Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Sao lại ch** n**c miếng rồi, Chân Chân..."
Nhậm Đàn Chu giữ lấy chiếc cổ trắng nõn mảnh khảnh không cho cậu trốn, ngón cái khẽ nâng cằm khiến cậu phải ngửa đầu lên, nước bọt phản chiếu ánh sáng lấp lánh từ khoé môi chảy xuống, dính ở đầu ngón tay anh, "Thoải mái?"
Quý Ngưỡng Chân thẹn quá hoá giận, cắn chặt cánh môi khô khốc, lắc đầu phủ nhận chuyện này.
Lòng bàn tay Nhậm Đàn Chu có một vết chai nhỏ, là do trước đây làm thêm ngoài giờ học để kiếm tiền nuôi gia đình, tay bị cắt phải cũng tiếc mua một miếng urgo dán vào, mùa đông khô hanh đến nứt nẻ cả da cũng chưa từng bôi kem dưỡng.
Chiếc urgo đầu tiên trong đời anh là Quý Ngưỡng Chân lục lọi trong ba lô tìm được, giúp anh dán quanh đầu ngón tay, cuối cùng còn không yên tâm mà ấn ấn hai cái cho chặt.
Quý Ngưỡng Chân chưa từng khen anh đẹp trai, lại từng nói tay anh đẹp.
Lần đó Nhậm Đàn Chu không cẩn thận quệt tay vào một tấm thép sắc bên cạnh, máu theo đầu ngón tay nhỏ xuống thành từng giọt, Quý Ngưỡng Chân nhìn gân xanh trên mu bàn tay anh, ma xui quỷ khiến thế nào lại lấy urgo ra đưa cho anh.
Giấu bên dưới lớp da thịt mỏng manh là một thứ hơi thở khắc chế mà ẩn nhẫn, so với bàn tay quanh năm suốt tháng sống trong an nhàn của cậu có một loại mỹ cảm đối lập hoàn toàn.
Quý Ngưỡng Chân với người xung quanh khi gần khi xa, không phải là một lựa chọn tốt để kết giao bạn bè.
Càng đừng nói là làm bạn đời.
Nhậm Đàn Chu là một người sành sỏi sự đời, thế nào lại ngã đúng ở chỗ cậu nhỉ?
Bỏ đi, chắc anh thích tự ngược.
Quý Ngưỡng Chân tự hỏi tự trả lời trong đầu.
Nhậm Đàn Chu thấy cậu ngẩn người, nắm lấy hai má cậu mà lắc lắc, "Không phải thì sao lại ch** n**c miếng? Nhìn dáng vẻ bây giờ của em mà xem, còn dám nói không phải?"
Cằm của Quý Ngưỡng Chân chạm phải vết chai ở tay anh, không có sức mà suy nghĩ, bèn đáp bừa: "Ai quy định ch** n**c miếng là thoải mái? Anh có thoải mái không, sao không thấy anh ch** n**c miếng..."
Nhậm Đàn Chu khẽ cười một tiếng, không đấu võ mồm với cậu mà dùng hành động nói cho cậu biết đâu là dấu hiệu khi một Alpha thoái mái.
Lại lăn qua lộn lại, giày vò thêm mấy lần, Quý Ngưỡng Châm ngậm miệng giữ sức, cuối cùng khi được Nhậm Đàn Chu bế đi tắm rửa mới hữu khí vô lực mà chất vấn anh sao không đeo bao.
Lúc làm không nhắc, giờ đã xong mới hỏi, có còn ý nghĩa gì nữa đâu.
Ở nhà cũng không có thứ này.
Nhậm Đàn Chu xoa sữa tắm cho cậu, lại bỏ một miếng tạo bọt hình gấu nâu vào bồn tắm lớn, vừa tiếp tục xoa người cậu vừa nói: "Cũng chẳng mang thai được, cần gì đeo bao."
Nhậm Đàn Chu biết rõ lời này không đủ thuyết phục, anh nhìn Quý Ngưỡng Chân trừng mắt như bị giẫm phải đuôi, tặng cho cậu thêm một cái cười mỉm không có mấy thành ý.
Bất kể là Alpha hay Beta, Omega vẫn là lựa chọn thích hợp nhất cho sự kết đôi, dù là lý do nào thì đều là lý sự cùn.
Quý Ngưỡng Chân tựa người vào cạnh bồn tắm, mông đau đến mức ngồi thôi cũng là một việc khó khăn, cậu oán hận cắn răng, "Anh đừng có học cái thói xấu không đeo bao này, ngộ nhỡ đụng phải kẻ nào có bệnh truyền nhiễm thì sao, sao lại không có ý thức gì về an toàn thế...."
Lời này vô tình cố ý lại đụng phải vấn đề nhạy cảm nào đó, Nhậm Đàn Chu không thích nghe, chỉnh vòi sen sang mức lớn nhất rồi phụt thẳng vào Quý Ngưỡng Chân.
Quý Ngưỡng Chân bị nước ấm bắn lên mặt, vào cả miệng, cũng may nước tắm này đã được lọc sạch, mùi vị cũng không đến nỗi nào.
"Xin lỗi nhé, lỡ tay."
Nhậm Đàn Chu rút một chiếc khăn treo ở bên cạnh giúp cậu lau mặt, trước khi cậu kịp thẹn quá hoá giận nói: "Em nói rất có lý, nhưng nếu l*m t*nh với người có bệnh truyền nhiễm, dù có đeo bao cũng vẫn có khả năng bị lây nhiễm. Quý Ngưỡng Chân, em sợ chết như thế, tuyệt đối đừng l*m t*nh bừa bãi với người khác, biết chưa?"
"Tôi cũng sẽ không." Nhậm Đàn Chu đón lấy tầm mắt tràn ngập oán giận của cậu, nói.
...
Bình an vô sự trải qua một tuần.
Cơ thể của Quý Ngưỡng Chân đã hồi phục kha khá, mông cũng không đau nữa, nhân ngày trời đẹp tìm được một công việc gần nhà nhẹ việc lương cao.
Thời buổi này muốn tìm việc thật không dễ dàng.
Thật ra cũng không phải là cậu đã thoát khỏi vận cứt chó của mình, với hồ sơ sáng sủa của cậu, vẫn đủ để đám săn tìm nhân tài trong mùa ế ẩm đến mức lông cũng mọc dài này nghe danh tìm đến.
Môi trường làm việc rất tốt, bởi vì là công ty truyền thông mới mở, đồng nghiệp xung quanh đều là người trẻ tuổi không quá ba mươi, bầu không khí hài hoà nhẹ nhàng. Hoàn thành công việc trong tay, đến giờ thì quẹt thẻ ra về.
Tối ngày đầu tiên Quý Ngưỡng Chân đi làm về đã hào hứng kể về công việc mới của mình, luyến thắng một hồi về chiếc bánh lớn mà vị sếp mới vẽ ra cho cậu. Nhậm Đàn Chu nghe xong cũng không dội cho cậu một xô nước lạnh, hôm sau trước khi đi làm chỉ nhắc nhở cậu đừng ngốc nghếch nói hết với người khác, xã hội này không có nhiều người tốt đến thế đâu.
Đương nhiên Quý Ngưỡng Chân biết Nhậm Đàn Chu nói lời có lý, nhưng đề phòng người khác cũng quá tốn sức, có thời gian này chi bằng nghĩ xem buổi trưa ăn gì.
Tuy tiền lương của Quý Ngưỡng Chân không thấp, nhưng chi phí sinh hoạt ở khu vực trung tâm này quá đắt đỏ, công ty phát lương vào ngày mười lăm hàng tháng, tính tiết kiệm luyện ra được từ hồi còn ở Tích Cảng chẳng mấy đã hoá thành khói bay nơi Diêm Kinh vàng son này, chỗ tiền lương kia chỉ có thể nằm trong thẻ của cậu không quá một tuần.
Nếu không phải có Nhậm Đàn Chu cách ba năm ngày lại tiếp tế, thì có khi cậu còn không đào ra được tiền để luân phiên mời khách ăn trưa, chuyện mất mặt như thế nghĩ cũng không muốn nghĩ, nếu không Quý Ngưỡng Chân thà trốn ở nhà không đi làm.
Ban đầu Quý Ngưỡng Chân còn cảm kích sự viện trợ của Nhậm Đàn Chu, nhưng rất nhanh lại nghĩ đến chuyện lần trước, bị ép ngủ với Nhậm Đàn Chu xong còn không được một đồng nào, nói như thế, cậu cũng chẳng cần cảm kích Nhậm Đàn Chu làm gì.
Phương diện vận động trên giường không phải Quý Ngưỡng Chân nói không làm là sẽ không làm, nhưng cậu cũng nghĩ rất thoáng, sau khi nhìn rõ chỉ là trứng chọi đá, cậu chỉ có thể vì bản thân mà bóng gió lòng vòng, giành lấy quyền lợi cho mình.
Dưới sự kháng nghị mãnh liệt của Quý Ngưỡng Chân, tần suất lăn giường của bọn họ được quyết định là hai lần mỗi tuần, cách giữa các lần không được ít hơn ba ngày.
"Ví dụ hôm nay làm rồi, hôm nay là thứ hai, thì thứ ba bốn năm không được làm nữa."
Nhậm Đàn Chu bị cậu nhõng nhẽo bám riết mấy ngày liền mới đồng ý nghe ý kiến của cậu, lúc này anh đang bóc quýt, nghe xong cũng không ngẩng đầu, "Thứ sáu thì được?"
Quý Ngưỡng Chân vội ừm ừm liên tục, thuận tiện cướp luôn nửa quả quýt đã được bóc vỏ trong tay anh.
"Em đang ra nhiệm vụ cho anh đấy à?" Nhậm Đàn Chu không giống như đang không vui, chỉ nói: "Nhàm chán, cứ như lịch họp ở công ty ấy."
Quý Ngưỡng Chân vừa nghe vậy liền biết hết hy vọng, nháy mắt nằm phịch xuống sô pha, "Tôi còn chưa kêu chán thì thôi, tôi cũng chẳng phải nhân công của anh, dựa vào cái gì mà anh đ*ng d*c là tôi phải phối hợp chứ? Phiền anh tự nhận thức lại đi, là anh nhất định muốn ngủ với tôi, lại chẳng phải tôi cầu xin anh... Nếu anh thấy không được thì còn cái vị Omega vị cam ủng kia đó?"
Nói gì nữa cũng không có ý nghĩa.
Nhất thời nhìn nửa quả quýt trong tay Nhậm Đàn Chu cũng thấy ngứa mắt.
Địa điểm gặp mặt mỗi lần, Nhậm Đàn Chu đều chọn nhà hàng gần công ty, cũng chỉ có một việc duy nhất là ăn cơm, còn nghiêm khắc phân chia, của người nào ăn người nấy.
Thái độ cự tuyệt của anh rõ ràng vậy rồi, mà đối phương lại như chẳng nhận ra, nhiệt tình y như lúc ban đầu, không hề biết tức giận mà liên tục đưa ra các loại lời mời, thậm chí còn muốn đến nhà anh làm khách.
Omega từng đến số 88 đường Tĩnh Giang, mà nơi lần này muốn đến là căn hộ mà Nhậm Đàn Chu ở một mình.
Omega không hề tỏ ra lo lắng vì quan hệ của bọn họ không có bước tiến triển nào, lời nói mang theo đủ loại ám chỉ tiến cử, nhưng Nhậm Đàn Chu lại nói với cậu ta, ở nhà có một vị Beta, không tiện đưa người ngoài về.
Buổi gặp tuần trước của bọn họ đã kết thúc trong thất bại.
Còn chưa kịp nói với Quý Ngưỡng Chân.
"Kết thúc rồi." Nhậm Đàn Chu quan sát sắc mặt của Quý Ngưỡng Chân, nói: "Sau này sẽ không gặp lại nữa."
Quý Ngưỡng Chân hơi ngẩn ra, sau đó lại nhếch miệng cười nói: "A, tôi đã nói là người ta sẽ không vừa mắt anh mà..."
"Không phải." Nhậm Đàn Chu vốn không để ý mấy thứ này, nhưng hôm nay lại dùng thái độ khác thường mà nói với Quý Ngưỡng Chân: "Cậu ta nói cậu ta rất thích anh, muốn kết hôn với anh."
Thật ra Quý Ngưỡng Chân tin lời này, những chuyện khác không nói, Alpha cấp cao như Nhậm Đàn Chu, tự mình hẹn hò yêu đương còn khó, càng ít trường hợp lọt vào thị trường mai mối thế này, đúng là vẫn có những Omega mắt cao hơn đầu, nhưng Omega kia lần đầu gặp đã xuất hiện tình huống đ*ng d*c giả, nghe là biết thích anh muốn chết rồi.
(*) lần trước Bát dịch nhầm là bị bỏ thuốc, mà hổng nhớ chương nào để sửa nữa hị hị
"Anh bốc phét." Quý Ngưỡng Chân xì mũi khinh thường.
"Em thấy anh giống như đang nói dối à? Em cũng nghe thấy cậu ta gọi điện nói với anh những gì rồi mà?" Nhậm Đàn Chu không ngại giúp cậu nhớ lại, "Cậu ta biết anh ở chung với một Beta bình thường, còn hẹn hò yêu đương, nhưng cậu ta vẫn nói mình không ngại, với những gia đình như bọn họ, chuyện này là hết sức bình thường."
Nhậm Đàn Chu nói xong, bóc một múi quýt bỏ vào miệng, nước quýt ngọt lịm tràn ra khoang miệng, còn có tác dụng nâng cao tinh thần, anh im lặng không lên tiếng nhìn Quý Ngưỡng Chân lửa giận cháy xém lông mày.
"Cái gì cơ? Anh nói ai bình thường?" Quý Ngưỡng Chân đứng bật dậy, rống vào mặt anh: "Mẹ nó! Mấy người mới bình thường! Không phải chỉ là may mắn được phân hoá thôi sao, có gì hơn người đâu cơ chứ?"
"Tôi chỉ biết, anh luôn miệng nói không kỳ thị, nhưng lại dùng từ bình thường để nói về Beta, cho đến giờ tôi chưa từng nghe thấy anh nói Alpha bình thường hay Omega bình thường!"