Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Máu chảy thành từng mảng dày đặc, ngoài khu vực Ngụy Mạc đang đứng ra thì những chỗ khác đều hỗn loạn. Phi hành khí của quân bộ được đánh số hiệu bay kín đặc trên không trung, bao vây toàn bộ khu vực.
Tây Mạc vội vã chạy tới.
Anh ta căng thẳng đến mức siết chặt lòng bàn tay, chỉ cảm thấy lông tơ dựng đứng, luôn có cảm giác lẽ ra chỗ này phải là một studio, còn trùng cái cứng đờ đứng bên cạnh chỉ là hình chiếu thực tế ảo. Từ tận đáy lòng, anh ta cung kính gọi một tiếng: “Lyle các hạ.”
Anh ta vung tay, ra hiệu cho đội binh cứu thương phía sau tiến lên.
“Tôi không sao.” Ngụy Mạc tựa lưng vào tường, chậm rãi hồi lại chút sức lực. Toàn thân anh bị bắn bê bết máu, áo sơ mi trắng mỏng dính thấm đỏ hồng, tạm coi như chào hỏi Tây Mạc, rồi chủ động nói trước, “Xảy ra chút tình huống khẩn cấp… nên cứu trùng ở dưới đất kia trước, anh ta vẫn còn sống.”
Súng bắn tỉa nổ liên tiếp, nhưng đều là đạn xuyên thấu. Cánh tay anh bị lực giật làm tê dại, gần như không nhấc lên nổi, dứt khoát đặt chân lên vai tên tù binh dưới đất, coi như nhắc nhở.
Lúc này Tây Mạc mới cúi đầu nhìn, mí mắt giật giật, kinh hãi đến lạnh sống lưng.
Bốn phát đạn, không thừa không thiếu, vừa khéo né hết chỗ hiểm, rõ ràng là cố tình để lại mạng sống tiện cho việc làm theo quy trình.
Anh ta không phải không hiểu về vị trùng đực này. Dù sao cũng thường xuyên thấy tin tức của đối phương trên truyền thông xã giao, fan đông khủng khiếp, kéo theo cả đại học Gael cũng trở thành điểm check-in nổi tiếng, trùng vây kín như nêm, chưa từng vắng mặt trong hot search nhiều năm liền, muốn làm ngơ cũng không được.
Chẳng phải Lyle các hạ làm văn chức sao?
Hóa ra bắn súng cũng giỏi đến vậy.
Tây Mạc phân phó: “Đo nhịp tim trước.”
Mấy binh cứu thương đã chờ lệnh từ lâu, cuối cùng cũng được ra tay, giống như chó thấy bánh bao nóng hổi, lập tức vây lên tiến hành cấp cứu.
Ngụy Mạc nghiêng người nhường ra một chỗ, giọng nhạt đi: “Cho mượn máy liên lạc, tôi gọi điện.”
Quang não trên tay anh đã bị đánh nát bay tung cùng phi hành khí, e rằng muốn tìm cũng không còn toàn thây.
Anh rất rõ trạng thái hiện tại của mình không thích hợp, đầu óc bị chấn động đến choáng váng, nhưng vẫn nhớ còn một nhiệm vụ chưa xong.
Báo bình an cho Orland.
Tây Mạc hít sâu một hơi, đưa quang não của mình cho anh.
“Vừa đi vừa nói.” Ngụy Mạc nói.
…
Toàn bộ trung tâm trị liệu phủ kín một màu trắng, gác cổng cực kỳ nghiêm ngặt. Vừa bước vào, ánh nắng rải xuống, cổng ra vào tự động khép lại, giống như nhà giam.
Tây Mạc tự giác dừng bước ở ngoài cửa.
Ngụy Mạc vừa vào trong, liền đâm thẳng vào ngực Orland.
Y dùng hết mười phần sức lực, ôm anh từ bên hông, như muốn hòa anh vào tận xương tủy, ngay sau đó là những giọt nước mắt ấm nóng.
Lần xa cách trùng phùng trước, y cũng đã cố nén không rơi nước mắt.
“Anh quá đáng lắm.” Orland vùi đầu vào cổ Ngụy Mạc, lặp đi lặp lại, “…anh lúc nào cũng như vậy.”
Trông y thực sự vô hại.
Ngụy Mạc hạ mi mắt, nhìn chăm chú vào chiếc cổ thon dài của y, trong lòng không hiểu sao dâng lên một cơn xúc động. Anh không nghe rõ y đang nói gì, chỉ rất kiên nhẫn v**t v* làn da ấy, như thể lần đầu tiên quen biết y, ánh mắt sâu thẳm mà xa lạ.
Trước đây, anh chưa từng nhận ra Orland lại như vậy…
Đẹp.
Một vẻ đẹp vừa khít với sở thích của anh, bất kể là vóc dáng hay dung mạo đều đúng chuẩn. Có lẽ vì mang thai nên trông y mềm mại hơn, dù đã đủ tháng, cũng không hề làm anh giảm hứng thú.
Muốn xé y ra.
Anh không định an ủi y, cho dù Orland trông rất cần được an ủi. Anh nâng cằm y lên, hôn thẳng lên môi đối phương.
Cơ thể Orland cứng lại trong chớp mắt, đôi mắt run rẩy, hàng mi thấm nước. Y không biết đây là lần thứ mấy bị anh tấn công như vậy, nhưng vẫn không thể từ chối nụ hôn nóng bỏng ấy, túm lấy cổ áo anh, đáp lại theo bản năng.
Rất nhanh, y cũng dính đầy mùi khói súng giống anh, kèm theo chút bụi bặm, thảm hại không chịu nổi.
Nụ hôn này kéo dài rất lâu, mãi đến khi Orland thở gấp, Ngụy Mạc mới buông y ra, rồi chỉnh lại khuôn mặt y.
Anh không nhận lời buộc tội đó: “Chẳng phải anh đã nhắn tin cho rm trước rồi sao?”
“Trước khi chuyện xảy ra, anh nên gọi điện cho em.”
Ngụy Mạc nghiêng đầu, cẩn thận suy nghĩ một lúc lâu: “Lúc đó anh chưa ý thức được.”
Lấy cớ.
Ngực Orland phập phồng một hồi, giọng trở nên lạnh cứng: “Nếu ạn không ý thức được, thì anh sẽ không mời tên trùng cái đó lên phi hành khí của anh.”
Đứng yên tại chỗ, gọi điện cầu cứu, chờ tiếp viện mới là phương án tối ưu vào thời điểm đó.
“Nhưng anh không muốn để bọn họ cho rằng mình còn có thể ngoi đầu,” Ngụy Mạc giống như đang dò hỏi mà nói, “Vậy bước tiếp theo anh nên làm thế nào đây? Cục diện đã cứng lại rồi, anh không thể để em liều mạng vì anh được.”
Anh không muốn tiếp tục lợi dụng Orland nữa, đương nhiên phải tự mình gánh lấy một phần nguy hiểm.
Đây là mâu thuẫn do chính anh khơi lên bên trong quân phản loạn. Những việc anh làm trong hai năm qua ở đó, nói là từng bước chiếm cứ cũng không quá đáng. Anh muốn trả thù, đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Anh không muốn để Orland lại bị cuốn vào vũng bùn này.
Orland nhìn chằm chằm anh, hàng mi rậm rũ xuống che khuất đôi đồng tử xanh thẫm. Một cảm giác tắc nghẽn không rõ nguyên do khiến tim y đau nhói, gương mặt tái nhợt, gần như không còn chút huyết sắc.
Y lại buồn rồi.
Ngụy Mạc thực sự không hiểu vì sao y lại có nhiều tâm sự đến vậy. Anh c** q**n áo, thay áo thun khô ráo.
Không đến mức tổn thương gân cốt, nhưng cả người đầy vết thương thì không tránh khỏi. Trên đường đi đã tự lành một phần, trông không còn máu me bê bết như trước, lúc này Orland mới phát hiện anh chưa hề băng bó, mí mắt run run, đứng dậy đi tìm thuốc mỡ.
“Tây Mạc không xử lý vết thương cho anh sao?” Giọng y lạnh hẳn xuống, nhìn ra được bằng mắt thường.
Ngụy Mạc chọn lời dễ nghe mà nói: “Anh muốn đến gặp em trước.”
Dỗ Orland không phải chuyện gì quá khó.
Orland mím môi, im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn không hỏi tiếp: “Em bôi thuốc cho anh.”
Thuốc mỡ lạnh buốt, tay y nóng hổi, chạm lên da thịt tạo ra cảm giác như rùng mình. Ngụy Mạc mệt rã rời, nhắm mắt lại, chợt cảm thấy vai đau nhói.
Một dấu răng mới toanh.
Ngụy Mạc thở dài: “Cũng không cho anh nghỉ ngơi đàng hoàng.”
“Anh đã tự mình nghiệm chứng rồi.” Sau một lúc lâu, anh nghe Orland hỏi từng chữ từng chữ “Vì sao em không thể liều mạng vì anh?”
“Vậy anh bảo em đi giết Herno.” Ngụy Mạc cười, nhìn chằm chằm y, “Em có đồng ý không?”
Bốn mắt nhìn nhau.
Orland không do dự lâu, nói: “Được.”
“Dù sẽ làm tổn hại lợi ích của rm, ảnh hưởng vị trí của em, khiến em bị thương,” Ngụy Mạc dừng lại một chút, “em cũng nguyện ý sao?”
“Sẽ không bị thương.” Orland rũ mắt, khẽ nói nhẹ nhàng, “Anh có thể tin em nhiều hơn một chút.”
“Nhưng nếu anh bắt em từ bỏ kế hoạch của em thì sao?” Ngụy Mạc chậm rãi cong mắt, thu trọn vẻ ngơ ngác của y vào đáy mắt từng chút một, giọng ôn hòa đến mức gần như tàn nhẫn, “Orland, em không muốn làm quân chủ sao?”
Chúa tể sinh tử của toàn bộ trùng tộc, định đoạt vận mệnh của họ, chỉ phát ra một loại âm thanh, chỉ có một tư duy duy nhất.
Đây là cám dỗ nguyên thủy nhất, khó cưỡng lại nhất của trùng tộc, cũng là nguyên nhân khiến giống loài này không ngừng mở rộng.
Giai cấp rõ ràng, bài trừ kẻ khác mình, chinh phục và bị chinh phục.
Cuối cùng anh cũng nói ra điểm khác biệt căn bản giữa họ.
Orland khẽ hé môi, trong khoảnh khắc gần như mất tiếng. Chưa bao giờ có lúc nào như vậy, cái lạnh lan ra từ tận đáy tim.
Y im lặng rất lâu, theo bản năng muốn trốn tránh, nhưng cũng hiểu rằng dù có trốn cũng không tránh được, chỉ hoảng hốt thốt ra mấy chữ: “Anh biết từ khi nào?”
Từ lúc Lý Dịch bắt đầu kể từ ví dụ về Kenthel Bubbs cho anh nghe trên tinh cầu Darby, .
Ngụy Mạc không muốn tính toán rạch ròi đến vậy, xoa xoa xoáy tóc của y, dịu giọng nói: “Em xem đi, em có sự nghiệp của em, anh cũng có con đường của anh. Em hiểu rõ hơn ai hết, chúng ta không phải trùng cùng đường. Nếu anh là em, anh đã sớm loại trừ anh.”
Orland giúp anh, chẳng khác nào tự tay phá nát chính mình.
Làm gì có chuyện giúp kẻ địch chiếm cứ căn cứ địa?
“…Hóa ra là như vậy.” Orland chặn lại lời anh, né tránh ánh mắt dịu dàng đến vô tình ấy, đáy mắt lóe lên tia âm u rồi biến mất, nở nụ cười, “Cho nên anh vẫn luôn chán ghét em.”
Dã tâm của y đã lộ rõ, vậy mà chính y lại không hề nhận ra.
Ngụy Mạc đã nói hết những gì cần nói, thở dài, đưa tay ra: “Đưa thuốc mỡ cho anh.”
“Được.” Orland đưa cho anh.
Ngụy Mạc vặn mở thuốc mỡ, đặt nó sang một bên.
“Em nghe lời anh.” Orland chợt hỏi, “Em rất ngoan, đúng không?”
Ngụy Mạc đáp: “Ừ.”
“Vậy em sẽ luôn nghe lời anh.” Orland khẽ hỏi, “Anh có bằng lòng cưới em không?”
…
Quá trình sinh của Orland diễn ra rất thuận lợi. Dù dư luận bên ngoài ồn ào, nơi này vẫn không để lộ ra dù chỉ nửa điểm tin tức.
Ngụy Mạc cũng cắt đứt liên lạc, chuyên tâm ở bên cạnh y.
Trứng trùng cất tiếng khóc chào đời, vỏ có hoa văn như mì trứng rất đẹp, nằm trong phòng vô khuẩn, trông chỉ là một cục nho nhỏ, sờ vào cứng chắc như một cục Nokia nguyên khối.
Ngụy Mạc đứng trong phòng vô khuẩn, mới nâng cấp tinh thần lực xong, sợi tơ tinh thần vươn ra ngoài, giúp trứng trùng bóc sạch vỏ trứng, rồi bọc con vào thảm. Anh chợt nghĩ: nếu Lưu Bị là Trùng tộc, vậy Lưu Thiện hẳn sẽ thông minh hơn chút.
Dù sao thì cũng chịu được quăng ném.
Mấy ngày liền Tinh Võng hỗn loạn đủ thứ, vô số tin tức đồng loạt bị tung ra, chiếm trọn bảng nhiệt.
# Lyle & thượng tướng Bubbs.
# Quân phản loạn.
# Thượng tướng bubbs chưa kết hôn đã có thai.
【Khó trách đã lâu không thấy vị kia xuất hiện công khai…】
【Lyle các hạ là nằm vùng của quân phản loạn?】
【Không phải chứ, sao có thể? Ngài ấy là trùng đực mà.】
【Tin này quá hoang đường, giả đến mức khiến tôi cảm thấy có khi lại là thật, dù sao cũng không giống bịa ra…】
【…Nghe nói sắp sinh rồi, đến cả vị trí thư quân cũng không vớt được sao?】
【Bên phía fan đã bắt đầu mắng thượng tướng Bubbs không biết tự trọng, chắc là thật rồi.】
【Vậy là thật sự chưa kết hôn đã có thai?】
【Suỵt!】
【Cậu không nói thì tôi cũng không nói.】
【Nếu mọi trùng đều không nói thì tôi cũng không nói.】
【Vị kia thật sự cần quyền thừa kế di sản sao… Ngài ấy nên đề phòng trùng đực mới đúng chứ.】
【Gia tộc Bubbs là quý tộc hiển hách qua bao thế hệ mà, khách quen của sách lịch sử, sao lại có thể xảy ra chuyện chướng tai gai mắt thế này.】
【Có ai còn nhớ Lyle tiên sinh từng theo quân, còn viết chuyên đề phóng sự không, họ đã quen nhau từ thời tranh cử thượng nghị viện rồi.】
【Trùng thần ơi, chẳng lẽ khi đó đã có một chân?】
【Venniki thì sao đây?】
【Vị kia không đem tro cốt nguyên phối rắc đi, đã tính là tính tình tốt lắm rồi…】
【Có khi đã rắc rồi, chuyện này cũng không thể công bố ra ngoài được.】
【Ngài ấy có tư cách ngang ngược như vậy sao? Đến cả thẻ đăng ký kim loại còn chưa lên kìa, bạn ơi.】
【Trùng thần, Lyle các hạ tự mình nhận trứng trùng.】
【Là trứng trùng đực.】
【Tạm thời bán vé vào cửa rắc tro cốt Venniki ba phút.】
【Vẽ cái gì vậy? Dễ thương ghê.】
Lyle V: Lần đầu gặp mặt.
【ảnh】【ảnh】【ảnh】
Ngụy Mạc đang gọt táo, Orland nhìn chằm chằm mấy tấm ảnh đó, đôi mắt cong lên đầy thỏa mãn.
“Em có thể chuyển tiếp không?” Y tiện tay bấm thích mấy bình luận mắng anh, tùy ý hỏi.
Ngụy Mạc cắt vỏ táo gọn gàng, nhìn kỹ một chút rồi đưa sang một miếng, nói: “Đương nhiên.”
Orland hỏi: “An thấy nên gọi trứng trùng là gì?”
“Venn?”
Orland nói: “Có phải hơi quê mùa không?”
“Victor.”
Orland nói vòng vo: “Hơi bình thường.”
Ngụy Mạc ngẩng đầu, cười như không cười nhìn y: “Em có thể tự động não một chút không, Orland? Não em sắp rỉ sắt rồi.”
Anh đã từng đặt tên bao giờ đâu.
“Vậy gọi là Victor đi.” Thật ra Orland không quá để tâm trứng trùng tên gì, ý cười ấm áp, “Nó họ gì? Theo họ thật của anh sao?”
Ngụy Victor.
Ngụy Mạc ném vỏ táo đi: “Theo họ em.”
— kết thúc —