Sau Khi Thỏa Thuận Ly Hôn Với Thượng Tướng Trùng Tộc

Chương 46

Trước Tiếp

Ngược gió gào thét lao qua.

Không bờ bến, tầng mây ở phía dưới chồng chất, tầm nhìn đã không còn thấy rõ phía dưới, khi nhiệt ý rút lui, Orland cảm nhận được một loại rét lạnh khó mà lý giải.

Y nghe không rõ Ngụy Mạc đang nói gì.

Đôi mắt như hắc diệu thạch kia tràn ngập vẻ thản nhiên lạnh lẽo, trong đó vẫn còn phản chiếu hình ảnh của y, nhưng không còn sự dịu dàng quen thuộc, sau khi rút đi thứ ấm áp căn bản nhất, trở nên xa lạ đến vậy.

Y đột nhiên nhớ tới một ngày ở hoang tinh kia, sau khi hùng chủ của y bị tập kích bị thương, anh thậm chí còn không quay đầu nhìn y lấy một cái.

Rõ ràng y cũng ở trong căn cứ, chỉ cần một tín hiệu đơn giản nhất là có thể lập tức chạy tới, nhưng trên quang não của y không hề nhận được bất kỳ tin cầu cứu nào.

Bởi vì tín hiệu cầu cứu là do Aiki phát ra.

Aiki đương nhiên không có phương thức liên lạc với y.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, hùng chủ của y không có khe hở để chạm vào quang não.

Sau đó Orland rất dễ dàng phục bàn lại toàn bộ hiện trường, hùng chủ của y thông minh đến đáng sợ, cả quá trình chỉ dựa vào kỹ xảo đã chặn lại một đòn tập kích bùng nổ trước khi chết của một trùng cái cấp S, thậm chí còn dư sức cứu lấy tính mạng của một trùng cái khác.

Nhưng vì sao lại không có thời gian hướng y cầu cứu?

Khi y tới nơi, y không chờ được trùng đực ôm hay hôn mình, có lẽ hùng chủ của y đã mệt mỏi, không ngẩng đầu nhìn bất kỳ một trùng nào, chỉ nói rằng cần nghỉ ngơi một chút.

Lẽ ra y phải hiểu.

… Y cứ tưởng rằng mình đã quên ánh mắt đó rồi.

Nhưng khi lần nữa đối diện, Orland mới phát hiện, y không hề thong dong như trong tưởng tượng.

Cảm giác nghẹt thở, chua xót và đau đớn lan tràn khắp cơ thể, y thậm chí cảm thấy tứ chi đều không thể cử động, im lặng rất lâu mới gắng gượng nặn ra một nụ cười, đảm bảo mà nói: “… Em sẽ ngoan, em vẫn luôn rất nghe lời ngài, em không ngoan thì ngài chỉ bảo em, em sẽ sửa rất nhanh.”

Ngụy Mạc thở dài: “Orland, có những thứ không phải là thiết lập của mình, không cần phải dựng lên.”

Thật ra anh không hề nói dối.

Anh quả thực thích ngoan.

Có thể bị khống chế, cần dựa vào anh để tồn tại, hơi ngốc một chút, sẵn lòng nghe lời.

Thích Orland là chuyện ngoài dự liệu, nói thật, dù nhìn từ góc độ nào cũng không liên quan đến những điểm này.

Ngay cả Ngụy Mạc cũng không nghĩ ra được tâm lý hoạt động của mình lúc đó, không nghĩ thông thì dứt khoát không nghĩ nữa.

Trên thế giới này không phải chuyện gì cũng cần phải hiểu cho rõ.

“Hãy để lại cho mình một chút tự tôn.” Ngụy Mạc hạ giọng dỗ dành, “Đừng làm tôi cảm thấy em quá tiện.”

Dây dưa không chịu ly hôn như vậy, rốt cuộc có ích lợi gì cho Orland?

Orland đột nhiên phản ứng lại một cách chậm chạp, y sắc mặt kịch liệt giãy ra khỏi vòng ôm của anh, nói từng chữ từng chữ: “Ngài vẫn muốn ly hôn.”

Ngụy Mạc nói: “Đúng vậy.”

“… Không thể nào.” Orland nói, “Ngài vừa mới nói rồi, ngài hứa với em chỉ cần thả á thư kia ra thì sẽ không… Ngài lừa em.”

Trật tự lời nói của y hỗn loạn, gập ghềnh nói ra.

Ngòi nổ thuốc súng sau khi bị đốt cháy, vẫn nổ trước thời hạn.

Ngụy Mạc lặng lẽ nhìn y, đột nhiên nhún vai, cười vô lại: “Ừ, lừa em đó, thì sao nào?”

Có loại cảm giác muốn giết anh.

“…” Đôi mắt kia tràn ngập sự hung bạo và phẫn nộ không thể che giấu, Orland lẩm bẩm nói, “Ngài không thể làm như vậy.”

“Hình như em đã quên, tôi xuất thân từ xóm nghèo, Orland.” Ngụy Mạc nhướng mày nói, “Lần đầu gặp mặt tôi đã nói rồi, đừng đặt quá nhiều kỳ vọng về đạo đức lên tôi.”

Anh thật ra cũng không được xem là người làm công tác văn hóa thuần túy.

Hoàn cảnh tạo nên tính cách, cuộc sống ở xóm nghèo quả thực rất rèn luyện trùng.

Ngụy Mạc từng trải qua một quãng thời gian nói dối không cần bản thảo, đến mức khi vừa nhận được thân phận mới, anh vẫn theo thói quen bịa chuyện, biểu hiện chút giả dối phù phiếm, thật giả lẫn lộn về thân phận và bối cảnh, chỉ để khiến trùng xung quanh coi trọng anh, không đánh mất công việc khó khăn lắm mới có được.

Sau này có vài cái hố được lấp đầy, có vài cái hố biến mất theo thời gian trôi qua.

Nhưng trùng khác có thể quên, còn bản thân Ngụy Mạc thì không quên được.

“Hình như em hơi rối loạn rồi.” Ngụy Mạc hạ giọng nói, “Để tôi giúp em nghĩ xem, tiếp theo em còn con bài nào có thể đánh. Trước đó em đã nhắc tới, viện nghiên cứu không phải là không có tôi thì không được, điểm này tôi thừa nhận, em thậm chí còn có thể vạch trần thân phận của tôi, đưa tôi ra tòa án, hoặc trực tiếp hơn nữa, giết tôi, nhược điểm của tôi đều nằm trong tay em, em là trùng hiểu tôi nhất trên thế giới này.”

Những chuyện Orland nghĩ tới, anh đều đã nghĩ tới.

Chỉ là anh không ngờ rằng, ly hôn sẽ hoàn toàn xé toạc bộ mặt giả dối của cuộc hôn nhân này, khiến tất cả phơi bày dưới ánh mặt trời, không chỗ nào che giấu.

Giống như trái cây mốc meo, quá hạn, che lại ném vào thùng rác là có thể coi như không thấy, nhưng lại cứ phải nghe cho hết một lần, vậy thì đúng là tự chuốc lấy khổ sở.

Cơ môi của Orland mất kiểm soát, lạnh lẽo giật nhẹ một cái, trên mặt còn sót lại phẫn nộ hòa lẫn sợ hãi, khiến thần sắc của y trông có phần méo mó.

Trong chốc lát y không biết phản bác thế nào, nhìn Ngụy Mạc xé mở từng đoạn từng đoạn quá khứ mà y không muốn thừa nhận, chỉ có thể không ngừng lắc đầu phủ nhận: “Không phải.”

Không phải.

Sao y lại đối xử với hùng chủ của mình như vậy?

Y chỉ là muốn dùng một chút thủ đoạn nhỏ, để khiến hùng chủ hồi tâm chuyển ý.

Y không muốn hùng chủ lại nhìn y như thế, rồi nói ra những lời y không thể chịu đựng nổi, như thể cuộc hôn nhân này chẳng có gì quan trọng, chỉ là một con số trên cán cân lợi ích.

Ngụy Mạc lặng lẽ nhìn y, cười một cái, khẳng định nói: “Chính là như vậy.”

Đây chính là kế hoạch của Orland.

Rất đơn giản, nhưng lại vô cùng hiệu quả, khiến anh không thể chịu đựng nổi cái giá phải trả của việc mất đi, có thể dễ dàng ép anh quay đầu.

Nếu anh nhận tài sản của Orland, Orland sẽ tìm cách dùng tiền bạc vừa đe dọa vừa dụ dỗ.

Nếu anh định mang Venn đi, vậy Venn sẽ trở thành nhóc con không thể thiếu bên cạnh Orland.

Nếu anh quý mạng, vậy thì ngay cả mạng sống cuối cùng cũng sẽ trở thành một lá bài “joker” trên bàn khi giương cung bạt kiếm.

Anh cầu càng nhiều, thì nhược điểm càng nhiều, sẽ bị thư quân của anh nắm trong tay, bị trói buộc trong vui giận yêu hận của Orland Bubbs, anh chỉ có thể không ngừng dâng lên thành ý, mới đổi được một con đường th* d*c.

Theo cốt truyện, thời hạn tử vong của anh là ba tháng sau.

Ngụy Mạc không cho rằng cốt truyện nhất định sẽ xảy ra, nhưng sau khi nhìn rõ đoạn cốt truyện đó, anh cũng trộm thấy được bản chất của Orland.

Thư quân của anh là một chính trị gia và nhà tư bản từ đầu đến cuối, vậy mà lại cứ nhất quyết tự nhận mình bằng thân phận “đồng bào giai cấp vô sản trung thành”.

Điều này quá mâu thuẫn.

Trên thế giới không tồn tại chuyện vừa làm trọng tài, vừa có thể trở thành vận động viên chuyên nghiệp.

Thần sắc Orland hoảng hốt, muốn nắm lấy tay Ngụy Mạc: “Hùng chủ…”

Đau quá.

Y không muốn nghe tiếp nữa.

… Vì sao lại đối xử với y như vậy?

Chuyện y làm sai cũng chỉ là những chuyện nhỏ nhặt, nhưng vì sao ngay cả một cơ hội vãn hồi, cũng không cho y?

“Tôi có thể bồi em ồn ào đến mức này, cho tới khi em hoàn toàn mất hứng thú với tôi.” Ngụy Mạc không từ chối, anh lặng lẽ ôm lấy sống lưng Orland, rồi nhẹ nhàng hôn lên gò má sưng đỏ của thư quân mình, kéo đối phương rời khỏi mép sân thượng thêm một chút.

Động tác của anh dịu dàng và trân trọng, nhưng giọng nói lại xa cách đến vậy: “Nhưng tình cảm là hai chiều, em như thế, tôi cũng sẽ như thế… Cho nên, ngoan một chút, chúng ta bây giờ vẫn có thể hòa bình ly hôn, điều kiện của tôi không thay đổi.”

Bởi vì chính anh chủ động đưa ra cái kết thúc không thể hiểu được này, bởi vì chính anh khiến cuộc hôn nhân tưởng như mới mẻ như thuở ban đầu này tan vỡ, nên bản thân anh nên tay không rời đi.

Khi Ngụy Mạc quay lại viện nghiên cứu, gió gào thét phía chân trời, gió dữ như sấm, thổi cổ áo anh nhăn nhúm lại.

Ở đời trước, gió Đông Nam tượng trưng cho ẩm ướt và ấm áp.

Dọc đường Juven không nói một lời, rồi đột nhiên cậu ta lên tiếng: “Thầy.”

Ngụy Mạc chậm rãi “Ừ” một tiếng.

“Xin lỗi.” Juven nói, “Xin lỗi, tôi sẽ rời khỏi viện nghiên cứu, sẽ không làm phiền các ngài nữa.”

Ngụy Mạc hỏi: “Vì sao lại nói vậy?”

“Là lỗi của tôi.”

Ngụy Mạc hơi kinh ngạc, anh cười một tiếng: “Đừng nghĩ nhiều.”

“Thư quân của ngài rất yêu ngài.”

Ngụy Mạc đút tay vào túi áo khoác ấm, cười một cái như không: “Có lẽ vậy.”

“Vậy vì sao ngài muốn ly hôn?” Juven biết mình không nên hỏi những lời này, nhưng cả người anh ta vẫn run rẩy, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi, “… Là vì tôi sao?”

Ngụy Mạc đột nhiên bật cười: “Cậu hy vọng là như vậy sao?”

“… Không hy vọng.”

“Bởi vì có chút mệt mỏi.” Ngụy Mạc nói, “Mọi sự khởi đầu đều có kết thúc, đây là định lý không thể chối cãi.”

…nhưng tình cảm cũng là như vậy sao?

Juven rũ mắt xuống, có chút không hiểu.

Cậi ta trầm mặc một lúc, vẫn nói: “Tôi sẽ giúp ngài giữ bí mật.”

“Không cần.” Ngụy Mạc nói, “Tôi sắp phải rời đi rồi.”

Juven kinh ngạc “A” một tiếng.

“Không cần quá lo lắng.” Ngụy Mạc lộ ra vẻ trấn an, chậm rãi nói, “Chỉ là đổi một nơi làm việc mà thôi, tôi vẫn thuộc phạm trù của viện nghiên cứu, chỉ là không làm việc ở tổng bộ nữa. Thời gian thực tập còn chưa kết thúc, cậu vội cái gì? Đừng vì bất kỳ sự cố đột phát nào mà ảnh hưởng đến một cơ hội rất quý giá.”

… Viện nghiên cứu dĩ nhiên không hẳn là cơ hội vô cùng quý giá.

Nhưng với Juven mà nói, như vậy đã đủ nặng ký rồi.

“Hãy ghi nhớ chuyện hôm nay vào đầu.” Ngụy Mạc nói, “Cậu không nên xin lỗi, Juven, cậu nên hận tôi, hận Orland Bubbs, cậu không hề có bất kỳ sai lầm nào, là sự sơ suất và lỗi lầm của tôi, tạm thời tôi không thể báo thù cho cậu, chỉ có thể nói một câu xin lỗi đơn giản nhất, nhưng cậu không nên quên chuyện này.”

Càng không nên đi xin lỗi kẻ chủ mưu.

Khi còn đủ yếu ớt, bất kỳ một cơn sóng nào cũng đủ gây ra long trời lở đất.

Thang máy vận hành suốt dọc đường.

Juven nói: “Nhưng tôi không có cách nào hận ngài.”

Chính trùng đực này đã cho cậu ta công việc và cơ hội sống sót, thật ra cậu ta không gặp nhiều trùng đực khác, những đối tượng có thể so sánh được có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng sức hấp dẫn của trùng này đã đủ khiến cậu ta khuynh đảo.

Cậu ta không rõ còn có thể ở bên trùng đực này bao lâu, chỉ có thể nắm chặt mọi khoảng thời gian, bày tỏ tâm ý của mình.

Có lẽ…

Thật ra cậu ta cũng không hoàn toàn đơn thuần.

Ngụy Mạc lại cười: “Vậy thì nhanh chóng tỉnh mộng đi.”

Dù lý do có đường hoàng đến đâu, kỳ thực anh cũng chỉ là một kẻ đến từ xóm nghèo, bỏ vợ bỏ con, để bảo toàn tính mạng mà trở thành pháo hôi cạn bã mà thôi.

Trước Tiếp