Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhậm Đàn Chu chẳng thể nào thấu tình đạt lý như thế được, nếu anh thật sự là người như vậy thì lúc trước đã không độc tài chuyên quyền giam cậu hai tháng rồi.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân lại không nhịn được mà trông mong, biết đâu là thật thì sao.
Có khi nào bởi vì quan hệ gần đây của bọn họ đã dịu đi, Nhậm Đàn Chu suy nghĩ lại, cảm thấy bản thân đúng là có hơi nghiêm khắc?
Chắc là vậy rồi...
Trái tim của Quý Ngưỡng Chân như một con thỏ đang thăm dò nguy hiểm, chốc chốc lại nhảy lên hai cái.
Đầu tiên là buồn bực, sau đó là nghi ngờ, cuối cùng chuyển thành mỗi lúc một lo lắng chột dạ.
Xe dừng lại trước cổng, cậu không đợi thư ký Chu đi sang mở cửa đã xuống xe, chạy chậm vào nhà. Tầm mắt quét nhanh dưới tầng một vòng, không thấy bóng dáng Nhậm Đàn Chu đâu, trong không khí vẫn là mùi pheromone không hề thu liễm của Alpha, ngược lại dường như còn nồng đậm hơn bạo liệt hơn lúc trước.
Quý Ngưỡng Chân không nghĩ được nhiều, ba bước gộp hai trèo lên tầng, sau đó bước chậm lại đến trước cửa phòng Nhậm Đàn Chu.
Cậu nâng tay lên đặt ở cửa, chần chừ trong thoáng chốc mới đẩy ra.
Nhậm Đàn Chu xếp quần áo chuẩn bị đi tắm, bồn tắm bên trong đang xả nước, có thể nghe thấy tiếng nước chảy rõ ràng, lại trở thành thứ âm thanh duy nhất trong căn phòng tĩnh lặng.
Anh đưa lưng về phía Quý Ngưỡng Chân, động tác xếp quần áo chỉ dừng một cái chớp mắt, rất nhanh lại trở về như ban đầu.
Rõ ràng biết Quý Ngưỡng Chân đã về, nhưng lại không buồn ngó ngàng, là ý gì cũng không cần nói nhiều.
Quý Ngưỡng Chân bồn chồn xoa xoa tay, ngập ngừng tiến lên, nhỏ giọng dò hỏi: "Anh, anh muốn đi tắm ạ?"
Nhậm Đàn Chu lúc này mới như vừa nhận ra sự xuất hiện của cậu, xoay người lắc lắc quần áo trong tay trước mặt cậu, sau đó lại gấp gọn về như cũ, không nhẹ không nặng ừ một tiếng.
"Em thấy hộp cơm dưới nhà chưa mở ra, anh vẫn chưa ăn tối à?" Quý Ngưỡng Chân len lén quan sát sắc mặt của Nhậm Đàn Chu, lại không đoán được gì cả, "Có phải em không ở nhà nên anh làm việc đến tận bây giờ, còn chưa kịp ăn không?"
Trong phòng ngủ chỉ bật một chiếc đèn đầu giường, ánh sáng cực kỳ yếu ớt.
Nhậm Đàn Chu không hề có ý định giải thích gì với cậu, ánh sáng mờ tối trong phòng chiếu lên đáy mắt như mặt biển chết của anh, "Một mình ở nhà có ăn hay không cũng không quan trọng."
Ai lại nói thế chứ.
Quý Ngưỡng Chân nghẹn lời mất một lát, "Không ăn cơm đúng giờ sẽ không tốt cho dạ dày, hay là em ăn với anh nhé."
Nếu không phải vì anh đang ở giai đoạn đặc biệt, Quý Ngưỡng Chân chắc hẳn sẽ không nhẹ nhàng được với anh như vậy.
"Không phải em ăn rồi à?" Nhậm Đàn Chu lại chẳng hề tỏ ra cảm kích, thậm chí dùng giọng điệu giễu cợt hỏi: "Một tối ăn hai bữa? Sao thế, đi với Diêu Thiện Đình không được ăn no?"
Vòng vèo một hồi rốt cuộc cũng đi vào chuyện chính.
"Đồ ăn ở nhà hàng kia không tệ, mùi vị rất được." Quý Ngưỡng Chân ngại ngùng sờ sờ gáy, "Nhưng mà em cũng chỉ ăn no bảy phần thôi."
Điện thoại đang cầm ở tay chợt rung lên, là thông báo có tin nhắn mới.
Nhậm Đàn Chu liếc nhìn màn hình, sắc mặt vốn không tốt đẹp gì cho cam thoáng cái trở nên càng khó coi.
Trong điện thoại của cậu có bao nhiêu số liên lạc, anh là người biết rõ nhất, "Ai gửi tin nhắn cho em?"
Quý Ngưỡng Chân liếc qua nội dung tin nhắn rồi nhanh chóng cất điện thoại đi, tỏ ra không kiên nhẫn vì cái kiểu biết rõ còn hỏi của anh: "Không phải anh biết hết rồi à, thư ký Chu có thể không báo cáo với anh luôn sao?"
Phía cậu chỉ cần có gió thổi cỏ lay gì, thư ký Chu gần như là sẽ lập tức báo cáo.
Trên phương diện này, hai người luôn đứng ở thế đối lập, đây cũng là nguyên nhân gây ra mâu thuẫn mãi không thể giải quyết giữa hai người bọn họ.
"Không phải là em không biết Diêu Thiện Đình có ý đồ gì với em." Nhậm Đàn Chu ném quần áo đã gấp gọn về giường, giọng nói lại thấp đi hai phần, nhắc nhở cậu: "Em đây là tự mình dâng cơ hội cho anh ta dây dưa, không thấy phiền nữa sao?"
Đương nhiên Quý Ngưỡng Chân hiểu, nhưng hành động tối nay của cậu hoàn toàn là vì muốn phân cao thấp với Nhậm Đàn Chu, Diêu Thiện Đình vẫn là người ngoài, điều này không có gì thay đổi.
Quý Ngưỡng Chân tựa lưng vào tường, dùng ngôn ngữ cơ thể bày tỏ thái độ từ chối tiếp tục giao tiếp.
Diêu Thiện Đình có phiền hơn nữa cũng không bằng Nhậm Đàn Chu.
Quý Ngưỡng Chân không muốn cãi nhau, cậu sợ ngộ nhỡ mình chọc giận Nhậm Đàn Chu đến mức khiến anh ngừng tim luôn, thế thì cậu mang tội lớn rồi.
Khó có dịp cậu chịu nhường nhịn, vậy mà Nhậm Đàn Chu lại cắn chặt không buông, bước tới gần cậu, nghiêm túc hỏi: "Đừng nói với anh là em thật sự nhìn trúng anh ta rồi."
Dáng người cao lớn của Alpha áp tới, tầm nhìn của cậu càng thiếu sáng hơn, không hiểu sao khiến cậu trở nên lo lắng, giống như tất cả những tâm tư nhỏ của cậu đều có thể bị anh nhìn thấu.
"Em nhìn trúng anh ta? Không thể nào, trừ phi em bị mù." Quý Ngưỡng Chân cố tình phóng đại dáng vẻ như nghe được chuyện cười cỡ nào từ miệng Nhậm Đàn Chu, cười lớn, "Hôm nay anh mới quen biết em đấy à?"
Nhậm Đàn Chu nhận được đáp án mình muốn, sắc mặt mới thoáng dịu đi, "Không phải anh nghi ngờ ánh mắt của em, mà anh ta thật sự có vấn đề về nhân cách."
Vấn đề nhân cách cụ thể là gì? Bõ công nói rồi thì huỵch toẹt luôn ra đi có được không.
Nhưng Quý Ngưỡng Chân cũng không để tâm lắm.
Chẳng qua Diêu Thiện Đình này không phải thứ tốt lành gì, lẽ nào Nhậm Đàn Chu anh là người tốt?
"Anh ta có vấn đề về nhân cách hay không cũng không liên quan đến em." Quý Ngưỡng Chân đứng một lúc đã hơi mỏi chân, cũng không muốn mặt đối mặt quá gần với anh như thế, bèn nghiêng người lách qua, ngồi xuống giường, "Hôm hay cũng chỉ là ăn với người ta một bữa thôi, lẽ nào không được?"
Điện thoại lại không ngoan ngoãn mà rung lên hai cái.
Quý Ngưỡng Chân không nhìn.
"Anh không cấm em ăn với người khác." Nhậm Đàn Chu đã nhịn cả tối, lúc này vẫn rất kiên nhẫn nói chuyện với cậu, thấy cậu bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn cũng chỉ có thể cố gắng lựa theo cảm xúc của cậu, "Với loại người đó, không cần thiết."
"Cần hay không cần không cần anh quyết hộ em." Quý Ngưỡng Chân muốn bỏ qua chủ đề này, "Em muốn kết bạn với ai là chuyện của em, chuyện này có gì đâu mà anh cứ nói mãi, không phải anh muốn đi tắm à?"
Bình thường Quý Ngưỡng Chân chống đối thế nào với anh cũng không sao, nhưng Nhậm Đàn Chu không thể chịu được cậu vì một Alpha khác mà dùng thái độ này với anh, lại còn là khi anh đang trong thời kỳ mẫn cảm, lòng chiếm hữu bành trướng cực đại.
"Xoá anh ta đi."
"Anh nói xoá thì em phải xoá à?"
Bầu không khí mới hài hoà không được bao lâu đã tan nhanh như bọt biển.
Quý Ngưỡng Chân nhướng mày, "Chuyện nhỏ như thế mà anh cũng muốn quản, nếu anh ở nhà rảnh rỗi quá thì đi làm đi."
Đống lửa có thêm một chai rượu đế đổ vào, ngọn lửa còn chưa kịp hạ nhiệt độ đã trong chớp mắt bùng lên càng cao.