Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhà của bé Mập ở tầng ba, tổng diện tích sàn cũng chỉ có bảy mươi mét vuông, lại chia thành ba phòng, nên phòng khách cũng không tính là rộng rãi.
Ba mẹ bận rộn công việc nên căn nhà bị bé Mập bày bừa đủ thứ từ truyện tranh đồ chơi đến đồ ăn, đến mức không có chỗ để đặt chân. Lúc mở cửa cho Quý Ngưỡng Chân, bé Mập như vừa từ trong chiến trường thoát ra ngoài, đến cả dép đi trong nhà cũng rơi mất đâu một cái.
"Hôm nay thầy giáo còn mang cả bạn đến nữa ạ!"
Bé Mập ngốc nghếch thấy người thì bật thốt ra câu này, nhưng cẩn thận nhìn kỹ lại thấy có chỗ nào quái quái, cậu bé ngập ngừng muốn nói gì đó, cuối cùng không biết nói ra sao, bèn gặm hai miếng bánh bao đang cầm trên tay.
Quý Ngưỡng Chân cũng chỉ đành thay bốn người đi theo sau xác nhận lại thân phận "bạn" này, nếu không cậu cũng chẳng biết phải giải thích thế nào với bé Mập.
Vệ sĩ? Vì sao thầy giáo đến dạy cho học sinh còn phải mang theo bốn vệ sĩ Alpha mặt mũi bặm trợn? Giá thuê bọn họ còn đắt gấp nhiều lần tiền dạy học hai tiếng này, đúng là nghe chẳng hợp lý tí nào.
Cũng may bé Mập cực kỳ tin tưởng Quý Ngưỡng Chân, lời nói dối tệ hại như vậy mà chẳng mảy may nghi ngờ, ngoan ngoãn để cậu dắt vào phòng mình.
Bé Mập đã quen đóng cửa phòng, cánh tay mập mạp ngắn ngủn vừa vươn ra động đến nắm cửa bỗng thấy mấy anh trai cao to ngồi trên ghế sô pha đồng loạt đứng lên.
"Không sao đâu bé Mập, để khép hờ là được rồi." Quý Ngưỡng Chân đi đến cạnh cậu bé, "Đóng kín cửa rất bí, hôm nay lạnh cũng không tiện mở cửa sổ, cứ để thế đi."
Hôm nay chủ yếu sẽ cho bé Mập ôn tập môn Tiếng Anh, đầu tiên giảng ngữ pháp, lại kiểm tra mức độ học thuộc từ đơn, cảm thấy cậu bé đã nắm được đại khái trọng điểm kiến thức rồi mới bắt đầu cho cậu bé làm đề...
Bé Mập bắt đầu làm đề, căn phòng cũng trở nên yên tĩnh...
Bình thường vào những lúc thế này Quý Ngưỡng Chân sẽ có thể thả lỏng một lát. Qua khe cửa để hở, cậu thấy bốn người kia mắt to trừng mắt nhỏ, trông cực kỳ rảnh rỗi, thế là đẩy cửa đi ra bảo bọn họ dọn phòng khách.
Vệ sĩ làm công việc của người giúp việc, mấy người quay sang nhìn nhau, cuối cùng vẫn tự giác chia làm hai tổ, một tổ trông Quý Ngưỡng Chân, một tổ quét dọn.
Mười phút sau, phòng khách bừa bộn sáng bừng hẳn lên.
Ngoại trừ các gia đình làm nghề thả lưới đánh cá thì phần lớn người ở Tích Cảng đều không có cuộc sống về đêm. Hết giờ dạy, Quý Ngưỡng Chân chậm rãi bước đi, thi thoảng gặp mấy con chó hoang nằm bên đường, có người đi qua cũng chỉ lười biếng sủa hai tiếng cho có.
Hôm nay cậu vội ra ngoài nên quên không mang theo tiền, giờ này vừa lạnh vừa đói, bước đi cũng trở nên ngập ngừng, đúng lúc đi qua một nhà bán đồ nướng còn chưa đóng cửa, mùi thơm của đồ ăn chui vào mũi khiến cậu khó mà không dừng chân, bối rối quay lại nhìn bốn người theo sau mình.
"Các anh cũng chưa ăn tối đúng không... Lẽ nào không đói hả? Hay là chúng ta cùng vào đó ăn đi?"
Xuất phát từ trách nhiệm với công việc, bốn người đều lắc đầu từ chối một lần, nhưng Quý Ngưỡng Chân nhiệt tình mời mọc, thật sự khó mà từ chối.
Hơn nữa bọn họ thật sự đã qua giờ ăn mà chưa có người thay ca. Làm cái nghề này, tuỳ cơ ứng biến là quan trọng nhất.
Năm người ngồi quanh chiếc bàn nhựa màu xanh lam dính đầy dầu mỡ ở ven đường, ông chủ bưng ra một đĩa xiên nướng đủ loại thơm nức mũi, lại mang lên một lốc bia - đặc sản của địa phương.
Bia là Quý Ngưỡng Chân gọi, nhưng thật sự là do cậu muốn uống chứ không có ý gì khác.
Nhưng mấy vệ sĩ mặc vest đen này vừa thấy bia được đưa lên thì lập tức trở nên cảnh giác, tuy không ai nói một lời, nhưng Quý Ngưỡng Chân lại nhận ra ngôn ngữ cơ thế mang theo nghi ngờ nồng nặc từ họ.
"Các anh có cần làm đến mức đó không, vài lon bia này còn chẳng đủ để đỏ mặt nữa... Cứ như tôi muốn làm hại các anh không bằng." Quý Ngưỡng Chân hừ hừ hai tiếng, tự mở một lon tự uống, "Các anh không uống thì tôi uống."
Trong thời gian làm việc, dù có cùng ăn cơm cũng tuyệt đối không được động đến đồ uống có cồn, một giọt cũng là vi phạm quy định.
Thấy Quý Ngưỡng Chân bắt đầu ăn, bọn họ mới bắt đầu động đũa. Mấy hàng quán quy mô nhỏ này, giá cả hợp lý, mùi vị cũng rất được, công thức điều chế được truyền qua mấy thế hệ, cải tiến và bổ sung, đặc biệt là bát nước chấm phủ một tầng sáng lấp lánh, nhìn thôi đã thèm nhỏ dãi rồi.
Chỉ là có bia lót bụng nên Quý Ngưỡng Chân chưa ăn được mấy xiên đã no, ông chủ lại bưng một đĩa hàu nướng lên, bày đầy một bàn. Cậu chậm rãi ăn, cuối cùng thấy bọn họ đã ăn được kha khá gần như là sạch bách rồi, cậu mới rút khăn lau miệng, e hèm một tiếng, ngượng ngùng nói: "Mọi người ăn no hết rồi đúng không... Tôi không mang tiền, các anh ai đi trả tiền đây?"
Trời mới biết chỉ nói mấy câu này thôi đã khiến Quý Ngưỡng Chân xấu hổ đến mức nào, vành tai đỏ cả lên, cái lòng tự trọng chết tiệt đâu phải nói ném là ném được đâu?
Bốn vệ sĩ cũng không ngờ tới Quý thiếu gia sẽ nói ra lời này, một bữa đồ nướng không đáng bao nhiêu, có ai không trả nổi chứ.
Nhưng Quý thiếu gia đã lưu lạc đến tình cảnh này, đến nhà ở cũng là loại đông lạnh hạ nóng, có lẽ một trăm tệ vẫn là một khoản cậu cần đắn đo.
"Thiếu gia, trả tiền là chuyện nhỏ." Dù sao sau khi cùng nhau ăn một bữa, mọi người đã trở nên gần gũi hơn, trước mắt không thể nói chuyện quá lạnh lùng, mặt sẹo có hơi khó xử nói, "Trước khi đi thư ký Chu đã dặn dò chúng tôi, giúp thiếu gia làm gì cũng phải cân nhắc cẩn thận, không được đưa ra dù chỉ một đồng, không được thay thiếu gia trả tiền."
"Chu Án..." Lời mắng chửi của Quý Ngưỡng Chân đảo một vòng ở đầu lưỡi rồi bị nuốt về, không cần thiết vì mấy chục tệ mà đi mắng người ta, bọn họ không thấy cậu mất mặt mà ngược lại còn ngại ngùng như thế rồi, "Có cần phải làm đến mức đó không, chỉ có tám mươi tệ, ai thiếu đi tám mươi tệ mà chết được hả? Do tôi không mang theo tiền thật... Vậy thì chúng ta AA đi, các anh giúp tôi trả tiền trước, lát nữa về nhà tôi lấy tiền trả lại cho các anh, OK?"
(*) AA là cưa đôi ấy
Cũng không chờ bọn họ nói được hay không được, Quý Ngưỡng Chân đã đứng dậy chạy về, doạ bọn họ hoảng hồn vội vàng chạy theo, chỉ để lại một người trả tiền cho ông chủ.
Về đến nhà, Quý Ngưỡng Chân còn không kịp thay quần áo đã lập tức lấy tập tiền giấy còn dính mùi cá trong chiếc áo bông chưa kịp giặt ra, rút một tờ mười tệ một tờ năm tệ, lại móc tìm một đồng tiền xu, tổng cộng mười sáu tệ trả cho vệ sĩ mặc vest đen.
Thật ra cậu cũng không có nhiều tiền, chỗ tiền tích cóp phải dùng cho việc này việc kia, tiền dạy cũng phải chờ đến cuối tháng mới có.
Chuyện Quý Ngưỡng Chân thiếu tiền bày ra ở đủ các phương diện cuộc sống, dù sao nghèo cũng là một trong những thứ khó che giấu nhất. Cậu túng thiếu đến mức có khi húp canh cá gặm bánh gạo liền mấy ngày, thấy mấy người vệ sĩ ngoài cửa không có ý định rời đi, cậu chỉ đoán đại khái là Nhậm Đàn Chu có thể sẽ còn quay lại.
Quý Ngưỡng Chân nghĩ thế nào cũng thấy mình chịu thiệt, Nhậm Đàn Chu ăn xong thì chùi mép bỏ đi, không mang cậu đi thì thôi, còn không để lại cho cậu đồng nào.
Quý Ngưỡng Chân cũng không thích so sánh bản thân với những Omega dùng thân thể đổi lấy lợi ích, nhưng thời điểm mà suy nghĩ này hiện lên trong đầu, cậu khó mà không cảm thấy bất bình thay cho chính mình.
Cũng không phải chuyện anh tình tôi nguyện, vì sao người khác được cả đống lợi, cậu lại chẳng nhận được thứ gì, còn bị giám sát 24/24.
Không phải cậu không thể chấp nhận cuộc sống nghèo khổ, nhưng điều kiện tiên quyết là cậu phải có được tự do chứ? Nếu không cậu còn tốn công tốn sức chạy ra khỏi căn biệt thự kia làm cái gì?
Đây không phải là đang yên đang lành tự tìm rắc rối sao? Nghe có đần không?
Quý Ngưỡng Chân chỉ có thể thương cho cái phận xui xẻo của mình.