Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quý Ngưỡng Chân không ăn gì từ hôm qua đến giờ, bụng trống không, nhìn thấy đồ ăn ngon đầy tủ lạnh vậy mà không hứng thú nổi, thế nhưng cậu liếc lọ mứt trái cây đứng cô quạnh một mình trên bàn ăn đang chờ nguội kia, lại cực kỳ muốn thử một miếng.
Nhậm Đàn Chu cắt một lát bánh mì đưa cho Quý Ngưỡng Chân, thuận tiện nhét luôn chiếc dao chuyên dùng để phết mứt vào tay cậu, "Bỏ ít đường đấy."
Quý Ngưỡng Chân bấy giờ mới tỏ ra cực kỳ miễn cưỡng mà phết mứt trái cây lên lát bánh mì, cái bụng rỗng như cảm nhận được đồ ăn ngon reo vang hưởng ứng, cậu không nhịn được cắn một miếng to, lát bánh mì to bằng bàn tay gập đôi chẳng mấy đã nằm gọn trong bụng cậu sau hai miếng to như thế.
Nhìn cậu cầm khăn lau miệng, Nhậm Đàn Chu mới bắt đầu nói chuyện chính với cậu.
"Ba anh muốn gặp em."
Quý Ngưỡng Chân còn đang cảm nhận dư vị của mứt trái cây trong miệng, ngọt mà không ngấy, "Gặp tôi?"
Nhậm Đàn Chu rất ít khi dùng hai chữ "ba anh" để gọi vị kia, giống với các anh trai của mình, bình thường nếu nhắc tới cũng chỉ gọi là lão gia tử.
"Ông ấy đã biết chuyện của chúng ta." Nhậm Đàn Chu đưa cốc sữa nóng đang cầm cho cậu, giọng điệu như chỉ đang thông báo một chuyện chẳng có gì to tát.
Nhưng chuyện này quả thực không thể nhẹ nhàng như giọng điệu của anh.
Quý Ngưỡng Chân chưa gì đã thấy đau đầu, vô thức lùi về sau, "Chúng ta có thể có chuyện gì đáng để lão gia tử quan tâm chứ? Tôi không đi không đi, ông ấy là ba anh chứ chẳng phải ba tôi, tôi không phải con trai cũng không phải nhân viên của ổng, ổng muốn gặp tôi là tôi phải cun cút đến gặp chắc? Ổng chết cũng không chia tài sản cho tôi, tôi mới không cần phải xun xoe với ổng."
Nhậm Đàn Chu chờ cậu nói xong mới hỏi: "Cổ họng hết đau rồi à?"
Vốn đã hết đau, chỉ tại bác sĩ đã dặn kỹ mấy ngày nay phải hạn chế không được nói nhiều.
Với tính tình của cậu, nhịn được mười lăm ba mươi phút là đã giỏi lắm rồi, lúc mới tỉnh ngủ cậu còn dè dặt cẩn thận, bây giờ thấy nói nhiều thế cũng không làm sao, thế là quăng ra sau đầu luôn, dù sao cũng không câm được.
Quý Ngưỡng Chân vừa nghĩ thông suốt một chuyện, lại bị chuyện khác chiếm cứ đầu óc. Càng nghĩ cậu càng thấy đáng sợ, Nhậm Đàn Chu lật tung Diêm Kinh cả trăm lần lên mà tìm cậu, chuyện này hẳn đã bị truyền ra theo chiều hướng không tốt, có thể với Nhậm Đàn Chu cũng chẳng phải chuyện gì to tát, Alpha cấp S mà, có vài mối tình phong lưu cũng không nổi gió to sóng lớn gì được.
Nhưng cậu là một Beta không thể phân hoá, ở bên một Alpha đã đủ kỳ lạ rồi, sau đó còn bị Alpha truy đuổi đến cùng trời cuối đất.
Đúng là chẳng còn mặt mũi gì gặp người nữa.
"Đi một chuyến đi, không phải em muốn ra ngoài sao?"
Thật ra Nhậm Đàn Chu nói với cậu những điều này không phải để trưng cầu ý kiến của cậu, kể cả cậu nói không muốn đi thì vẫn sẽ bị tóm lại nhét vào xe rồi mang đến trước mặt lão gia tử mà thôi, từ đầu vốn đã không có con đường nào để chống cự.
Quý Ngưỡng Chân rất không tình nguyện hỏi: "Anh có biết ông ấy tìm tôi làm gì không... Chắc là chẳng có chuyện gì tốt đẹp đâu."
Nhậm Đàn Chu nghiêm túc mà chăm chú nhìn cậu một hồi, "Là chuyện tốt."
Dù Nhậm Đàn Chu trong mắt người khác luôn là một người nghiêm túc đáng tin cậy, nhưng Quý Ngưỡng Chân vẫn giữ thái độ nghi ngờ và chống đối với lời hứa hẹn này của anh.
"Có quỷ mới tin anh."
Quý Ngưỡng Chân xúc một thìa mứt trái cây trộn vào sữa tươi, khiến mùi thơm thuần của sữa càng đậm đà hơn, cậu uống ừng ực như để hoàn thành một nhiệm vụ, rồi bỏ cốc vào bồn rửa tay.
Trong bồn rửa chỉ có một chiếc cốc lẻ loi ở đó, Quý Ngưỡng Chân đi đến tận vòi nước rồi mà còn không định rửa cốc đi.
Chỉ có một chiếc cốc cũng không đến mức cần mở máy rửa bát, Nhậm Đàn Chu đi đến bên cạnh Quý Ngưỡng Chân, cầm chiếc cốc kia tráng dưới vòi nước.
Quý Ngưỡng Chân rửa tay xong, vẩy vẩy tay giữa không trung, làm bắn nước lên cằm Nhậm Đàn Chu, cậu nhận ra nhưng không hề dừng lại, thậm chí còn vẩy tay mạnh hơn.
Trên mặt Nhậm Đàn Chu lại dính thêm mấy giọt nước, anh quay sang nhìn cậu, Quý Ngưỡng Chân làm như chẳng có gì to tát mà nhún vai một cái.
Cậu còn tưởng Nhậm Đàn Chu sẽ nói mình trẻ con, hoặc là phê bình cậu bày trò nghịch ngợm, nhưng anh nhìn chằm chằm cậu hồi lâu mà không nói gì, không biết có phải thất thần luôn rồi không.
"Gầy rồi."
Quý Ngưỡng Chân soi mặt vào tấm chắn của máy hút bụi, tức giận nói: "Có thể không gầy được chắc? Anh có biết tôi ở cái chỗ kia ăn gì mỗi ngày không... Nếu đổi lại là anh, không đến một tuần đảm bảo chỉ còn lại da bọc xương, đều tại anh đều tại anh!"
Quý Ngưỡng Chân luôn thích làm to chuyện lên như vậy, Nhậm Đàn Chu đưa tay sờ sờ mặt cậu, nắm lấy cằm cậu xoay về phía mình, "Trách anh sao? Không phải anh bảo em đi. Anh đi tìm em, em còn không chịu về với anh, giờ còn trách anh?"
"Ơ, anh đang đẩy hết trách nhiệm đi đấy à..." Quý Ngưỡng Chân không dễ gì mới giải cứu được cái mặt đáng thương của mình, nắm chặt tay Nhậm Đàn Chu không cho anh sờ nữa, "Nói cho anh biết, chỉ có người có tinh thần thép như tôi mới không bị loại người như anh bức điên, tôi mà không nói ra anh lại tưởng mình tốt đẹp lắm."
Nhậm Đàn Chu liếc xuống bàn tay bị cậu nắm chặt, khoan dung gật đầu, ý bảo cậu nói tiếp.
"Tôi... đã nói với anh rất nhiều lần rồi, đầu tiên là anh không có quyền hạn chế tự do của tôi, hành vi của anh là phạm pháp, điểm này anh có thừa nhận không?" Tuy là hỏi như vậy, nhưng Quý Ngưỡng Chân vẫn có cảm giác Nhậm Đàn Chu sẽ không biết xấu hổ mà phủ nhận, bèn nhanh chóng tiếp tục: "Chuyện đó hoàn toàn không cần nghi ngờ, tiếp theo, anh nhiều lần cưỡng ép tôi phát sinh quan hệ, tội chồng thêm tội!"
"Alpha tội ác tày trời như anh mà đem ra toà không biết sẽ bị phán bao nhiêu năm nữa, nếu anh không muốn nửa đời sau đều phải sống sau song sắt thì đừng có mà..." Quý Ngưỡng Chân bỗng nhận ra Nhậm Đàn Chu rất ngoan ngoãn cho mình khống chế tay anh, không hề giãy dụa, lửa giận trong lòng thoáng cái không còn, "Đừng có mà làm thế nữa."
Những lời giống thế này, Quý Ngưỡng Chân không chỉ nghiêm túc nói với anh một hai lần.
Không đếm được bao nhiêu lần rồi.
Nhậm Đàn Chu đã nghe đến chai lì, nhưng vẫn dùng góc nhìn khách quan mà nhắc cậu, "Không phải nhiều lần."
"Hả?" Quý Ngưỡng Chân còn chưa phản ứng lại bốn chữ này của anh là đang ám chỉ chuyện gì.
"Ít nhất ba lần mới được tính là nhiều lần." Nhậm Đàn Chu nghiêm túc giải thích với cậu: "Cưỡng ép em, còn chưa đến mức tính là nhiều lần. Nếu em muốn biến nó thành thật thì anh cũng không từ chối..."
Bổ sung số lần.
Dù sao không phải chuyện khó.