nhậm Đàn Chu ngồi ở mép giường cắt bấc nến, cũng đi tới, thổi một cái vào ngọn lửa chập chờn, giả vờ như không nhìn ra đối phương có ý muốn vận động, "Anh buồn ngủ rồi à? Mới có mấy giờ chứ... Nếu anh rảnh quá thì đi giúp tôi sắp xếp hành lý đi."
Nhậm Đàn Chu đặt kéo xuống, đẩy cốc nến ra xa, quay mặt lại nói với cậu: "Vậy em đi công tác về có mang quà cho anh không?"