Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại Lão

Chương 47

Trước Tiếp

Tô Kinh Mặc thả mình xuống bồn tắm đầy nước ấm. Cậu ngâm cả người xuống, đến mức nước ấm dâng lên gần chạm mũi. Hơi thở trong khoang mũi thoát ra từng chuỗi bong bóng vỡ lăn tăn trên mặt nước. Nhìn những bong bóng đó tan dần, tâm trạng vốn căng thẳng của cậu cũng từ từ dịu xuống.

Cậu ngồi ngẩn ngơ trong phòng tắm gần nửa tiếng. Làn da vốn trắng nõn giờ đây vì ngâm nước lâu mà ửng lên một màu hồng nhạt. Sau khi thay áo ngủ, Tô Kinh Mặc hít một hơi nhẹ rồi mới mở cửa phòng tắm bước ra.

“Phó tiên sinh, em tắm xong rồi, anh có thể vào tắm.”

Phó Thanh Hoài lúc này đang ngồi ở chiếc bàn nhỏ trong phòng, tay lật giở một quyển sách chuyên ngành đầy chữ khó hiểu. Nghe tiếng Tô Kinh Mặc, anh ngẩng đầu nhìn về phía cậu.

Khi thấy dáng vẻ hiện tại của Tô Kinh Mặc, ánh mắt Phó Thanh Hoài khẽ chuyển. Anh đặt cuốn sách xuống, đứng lên.

Tô Kinh Mặc tưởng Phó Thanh Hoài đứng dậy để lấy đồ đi tắm, không ngờ anh lại đi thẳng về phía mình. Chỉ vài bước, anh đã tới trước mặt. Còn chưa kịp hỏi, cậu đã thấy mình bị bế bổng lên, gọn trong vòng tay Phó Thanh Hoài.

Bất ngờ vì thay đổi tư thế, Tô Kinh Mặc theo bản năng vòng tay ôm cổ anh, đôi mắt màu hổ phách mang theo vẻ ngỡ ngàng nhìn anh: “Phó… Phó tiên sinh?”

Sao Phó tiên sinh lại bế mình như vậy?

“Vì sao không mang dép?” Phó Thanh Hoài nhíu mày nhìn xuống bàn chân trần của cậu. Sàn nhà biệt thự lát đá cẩm thạch đen để chống ẩm, về đêm nhiệt độ ven biển khá thấp. Đi chân trần trên nền đá lạnh rất dễ bị cảm.

“Em quên mất.” Tô Kinh Mặc nhìn xuống chân mình mới nhận ra không mang dép. Không ngờ Phó Thanh Hoài để ý đến cả chi tiết nhỏ như vậy. Chính điều đó khiến cậu vốn đang lo lắng chuyện ở chung phòng với anh cũng thấy mình hơi “làm nũng” quá đà.

Tô Kinh Mặc tựa đầu vào ngực Phó Thanh Hoài, được anh ôm chặt và bế về phía giường.

Cảm giác được một người để ý từng chút một như vậy, kiếp trước cậu chưa từng có.

Ngẩng lên nhìn khuôn mặt gần kề của Phó Thanh Hoài, tim Tô Kinh Mặc đập loạn. Khi anh cúi đầu nhìn mình, cậu gần như cảm nhận được hơi thở ấm nóng phả ra từ mũi anh.

Lúc này, câu hỏi cậu vẫn luôn muốn biết bỗng hiện lên trong đầu, như men say lan ra, khiến cậu buột miệng hỏi:“Phó tiên sinh, em có thể hỏi anh một điều không?”

Phó Thanh Hoài lúc ấy chỉ muốn đặt cậu xuống giường để chân không chạm nền đá lạnh nữa. Nghe cậu hỏi, anh dừng bước, cúi xuống nhìn Tô Kinh Mặc: “Chuyện gì?”

“Tại sao hôm nay anh nhận ra cánh tay đó là của em? Rõ ràng cánh tay ấy đã thay đổi rất nhiều, ngay cả em cũng khó nhận ra.”

Phó Thanh Hoài hơi nhướng mày, có vẻ bất ngờ: “Sao tự nhiên em hỏi chuyện này?”

Tô Kinh Mặc nhận ra câu hỏi của mình hơi kỳ lạ nhưng vẫn nói tiếp: “Em chỉ muốn biết câu trả lời… Phó tiên sinh, anh có thể nói cho em không?”

Phó Thanh Hoài nhìn thiếu niên trong vòng tay mình. Mái tóc đen mềm tách nhẹ hai bên để lộ vầng trán trơn bóng; đôi mắt hổ phách sáng trong nhìn anh như con mèo nhỏ ngoan ngoãn chờ chủ nhân v**t v*.

Anh siết nhẹ vòng tay quanh eo Tô Kinh Mặc, vô thức vuốt nhẹ qua lớp vải áo ngủ mỏng. Rồi anh tiếp tục bước đến cạnh giường, đặt cậu xuống, cúi người nhìn thẳng vào mắt cậu: “Em thật sự muốn biết chứ?”

Tô Kinh Mặc cảm thấy không khí lúc này hơi nguy hiểm. Ngón chân cậu khẽ co lại trên ga giường, vành tai ửng hồng nhưng vẫn khẽ “vâng” một tiếng.

Phó Thanh Hoài đưa đầu ngón tay chạm vào bên trong cánh tay trái của cậu – chỗ anh từng vuốt nhẹ hồi chiều: “Vì ở đây có một nốt ruồi.”

Tô Kinh Mặc còn đang định nói thì thấy tay anh đã trượt vào cổ áo rộng của mình, dừng lại trên ngực trái:“Anh cũng nhớ rõ, ở đây có hai nốt ruồi nhỏ màu đen.”

Đúng là trên ngực trái cậu có hai nốt ruồi đen. Nhưng Phó tiên sinh sao lại biết điều này? Hôm chụp ảnh, cậu cũng chưa từng để lộ thân trên trước mặt anh cơ mà…

Chưa kịp nghĩ, cậu đã nghe anh nói tiếp:“Đêm hôm đó… cà vạt của em buộc quá lỏng.”

Đêm hôm đó? Khi nhận ra anh đang nói tới ngày nào, mặt Tô Kinh Mặc lập tức đỏ bừng. Cậu đưa tay định kéo tay anh ra khỏi cổ áo mình, nhưng động tác ấy vô tình khiến da cậu cọ nhẹ vào ngón tay anh.

Eo Tô Kinh Mặc run lên một chút. Động tác định đẩy tay anh ra không hiểu sao biến thành ấn tay anh xuống thấp hơn. Nhận ra hành vi này như tự mình dâng hiến, đôi mắt hổ phách của cậu lập tức ươn ướt vì thẹn, nhìn anh đầy lo lắng, không biết phải làm gì tiếp theo.

Phó Thanh Hoài cổ họng khẽ chuyển động, ánh mắt trở nên sâu và tối hơn. Nhìn thiếu niên dưới thân với đôi mắt ướt át ấy, anh rốt cuộc không kìm được mà cúi xuống, môi chạm lấy đôi môi nhạt màu của cậu, mạnh mẽ chiếm lấy.

Bàn tay từng trượt vào cổ áo cậu cũng chỉ khẽ v**t v* vài lần, không tiến xa hơn.

Không biết qua bao lâu, đến khi Tô Kinh Mặc cảm thấy thiếu oxy, Phó Thanh Hoài mới buông cậu ra. Anh khẽ hôn thêm vài cái lên môi cậu, rồi đứng dậy kéo lại cổ áo cho cậu ngay ngắn, dùng ngón tay lau đi vệt nước trên môi cậu, giọng khàn khàn: “Em ngủ trước đi, anh vào tắm một chút.”

Tô Kinh Mặc nằm ngửa trên giường, đôi mắt mờ mịt nhìn đèn pha lê trên trần. Nghe tiếng nước từ phòng tắm, cậu nhớ lại chuyện vừa xảy ra rồi lặng lẽ chui đầu vào chăn, giống như một con chuột nhỏ rụt rè.

Phó Thanh Hoài trong phòng tắm xối nước lạnh, nén xuống cơn nóng trong người.

Anh thay quần áo rồi bước ra khỏi phòng tắm. Nhìn về phía giường lớn, anh thấy chăn phồng lên thành một khối, bóng dáng thiếu niên gần như biến mất trong đó.

Phó Thanh Hoài nhìn cảnh Tô Kinh Mặc trốn trong chăn, khóe mắt khẽ ánh lên một nụ cười. Anh đi tới mép giường, tắt đèn trong phòng rồi khẽ nhấc chăn lên, thò tay kéo Tô Kinh Mặc đang chôn mình bên trong ra ôm vào lòng.

Cảm nhận cơ thể trong vòng tay hơi căng cứng, Phó Thanh Hoài cúi đầu hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cậu: “Ngủ đi, anh sẽ không động vào em nữa.”

“Vâng…”

Trong lòng Tô Kinh Mặc vẫn còn xấu hổ đến mức muốn trốn thật xa, nhưng cậu không dám giãy ra, chỉ đành để mặc Phó Thanh Hoài ôm. Ban đầu cậu tưởng đêm nay sẽ khó ngủ, nhưng không ngờ trong vòng hơi thở của Phó Thanh Hoài, cậu lại nhanh chóng thiếp đi.

Thậm chí lúc ngủ, cậu vô thức xoay người về phía anh, rúc vào trong ngực tìm một chỗ dễ chịu rồi chìm sâu vào giấc mộng.

Nhìn Tô Kinh Mặc ngủ say, gương mặt nghiêng về phía mình, thậm chí còn vùi đầu vào ngực mình, khóe môi Phó Thanh Hoài không kìm được khẽ nhếch. Anh ôm cậu chặt hơn, rồi mới nhắm mắt lại.

Ở phía bên kia, cách phòng của Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc hai phòng, trong phòng tắm…

Tiếng nước lẫn tiếng động ái muội kéo dài hồi lâu mới dần im bặt.

Lộ Huyên kiệt sức dựa vào vách tường phòng tắm, đến quỳ gối trên nền cũng không còn sức. Cơ thể cậu đầy vết tích sau cuộc hoan lạc, chất lỏng còn tràn ra từ g*** h** ch*n.

Trịnh Tuấn Húc lại chẳng buồn để ý tới người vừa thân mật với mình, chỉ lạnh nhạt đá nhẹ Lộ Huyên một cái rồi nói:n“Có phải mày định bỏ tao để bám lấy Phó Thanh Hoài không?”

Nghe vậy, tim Lộ Huyên chợt thắt lại. Bỏ mặc dáng vẻ nhếch nhác, cậu vội xoay người nhìn Trịnh Tuấn Húc:“Em không có, Trịnh thiếu.”

Trịnh Tuấn Húc bật cười khẩy: “Mày nghĩ tao không nhìn ra ánh mắt mày nhìn Phó Thanh Hoài à?”

Anh ngồi xuống, đưa tay vỗ vỗ mặt Lộ Huyên, mắt nheo lại: “Dù sao tao cũng nhắm tới Tô Kinh Mặc. Còn mày thích Phó Thanh Hoài. Tốt, vậy mày tìm cách tiếp cận anh ta, cho tao cơ hội được ở gần Tô Kinh Mặc. Hiểu chưa?”

Lộ Huyên nhìn ánh mắt lạnh lùng, không chút tình cảm của Trịnh Tuấn Húc, cắn răng gật đầu: “Dạ, em hiểu rồi, Trịnh thiếu.”

Trước Tiếp