Sính Ác - Kim Yêu Đới

Chương 54

Trước Tiếp

Chuyện cá nhân bị mang ra nói đã không thể vui vẻ gì nổi rồi, Nhậm Hướng Thanh còn đâm chọt vào chỗ đau thế này, sắc mặt Nhậm Đàn Chu không khỏi lạnh đi, không vui nói: "Anh ba, em thấy anh nên thay đám thu thập tin tức của mình đi, em ấy không để ý em chẳng lẽ lại để ý anh?"

"Nghe nói thời gian này anh rất thân với tiểu Diêu tổng của Tề Minh, sao lại không che giấu tí nào vậy? Em thấy lão gia tử khó mà đồng ý cho con trai mình đi ở rể cho Alpha nhà khác, nói ra quá doạ người rồi."

Sắc mặt Nhậm Hướng Thanh hơi tái đi, nhưng rất nhanh lại trở về như ban đầu, chẳng hề để tâm cười đáp, "Phải ở rể cũng là tên Diêu Thiện Đình đó đến nhà chúng ta ở rể, anh ta chủ động trèo lên giường của anh đây, anh chỉ miễn cưỡng nếm thử. Nhưng mà bây giờ nói chuyện này còn xa lắm, anh lại không giống chú..."

Khiến bản thân dễ dàng bị tình yêu giam hãm như thế, đối phương còn là một Beta không bao giờ yêu mình.

Rốt cuộc là chuyện của ai doạ người hơn đây.

Nhậm Hướng Thanh tự biết điểm dừng, hiện tại có nói thêm gì nữa cũng không còn phù hợp với hoàn cảnh nữa rồi.

Nhậm Đàn Chu giữ nguyên vẻ mặt trấn định, nhưng tâm tư đã sớm bay lên tầng, tầm mắt đã chuyển lên chiếc đồng hồ treo tường kiểu truyền thống ba năm lần, thời gian như giọt nước trên mái gianh nhỏ xuống, chậm đến mức khiến người ta phải thấp thỏm lo âu.

Quý Ngưỡng Chân ở trên tầng gần hai mươi phút, lúc xuống bước chân nhẹ như bay. Nhậm Đàn Chu chờ cậu đến là khổ sở, thấy dáng vẻ kia của cậu lại càng bất an lo lắng, buổi tối nhân lúc người giúp việc bưng thức ăn lên thấp giọng hỏi lão gia tử đã nói gì với cậu.

"Anh muốn biết sao không đi hỏi ba anh ấy?" Quý Ngưỡng Chân đang ăn thức ăn trong bát mình, cũng không muốn ở nơi đông người ở quá gần với anh, thế là hơi mất kiên nhẫn đẩy anh ra, "Ứ nói với anh đó..."

Cậu đã không muốn nói, Nhậm Đàn Chu bèn không hỏi nữa, nhìn dáng vẻ cũng không có gì là không vui. An ổn ăn xong một bữa cơm, mọi người lại ra vườn hoa đi dạo một vòng cho tiêu thực.

Lão gia tử trồng rất nhiều loại hoa và cây cảnh quý trong vườn, có vài loại Quý Ngưỡng Chân còn chưa nghe tên bao giờ, cậu ôm theo lòng tò mò tiến lên ngắm nghía thêm một lát.

Khoảng tám rưỡi bọn họ mới lên xe về nhà.

Hôm nay trời lạnh, đi bộ bên ngoài quá lâu, Quý Ngưỡng Chân bị lạnh đến mức chóp mũi đỏ lên, các ngón tay cũng sắp mất hết cả cảm giác. Trong xe mở máy sưởi, cậu ngồi một lát mới thấy người ấm lên, lại được Nhậm Đàn Chu đưa cho một chén trà hoa nhài nóng.

Quý Ngưỡng Chân không muốn uống nên không nhận lấy, ngược lại hớn hở nắm lấy tay áo măng tô của anh, chớp mắt mấy cái, trên hai hàng mi còn vương lại mấy giọt sương lấp lánh, "Sao anh không hỏi nữa thế..."

Nhậm Đàn Chu cầm chén trà về tự thưởng thức, không nhanh không chậm trả lời cậu: "Không phải là em không muốn nói à."

Quý Ngưỡng Chân chẳng hề ngại ngùng vì sự thay đổi xoành xoạch của mình, nói bằng giọng hợp tình hợp lý: "Lúc đó đang ăn cơm, ăn cơm thì không được nói chuyện đúng không? Anh còn muốn nghe nữa không? Không nghe là tôi không nói nữa đó nha."

Nhậm Đàn Chu mà nói không muốn nghe, cậu nhất định sẽ bứt rứt trong lòng hết tối nay.

Cũng may Nhậm Đàn Chu nói muốn nghe, Quý Ngưỡng Chân lập tức thoả mãn ngồi tựa về ghế.

"Ổng tuy già nhưng vẫn rất biết nghe lý lẽ nha, đầu tiên mắng anh mấy câu, thế nào mắng đến cả..." Sắc mặt Quý Ngưỡng Chân thoáng có hơi không tự nhiên, lắp bắp mất một lúc, "Ổng mắng anh quá là ngang ngược rồi."

"Đoạn này có thể tóm gọn lại."

Nhậm Đàn Chu biết cái tâm tư nhỏ đó của cậu, đơn giản chỉ là muốn mượn lời của lão gia tử để chỉ mặt anh mà mắng mấy câu cho hả dạ, nhưng dù biết những lời kia không phải lời của Quý Ngưỡng Chân, anh vẫn không nhịn được mà nghe thành thật.

"Học hành nhiều năm đúng là uổng phí hết, không biết tổng kết thế nào, cũng không biết hai từ tóm gọn này nghĩa là gì sao? Em như thế mà đòi làm quản lý cấp cao à?"

Quý Ngưỡng Chân tự nhiên bị anh phê bình, tức giận đáp trả, "Vâng vâng vâng, chỉ có anh mới xứng làm quản lý cấp cao, ai so nổi với anh chứ? Nhưng mà anh đừng có đắc ý quá, anh làm loạn được như bây giờ còn không phải vì anh có người ba có quyền có thế sao. Dựa vào mình anh? Khéo giờ còn đang ở trong cái xó nào vặn ốc cho người ta ấy chứ!"

Quý Ngưỡng Chân không ngại thừa nhận sự ghen tị của mình dành cho Nhậm Đàn Chu, cái gì tốt đều dễ dàng rơi vào tay đối phương, có thể không khiến người ta đỏ mắt sao?

Nói đến đây, Quý Ngưỡng Chân khó mà không nhớ đến người ba đã mất nhiều năm của mình, người duy nhất trên thế giới này yêu thương cậu bao dung cậu bất kể là xảy ra chuyện gì, vì sao ba cậu lại không sống lâu thêm chút nữa chứ.

Hai mắt Quý Ngưỡng Chân nóng lên, mất hết cả hứng thú tranh cãi với Nhậm Đàn Chu, nhanh chóng xoay đầu đi, nhìn ra dòng xe cộ bên ngoài.

Trong xe im lặng khoảng năm phút, Quý Ngưỡng Chân vẫn duy trì tư thế cũ, đến tận khi cái cổ đã cứng đờ mới nghe thấy tiếng Nhậm Đàn Chu.

"Sau đó thì sao, ông ấy nói thế nào?"

Quý Ngưỡng Chân giả vờ giả vịt hừ một tiếng, "Muốn biết? Một chữ một trăm tệ, không đưa thì miễn bàn."

Cậu đòi tiền xong cũng không thể tiêu vào đâu, thật chẳng biết vơ vét làm gì.

Nhậm Đàn Chu đồng ý cho cậu một bậc thang đi xuống, "Nói mấy chuyện thừa thãi vô nghĩa không tính tiền, kiếm cái gì quan trọng mà nói."

Thư ký Chu đang ngồi ở ghế lái phụ, Quý Ngưỡng Chân muốn nâng tấm chắn lên nhưng lại ngại, bèn nhích lại gần Nhậm Đàn Chu, thì thầm vào tai anh.

Nhậm Đàn Chu không hiểu sao cậu phải thì thầm như vậy, cũng không nghe rõ cậu nói cái gì, thế là bấm nút cho tấm chắn nâng lên.

Quý Ngưỡng Chân không cần kiêng kỵ người đằng trước nữa, giọng nói cũng lớn hơn chút, Nhậm Đàn Chu phối hợp ghé tai đến gần cậu.

Hơi thở ấm nóng của Beta phả vào tai, hương thơm của sữa tắm như mùi pheromone mang theo dụ hoặc tràn vào khoang mũi, tư duy của anh giống như bị bấm tạm dừng, trong đầu hiện lên hình ảnh của một đêm tuyết lạnh nào đó, bên trong căn nhà gỗ mờ tối nào đó.

Nhậm Đàn Chu ép bản thân tỉnh táo lại, nghiêm túc nghe Quý Ngưỡng Chân nói.

"... Ổng nói, chỉ có hai người thích nhau mới ở bên nhau, không ai nên cưỡng ép người khác làm chuyện mình không muốn."

"Các anh trai của anh đều không giống như anh, tuy bọn họ liên tục đổi Omega bên cạnh, nhưng không có ai là không tự nguyện đến với họ cả, chỉ có anh là không nói lý lẽ như vậy thôi."

Nhậm Đàn Chu mím môi không đáp, lão già kia cũng chỉ có một kiểu doạ dẫm như thế, khiến cho bản thân và mấy người con của mình trở nên đứng đắn ngay thẳng, những chuyện bẩn thỉu phía sau lại không nhắc một chữ, cũng chỉ có ngốc nghếch không hiểu sự đời như Quý Ngưỡng Chân mới tin ông ta.

Chỉ cần đủ tàn nhẫn, không cần biết là Beta hay Omega thì đều là cơ thể máu thịt, chỉ cần còn khát vọng sống thì sẽ không có kẻ không chịu nghe lời.

Đối cách nói khác chính là, kẻ không nghe lời thì phải vào quan tài, cũng không còn cơ hội mà nói tự nguyện hay không nữa.

Bởi vậy lão ta là kẻ không có tư cách nói những lời này nhất.

Trước Tiếp