Sau Khi Trọng Sinh Cưới Hoàng Hậu Ốm Yếu

Chương 97: Nàng là của ta, làm rõ

Trước Tiếp

Một cơn gió lạnh thổi qua, Tần Tố cũng không rõ là vì tức giận hay vì rét, chỉ cảm thấy toàn thân khẽ run lên.

Thẩm Dịch cứ thế nhìn Tần Tố, thu lại vẻ xót xa giữa hàng mày, giọng nói lạnh nhạt mà lễ độ: "Vị cô nương này hẳn là đã nhận nhầm người rồi. Đưa cô nương lên lầu hai, tới phòng của ta thay một bộ y phục khác, tránh để nhiễm lạnh."

Đối diện với dáng vẻ xa lạ ấy của Thẩm Dịch, Tần Tố chỉ thấy tim đau đến mức hô hấp cũng trở nên khó nhọc. Nàng vừa định mở miệng nói gì đó, thì đã thấy Thẩm Dịch cùng người áo xanh kia xoay người trở lại chiếc thuyền hoa, một bộ dáng không muốn dây dưa thêm với nàng.

"Vị cô nương này, xin mời."

Thị nữ đứng bên cạnh thấy Tần Tố đứng bất động trong mưa, vừa định tiến lên thúc giục, thì Tần Tố thân hình lảo đảo, không kịp đề phòng đã ngã xuống.

Tần Tố chỉ cảm thấy đầu óc c*ng tr**ng, từng đợt choáng váng ập đến, như sóng lớn tràn bờ, nhấn chìm toàn bộ ý thức của nàng.

Đợi khi Tần Tố tỉnh lại lần nữa, nàng phát hiện mình đang ở trong một nơi hoàn toàn xa lạ. Gian phòng bày biện giản dị, xung quanh thoang thoảng mùi hương nhạt đến gần như không có.

Gắng gượng lấy lại tinh thần, Tần Tố chống tay ngồi dậy trên giường, vừa định xuống giường thì cửa phòng đã bị người từ bên ngoài đẩy vào. Thẩm Dịch bưng bát thuốc, bước vào trong.

"Dậy làm gì?"

Thấy Tần Tố cố gắng đứng lên, Thẩm Dịch vội vàng bước nhanh hai bước, đặt bát thuốc lên bàn rồi đỡ lấy nàng.

Tần Tố cúi mắt, nhìn người đang ở bên cạnh mình, rút tay khỏi tay Thẩm Dịch, giọng lạnh lùng: "Không dám phiền tiểu thư bận tâm, ta đi ngay đây."

Ép xuống nỗi đau nơi đáy lòng, đầu óc Tần Tố vẫn còn tỉnh táo. Lúc này, điều quan trọng nhất với nàng là phải làm theo kế hoạch ban đầu, hội hợp với người tiếp ứng. Dẫu cho kế hoạch sau này không còn cần đến thân phận của một người đã "chết" như nàng, thì vẫn phải truyền tin về, để Tần Mạc cùng những người khác được yên tâm.

Còn về Thẩm Dịch... ánh mắt Tần Tố tối lại. Có quen biết hay không không quan trọng, đã xảy ra chuyện gì cũng không quan trọng. Đợi khi nàng hồi cung, nàng sẽ khiến Thẩm Dịch quay trở về bên cạnh mình.

Nói xong một cách lạnh nhạt, Tần Tố chống người bước ra ngoài cửa.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Dịch thấy Tần Tố như vậy, trong lòng không khỏi tủi thân: "Tử Tầm nhất định phải đi sao?"

Một tiếng "Tử Tầm" khiến Tần Tố khựng bước, quay người lại, đối diện với ánh mắt vừa giận, vừa tủi, lại vừa ấm ức của Thẩm Dịch. Có thứ gì đó như phá đất chui lên từ sâu trong lòng nàng. "Chứng thất hồn của nàng đã khỏi rồi?"

"Ngay lúc nàng nói muốn đưa ta rời đi, thì đã khỏi rồi."

Thẩm Dịch tiến lên hai bước, nắm lấy bàn tay đang nóng rực của Tần Tố: "Người chê ta vướng chân vướng tay, có phải không?"

"Không phải." Bị Thẩm Dịch nhìn như vậy, Tần Tố mở miệng phủ nhận, vừa định giải thích thì lại nhớ ra điều gì đó. "Nàng vì chuyện này nên vừa rồi cố ý chọc tức ta trên thuyền hoa?"

"Không phải, bây giờ khắp kinh thành đều là lệnh truy nã nàng, lúc ở thuyền hoa còn có người ngoài, làm sao có thể nói ra thân phận của nàng?"

Thẩm Dịch nhớ lại việc vừa nghe được bên ngoài về cái chết của Tần Tố, không khỏi truy hỏi: "Vậy rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?"

"Người ngoài? Kẻ mặc áo xanh kia à? Hắn là ai?"

Không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới Tần Tố liền nổi giận. Nghĩ đến cảnh Thẩm Dịch cùng người kia chung một chiếc dù lúc nãy, nàng liền buông tay Thẩm Dịch ra, vòng tay ôm lấy eo nàng ấy, kéo người vào trong lòng, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Dịch, từng chữ từng chữ nhấn mạnh: "Nàng là của ta."

Thẩm Dịch đưa tay đặt lên trán Tần Tố, có chút nghi ngờ nàng có phải sốt đến ngốc rồi không, trong lúc thế này mà vẫn còn tâm trạng ghen tuông.

Nhưng thấy bộ dáng không hỏi cho rõ ràng thì nhất quyết không chịu buông của Tần Tố, Thẩm Dịch đành dỗ dành như dỗ trẻ con, giải thích rõ ràng về người áo xanh kia.

"Hắn tên là Mộ Dung Cẩm, con trai của một phú thương ở vùng Mạc Bắc. Sư phụ ta có ý thông qua Mộ Dung gia để mở thêm một tuyến thương lộ trên sông Phù Lương của Đại Ung, Mộ Dung gia cũng có ý đó. Lần này hắn cùng ta đến kinh thành là để bàn việc hợp tác. Quan hệ giữa ta và hắn chỉ có vậy thôi, nàng nghĩ đi đâu thế?"

"Nhìn hắn là biết không phải người tốt."

Tần Tố biết Thẩm Dịch không thể lừa nàng, nhưng dù vậy nàng vẫn không vừa mắt Mộ Dung Cẩm.

"Được rồi, thiên hạ chỉ có người là tốt nhất." Thẩm Dịch coi như Tần Tố sốt đến đầu óc không tỉnh táo, cũng chẳng thèm so đo. "Nàng còn chưa nói rõ cho ta biết, rốt cuộc tình cảnh hiện giờ của nàng là thế nào?

Ta nghe người ta truyền khắp nơi rằng nàng mưu hại Bệ hạ, lại phản bội trốn khỏi cung. Vừa rồi còn nghe nói nàng đã chết, rốt cuộc là chuyện gì?" 

Tần Tố nhìn Thẩm Dịch người đã xa cách nàng mấy tháng trời, tâm niệm khẽ nghiêng một cái, cố ý bày ra vẻ bi thương: "Như nnagf thấy đấy, ta không còn là Trưởng công chúa, cũng chẳng phải Hoàng thái nữ nữa. Bây giờ chỉ là một kẻ tìm được đường sống trong chỗ chết, bị thiên hạ hô hào truy đuổi."

Thẩm Dịch nhìn Tần Tố đã thừa nhận, trong mắt tràn đầy không thể tin nổi. Nàng không sao ngờ được những chuyện ấy lại thật sự do Tần Tố gây ra. Rõ ràng Vĩnh Nhạc Đế đối xử với Tần Tố tốt như vậy, Tần Tố hoàn toàn không giống người có thể làm ra chuyện như thế.

Tần Tố buông tay đang ôm Thẩm Dịch ra: "Lựa chọn tốt nhất của nàng lúc này là giao ta ra ngoài. Nếu không, che giấu tội phạm là trọng tội."

"Trong mắt nàng, Thẩm Dịch ta là loại người như vậy sao?" Thẩm Dịch hỏi ngược lại.

"Ta không muốn liên lụy đến nàng."

Bị Thẩm Dịch hỏi như vậy, Tần Tố không trả lời được, cúi đầu, nhỏ giọng giải thích.

"Như vậy gọi là liên lụy sao? Ta - con gái của Thẩm Kính Ngôn, kẻ mưu nghịch triều trước. Nàng – một tên đào phạm. Hai chúng ta thì có gì khác nhau?"

Thẩm Dịch nâng mặt Tần Tố lên, nghiêm túc nói. Những lời từ trước tới nay chưa từng nói rõ giữa hai người, giờ đây cứ thế thẳng thắn thốt ra. Nói xong, Thẩm Dịch vòng tay ôm lấy cổ Tần Tố, mỉm cười tựa vào lòng Tần Tố. Khoảnh khắc ấy, Thẩm Dịch bỗng cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có, như thể tảng đá lớn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng tan biến. 

Nhưng ngay sau đó, cảm giác buông thả và phản bội bản thân lại ập đến, khiến Thẩm Dịch vừa cười vừa rơi nước mắt. "Sao lại có thể đi đến bước này chứ?"

Tần Tố đỡ lấy Thẩm Dịch trong lòng, bật cười khe khẽ. Nàng đột nhiên cảm thấy, cùng Thẩm Dịch làm một đôi uyên ương vong mệnh, hình như cũng không tệ.

"Bất kể đi đến đâu, cuối cùng chúng ta vẫn ở bên nhau."

Thẩm Dịch ngẩng đầu nhìn Tần Tố. Tần Tố cúi xuống, hôn đi những giọt nước mắt trên gương mặt Thẩm Dịch, vì đang sốt, hơi thở của Tần Tố cũng trở nên nóng rực, như thiêu đốt làn da Thẩm Dịch.

Trong lúc triền miên, hơi thở của Thẩm Dịch cũng dần rối loạn. Cuộc trùng phùng lần này khiến những cơn sóng dữ bị đè nén dưới vẻ bình lặng của hai người hoàn toàn bùng phát theo nước mắt của Thẩm Dịch, dễ dàng đánh tan lý trí mong manh còn sót lại.

Ngọc bội trên thắt lưng Tần Tố rơi xuống đất, phát ra tiếng leng keng trong trẻo, tựa như một dấu lặng, khiến động tác của cả hai cùng lúc dừng lại.

Thẩm Dịch nhìn Tần Tố trước mắt y phục đã cởi một nửa, lần đầu tiên thử đặt tay lên bờ vai trơn mịn của Tần Tố, khẽ v**t v* vết sẹo nhạt màu nơi đó. "Tử Tầm, chúng ta thành thân đi."

Câu nói ấy lập tức kéo lý trí của Tần Tố quay về. Nhìn Thẩm Dịch đang nhẹ tựa trên vai mình, tim nàng đập như trống dồn. Không ổn rồi, hướng phát triển này hình như có hơi lệch.

Ban đầu Tần Tố không nói cho Thẩm Dịch biết tất cả đều nằm trong kế hoạch của mình, một phần cũng vì đang giận dỗi. Suốt mấy tháng trời, nàng không biết đã viết bao nhiêu phong thư cho Thẩm Dịch, nhưng đều như đá ném xuống biển, Thẩm Dịch một chữ cũng không hồi âm. Nếu không có lần ngoài ý muốn này, hai người còn chẳng biết đến khi nào mới gặp lại.

Kết quả là...

Tần Tố nhìn đỉnh đầu của Thẩm Dịch, ánh mắt đờ đẫn. Bây giờ nói thật... còn kịp không?

Thẩm Dịch đợi hồi lâu không thấy Tần Tố đáp lời, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn nàng.
"Nàng không muốn sao?"

"Không có." Tần Tố lập tức phủ nhận, rồi vội vàng vá víu lại. "Nàng tuy là con gái của Thẩm Kính Ngôn, nhưng những kẻ biết chuyện này đều đã bị ta xử lý sạch sẽ. Ta và Thẩm Thừa tướng tuyệt đối sẽ giữ kín bí mật ấy, nàng vẫn có thể an ổn làm đích nữ của Thừa tướng, điều này nàng không cần lo lắng. Không đáng vì ta mà đem tiền đồ tốt đẹp của mình chôn vùi."

Nghe ra ý tứ trong lời Tần Tố, vành mắt Thẩm Dịch hơi đỏ. "Nàng... không cần ta nữa sao?"

"Không phải." Tần Tố cảm thấy mình càng nói càng loạn, trong lúc bối rối đối diện với ánh mắt Thẩm Dịch, đột nhiên lại nảy ra một ý nghĩ khác. "Ý ta là, nếu nàng thành thân với ta, những ngày sau đó sẽ chỉ là trốn chạy và lưu vong vô tận. Huống chi chúng ta vốn không được thế tục dung thứ. Nàng hoàn toàn có thể sống một đời yên ổn, không nên cùng ta liều mạng nơi chân trời góc bể."

"Ta không để tâm, dựa vào đâu nàng cho rằng ta chỉ muốn sống yên ổn cả đời?"

Thẩm Dịch nhìn Tần Tố lấy danh nghĩa 'vì tốt cho nàng' để cố tình phủi sạch quan hệ, trong lòng chỉ cảm thấy tức giận.

"Vậy... nàng thật sự nguyện ý vĩnh viễn ở bên ta sao? Bất kể là ta nghèo túng đến mức phải đi ăn xin đầu đường, hay là ngày sau ngóc đầu trở lại, lại đăng đại bảo? Đi cùng ta, ắt là một đời long đong, nàng thật sự không hối hận?"

Tần Tố nhìn Thẩm Dịch bằng ánh mắt thâm tình, từng bước một đào hố cho Thẩm Dịch.

Thẩm Dịch hoàn toàn bị Tần Tố dẫn dắt, dĩ nhiên không nhận ra điều đó, chỉ kiên định gật đầu. "Không hối hận, hơn nữa ta cũng sẽ không để nàng phải lang thang đầu đường. Ta có thể buôn bán, đủ để nuôi sống nàng."

Câu nói cuối cùng ấy của Thẩm Dịch đánh thẳng vào tim Tần Tố. Nhìn gương mặt nghiêm túc của nàng ấy, Tần Tố không kìm được cúi hôn xuống. "Chúng ta thành thân, cả đời này nàng đừng bao giờ nảy sinh ý định rời khỏi ta nữa."

Thẩm Dịch nào nghĩ được nhiều như vậy, chỉ siết chặt lấy y phục của Tần Tố, đón nhận nụ hôn nồng nhiệt và thuần khiết ấy.

Một nụ hôn kết thúc, Tần Tố ôm Thẩm Dịch ngồi xuống bên bàn, nhìn nàng ấy mềm nhũn tựa vào mình, rồi thẳng thắn nói ra rằng tất cả những chuyện này đều là kế hoạch của nàng.

Tần Tố chỉ cảm thấy thân thể vốn mềm mại của Thẩm Dịch trong lòng mình dần trở nên cứng đờ, cuối cùng trực tiếp rời khỏi vòng tay nàng, nhìn nàng bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Tần Tố cảm giác không ổn, đưa tay xoa trán. "Ta... ta chóng mặt quá, chắc là nước sông lạnh quá, làm đầu ta đau dữ dội."

Thẩm Dịch nhìn Tần Tố giả vờ làm rùa đen rụt đầu, định giả bệnh để lấp l**m cho qua, trong mười mấy năm qua chưa từng tức giận đến vậy. Nàng ấy rất muốn trực tiếp bỏ đi, nhưng liếc thấy bát thuốc bên cạnh, lại sợ Tần Tố thật sự không ổn, nhất thời đi cũng không được, ở cũng chẳng xong, chỉ có thể tức tối trừng mắt nhìn Tần Tố.

"Ta đi bảo người hâm nóng lại thuốc."

Một lúc sau, khi lần thứ ba bắt gặp ánh mắt lén lút nhìn mình của Tần Tố, Thẩm Dịch cuối cùng cũng xác định kẻ này giả bệnh không sai. Nàng ấy bưng bát thuốc lên, định quay người rời đi.

"Không muốn uống thuốc, An Bình ở đây là đủ rồi."

Tần Tố mặt dày vô sỉ, đưa tay ôm lấy eo Thẩm Dịch, không cho nàng ấy đi.

"Buông tay."

Thẩm Dịch cố gắng không nghĩ lại những chuyện vừa xảy ra, chỉ cảm thấy bản thân khi nãy như một kẻ ngốc, vậy mà lại tin lời Tần Tố.

"Không buông, rõ ràng là lỗi của An Bình, vậy mà lại đổ hết lên đầu ta."

Mặt Tần Tố vùi vào bên hông Thẩm Dịch cọ cọ, ngẩng đầu nhìn nàng ấy từ dưới lên, còn dám lật ngược trắng đen.

Lần này Thẩm Dịch thật sự bị chọc cười vì tức. "Vậy nàng nói xem, ta sai ở chỗ nào?"

Tần Tố thu lại vẻ bất cần trên mặt, nghiêm túc nhìn Thẩm Dịch. "An Bình, mấy tháng nay nàng không hồi âm cho ta lấy một phong thư, rốt cuộc là đang tính toán điều gì?"

Câu nói này của Tần Tố đánh trúng góc sâu kín nhất trong lòng Thẩm Dịch, khiến nàng ấy nhất thời sững sờ.

Đối diện với ánh mắt Tần Tố, Thẩm Dịch chỉ cảm thấy mình không thể nói ra bất cứ lời biện bạch nào. Nàng ấy biết, Tần Tố trong lòng đều hiểu rõ cả rồi.

Khi Thẩm Dịch đứng sau bình phong, nghe được những lời phu thê Thẩm Thừa tướng nói với Tần Tố, ý nghĩ rời đi trong lòng nàng ấy càng lúc càng mãnh liệt. Những ký ức cuồn cuộn ập đến khiến nàng ấy không sao chịu đựng nổi, điều duy nhất nàng ấy nghĩ tới chỉ là trốn tránh.

Vì thế, nàng ấy không chút do dự lựa chọn rời đi cùng Ngu Không.

Sau khi đi theo Ngu Không, Thẩm Dịch đơn phương cắt đứt liên lạc với Tần Tố. Có Ngu Không giúp che giấu, chuyện này trở nên vô cùng dễ dàng. 

Thậm chí, Thẩm Dịch từng nghĩ, cứ thế rời đi hoàn toàn cũng không phải là cách tồi. Như vậy nàng ấy sẽ không phải đối mặt với Tần Tố, không phải đối mặt với Thẩm Thừa tướng, không phải đối mặt với Thẩm phu nhân, không phải đối mặt với tất cả những người quen biết.

Chỉ cần nghĩ đến việc mọi ưu ái và trân trọng mà nàng ấy đang có hiện giờ đều bắt nguồn từ thân phận giả dối kia, cảm giác tội lỗi trong lòng Thẩm Dịch liền nhấn chìm nàng ấy.

Lại nghĩ đến việc Tần Tố với thân phận nữ tử mà muốn đăng cơ vốn đã trăm bề gian khó, sự tồn tại của nàng ấy và mối tình này, ngoài việc mang đến cho Tần Tố thêm trở ngại, thì chẳng còn gì khác. Thẩm Dịch càng không thể chấp nhận được.

Có lẽ, nàng ấy biến mất mới là lựa chọn tốt nhất.

Mang tâm thế ấy, Thẩm Dịch tự đặt cho mình cái tên Vong Trần – quên đi trước kia. Nhưng nàng ấy không ngờ rằng, chỉ cần Tần Tố xuất hiện trước mặt, bao nhiêu quyết tuyệt trong lòng nàng ấy đều sẽ tan thành mây khói trong chớp mắt, cả tâm trí chỉ còn lại một mình người này, nào còn để ý đến trước kia hay không trước kia nữa.

Lần này, đến lượt Thẩm Dịch im lặng thật lâu.

Tần Tố liếc mắt một cái đã biết mình đoán trúng. Nàng cắn cắn mang tính trừng phạt lên bên hông Thẩm Dịch, nghe thấy tiếng nàng ấy hít một hơi lạnh, rồi lại không nỡ mà buông ra.

"Nàng cũng lừa ta, còn cắn ta, ta cũng cắn nàng, coi như huề nhau, chúng ta xóa nợ."

Đẩy Tần Tố như đẩy một con chó hay cắn người ra, trên mặt Thẩm Dịch khó giấu nổi sắc đỏ, nhưng miệng vẫn cố gắng chống chế.

"Vậy thì nàng cắn lại đi." Tần Tố đứng dậy, nhịn cơn choáng váng nhẹ, dựa vào người Thẩm Dịch. "Nàng muốn cắn thế nào cũng được, chỉ cần những điều nàng vừa đáp ứng ta đều tính, cùng ta thành thân, cả đời này không được nảy sinh dù chỉ nửa phần ý định rời xa ta."

Tần Tố ôm chặt lấy Thẩm Dịch, khiến nàng ấy dù muốn đẩy cũng không đẩy ra được. Cuối cùng, như thể thỏa hiệp, Thẩm Dịch chỉ có thể để lại một dấu răng trên vai Tần Tố.

Họ không thể huề, cũng chẳng thể xóa nợ. Họ định sẵn sẽ dây dưa với nhau cả một đời một kiếp.

Chỉ là Tần Tố náo loạn một trận như vậy, rốt cuộc cũng có chỗ tốt. Tảng đá lớn đè nặng trong lòng Thẩm Dịch một khi đã được dời đi, liền không thể đặt trở lại, cuối cùng cũng giúp nàng ấy thoát ra khỏi ngõ cụt nghẹt thở trước đó.

Nhưng cũng có một chỗ không tốt.

Đó là lần này Tần Tố phát sốt rất nặng, phải nằm liệt giường hai ngày liền mới đỡ hơn đôi chút.

Thẩm Dịch túc trực bên giường Tần Tố suốt hai ngày. Hai người cuối cùng cũng xóa bỏ hết mọi ngăn cách, lại càng thêm thân mật gắn bó.

Hai ngày này, Thẩm Dịch sai người truyền tin cho Tần Mạc, báo rằng Tần Tố vẫn an toàn, đồng thời cũng nhận được hồi thư từ phía Tần Mạc.

"Huynh ấy dặn nàng trong khoảng thời gian này phải an phận một chút, tuyệt đối không được xuất hiện trước mặt người khác."

Thẩm Dịch nhìn Tần Tố đang nằm bò bên cửa sổ trong phòng, giọng nghiêm túc nhắc nhở: "Nàng phải cẩn thận, nhất định không thể để người khác nhìn thấy."

"Ta sắp bị ngộp chết rồi."

Tần Tố k** r*n một tiếng, tuy những chuyện này đều nằm trong kế hoạch, nhưng trong kế hoạch của nàng cũng không đến mức phải nhốt mình trong một gian phòng suốt mấy ngày liền, nằm đến sắp phế cả người.

"Hay là..." Thẩm Dịch vừa mở miệng, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.

"Chưởng quầy, Mộ Dung công tử cầu kiến."

Hỏng rồi, Tần Tố và Thẩm Dịch liếc nhìn nhau một cái, hai ngày nay các nàng lại quên béng mất người này.

"Hắn sẽ không nhận ra ta chứ?" Tần Tố có chút lo lắng nhìn về phía Thẩm Dịch.

"Hẳn là không." Thẩm Dịch nghĩ lại, hôm đó Tần Tố tóc tai bù xù, cả người chật vật, lại còn mưa to. Nếu không phải Thẩm Dịch quen thuộc Tần Tố, e rằng cũng khó mà nhận ra, huống chi là Mộ Dung Cẩm một người luôn giữ phong thái quân tử, sợ rằng đến liếc mắt nhìn Tần Tố một cái cũng chưa từng.

Nghe Thẩm Dịch phân tích xong, Tần Tố yên tâm hẳn. "An Bình, nàng đi giúp ta tìm một bộ y phục nam tử."

"Nàng muốn làm gì?"

Thẩm Dịch có chút khó hiểu, nhưng vẫn sai người làm theo, dựa theo vóc dáng của Tần Tố mà tìm một bộ quần áo mang tới.

Một bộ trường bào màu huyền sắc. May mà Tần Tố vóc người cao ráo, mặc vào rất vừa. Nàng đội ngọc quan buộc tóc, lại dùng thủ pháp dịch dung của Hoa Khê tô điểm sơ qua gương mặt, trong chớp mắt, trước mắt Thẩm Dịch đã là một thiếu niên phong nhã tuấn tú.

"Nàng đây là...?" Thẩm Dịch nhìn Tần Tố, có chút do dự.

Tần Tố khẽ phe phẩy cây quạt gấp trong tay, chắp tay hành lễ: "Tại hạ Tần Tầm, là vị hôn phu của Vong Trần cô nương, không biết... có vừa ý không?"

Tần Tố cố tình hạ thấp giọng. Với bản lĩnh thám tra ngụy trang của nàng, giả giọng nam tử quả thực là chuyện dễ như trở bàn tay.

Hiểu ra ý đồ của Tần Tố, Thẩm Dịch vừa buồn cười vừa bất lực, đưa tay đỡ trán. Nàng ấy đúng là không có cách nào với Tần Tố, hóa ra giày vò nhiều như vậy, rốt cuộc chỉ vì chuyện ghen tuông này.

"Đi thôi."

Tần Tố đứng trước gương đồng xoay hai vòng, vừa định rời đi, lại cầm ngọc bội bên cạnh đưa cho Thẩm Dịch. "Nương tử, có nguyện ý thay ta làm không?"

"Không đứng đắn."

Thẩm Dịch cười mắng một câu, nhưng vẫn nhận lấy ngọc bội, tự tay buộc vào thắt lưng cho Tần Tố.

Chuẩn bị xong xuôi, Tần Tố và Thẩm Dịch một trước một sau ra khỏi phòng, vòng qua hành lang tiến về chính sảnh. Mộ Dung Cẩm đã chờ ở đó từ lâu, trà cũng đã uống mấy chén.

Thẩm Dịch bước vào trước, Mộ Dung Cẩm nhìn thấy Thẩm Dịch, ánh mắt rõ ràng sáng lên. Nhưng khi nhìn sang Tần Tố, lại hơi chần chừ: "Vong Trần, vị này là...?"

Thẩm Dịch liếc nhìn người bên cạnh đang dựng thẳng tai chờ mình giới thiệu, khóe môi khẽ cong lên: "Mộ Dung công tử, vị này chính là vị hôn phu của ta, tên là Tần Tầm. Tần Tầm, đây là Mộ Dung Cẩm công tử người mà ta thường nhắc tới với chàng."

Nghe xong lời giới thiệu, Tần Tố chỉ cảm thấy cả người từ trong ra ngoài đều thư thái hẳn lên, ánh mắt nhìn Mộ Dung Cẩm cũng không còn mang theo địch ý như trước. "Kính đã lâu kính đã lâu, Mộ Dung công tử quả nhiên...... Người cũng như tên."

Thẩm Dịch bất lộ thanh sắc, lén kéo nhẹ góc áo Tần Tố. Cách khen người trong lần gặp đầu tiên này của nàng đúng là có hơi kỳ quặc.

Chỉ là lúc này Mộ Dung Cẩm cũng không có tâm trí để để ý mấy chuyện đó. Hắn chắp tay đáp lễ, khách sáo vài câu, rồi mới nhìn lại Thẩm Dịch, có chút ngượng ngùng: "...Trước nay chưa từng nghe Vong Trần nhắc đến chuyện đã có hôn ước."

"Mộ Dung công tử cũng chưa từng hỏi, ta và Tần Tầm là do sư phụ làm mối, hôn sự đã sớm định rồi."

Thẩm Dịch không tiện giải thích vị hôn phu Tần Tố đột nhiên xuất hiện này, chỉ đành kéo Ngu Không ra làm bia đỡ đạn.

Tần Tố cũng lập tức phụ họa: "Không sai, qua ít thời gian nữa chính là ngày đại hôn của ta và Vong Trần. Đến lúc đó mong Mộ Dung công tử nhất định nể mặt."

Lời đã nói đến mức này, Mộ Dung Cẩm cũng chỉ có thể giữ nụ cười trên mặt, gật đầu đáp: "Nhất định, nhất định."

Khách sáo xong, Mộ Dung Cẩm vẫn còn chính sự cần bàn với Thẩm Dịch. Dù sao thứ hai bên chuẩn bị khai thông là thương lộ giữa Đại Ung và Phù Lương, quan hệ hai nước vừa mới ổn định, nhưng tuyệt đối không thể lơ là.

Những điều Mộ Dung Cẩm và Thẩm Dịch bàn bạc, Tần Tố nghe không hiểu mấy, nhưng vẫn làm bộ chăm chú lắng nghe.

Đến khi sắp sửa kết thúc, bên ngoài lại có một thị nữ tới.

"Chưởng quầy, chưởng quầy của Khôgn Trai mời ngài sang một chuyến."

Thị nữ nói xong liền lui ra, Thẩm Dịch mấy ngày nay chỉ mải xoay quanh Tần Tố, đến lúc này mới chợt nhớ ra còn có chuyện ấy.

"Vong Trần đây là định đi gặp sư phụ sao? Chi bằng cùng đi luôn đi, ta cũng vừa hay có chút việc."

Mộ Dung Cẩm nghe vậy liền thuận miệng nói theo.

Thấy cả hai đều muốn đi gặp Ngu Không, Tần Tố dĩ nhiên cũng không thể ở lại một mình. "Vậy ta cũng đi, ta cũng đã lâu chưa gặp di mẫu rồi."

Nghe cách xưng hô ấy, Mộ Dung Cẩm khẽ liếc mắt nhìn Tần Tố. Thảo nào là Không Trai đứng ra se duyên, thì ra là có tầng quan hệ này. Nếu không, hắn thật sự không nghĩ ra vì sao Không Trai lại đem một nữ tử chung linh dục tú như Vong Trần gả cho một kẻ tiểu bạch kiểm ngoài gương mặt ra chẳng có gì đáng nói.

Thẩm Dịch biết Tần Tố bị nhốt trong phòng quá lâu đã bức bối. Hơn nữa nhìn bộ dạng hiện tại của Tần Tố, ngụy trang kín kẽ đến mức e rằng ngay cả Vĩnh Nhạc Đế đứng trước mặt cũng chưa chắc nhận ra, liền gật đầu đồng ý.

Tần Tố và Thẩm Dịch ngồi chung một cỗ xe ngựa, Mộ Dung Cẩm tự đi một cỗ khác, cùng nhau hướng về Vân Trai Lâu.

Trong xe, Tần Tố nghiêng cả người dựa vào Thẩm Dịch, trông như một đứa trẻ vừa chịu uất ức.

"Thế này còn chưa vừa lòng sao?"

Hiếm khi thấy Tần Tố có bộ dạng này, Thẩm Dịch đưa tay, cố ý véo nhẹ gò má nàng.

Vừa nãy còn chọc cho Mộ Dung Cẩm tức đến vậy, thế mà người vừa rồi còn đắc ý như Tần Tố, vừa lên xe đã lập tức giả bộ đáng thương.

"Chưa vừa lòng, ta cảm thấy tên tiểu bạch kiểm kia có chút coi thường ta. Bằng không hắn sao còn cứ quấn lấy nàng?"

Phải nói rằng trực giác của Tần Tố, có lẽ đều dùng hết lên kẻ địch, dù là địch nhân trên chiến trường, hay là tình địch như Mộ Dung Cẩm.

Nghe Tần Tố tiện miệng đặt biệt danh cho người khác, Thẩm Dịch không nhịn được cười, đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng. "Nàng lại nói nhăng nói cuội gì thế? Mộ Dung công tử tuyệt đối không phải người như vậy."

"Biết người biết mặt khó biết lòng." Tần Tố nhìn Thẩm Dịch bằng ánh mắt u uất, vẫn lì lợm dựa vào người Thẩm Dịch không chịu nhúc nhích. "Kẻ đó nhìn là biết một bụng tâm địa xấu xa, chắc chắn chẳng phải hạng người tốt lành gì, chỉ giỏi giả vờ quân tử trước mặt nàng mà thôi."

Nghe những lập luận kỳ quái ấy của Tần Tố, Thẩm Dịch cũng chẳng để tâm. Dù sao Tần Tố thích náo thì cứ để nàng náo đi, còn hơn để nàng rảnh rỗi đến mức buồn bực sinh bệnh.

Chẳng mấy chốc đã tới Vân Trai Lâu. Tần Tố xuống xe trước, liếc nhìn Mộ Dung Cẩm cũng vừa xuống xe đi về phía này, cố tình đưa tay bế Thẩm Dịch xuống khỏi xe ngựa, thậm chí còn khiêu khích liếc nhìn Mộ Dung Cẩm một cái.

Phải nói, chiêu này của Tần Tố tuy trẻ con, nhưng hiệu quả cực kỳ rõ rệt. Trong mắt Mộ Dung Cẩm lúc này, Tần Tố đã triệt để biến thành một tên công tử bột tiểu bạch kiểm, đang "bắt nạt" Vong Trần — một nữ tử hiếm thấy trên đời. Bất giác hắn siết chặt nắm tay, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế.

Ba người cùng lên lầu Vân Trai Lâu. Đến trước phòng bao của Ngu Không, thị nữ mở cửa.

Ngu Không đang ngồi bên bàn, vừa uống trà vừa xem sổ sách. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tần Tố mặt mày rạng rỡ đi về phía mình, suýt nữa thì một ngụm trà tiễn lão di mẫu về trời.

"Tiểu..."

Ngu Không vừa mở miệng, đã bị Tần Tố cắt ngang. Nàng sải bước ôm chầm lấy Ngu Không. "Di mẫu, Tiểu Tầm nhớ di mẫu chết mất!"

Nhân lúc này, Tần Tố nhanh chóng ghé sát tai Ngu Không, thấp giọng nói rõ quan hệ giữa mình và Thẩm Dịch. Nghe xong, Ngu Không lại ho sặc sụa thêm mấy tiếng.

Trước Tiếp