Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Rạng sáng 1 giờ, Ngụy Mạc xem xong khu bình luận, đang định tắt quang não thì nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân rất khẽ.
Cánh cửa nhẹ nhàng khép mở, gần như không phát ra chút âm thanh nào, ánh đèn hắt xuống, Ngụy Mạc lấy một bộ đồ ngủ mới tinh từ trong tủ quần áo ra, như có cảm giác mà quay đầu sang.
Orland đứng ở cửa.
Trang phục của y vẫn là bộ lúc chạng vạng, chỉ là đã cởi áo khoác, vai rộng eo thon, đôi mắt thoáng giật mình rồi tan rã nhìn anh, đồng tử có chút thất thần, tầm mắt Ngụy Mạc hạ xuống, dừng lại trên con dao mỏng hơi lạnh trong tay y.
Y không ngờ tới giờ này trùng đực vẫn còn chưa ngủ.
“Sao ngài còn chưa ngủ?” Ánh mắt Orland dừng trên mặt anh, một lúc sau mới nặn ra một nụ cười, hạ giọng nói, “Hùng chủ, em không cố ý tới quấy rầy ngài.”
Chạm phải ánh mắt Ngụy Mạc, y như bị bỏng, vội giấu mũi dao ra phía sau, hơi thở còn mang theo chút dồn dập.
Kẻ ác lại đi cáo trạng trước.
Đột ngột xông vào phòng anh, rồi hỏi anh vì sao còn chưa ngủ?
Ngụy Mạc thần sắc như thường uống một ngụm nước, xoay người đóng cửa tủ lại, sắc môi anh rất nhạt, biểu cảm thanh đạm, ánh mắt như mặt hồ tĩnh lặng bị ném vào một viên đá nhỏ rồi tan biến rất nhanh.
Anh tiện tay đặt kính lên bàn, liếc về phía cửa sổ, cảm thấy muốn chạy trốn mà không tốn chút sức lực nào thì có phần quá sức, hỏi: “Định ra tay à?”
Orland vội vàng lắc đầu.
Cảm xúc của y rõ ràng có vấn đề, trong đầu nôn nóng bất an, đủ loại cảm xúc bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng y.
Dạo này y thường xuyên nằm mơ.
Đủ kiểu giấc mơ, hỗn loạn vô trật tự, cảnh tượng thay đổi liên tục, nội dung phần lớn xoay quanh hùng chủ của y, trong mơ hùng chủ có rất nhiều trùng khác, ai cũng muốn tới cướp vị trí của y.
Lần khai thông tinh thần lực kia chẳng khác nào uống rượu độc giải khát, an tâm nhất thời xong lại khiến y càng thêm bồn chồn, hỗn loạn, thái độ của trùng đực khi xa khi gần, như thể rất gần y, nhưng khoảng cách trong lòng lại khó mà phỏng đoán.
… Phải làm thế nào, mới có thể phục hôn?
Phục hôn.
Ý niệm này càng lúc càng rõ ràng và mãnh liệt trong đầu, chỉ khi trùng đực bị trói chặt bên cạnh, y mới có thể yên ổn trong chốc lát.
Lén tới liếc anh một cái.
Hùng chủ nhất định đã ngủ rồi, y lặng lẽ đi qua, sẽ không ai phát hiện.
Orland tự nói với mình như vậy.
Phòng ngủ của trùng đực ở cùng tầng với y, cách rất gần, y lén lút đi qua, nhưng thứ chào đón y lại là cả căn phòng sáng trưng.
Bóng dáng của y không có chỗ che giấu dưới ánh đèn.
Y không biết mình đã chọc giận hùng chủ bao nhiêu lần, có lẽ y không có thiên phú cúi đầu lấy lòng.
Y làm gì cũng vụng về, đều bị nhìn thấy rõ, y không biết trùng đực hiểu được bao nhiêu, cũng không biết trong 5 năm qua, khe nứt tích tụ đã lớn tới mức nào.
Sự hiểu biết của trùng đực đối với y rõ ràng đến vậy, chiếc mặt nạ của y giống như món đồ chơi của Venn, bị xé toạc một cách tùy tiện.
Orland rất rõ bản tính của mình không được lòng trùng đến mức nào.
… Nếu không thể hàn gắn thì sao?
Y không dám nghĩ tới khả năng này.
Chỉ cần tưởng tượng trùng đực sẽ hoàn toàn không còn yêu mình, cảm giác lạnh lẽo và thô bạo đã ép y trằn trọc không yên.
“Em nghĩ ra một cách để ngài hả giận.” Orland đã không còn rõ mình đang làm gì, chậm rãi tiến lên, hạ giọng nói, “Ngài đâm em mấy nhát bớt giận đi, được không?”
Vậy thì đổi sang một cách trực tiếp hơn.
Thư phụ của y từng dùng cách này để lấy lòng hùng phụ, khi đó Orland đứng ngoài nhìn, chỉ cảm thấy đây là một màn kịch rất đáng xem.
Ngu xuẩn, vớ vẩn, khó hiểu, nghĩ kỹ thì là một kiểu tàn nhẫn.
Kenthel Bubbs buồn cười đến mức có phần quá đà, sau khi bị cá vàng làm vướng tay chân, đầu óc ngày càng thoái hóa, cho rằng kiểu chung sống giương cung bạt kiếm như vậy có thể dựa vào một tờ giấy hôn thú mà gắn bó lâu dài.
Thư phụ của y thậm chí còn hy vọng y có thể khiến hùng phụ hồi tâm chuyển ý, đối với ông ta ưu ái thêm một chút.
Orland đối với những chuyện này hoàn toàn không hứng thú.
Bắt y đi lấy lòng, khoe mẽ, vẫy đuôi nịnh nọt với tên trùng đực đầu óc hoảng loạn kia, chẳng khác nào từ đầu tới chân đều là sỉ nhục.
Nhưng lúc này y đột nhiên cảm thấy, đây chưa chắc không phải là một cách giải quyết.
Thân thể y chịu được kiểu trừng phạt như vậy.
Con dao này đủ nhỏ gọn, đủ sắc bén, vừa khéo tiện cho trùng đực cầm bằng một tay, hùng chủ của y rất biết dùng dao, có lẽ đó là kỹ xảo học được từ khu 9.
Nếu có thể làm trùng đực nguôi giận, mọi thứ chẳng có gì là không ổn.
Ngụy Mạc nhìn y, thấy y mang theo chút hỗn loạn mà rút con dao từ phía sau ra, đưa tới trước mặt anh.
Anh nhận lấy.
“Đưa tay ra.” Anh nói.
Orland ngẩng đầu lên, quan sát biểu cảm của hùng chủ.
Y không hề do dự, đưa tay ra, trong lòng có một tảng đá chậm rãi rơi xuống.
Không bị từ chối.
Giống như thở phào nhẹ nhõm từ đáy lòng, ngay cả tâm trạng cũng mơ hồ trở nên thoải mái hơn, tay y được chăm sóc cẩn thận, xương ngón tay rắn chắc, móng thừa đã được xử lý sạch, năm ngón thon dài.
Ngụy Mạc cầm dao, biết rất rõ nên đâm vào chỗ nào thì sẽ không quá đau.
Anh khẽ thở dài, “leng keng” một tiếng, tùy tiện ném con dao đã mài sắc lên bàn, cầm lấy chiếc móc treo áo ngủ còn dư từ trên giường , gõ vào lòng bàn tay Orland.
Ba cái.
Lực không nặng không nhẹ, nhưng nhất định là đau, sắc mặt Orland không hề thay đổi, bàn tay dần dần đỏ lên, y rũ mắt xuống, lộ ra một nụ cười không mấy để tâm, rất thật.
“Lại mơ thấy gì?” Ngụy Mạc hỏi.
Orland hạ giọng: “… Không có.”
Chiếc móc treo áolại bất ngờ giáng xuống lòng bàn tay.
“Mơ thấy ngài không cần em.” Orland khẽ cuộn lòng bàn tay lại, lần này biết điều hơn, “Ngài muốn cưới trùng cái khác, em không đồng ý, ngài liền nói có thể cưới em làm thư hầu, để em đi thăm hỏi vị thư quân kia mỗi ngày.”
… Cái cốt truyện lộn xộn gì thế này?
Ngụy Mạc nhất thời trầm mặc một lát.
“Nghĩ ra kiểu gì vậy?” Anh bật cười, lười đến không buồn tự chứng trong sạch hay bình luận thêm, “Em nên đi viết tiểu thuyết.”
Orland không nói.
Trong mộng, y xử lý vị thư quân mới kia từng chút một, khuôn mặt mơ hồ, dường như tốn rất nhiều thời gian mới l*t s*ch cốt nhục, đến mức khó phân biệt hình dạng.
Ngoài vị trí thư quân, trùng đực còn cho cả nhẫn của bọn họ đi, y giữ lại một đốt xương ngón tay, rồi trượt xuống, nhét đoạn đốt gãy đó vào khoang miệng đối phương.
Cả tròng mắt cũng cần phải tách riêng từng phần.
Lần này y khôn hơn, không làm những chuyện đó trước mặt hùng chủ, mà trốn xa hơn một chút.
Nhưng vẫn bị phát hiện.
Biểu cảm của hùng chủ không chỉ là chán ghét và lạnh nhạt, mà là căm hận.
Hùng chủ muốn giết y.
Giấc mộng đó rõ ràng đến mức khiến cả người y run rẩy, tuyệt vọng bao trùm làm suy nghĩ hoàn toàn ngưng trệ, y nghĩ, chết trong tay hùng chủ cũng rất tốt.
Nhưng không được.
Y cố chấp, kiên định nói: “Em là phu nhân chính thức của ngài.”
Chỉ có thể là y.
Giọng điệu nghiêm túc, rõ ràng từng chữ, nhưng lại xa lạ.
Ngụy Mạc: “…”
Học mấy thứ ngoại lai này từ đâu ra vậy?
“Phu nhân chính thức” đã sớm bị chôn vùi trong bụi lịch sử, trở thành cách xưng hô lỗi thời từ 80 năm trước.
Anh ngừng một lúc mới nói: “Chắc là không phải.”
Orland đột nhiên nhìn lên, trong mắt đầy lệ ý, không nói lời nào.
Ngụy Mạc kiên nhẫn phổ cập cho y chút kiến thức cơ bản nhất: “Nếu ở bên chúng tôi, dựa theo cấu tạo sinh lý và giới tính xã hội của em, em hẳn là nam.”
Orland nhìn anh một lúc, hoàn toàn không hiểu.
Y là trùng cái, cái chẳng phải nên là nữ sao?
Y chưa từ bỏ ý định, thử đổi sang một từ gần nghĩa: “Em là thê tử của ngài.”
Ngụy Mạc không nói.
Anh không ngờ Orland lại đào sâu mấy thứ Sở Kiệt từng nói đến vậy, đến cả kiểu từ này cũng lôi ra được, hỏi: “Em còn biết bao nhiêu nữa?”
Orland không lên tiếng nữa.
Đến rồi.
Đúng kiểu Tì Hưu, chỉ vào không ra.
Ngụy Mạc vốn mắc bệnh nghề nghiệp đã lâu, bụi phủ đầy, đột nhiên phát tác, bất ngờ hỏi: “Em biết năm lục địa, bốn đại dương không?”
Orland mờ mịt nhìn anh, giống như học sinh bị câu hỏi đột ngột làm cho hoảng hốt, rồi cũng không biết trả lời giáo viên thế nào, biểu cảm lộ rõ vẻ kinh ngạc.
“Biết chủ nghĩa tư bản không?”
“… Không rõ lắm.”
Ngụy Mạc cười một tiếng, nghiêm túc nói: “Em là nhà tư bản.”
Mấy chuyện thê tử, phu nhân đều là hư ảo.
Những trùng nắm quyền trong các tập đoàn tài chính, quân đội, chính trị và thương nghiệp của Liên Bang dính chặt với nhau, không thể tách rời. Vì vậy quyền thế của giới quý tộc rất khó bị phân tán, trái lại còn ngày càng phình to. Mọi chính sách và tiêu chuẩn cuối cùng đều nằm trong tay tầng lớp thượng lưu của thủ đô.
Lợi ích lấy từ đâu ra?
Mở rộng ra bên ngoài, sinh sôi nảy nở; hấp thu vào bên trong.
Liên Bang đủ cường đại, sở hữu những tinh cầu phồn hoa rực rỡ như minh châu: tinh cầu Buleika, tinh cầu Nitak, tinh cầu Yart, các hành tinh thịnh vượng đan thành như một tấm lưới, nhưng có vô số hoang tinh và khu nghèo lại là mặt trái rất rõ ràng.
Từ biểu cảm của trùng đực, Orland nhận ra đây không phải là một từ hay.
Nhưng đây là khoảng trống kiến thức của y, y không thể đưa ra phán đoán chính xác ngay lập tức, cũng không dám phản bác, mím môi không nói gì.
Thả Sở Kiệt chạy quá sớm rồi.
Y bỗng nhiên nghĩ, lẽ ra nên đào sâu thêm chút nữa.
Câu hỏi lại quay về: “Vậy em là thê tử của ngài sao?”
Dường như chỉ cần xác nhận được thân phận này, y mới có thể thở phào.
Ngụy Mạc nhất thời thật sự không biết giải thích rõ ràng sự khác biệt nam nữ thế nào, anh nói: “Trước kia là vậy.”
Orland ngồi bên cạnh anh, nhìn chằm chằm anh, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này, thần sắc cũng lạnh xuống, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú, thẳng thừng dừng trên người anh.
Ngụy Mạc rũ mắt, vòng tay ôm lấy eo Orland, khó hiểu hỏi: “Vì sao em lại nghĩ tôi đâm em thì tôi sẽ vui?”
Trùng bình thường không giải đề như vậy.
Cách suy nghĩ của Orland rất mới mẻ độc đáo, y lại thiếu kiến thức, chỉ có thể suy từ kết quả.
“…”
“Đây cũng là chương trình học của thư quân à?” Trước đó anh chưa từng tìm hiểu.
“Không phải.” Orland nhắm mắt, y có thể cảm nhận được thái độ của trùng đực đã dịu lại, dù không biết vì nguyên nhân gì.
Y chậm rãi nói thẳng: “Nhưng ngài… không đánh em, cũng không cần tiền của em.”
Y không biết phải làm sao.
Y cảm nhận được cơ thể mình không có bao nhiêu lực hấp dẫn với trùng đực, biết đâu kiểu chơi tổn thương này vì sự mới lạ mà nhất thời thu hút được sự chú ý của trùng đực.
Biết rõ sẽ có hậu quả, nhưng y không nghĩ được nhiều, đợi đến khi hùng chủ chơi chán rồi, nghĩ ra chiêu mới là được.
Chờ các nhóc con lớn thêm một chút, còn ai sẽ cho rằng bọn họ không đủ ân ái?
Ngụy Mạc: “…”
“Đánh em thì có ích gì?” Một lúc sau anh mới như có điều suy nghĩ hỏi, “… Em thích bị đánh à?”
Orland lắc đầu.
Y thích được hùng chủ an trí trong nhà, nhiễm mùi của hùng chủ, được anh hưởng dụng, rồi sinh cho anh một ổ nhóc con, dùng điều đó để chứng minh y và Ngụy Mạc gắn bó không thể tách rời.
“Tôi cũng không thích, Orland, ở điểm này chúng ta đã đạt được nhận thức chung.” Ngụy Mạc buông y ra, “Em làm vậy ngược lại khiến tôi khó xử.”
Orland nắm chặt cánh tay anh, y rũ mắt xuống, nhìn chằm chằm mặt đất: “Vậy ngài thích cái gì? Em có thể biến thành như thế.”
Ngụy Mạc cười một lúc.
“Không thể lúc nào cũng khóc lóc đòi kẹo.” Anh nhẹ nhàng xoa mặt Orland, “Đã không có kẹo, có đòi cũng không được, lúc này phải học cách chờ đợi một thời gian, biểu hiện tốt hơn một chút, chứ không phải cứ lục tung tìm cho bằng được, hiểu không?”
Đây là đạo lý Venn hơn 1 tuổi đã dần dần hiểu ra.
Orland nhìn anh, tay chậm rãi buông lỏng.
“1 rưỡi rồi.” Ngụy Mạc cười hỏi, “Những gì nên làm để bảo đảm tôi đã làm đủ, em còn muốn tôi dỗ em tới khi nào nữa, Orland?”