Sau Khi Thỏa Thuận Ly Hôn Với Thượng Tướng Trùng Tộc

Chương 133

Trước Tiếp

Leah lau vết máu nơi khóe miệng, đứng dậy, lễ phép mỉm cười với anh: “Làm ngài thêm phiền phức rồi.”

Có vài lời đã nói ra thì không còn đường rút lại. Nếu anh ta biết nghị viên trưởng sẽ tới, có lẽ đã chọn thời điểm và cách thức thích hợp hơn, thay vì đâm đầu vào thẳng như vậy, để rồi cuối cùng để lại một mớ hỗn độn khó coi.

Nhưng ai có thể đoán trước mọi chuyện thành ra như vậy.

Anh nhìn anh ta bằng ánh mắt nặng nề, cảm xúc phức tạp thoáng qua rồi biến mất, rất lâu sau mới nói: “Trùng nên xin lỗi là tôi, Leah. Tôi đối với cậu không có tình cảm nào ngoài tình bạn.” Hà tất phải đặt cược nặng như vậy?

Giọng nói không lớn không nhỏ, nhưng cũng đủ để y nghe thấy.

Leah trầm mặc hồi lâu, một lúc sau mới khẽ bật cười.

“Được thôi.” Anh ta không hỏi thêm, lồng ngực phập phồng mấy lần, cố gắng nói bằng giọng nhẹ nhõm, “Thật ra đây cũng là câu trả lời tôi đã dự đoán trước.”

Orland lùi về vị trí mới bước vào lúc nãy, sắc mặt tái nhợt nhìn anh, vẻ mặt ngơ ngác, môi mím chặt đến bật máu. Khi anh nhìn sang, hàng mi y run lên, theo bản năng dời mắt đi.

“…” Anh thu hồi ánh nhìn, nhớ lại ánh mắt y nhìn chằm chằm mình vừa nãy, hung ác, liều lĩnh, như dã thú chọn người mà nuốt, hễ anh dám bước vào cái bẫy đã giăng sẵn, y sẽ bóp chặt cổ họng anh không buông.

Thật ra chỉ là miệng cọp gan thỏ.

Nếu anh thật sự bước ra ngoài, trùng đón nhận hủy diệt sẽ là ai?

Chính là Orland.

Chưa bao giờ anh chắc chắn đến vậy, rằng đối với anh, Orland là an toàn và có thể khống chế được.

Anh gửi thêm một tin nhắn cho Sở Kiệt, nói mình có việc phải đi trước. Hứng thú ban đầu với lễ trao giải dần nhạt đi, chuyện đã phát triển đến mức này rồi, chẳng còn tâm trạng thưởng thức, không nghiện mạng đã coi như chuyện lạ.

“Joseph đang ở dưới lầu.” Anh hỏi, “Em muốn xuống trước không?”

Dao động cảm xúc dữ dội là điều tối kỵ đối với trùng mang thai.

“…… Không cần.” Y lắc đầu, giọng khàn khàn nói, “Ngài đi cùng em được không?”

Y cố ý đặt tay lên bụng dưới, nhẹ nhàng vuốt một cái, cảm nhận được ánh mắt của Leah lặng lẽ rơi trên tay mình, thần sắc mới dần ổn định lại.

Đúng, y còn có một đứa trẻ.

Dù thế nào đi nữa, trước khi bé com này chào đời, nó sẽ là ràng buộc và dây trói của trùng đực.

Anh lùi về sau một bước, nhàn nhạt tránh đi sự thân mật của y, quay sang nói với Leah: “Có cần tôi gọi bác sĩ sự kiện tới giúp cậu xử lý vết thương… không?”

Leah chú ý tới động tác thừa thãi của nghị viên trưởng.

Một suy đoán hiện lên, ánh mắt anh ta trầm xuống, nói: “Không cần, với tôi chỉ là vết thương nhỏ.”

Anh nhặt hộp cơm y vứt sang một bên lên, túi giữ nhiệt sờ vào mềm mại, vẫn còn hơi ấm, giọng nói nhàn nhạt: “Đã tới rồi.”

Cánh cửa kính này không cách âm được bao nhiêu, vừa đẩy cửa ra liền thấy Byron trán đầy mồ hôi lạnh, cố gắng nặn ra một biểu cảm kinh ngạc, khoa trương như thể một phi thuyền vũ trụ “loảng xoảng” đáp xuống: “Thượng tướng Bubbs, sao ngài lại tới đây?”

Kỹ thuật diễn nát bét.

Y lướt qua anh ta, không có ý hàn huyên: “Giúp xử lý vết thương ở miệng cho ngài Kovic.”

Tháng một ở tinh cầu Buleika lạnh thấu xương, gió buốt ập thẳng vào người.

Anh lười biếng dựa bên cạnh phi hành khí, mái tóc bạc bị gió thổi rối tung, nắm chặt cổ tay y: “Đứng yên đó, ai cho em lên tinh hạm?”

Hít chút không khí lạnh, bình tĩnh lại.

Đối mặt nhau, anh nâng cằm y lên, cẩn thận quan sát vết thương ở khóe miệng, máu me rất rõ, da bị cắn rách, đôi môi vốn nhợt nhạt liền đỏ thắm. Anh dùng ngón cái lau qua, một chút máu tươi dính lên tay anh.

Lúc này không cắn anh, lại tự cắn mình.

“Gan lớn lên rồi à?” Anh nhìn thẳng, cười như không cười mà đề nghị, “Lần sau nhận thêm mấy buổi biểu diễn lưu động đi, tới đơn vị tôi làm loạn, chỗ đó nhiều trùng hơn, tôi cũng khỏi phải đi làm, vứt mặt sang một bên, cả ngày vây quanh chờ ngài chuyển tiền còn thoải mái hơn kiếm mấy đồng lẻ, hà tất phải tự chuốc lấy khổ thế này, có phải không?”

Ở khoảng cách gần như vậy, anh có thể cảm nhận rõ thái độ của y dần thả lỏng, cơ thể cũng không còn căng cứng nữa.

Trước mặt hùng chủ miệng y cứng như vỏ sò, cố chấp nói: “Cậu ta không có ý tốt.”

Anh hỏi: “Ai?”

“Leah Kovic.”

Anh cũng nhìn ra rồi, trên đời này chỉ có Orland là trùng tốt duy nhất, bạch liên hoa thuần khiết đứng vững vàng, hễ có chút gió lay cỏ động là luôn có điêu dân muốn hại trẫm.

Logic trơn tru không chê vào đâu được.

“Coi như cậu ta không có ý tốt đi.” Anh nheo mắt, mơ hồ nhớ lại lời y từng nói, hỏi, “Vậy lúc đầu ai là trùng nói sẽ để tôi cưới thư hầu?”

Orland đột nhiên im lặng.

“Trước đó còn chơi trò ba thỉnh ba nhường nữa mà?” Anh càng không muốn để y dễ chịu, vốn không phải kiểu người thích nhắc chuyện cũ, lúc này lại cố tình lôi ra, bẻ vụn ra mà hỏi, “Lúc đó tôi cảm động đến rối tinh rối mù, còn nghĩ Bubbs tiên sinh của chúng ta đúng là biết nghĩ cho đại cục, hóa ra đều là giả à?”

Lời này cũng là cưỡng từ đoạt lý, khi đó anh căn bản không hề cảm động đến rối tinh rối mù.

Nhưng Orland lại thấy tim thắt lại, hoảng hốt phủ nhận: “… Không phải.”

Anh thu lại nụ cười trêu chọc khiến y thả lỏng: “Em nghĩ lại đi.” Anh chỉ muốn nghe sự thật.

“Em…” Môi Orland run run, “Em không muốn ngài cưới.”

“Lại đổi nữa à?” Anh kinh ngạc nhướng mày, nói, “Ngài đổi xoành xoạch thế này, rốt cuộc tôi phải chấp hành theo điều khoản nào?”

Anh cố ý chọn từ, đủ để sàng Orland thành cái sàng.

Trơ mắt nhìn Orland bị ép vào ngõ cụt, anh mới buông tay y ra, lộ ra chút biểu cảm chân thật, thần sắc nặng nề nói: “Orland, năm năm nay, em là trùng cái duy nhất anh thích. Em cũng thương anh một chút đi, đừng để anh cảm thấy duyên phận đã hết.”

Thật ra anh thấy Orland rất xui.

Dung mạo, thân phận, quyền lực đều đứng hàng đầu, chỉ cần gặp một trùng đực bình dân bình thường chịu cúi người, ăn cơm mềm, coi mình là bình hoa, nhắm một mắt mở một mắt, phối hợp sinh vài nhóc con, đời này cũng đủ sống phóng túng.

Biết đâu còn có thể thay đổi vận mệnh cả gia tộc, nhẫn thêm vài năm là có thể không hiểu sao mang thêm danh hiệu “Trùng hậu”, từ đó cả dòng họ cũng có thể ngẩng cao đầu, đường đường chính chính tham dự yến tiệc.

Cố tình lại gặp anh.

Ăn cơm mềm thôi cũng ăn không trọn, lúc nào cũng có thể vô tình làm Orland vấp phải trở ngại.

Làm gì có trùng ở rể nào kém cỏi đến vậy.

Vậy thì hà tất phải cứng đầu dính vào nhau?

Lời nói này quá nặng, mắt Orland lại ngấn nước, muốn khóc mà không khóc. Nghe đến “duy nhất anh thích”, hốc mắt y đỏ đến đáng sợ, thần sắc phức tạp, mắt thấy lại sắp cắn môi, anh lập tức kéo y vào lòng.

Thật ra anh không chịu được cảnh Orland khóc, giống như Venn hễ khóc là anh lập tức buông vũ khí đầu hàng, nhưng nhiều lần quá rồi, cuối cùng cũng dựng được tường thành.

Dùng penicillin quá thường xuyên thì sẽ mất tác dụng với vi khuẩn.

Tay anh đặt lên môi dưới đã bị y tra tấn hồi lâu: “Thả răng ra.”

Orland làm theo, vùi đầu vào vai anh, trong mắt hiện lên sự mê luyến sung sướng sau cơn tim đập dồn dập, hưởng thụ sự thân mật hiếm hoi này.

“Vậy còn bây giờ thì sao?” Y bám lấy cánh tay anh, nhỏ giọng mà chắc chắn nói, “Ngài vẫn chọn em.”

Giữa y và Leah, chọn y.

Trái ngược với cảnh trong mơ.

Quyền kiểm soát trái tim hoàn toàn được giao vào tay anh, từng có lúc y cảm thấy hô hấp như muốn ngừng lại. Rất lâu sau mới nghe thấy giọng anh: “Vì sao em lại tới?”

Orland chậm một nhịp mới trả lời: “Đến xem ngài.”

Trang phục hôm nay của hùng chủ của y rất khác phong cách thường ngày.

“Không đủ trùng hợp.” Anh bình thản nhận xét, rồi nói tiếp “Giữa tôi và Leah không có bất kỳ chuyện gì, trước kia không có, sau này cũng sẽ không có.”

Trước Tiếp