Sau Khi Thỏa Thuận Ly Hôn Với Thượng Tướng Trùng Tộc

Chương 87

Trước Tiếp

Khi trở về, chân trời bỗng đổ xuống một trận mưa to ầm ĩ. Ngụy Mạc vừa bước vào biệt thự đã nghe tiếng mưa lớn lộp bộp rơi xuống, cổ tay áo anh hơi thấm ẩm. Venn nghiêng đầu, làm động tác vỗ vỗ ngực, nói: “Chúng ta vừa hay chọn đúng thời gian trở về.”

“Ừ.” Ngụy Mạc nghiêm túc đáp lại, “Hùng phụ biết thuật điều khiển mưa.”

Kỳ thực là đã xem dự báo thời tiết từ trước.

Venn tròn mắt, kinh ngạc nhìn anh, một lúc lâu sau mới tin phục gật đầu.

Orland đứng dưới hành lang, ánh mắt trầm lắng phản chiếu bóng dáng Ngụy Mạc. Y cong mắt, bước tới nắm tay Venn, rồi giúp Ngụy Mạc chỉnh lại cổ áo vừa bị đầu Venn chặn lại, hơi nhăn thành nếp.

Y thấp giọng hỏi: “Khinh khí cầu chơi có vui không?”

“Venn chơi rất vui.” Ngụy Mạc cười nói, “Chỉ là con cảm thấy mấy hạng mục này chưa đủ k*ch th*ch.”

Đợi nhóc qua sinh nhật bốn tuổi thì có thể dẫn đi chơi mấy trò mạo hiểm hơn, hiện tại tuổi còn quá nhỏ.

Orland ôn hòa đáp một tiếng, mở rộng cửa chính. Hơi ấm trong nhà ập tới, ngăn cách tiếng mưa rơi dày đặc ồn ào. Bên phòng ăn là gian bếp mở đang hầm canh nóng. Ngụy Mạc cởi áo khoác, bỏ vào máy giặt sấy, lúc này mới thấy hai chiếc áo khoác của anh đã được giặt sạch, gấp gọn gàng, đặt trên sofa.

Anh khẽ nhíu mày.

Đây là thói quen của Orland khi còn trong hôn nhân.

Ngụy Mạc không nói gì, nhấp ngụm nước rồi đi vào phòng ngủ. Không lâu sau, liền có tiếng gõ cửa.

“Mời vào.”

Orland đứng ở cửa hỏi: “Ngài không ăn tối sao?”

Ngụy Mạc giải thích một câu: “Ăn bên ngoài rồi.”

Trong mắt trùng cái thoáng hiện vẻ hụt hẫng, nụ cười thu lại đôi chút: “Ra vậy.”

Gần đây Orland rất hay lượn lờ trước mặt anh

Trước kia thì không như vậy.

Ngụy Mạc ngồi bên bàn làm việc, đậy nắp bút máy, như đang suy nghĩ điều gì, hỏi: “Còn chuyện gì nữa không?”

“Ngài thấy hoa viên có cần xử lý thêm không?” Orland bước vào, nửa ngồi xổm bên cạnh anh, “Có phải hơi rối loạn không?”

“Đều được.” Ngụy Mạc nói, “Xem ý kiến của em.”

Dù sao anh cũng chỉ ở đây hai ngày.

“Vậy trồng thêm ít nguyệt quý đi.” Orland nói.

Khi y ngồi xổm, phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt Ngụy Mạc. Đôi mắt màu lam hơi nheo lại: “Hôm nay ngài đã bồi Venn đủ rồi, có phải cũng nên bồi bồi em không?”

Venn chiếm rất nhiều thời gian, y đợi rất lâu mới chờ được trùng đực trở về.

Tối qua sự trấn an cũng không khiến y thỏa mãn, ngược lại càng thêm nôn nóng trong lòng, dục niệm không cách nào bù đắp tràn ngập trong đầu.

Như vậy vẫn còn quá xa mới đủ.

… Khi nào thì bọn họ mới có thể kết hôn lần nữa?

Y giống như một tình trùng(tình nhân) không thể thấy ánh sáng, chỉ có thể có một khoảng thời gian ngắn ngủi ở bên trùng đực, mà khoảng thời gian đó lại còn bị nhóc con chia cắt vụn vặt.

Ngụy Mạc hơi buồn cười, hỏi: “Em so đo với Venn làm gì?”

Orland không nói.

“Tâm trí Venn chưa trưởng thành.” Ngụy Mạc giải thích, “Bé con ba tuổi cần rất nhiều thời gian bầu bạn, đây là giai đoạn then chốt để xây dựng hệ thống ngôn ngữ và nhận thức tổng thể. Đợi khi đi học rồi sẽ không còn nhiều thời gian như vậy nữa, Venn có thể sẽ thích chơi với bé con cùng tuổi hơn.”

Từ gia đình bước vào trường học, thế giới sẽ đột nhiên rộng lớn hơn, các yếu tố ảnh hưởng tăng lên nhanh chóng, vai trò của cha mẹ sẽ dần dần giảm bớt theo sự trưởng thành của nhóc con.

Đáng để tiếc nuối, nhưng cũng đáng để chúc mừng.

Anh dùng giọng điệu dỗ nhóc con nói: “Orland của chúng ta chắc chắn hiểu rõ.”

Dù sao hầu hết chương trình học của Venn đều do Orland sắp xếp, nói y không hiểu giáo dục thì thật quá xem thường.

Hầu kết của Orland khẽ động, y thu lại vẻ lạnh nhạt thoáng lóe trong mắt, đáp bằng giọng bảo đảm: “Em hiểu.”

… Á thư ba tuổi rưỡi cần thứ quan tâm gì?

Khi y ở độ tuổi đó, đã sớm học được cách tuân thủ trật tự.

Khi đủ yếu ớt, dựa vào lấy lòng, khoe mẽ để cầu xin thương hại và cái gọi là “yêu” chỉ khiến bản thân trông ngu xuẩn.

“Nếu có cơ hội thì có thể chơi cùng con nhiều hơn, tôi sẽ không để ý.” Ngụy Mạc nói, “Dù sao em là trùng cái thân cận nhất của con.”

Mấy năm kết hôn, anh rất ít khi đưa ra lý luận nuôi dạy con cái của mình. Venn mang dòng họ hiển hách, phương thức giáo dục ở đời trước của anh không thích hợp với gia đình đại quý tộc, anh không có lý do can thiệp quá nhiều.

Nhưng vấn đề đã tồn tại thì sẽ không vì làm ngơ mà tự biến mất, ngược lại chỉ ngày càng nghiêm trọng, cho tới khi không thể hàn gắn.

Orland nhìn chằm chằm Ngụy Mạc, nói: “Em sẽ bên cạnh con.”

“Nghe hiểu chưa?”

“Vâng.”

“Được.” Ngụy Mạc khẽ gật đầu, nói, “Vậy bây giờ tôi giao cho em một nhiệm vụ.”

Làm thầy dạy trẻ nhỏ thật sự là một công việc đòi hỏi kỹ thuật.

Anh xoa xoa huyệt Thái Dương, ôn hòa nói: “Lát nữa xuống lầu, ôm Venn một cái, rồi buổi tối kể cho con nghe một quyển tập vẽ thiếu nhi, được không?”

Orland: “…”

Venn ngồi trên sô pha, kháng cự nhìn Orland.

“Con không cần.” Nhóc nhăn mặt ngay tức khắc, “Con muốn hùng phụ đọc.”

Ngụy Mạc ở bên cạnh thong thả lật một trang sách sang, nói: “Hùng phụ khàn giọng rồi.”

“Rõ ràng là vẫn ổn mà!”

Orland nhìn nhóc, ánh mắt lạnh lùng. Một lúc lâu sau, y mới nói: “Con quên hiệp nghị giữa con và thư phụ rồi sao?”

“Hiệp nghị gì?” Venn nghiêng đầu, “Con không nhớ rõ lắm.”

“Hùng phụ ở bên cạnh chơi cùng con cả ngày.” Thái dương của Orland giật giật, y đổi sang một cách nói khác, “Ngài ấy rất mệt.”

Ban đầu sao y lại không phát hiện, Venn còn có chiêu một khóc hai làm ầm ba ăn vạ?

Venn liếc nhìn hùng phụ, qua một lúc lâu mới miễn cưỡng nói: “Thôi được.”

Orland mở sách vẽ, nhịn xuống chán ghét, nhàn nhạt bắt đầu đọc: “Vua kiến là lực sĩ được công nhận trong vương quốc, vì thế mà nhóc vô cùng kiêu ngạo. Có một ngày…”

Ngữ điệu bình thản, không mang theo bất kỳ sắc thái cảm xúc nào.

Venn ngáp một cái, sau đó “bịch” một tiếng, lăn từ sô pha xuống sàn.

“Buồn ngủ quá à.” Nhóc cố chấp nhấn mạnh, “Con không phải là con kiến.”

Con kiến xấu xí lắm.

Orland liếc Venn một cái, một tay thờ ơ vớt nhóc con đặt lại lên sô pha, không mấy hứng thú, nhàn nhạt tiếp tục: “Nhưng có một ngày tỉnh dậy, thật kỳ lạ, sức mạnh của nhóc đột nhiên biến mất.”

Cũng không biết là ai tra tấn ai.

Năm phút dài dòng cuối cùng cũng kết thúc.

Ngụy Mạc khép sách lại, khẽ thở ra một hơi. Nói thật, giọng của Orland đúng là… thôi miên.

Đến mức anh đọc sách cũng không đọc nổi nữa, còn muốn ngáp theo.

Hiệu quả dỗ ngủ còn tốt hơn anh nhiều.

Rất nhanh đã nghe thấy ù ù cạc cạc từ Venn, nhóc bò rạp trên sô pha, đôi mắt nửa khép lại. Orland đứng dậy, xách nhóc con “đóng gói” ném vào phòng, sau đó nhét quyển sách vẽ vào máy nghiền ở tầng hai, nhìn cuốn sách bị nghiền nát.

Lúc này y mới hơi nhếch khóe môi, lộ ra một chút khoái ý.

Trước Tiếp