Sau Khi Thỏa Thuận Ly Hôn Với Thượng Tướng Trùng Tộc

Chương 147

Trước Tiếp

Vẽ một bức tranh cho Orland thật sự quá đơn giản.

Mấy ngày nay thời tiết dần ấm lên, mặt trời lên cao, gần tới giờ chính ngọ, lượng khách cuối cùng cũng đông dần.

Ngụy Mạc một tay dựng giá vẽ đơn giản, hơi cúi cằm, đầu hơi nghiêng xuống, đường nét cổ nghiêng cực kỳ đẹp. Anh vẽ không nhanh không chậm, không phải kiểu làm hàng loạt, ít nhiều còn pha chút chân tình thật cảm, độ tinh tế cao hơn hẳn.

Thậm chí không cần phác thảo trước.

Orland từng thấy anh dạy Venn vẽ tranh, cũng là vẻ mặt tập trung như vậy, từng nét bút chậm rãi miêu tả. Y im lặng làm trùng mẫu(người mẫu) trong chốc lát, thấy trùng đực không ngẩng đầu, cũng không có ý định lấy y làm đối tượng tham khảo sẵn có, lúc này mới dịch chuyển thân thể.

Lại đứng gần thêm một chút.

Ngụy Mạc chỉ cảm thấy khuỷu tay không duỗi ra được, nhắc một câu: “Qua vĩ tuyến 38 rồi đó.”

Orland mở to mắt nói dối: “… Em hơi lạnh.”

Hùng chủ của y đối với những thường thức cơ bản nhất của Trùng tộc vẫn tồn tại không ít hiểu lầm.

Có việc mang thai làm lá chắn, cho dù y có nói bừa thế nào, trùng đực cũng rất dễ tin.

Dù trong tiềm thức biết rõ thể chất của Orland mạnh mẽ đến mức nào, biết trùng này về sau đã giết hại bao nhiêu đồng loại, có thể sống sót trong môi trường sinh tồn cực đoan tàn khốc, Ngụy Mạc vẫn nhíu mày, cẩn thận hỏi: “Có cần về tinh hạm lấy áo khoác không?”

“Phiền phức lắm.” Câu trả lời này không nằm trong dự đoán, Orland cong môi cười nhẹ, nói khẽ, “Ngài chắn gió cho em đi.”

Ngụy Mạc thầm nghĩ, nếu xét theo nhiệt độ cơ thể, hiện giờ anh còn lạnh hơn Orland nhiều.

Anh nhìn Orland một lúc lâu, rồi buông bút chì màu, xoa xoa vành tai y trấn an.

Vẽ xong đôi mắt, anh trải phẳng tờ giấy, đột nhiên nảy ra linh cảm, vẽ thêm hai chiếc tai dài lông xù làm trang trí trên đầu Orland.

“Đẹp không?”

Có kinh nghiệm chụp ảnh lần trước, Ngụy Mạc biết rõ vị này đối với nhận thức bản thân có chút lệch lạc, anh không định cố ý sửa lại, chỉ làm mềm biểu cảm hơn một chút, khoảng giữa lông mày cũng giãn ra.

Orland quả nhiên vô cùng hài lòng.

Y nhìn bức tranh hết lần này đến lần khác, che hai cái tai trong tranh, thần sắc mềm hẳn ra, dò hỏi một cách vi diệu: “… Vì sao lại là thỏ?”

Thích lông xù sao? Hùng chủ của y còn có sở thích như vậy à?

Trùng đực một phát trúng đích, những thứ chuẩn bị dùng để yêu chiều trên giường dưới giường lập tức không còn đất dụng võ. Đợi trứng trùng ổn định hơn một chút, Orland cảm thấy có thể thêm đủ loại tai trang trí vào giỏ mua sắm.

Ngụy Mạc xoay nét bút, lười biếng nói: “Thỏ đen bụng.”

“…” Orland không thích cách đánh giá này, hàng mi rũ xuống. Nhưng y xưa nay không dám cãi lại Ngụy Mạc, trên mặt vẫn là dáng vẻ thuận theo, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, trải phẳng bức tranh, đè dưới dụng cụ vẽ, cẩn thận mở cả những chỗ cuộn nhỏ và nếp nhăn ở góc.

Y không có cảm giác an toàn. Hai tháng nay Ngụy Mạc nói cười dịu dàng dỗ dành, y một nửa giả vờ thản nhiên tiếp nhận, một nửa lại vẫn nơm nớp lo sợ, sợ rằng có một ngày tỉnh giấc, trùng đực nói mỗi trùng một trứng trùng, tách ra sống riêng.

Sau đó mang Venn đi, còn nhóc mới sinh kia không đáng giá bằng nhóc cũ, giống như đế lót ly cà phê, ngoài việc vướng tay thì chẳng có tác dụng gì, nói không cần là có thể bỏ.

Vẫn là bệnh cũ kéo dài.

Hùng chủ lừa y không hề tốn sức, y cũng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng. Đợi qua năm nay, quyền lực trong tay thu về thêm một chút, tiến độ khai phá hành tinh mới có thể chậm lại, đến lúc đó là có thể trải rộng lưới trời.

Khi ấy, y hẳn là vừa sinh xong, trứng trùng còn hai tháng nữa mới phá xác. Hùng chủ không thể nào không nhìn nhóc con lần đầu, rồi bỏ y đi luôn.

Thời gian bố trí rất dư dả.

Quân bộ có thể thẩm thấu vào từng mạch máu nhỏ của khu vực công, dù trùng đực chạy trốn tới đâu, y cũng có thể nắm rõ.

Gần đây Tyr Boman bị đủ thứ việc vặt quấn thân, vũng bùn của gia tộc Boman không phải thứ anh ta muốn rũ bỏ là rũ bỏ được. Thurton Boman phía sau màn đã bị giam, còn vị gia chủ đứng trước màn che thì quá mức vô năng, mâu thuẫn phe phái nội bộ như cuộn len rối, ngàn đầu vạn mối, cấp thiết cần điều đình.

Vị trùng què này đến cả dự án mới cũng không thể không tạm thời gác lại, bị ép phải giao thiệp với các gia tộc khác.

Y chỉ cần dùng thêm vài phần sức lực, cục diện này sẽ kéo dài rất lâu, đủ để khiến kẻ què kia sứt đầu mẻ trán.

Hiện giờ Ferglang Winston cũng đang trong tay y, đường đi qua lại của đối phương y đã nắm rõ như lòng bàn tay. Một khi trùng đực muốn vứt bỏ thân phận, mượn tinh hạm hắc ám của Ferglang rời khỏi tinh cầu Buleika, y cũng có đủ nắm chắc để cắt đứt lộ tuyến đó.

Hùng chủ của y trốn không thoát.

Y đặt mình vào hoàn cảnh trùng khác mà suy nghĩ, cho dù là chính y, trong tình huống tay không tấc sắt, không có cách nào nắm chắc một trăm phần trăm có thể trốn thoát khỏi trang viên.

Ánh mắt Orland bình thản, yên lặng ngồi bên cạnh Ngụy Mạc, trông như một món đồ trang trí được bày biện tỉ mỉ, nhưng quanh người lại bốc lên từng luồng khí tức u ám.

Y chính là tâm đen, thì sao chứ?

Ngụy Mạc nghiêng mặt sang, chọc chọc y, hỏi: “Tức giận à?”

Sao lại dễ giận như vậy, một câu nói đùa cũng không chịu nổi.

Orland không nói gì, mím môi lại, qua một lúc lâu mới khẽ nói: “Không có.”

Ngụy Mạc còn định nói thêm gì đó, thì đã có hai vị khách dừng lại trước quầy.

“Bán thế nào?” Trùng mở miệng là một trùng đực, dung mạo thanh tú, trông còn khá trẻ. Anh ta bị phong cách thu hút, chỉ vào bức tranh ở giữa, hỏi: “Chỉ có ba bức thôi sao?”

“Không phải, đây là tranh mẫu.” Ngụy Mạc mỉm cười với anh ta. Anh mặc áo len vàng nhạt, khuỷu tay chống trên bàn, trông vừa hiền lành vừa vô hại. “Vẽ trực tiếp tại chỗ, cậu thích phong cách ở giữa phải không?”

“Ừ.” Trùng đực do dự hỏi, “Bao nhiêu tích phân?”

“Một trăm tích phân một bức chân dung vẽ tay.” Ngụy Mạc liếc qua phong thư trong tay đối phương, giọng nói nhàn nhạt, lại không hiểu sao khiến trùng đực này tin phục. “Nhưng cậu là khách đầu tiên của quầy tranh chúng tôi, có thể giảm 50%, sau này sẽ không còn giá này nữa.”

Nâng giá gốc rồi giảm mạnh, tuy chiêu này không mấy đàng hoàng, nhưng rất hiệu quả.

Trùng đực vô thức bị giọng điệu của anh mê hoặc: “Vậy là 50 à?”

Ngụy Mạc mỉm cười: “Đúng vậy.”

Trong Trùng tộc, phần lớn hội họa bị giới quý tộc độc chiếm, nghệ thuật bị lũng đoạn, chỉ cần một bản vẽ cũng có thể được thổi phồng thành sử thi hùng tráng.

Có chút giống tình trạng phong cách hội họa vào cuối thế kỷ mười lăm công nguyên.

Trùng đực kéo trùng cái ngồi xuống.

“Vẽ đi.” Anh ta cảm thấy hình thức này khá mới lạ, kiêu căng ngẩng cằm, ra lệnh.

Ngụy Mạc trải giấy ra, tùy ý nói: “Hai vị ngồi gần một chút, có thể đối diện, cũng có thể nghiêng sang bên.”

Dù sao cũng là vẽ trực tiếp tại chỗ, cảm giác trải nghiệm rất mạnh. Có tiền lệ đầu tiên, không ít trùng vì tò mò vây xem. Ngụy Mạc còn thấy không ít đồng nghiệp quen mặt trong đám đông.

Góc yên tĩnh này rất nhanh trở nên náo nhiệt.

Nguồn khách tốt hơn dự đoán rất nhiều, Ngụy Mạc đành phải tăng giá, điều chỉnh lên 80 tích phân một bức.

Orland tự mình buồn bực một lúc, trong lòng xoay chuyển trăm ngàn suy nghĩ, dần dần cũng không còn tức giận nữa, chỉ là thần sắc vẫn lạnh. Y lạnh mặt giúp Ngụy Mạc mài đầu bút chì màu, thu tiền.

Y không nỡ oán trách trùng đực, ngược lại lại càng hay so đo với chính mình, cảm giác tự ghét cứ lan tràn không ngừng trong lồng ngực.

Vì sao y lại ngu xuẩn như vậy, kém tinh ý đến thế, đến mức đã tích tụ khe nứt từ sớm, mà còn chưa từng nhận ra.

Chưa đầy hai tiếng, số tích phân trong tay đã từ không thành có mà chồng chất lên cao, đạt khoảng sáu trăm.

Ngụy Mạc xoa xoa cổ tay đau nhức, bị một bàn tay ấm áp nắm lấy. Orland rũ mắt xuống, quen thuộc mà xoa bóp giúp anh, thương lượng: “Chúng ta về tinh hạm ăn trưa đi.”

Y không có thiện cảm với khách sạn ở đây, cảm thấy vệ sinh rất bẩn, thà phiền một chút trở về ăn trong tinh hạm còn hơn.

Ngụy Mạc dựng lại tranh mẫu, giọng nói rất nhẹ nhàng: “Được thôi.”

Trước Tiếp