Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Orland không nhận lấy ngay, y đứng khựng tại chỗ, trên mặt có thoáng chốc sững sờ, một lát sau mới lại nặn ra một nụ cười không mấy tự nhiên: “Ngài về căn chung cư đó sao?”
Venn trong ngực nhẹ bẫng như một đám mây, cái đầu lăn qua lăn lại chui vào trong quần áo của Ngụy Mạc, anh đành phải điều chỉnh lại tư thế đứng, cánh tay hạ thấp đều hơn, tùy ý đáp lại: “Chưa chắc, ngủ ngoài đường là lựa chọn thứ hai.”
Venn đột nhiên ngẩng đầu khỏi ngực, lộ ra biểu tình reo hò phấn khởi: “Tốt quá, Venn muốn ngủ ngoài đường.”
Nhóc thích ngủ trong hoa viên ngoài trời.
“… Không được.” Ngụy Mạc chậm rãi nhẹ tay nhét đầu nhóc con lại vào trong quần áo, anh có chút hối hận vì câu nói buột miệng vừa rồi, giọng điệu nghiêm túc đáng tin, “Thời tiết quá lạnh sẽ bị cảm.”
Venn đáng thương hề hề: “Không sợ, Venn sẽ uống thuốc.”
Ngụy Mạc nhíu mày: “Sẽ có tác dụng phụ.”
Khi Venn vừa sinh ra, Ngụy Mạc không biết bế trẻ con, anh là con một, ngày lễ tết qua lại với người thân cũng ít ỏi. Sau khi đến thế giới này, anh được bù đắp hết những thiếu hụt thời nhỏ. Thực tế nhóc con cũng không quá bám người, nhưng hiển nhiên không vui khi phải tự mình xuống đất đi bộ.
Giống như mỹ nhân ngư nhỏ vậy.
Thói quen này duy trì từ lúc phá xác cho tới ba tuổi rưỡi, cũng không biết còn kéo dài bao lâu.
Orland không nói gì, y xách hộp quà, đi phía sau Ngụy Mạc, vẫn như ngày xưa rũ mắt cung kính, không thể nhìn rõ được thần sắc nơi đáy mắt.
Ngụy Mạc quay đầu liếc y một cái. Năm năm trôi qua không để lại dấu vết gì trên gương mặt anh, mấy năm ấy đối với tuổi thọ dài dằng dặc của Trùng tộc mà nói thực sự không đáng kể.
Nhưng đã đủ để anh hoàn toàn hiểu một trùng cái.
… Lại giận rồi.
Lòng tự trọng của Orland rất cao, nhiều năm ngồi ở vị trí thượng tướng cao cao tại thượng, có lẽ thật sự chưa từng bị hạ mặt mũi, cho nên đến lúc ly hôn mới trở nên lúng túng như vậy.
Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên y xuất hiện nơi công cộng để đón trùng ở khoang thông đạo truyền tống.
Mục đích cũng không khó đoán.
Joseph có bị cảm hay không, mỗi trùng một cách nghĩ. Ngụy Mạc cũng không đến mức EQ thấp không hiểu phong tình, nhưng anh chỉ dừng lại một chút, vẫn không nói thêm gì.
Đau dài không bằng đau ngắn, nếu đã không còn ý định dây dưa, thì không cần phát ra thêm những tín hiệu hàn gắn vô ích.
Lúc này cũng không tới lượt anh làm trùng tốt.
Thông đạo truyền tống của tinh cầu Buleika tách khỏi mặt đất, do diện tích kiến trúc quá cao, chỉ có thể dùng toàn bộ bề mặt cong để chống lại gió, thiết kế khá phản Trùng tộc. Gió lùa vào từ lỗ trống ở giữa, lạnh buốt dày đặc. Rất lâu sau, anh mới nghe thấy giọng Orland: “Bên trong là gì?”
“Gì cơ?” Ngụy Mạc quay đầu nhìn, giải thích một câu, “Đá khuếch hương, nguyên liệu không đáng giá lắm, đào ở dãy núi Kriegel, mài giũa xong là dùng ngay được.”
Nhỏ vài giọt tinh dầu là có thể làm đủ loại hương huân không lửa.
Ra khỏi đầu gió thì chính thức rời thông đạo truyền tống, Orland không đi, y nhịn không được nắm chặt góc áo Ngụy Mạc, thấp giọng nói: “Để em đưa ngài về đi, đã muộn lắm rồi.”
Một tuần không gặp trùng đực, ánh mắt y gần như mang theo sự tham luyến.
Ngụy Mạc đành quay mặt lại, đối diện với ánh mắt Orland. Anh im lặng một lúc rồi mới nói: “Em đã tới đó rồi, Orland, em cũng nên biết, chỗ tôi không có dư chỗ để tiếp đãi em.”
Gần như nói thẳng, không vòng vo.
Chung cư của anh chỉ có một phòng ngủ.
Tuần này, Ngụy Mạc lác đác mua thêm không ít đồ nội thất cho chung cư. Anh ở tinh cầu khác, có nhiều thứ phải đặt trên quang não, để trùng vận chuyển vào tận nơi. Venn có thói ở sạch, buổi trưa anh tạm thời tìm một trùng giúp việc, trang bị đầy đủ, dọn dẹp kỹ lưỡng căn hộ mấy chục mét vuông một lượt.
Thông qua giám sát mà nhìn, miễn cưỡng cũng đạt tiêu chuẩn ấm áp.
Thêm một Venn thì còn được, coi như dẫn nhóc con trải nghiệm, nhưng không có chỗ trống để đặt thêm một vị thần tiên lục địa.
Orland mím chặt môi, nhìn Ngụy Mạc, bất ngờ thốt ra một câu: “Hiện giờ em là chủ phòng.”
Ngụy Mạc nói: “Tôi biết.”
Ánh mắt anh lướt qua bốn phía, nhướng mày: “Mua bán không phá hợp đồng thuê, em xác định muốn đứng ở đây nói với tôi về quyền sở hữu phòng trọ sao?”
“… Không phải.” Sắc mặt Orland tái nhợt, y lén quan sát thần sắc Ngụy Mạc, nói năng rối loạn mà giải thích, “Hùng chủ, em nói sai rồi, không phải ý đó, em không có ý uy h**p ngài.”
Y vừa sốt ruột là lại dùng mấy chiêu cũ rích kia, qua lại lặp lại, đến xưng hô cũng không kịp đổi.
Cũng không biết lúc trước y làm sao lừa được cả đám dân chúng lẫn quý tộc, chen vào được nghị viện.
Lúc này xe cộ qua lại, tiếng ồn ào rất lớn. Thấy Orland không có ý định đi, Ngụy Mạc nhất thời không thật sự bỏ mặc y được. Anh thở dài, nắm lấy cánh tay còn lại của Orland, kéo y lên xe phi thuyền.
Đồng tử của anh dễ dàng mở khóa xe của Orland.
Hệ thống tự động điều khiển của xe cơ giới phát ra nhắc nhở bằng giọng nói: “Ngụy tiên sinh, điểm đến có phải là phố Pháp Lan, đường Cây Xanh không?”
Đó là nơi trang viên của đối phương tọa lạc.
Ngụy Mạc không lên tiếng, đổi mới địa chỉ điểm đến. Venn đã ngủ rồi, anh đặt nhóc con xuống chiếc sô pha nhỏ bên cạnh. Orland ngồi sát bên anh, trong không gian kín không kẽ hở, nhìn anh rồi lộ ra một nụ cười rất nhạt.
Trông có chút đắc ý.
Ngụy Mạc không hiểu y đắc ý vì điều gì, dường như y đang muốn xác nhận thêm vài thứ. Anh nhàn nhạt nói: “Giơ tay lên.”
Orland giơ tay lên.
Ngụy Mạc lấy một tấm chăn lông từ ngăn kéo bên tay trái của y ra đắp lên người Venn, rồi mới ngồi xuống. Anh trầm mặc một lúc, lười biếng nghĩ từ, nói thẳng: “Lát nữa em ăn cùng tôi một bữa rồi về.”
Nếu còn lăn lộn thêm, e rằng có khi chờ được tới lúc mặt trời mọc.
“Ngài chưa ăn tối sao?”
“Tạm thời ăn lót dạ chút thôi.”
“Em nấu cho ngài.” Orland nói, “Đồ ăn bên ngoài không sạch.”
… Cũng có thể xem như một kiểu kiên trì.
Ngụy Mạc nghẹn lời, nói: “Không cần.”
Mấy bữa cơm Orland nấu có quy trình phức tạp, lửa nhỏ hầm lâu, mỗi bữa đều là cấp độ quốc yến. Nếu chiếu trên “đầu lưỡi Liên Bang” thì có lẽ chiếm được một góc nhỏ, nhưng đặt vào hoàn cảnh này, đem về thôn trang thì lại gần giống điển tích “cá mắc cạn”.
Nước của thần tiên cũng không giải được cơn khát trước mắt.
Thật sự muốn ăn cũng không biết ai sẽ là trunf bị hành hạ hơn.
Anh cũng hơi mệt, ngồi dựa một bên, khẽ khép mắt, chợp mắt một chút, vẫn có thể cảm nhận được một ánh nhìn không cách nào bỏ qua. Đến khi mở mắt ra, mới phát hiện Orland đang mở hộp quà.
Orland cụp mắt, cẩn thận quan sát chiếc hộp thủy tinh, vành mắt thế mà hơi đỏ. Ngụy Mạc nghi ngờ có phải mình mở mắt sai cách không, anh bình tĩnh nhìn hai giây, mới xác nhận hôm nay là ngày gì: “Khóc cái gì?”
“Ngài còn nhớ tới em.”
Thần sắc Ngụy Mạc có chút vi diệu, một lúc sau mới phát hiện mình cũng dễ rơi vào cảnh bí từ: “… Tôi không có ý đó.”
Mới cưới xong, vì thường xuyên đi công tác, qua lại các tinh cầu, anh cũng hay mua chút đồ lưu niệm địa phương về cho Orland, lung tung đủ loại, chưa từng thấy phản ứng lớn như vậy.
“Em lo ngài gặp trùng cái khác ở tinh cầu Kingo.” Orland miễn cưỡng cười một cái. Những lời này trước đây y chưa từng dám nói ra, sợ trùng đực cho rằng y đa tâm, khiến trùng đực chán ghét, nhưng lúc này lại tuôn ra hết, “… Rồi hoàn toàn quên mất em.”
Y đã không còn là thư quân danh chính ngôn thuận của trùng đực.
Nếu thật sự xuất hiện trùng cái thứ hai, y phải làm sao đây?
Thật ra y chưa nghĩ ra cách xử lý chuyện này.
Ngay cả với Juven, y cũng đã ném chuột sợ vỡ đồ.
Nếu thật sự có… Chẳng lẽ y thật sự phải vì chuyện này mà xé rách mặt mũi với Ngụy Mạc sao?
Orland cũng không rõ, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến khả năng đó, y đã hận không thể b*p ch*t từng trùng cái một dám tới gần Ngụy Mạc.
Ngụy Mạc không để lộ dấu vết mà khẽ nhíu mày.
Anh không biết nên nói cảm xúc gì, nhìn Orland, chậm nửa nhịp rồi nói: “Đừng khóc.”
… Có gì mà khóc?
Không phải chuyện trời sập đất nứt.
Ly hôn đối với anh, đối với Orland, có lẽ đều là chuyện tốt. Orland sớm đã không cần một hùng chủ trên danh nghĩa, anh cho y tự do, đồng thời cũng thoát thân khỏi mối quan hệ này.
Kết cục đôi bên cùng có lợi.
Điều khoản ly hôn cũng không hạn chế quyền tìm bạn đời sau này của Orland.
Xe phi thuyền chạy suốt quãng đường, Ngụy Mạc nhắm mắt, tranh thủ ngủ bù một lát. Anh ngồi cũng ngủ được, một tay chống đầu. Orland nhìn anh một lúc, trong lòng bị cảm giác thỏa mãn lấp đầy.
Mọi chuyện còn chưa đến bước tệ nhất.
Rất nhiều nghi vấn đã được xác nhận và giải đáp. Lai lịch của Ngụy Mạc xa xôi hơn rất nhiều so với những gì y từng tưởng tượng.
Con người?
Đó là thứ gì?
Y chăm chú nhìn Ngụy Mạc, cảm xúc chua xót tràn ngập chân mày, nhưng đây là một phương trời khác. Y hèn mọn mà may mắn, bởi hùng chủ của y không thể trở về.
Không có hùng phụ và thư phụ.
… À, là phụ thân và mẫu thân.
Chỉ có y, và cũng chỉ có Venn.
Y thành kính hôn lên gương mặt Ngụy Mạc, khẽ mỉm cười.
Nếu theo cách gọi của chủng tộc này, y là bạn đời của Ngụy Mạc, cũng là “vợ” của anh, hơn nữa còn là chính thất duy nhất.
Dù cho đến tận đêm nay, xưng hô này chưa từng được Ngụy Mạc mở miệng nói ra.
Năm năm qua, biểu hiện của hùng chủ của y tự nhiên đến mức y chưa từng nảy sinh bất kỳ hoài nghi vớ vẩn nào.
Nếu không bắt được người cùng chủng tộc thứ hai, y thậm chí còn không biết.
Không sao cả.
Orland tự nhủ trong lòng.
Y nghiền ngẫm xưng hô xa lạ này, cho tới khi có thể thuần thục đọc đúng âm điệu trong tâm trí.
Y sẽ an phận thủ thường mà bảo vệ tốt thân phận “vợ” này, tuyệt đối không để trùng đực mất mặt.
Sau hai mươi phút hành trình, cuối cùng xe cũng dừng lại. Ngụy Mạc lười nhác mở mắt ra, Orland đã bế Venn lên, mở cửa giúp anh. Dường như gặp phải chuyện gì đó đáng vui mừng, đôi mắt đối phương vô thức cong lên: “Hùng… Ngụy Mạc, tới rồi.”
Ngụy Mạc đứng dậy, tay phải đút vào túi, “ừ” một tiếng, cúi người xuống xe.
Bọn họ cùng nhau bước vào thang máy.
Trung tâm thành phố cho tới lúc này vẫn đèn đuốc sáng trưng, đêm tối xa hoa truỵ lạc. Ngụy Mạc liếc mắt sang bên, hỏi: “Muốn ăn gì?”
Nhóc con cũng không quá cần chăm sóc đặc biệt, có thể tự mình ngủ.