Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trời dần chuyển sang chạng vạng. Trên du thuyền đã diễn ra thêm hai lượt trò chơi, sau đó các khách mời được tổ chương trình đưa về biệt thự bên bờ biển.
Lúc này, bãi biển đã được chuẩn bị sẵn ba bếp nướng BBQ.Bên cạnh mỗi bếp, nguyên liệu được bày biện đầy đủ.
Đặc biệt, một trong ba bếp có khu nguyên liệu nổi bật nhất không chỉ phong phú hơn hẳn mà còn có nhiều nguyên liệu cao cấp, sang trọng.
Tổng đạo diễn, sau khi bị Phó Thanh Hoài nhìn chằm chằm trong hai lượt chơi vừa rồi, trong lòng vẫn run run. Đến lúc chuẩn bị công bố kết quả bên khu bếp nướng, ông lập tức vội vàng thông báo:
“Ba lượt chơi đã kết thúc, Phó tổng và Tiểu Tô có tổng điểm cao nhất. Vì vậy phần BBQ xa hoa nhất này thuộc về hai vị. Xin chúc mừng hai vị khách quý!”
Nói xong, công bố xếp hạng và phân phát bếp nướng xong xuôi, tổng đạo diễn lập tức rút lui về sau cánh gà, thầm mong Phó Thanh Hoài nhanh chóng quên mình chứ thật sự ông cũng không nhớ đã đắc tội ở đâu.
Để đề phòng việc khách mời không quen tự nướng, chương trình còn mời một đầu bếp tại chỗ để hướng dẫn.Dưới sự chỉ dẫn của đầu bếp, ba nhóm khách quý nhanh chóng tự tay nướng và thưởng thức món ăn.
Bầu trời chạng vạng dần nhuốm sắc vàng hồng, bị đêm tối phủ xuống từng chút một. Mặt biển xanh cũng dần chuyển sang màu xanh lam thẫm, trầm mặc hơn.
Tô Kinh Mặc ngồi trên ghế cạnh bếp nướng, nhìn Phó Thanh Hoài ung dung nướng cánh gà. Nếu không tận mắt thấy Phó Thanh Hoài đang đứng trước bếp BBQ, cậu còn tưởng anh đang xử lý công việc quan trọng nào đó.
Trên bàn nhỏ trước mặt cậu đã đầy các món do Phó Thanh Hoài tự tay nướng.
“Phó tiên sinh, đồ nhiều lắm rồi, anh lại đây ăn chút đi.”
Tô Kinh Mặc cảm thấy nếu mình không mở miệng, đống đồ ăn trước mặt sẽ ngày càng cao lên. Cậu vốn định giúp anh nướng nhưng vừa mở lời đã bị từ chối khéo.
“Được, để anh nướng xong cánh gà này rồi qua.”
Phó Thanh Hoài khéo léo lật cánh gà, để mặt kia chín đều, vàng óng, mỡ nóng khẽ xèo xèo tỏa hương.
Nếu lúc này có ai quen Phó Thanh Hoài ở đây chắc sẽ sững sờ. Anh vốn là người cầm quyền của Phó thị, từ nhỏ sống trong nhung lụa, chuyện ăn mặc đã có người lo. Họ khó mà tin được có một ngày Phó Thanh Hoài lại tự tay nấu cho người khác ăn.
Còn Phó Thanh Hoài thì lại rất thích cảm giác này nhìn Tô Kinh Mặc ăn từng miếng món mình nướng, anh thấy một niềm thỏa mãn lạ lùng. Thậm chí anh bắt đầu nghĩ sau này phải học nấu ăn đàng hoàng, để mỗi khi ở nhà cùng cậu cũng có thể tự nấu cho cậu ăn.
Nghe Phó Thanh Hoài nói, Tô Kinh Mặc định đứng dậy rót cho anh một ly nước trái cây vừa ép xong. Nhưng vừa đứng lên, cậu chạm phải ai đó từ phía sau, chỉ nghe một tiếng kêu khẽ, rồi cảm giác sau lưng mình ướt đẫm.
Người kia vội vàng xin lỗi:“Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý. Tôi chỉ định mang nước dừa qua đổi chút đồ ăn với mọi người thôi.”
Tô Kinh Mặc quay lại, thấy Lộ Huyên đang nhìn mình với vẻ mặt như sắp khóc.
Cậu còn chưa kịp nói gì thì Lộ Huyên đã làm như thể mình vừa bị trách móc vậy.
Tô Kinh Mặc: “…”
Sao tự nhiên mình lại thấy mùi “trà xanh” ở đây nhỉ?
Phó Thanh Hoài cũng chú ý đến biến cố, lập tức đặt cánh gà xuống, bước nhanh đến bên Tô Kinh Mặc:“Kinh Mặc, em không sao chứ?”
“Không sao, chỉ ướt quần áo thôi. Phó tiên sinh, em về phòng thay đồ chút.”
Tô Kinh Mặc không muốn đôi co với Lộ Huyên lời xin lỗi kia nghe chẳng chân thành. Nói xong với Phó Thanh Hoài, cậu liền đi về biệt thự gần đó.
Lộ Huyên nhìn bóng lưng Tô Kinh Mặc, ánh mắt thoáng lóe lên tia sáng kỳ lạ, rồi nhìn sang Phó Thanh Hoài. Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt Phó Thanh Hoài vẫn đẹp như tạc, khiến cậu ta nuốt nước bọt. Nếu có thể lọt vào mắt anh, cậu không chỉ có chỗ dựa Phó thị, mà khuôn mặt này còn xứng đáng làm “kim chủ” cao cấp nhất.
“Phó tiên sinh, vừa rồi tôi không cẩn thận làm ướt quần áo của Tô Kinh Mặc, mong anh đừng để bụng.”
Nghe vậy, ánh mắt Phó Thanh Hoài vốn ấm áp khi nhìn Tô Kinh Mặc bỗng lạnh băng. Nốt lệ chí dưới mắt phải như ánh sao rơi xuống, mang theo khí chất sắc bén.
Anh liếc Lộ Huyên một cái, lạnh lùng đáp: “Đừng gọi tôi là Phó tiên sinh. Và có để bụng hay không là quyền của Kinh Mặc, không phải của tôi.”
Nói xong, anh quay người về lại bếp nướng, không thèm nhìn Lộ Huyên thêm lần nào.
Lộ Huyên bị ánh mắt của Phó Thanh Hoài quét tới, lập tức cảm thấy lông tơ trên gáy dựng đứng. Cậu thầm nghĩ: Phó Thanh Hoài chắc hẳn đã nhìn thấu tâm tư của mình. Cậu cắn chặt răng, mặc dù nghĩ vậy, nhưng cũng không dám tuyệt vọng hoàn toàn. Hơn nữa, Trịnh Tuấn Húc đang đứng bên cạnh, khiến cậu phải tìm cách thu hút sự chú ý của Phó Thanh Hoài, để không quấy rầy chuyện của anh ta sau này. Vì thế, cậu không thể rút lui.
Bên kia,
Tô Kinh Mặc vào phòng tắm, vội tắm rửa sạch sẽ sau khi quần áo bị dính nước dừa, rồi thay đồ mới. Cậu mở cửa phòng, định xuống lầu trở lại bãi biển, thì nhìn thấy Trịnh Tuấn Húc vẻ ngoài tự nhận là rất “soái” đi tới, nở nụ cười khẽ, ánh mắt hướng về cậu.
“Cậu, cho tôi một chút thời gian, để chúng ta có thể ở một mình được không?”
Tô Kinh Mặc nhìn Trịnh Tuấn Húc, nhíu mày, ánh mắt hổ phách lộ rõ nghi ngờ. Cậu cảm thấy… hình như mình chưa từng thân quen với người này lắm.
Cậu không muốn nghe Trịnh Tuấn Húc nói gì, dứt khoát đáp: “Xin lỗi, anh, tôi không có thời gian. Phiền anh nhường một chút, hiện tại cậu muốn xuống lầu.”
Trịnh Tuấn Húc không ngờ Tô Kinh Mặc lại thẳng thừng từ chối. Một cơn giận bùng lên trong lòng hắn: sao một người vốn chỉ là diễn viên dựa hơi trong giới giải trí lại dám cự tuyệt yêu cầu của anh?
Khi Tô Kinh Mặc định bước qua, Trịnh Tuấn Húc bỗng dùng sức nắm lấy tay cậu.
“Tô Kinh Mặc, tôi sẽ nói thẳng. Cậu… có thể ngủ cùng tôi một lần được không? Không cần trong sáng hay gì cả, chỉ là… ngủ cùng tôi thôi. Không phải cậu và Phó Thanh Hoài cũng như vậy sao?”